Hiến Mị - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:40:32
Lượt xem: 419
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về Tống Lang Ngọc, nhưng chẳng , nắm cổ tay Ôn Kiểu khỏi viện Triệu di nương.
Tống Lang Ngọc cao chân dài, nhanh, Ôn Kiểu gần như lôi Xương Bồ viện.
"Huynh chậm thôi!" Cổ tay nắm đau, nàng lên tiếng phàn nàn.
Tống Lang Ngọc mặt lạnh, bước ngừng, thư phòng: “rầm" một tiếng đóng cửa.
"Sao đại biểu ca để hết lời?" Ôn Kiểu mím môi, vẻ ấm ức.
"Nói hết? Muội gì? Nói sẵn lòng gả cho Tống Lang Hiên?" Tống Lang Ngọc cau mày, lời lẽ cay nghiệt: “Muội còn chê đủ lớn chuyện ? Muốn thêm củi lửa nữa?"
"Là Hiên biểu ca đến tìm , chứ tìm . Giờ đổ tội cho , oan uổng c.h.ế.t mất!" Ôn Kiểu đến mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi.
Nàng còn ấm ức? Nàng còn ? Tống Lang Ngọc một bụng lửa giận chẳng trút , chất vấn: "Đều là đến tìm ? Muội một cũng tìm ?"
"Một cũng !" Ôn Kiểu hai vai run run: “Đều là đến tìm , tin đại biểu ca hỏi đám hạ nhân Lưu Ly quán!"
Tống Lang Ngọc lồng n.g.ự.c phập phồng, lạnh mặt: "Nếu giữ phép tắc, cận quá mức với , sự việc đến nông nỗi ."
Ôn Kiểu ngây , đáp : "Bọn là biểu , đến tìm , chẳng lẽ cách xa nghìn trùng, mặt lạnh như tiền?"
Tống Lang Ngọc bình thường thẩm vấn phạm nhân, gặp kẻ biện bạch lanh lợi, cũng gặp kẻ cưỡng từ đoạt lý, nhưng bao giờ nghẹn lời như hôm nay.
Đèn đuốc chập chờn, trong thư phòng chỉ còn tiếng nức nở ấm ức của Ôn Kiểu.
"Nếu nãy ngăn, định gì?"
Ánh mắt Ôn Kiểu bỗng yếu đuối, nàng vặn vẹo khăn tay trong tay, giọng do dự: "Nếu Hiên biểu ca chịu cưới , ... sẵn lòng gả cho ."
Thư phòng chìm tĩnh lặng kỳ lạ.
Một lúc lâu.
"Hóa phá hỏng chuyện của ." Tống Lang Ngọc lạnh: “Vậy giờ hãy với , bảo hôn sự cho hai !"
Ôn Kiểu ngẩn , bỗng ôm mặt nức nở, nỉ non mà là t.h.ả.m thiết.
Tống Lang Ngọc dây dưa thêm, định mở cửa, Ôn Kiểu bỗng từ phía ôm lấy .
Cánh tay thiếu nữ mảnh khảnh nhưng siết chặt, nàng lắc đầu lia lịa, nước mắt thấm áo gấm của Tống Lang Ngọc.
"Muội gả cho ! Muội thích ! Hôm nay hại đại biểu ca, lo lắng c.h.ế.t, thích luôn là đại biểu ca, chỉ là ... ..." Nàng nghẹn ngào: “Muội côi cút trong phủ, nơi nương tựa, nên nghĩ nếu lấy lòng nhị biểu ca, sống... cũng dễ hơn."
Nàng t.h.ả.m thương, Tống Lang Ngọc khỏi nhớ điều đây cho tra …
Bác cả Ôn Kiểu kinh doanh hai tiệm hương liệu, buôn bán cũng khấm khá, trong nhà tớ, nhưng lấy cớ dạy Ôn Kiểu việc để sai khiến nàng đủ việc vặt. Một cô bé mồ côi cả cha lẫn chẳng chống cự, cũng chẳng thể chống cự, còn tìm cách lấy lòng nhà bác.
Tống Lang Ngọc mềm lòng vài phần, nghĩ đến mấy hôm nàng bọn nô tài bắt nạt, giờ trong lòng hoang mang sợ hãi cũng là lẽ thường, bèn kéo tay nàng , thẳng mắt nàng, bảo: “Trước khi xuất giá, phủ Trấn quốc công là nhà của . Muội cần lấy lòng ai, cũng cần sợ ai. Muội chỉ cần giữ , tự sẽ che chở."
"Muội... cần đại biểu ca che chở, ..." Nàng nóng vội bất lực: “Muội đại biểu ca cưới ."
Tống Lang Ngọc cau mày, phất tay Ôn Kiểu, trong mắt hiện lên vẻ ghét bỏ: "Ta sẽ cưới loại nữ t.ử như . Nếu còn những lời như , sẽ mặc kệ ."
Ôn Kiểu như sét đánh, lùi hai bước, nghẹn ngào lắp bắp: "Muội... dám mơ vợ đại biểu ca, là đủ, chỉ cần ở bên đại biểu ca, Kiểu Kiểu mãn nguyện!"
Làm ? Nữ t.ử cử chỉ khinh bạc, vượt khuôn phép như Ôn Kiểu, nha cũng chẳng dùng.
"Nếu còn nhớ lời , đừng để ý đến Tống Lang Hiên nữa, lời hứa với vẫn hiệu lực." Tống Lang Ngọc mặt lạnh, mặc Ôn Kiểu thảm, phất tay áo bỏ .
Tiếng Ôn Kiểu dần yếu, nàng thở dài não nề, lẩm bẩm: "Thật khó chơi, cho để ý đến , càng cận !"
Tống Lang Hiên từ khi gặp Ôn Kiểu như mở lòng yêu, tình nồng hắt gáo nước lạnh. gáo nước lạnh dập tắt lửa yêu, trái càng bùng cháy, mất lý trí.
Hắn ăn uống gì, cứ quỳ thẳng tắp trong sân. Đầu Triệu di nương mắng lời, cầu ăn chút gì, nhưng Tống Lang Hiên như ăn cẩm thạch, quỳ hai ngày đêm chịu khuất phục.
Tống Hằng Quốc công chuyện, mắng một trận. Hắn vẫn nhận sai, tức đến nỗi Tống Hằng đá cho một cái.
Đã hai ngày đêm ăn uống, kích động, cú đá Tống Lang Hiên ngất .
Việc lớn như , Ngô thị đành tìm Ôn Kiểu nhờ nàng khuyên bảo.
Ôn Kiểu đến, Tống Lang Hiên tỉnh, Triệu di nương đang bưng chén sâm, nhắm mắt mím môi, vẻ bỏ đói đến c.h.ế.t.
Gặp chuyện nghĩ cách giải quyết, lấy tính mạng uy h.i.ế.p khác, thật ngu xuẩn.
Ôn Kiểu hai mắt ướt sũng, nhận chén canh từ tay Triệu di nương, : "Di nương để con khuyên nhị biểu ca."
Nghe giọng nàng, Tống Lang Hiên lập tức mở mắt, khuôn mặt hốc hác bỗng bừng sáng.
Triệu di nương giờ cũng sợ , đành lui .
"Kiểu đến xem , mừng lắm." Tống Lang Hiên cố dậy nhưng yếu sức, ngã xuống sập.
Ôn Kiểu mắt đỏ hoe, nhưng dám thẳng , kê gối mềm gáy, đưa canh sâm đến bên môi , dịu dàng: "Biểu ca là hành hạ , di nương sẽ đau lòng. Uống chút canh sâm cho mau khỏe."
Thiếu nữ mặc áo ngắn màu hồng, tô son điểm phấn, mày vương ưu tư, nhưng đến mê hồn, khiến yêu thương nâng niu.
"Kiểu ..." Tống Lang Hiên mắt đỏ hoe nắm cổ tay nàng: “Muội đừng lo, nhất định sẽ cưới ."
Ôn Kiểu rút tay, giọng nghẹn: "Thân phận hèn mọn, nhà đẻ mở đường cho biểu ca công danh, cũng chẳng tài đức để quản gia, thực xứng. Biểu ca hãy bỏ , tìm hiền tài."
"Huynh cho tự ti! Huynh yêu , nếu cưới , dù cưới tiên nữ cũng uổng cả đời!" Tống Lang Hiên bỗng kích động, vội nắm tay Ôn Kiểu, nhưng đụng đổ chén canh.
Ôn Kiểu mắt đẫm lệ , buồn bã: "Di mẫu xem cho hai nhà, nếu thuận lợi, sang tháng sẽ bát tự định hôn. Kiểu Kiểu với biểu ca duyên phận, biểu ca hãy quên ."
Không thì thôi, Tống Lang Hiên càng kích động, nhảy xuống giường kéo Ôn Kiểu chạy ngoài: "Huynh cầu phu nhân, xin bà đừng gả ngoài! Chúng với phu nhân!"
đến cửa đụng Tống Lang Ngọc.
"Bộ dạng của định ?" Tống Lang Ngọc lạnh giọng.
Hai ngày quần quật, giờ Tống Lang Hiên đầu bù tóc rối, chân đất, như điên, chẳng khác ăn xin.
"Đại ca, thực lòng yêu Kiểu , giúp cầu phu nhân!" Tống Lang Hiên hoảng hốt, bỗng quỳ xuống ôm chân Tống Lang Ngọc, khẩn cầu: “Chỉ cần cho cưới Kiểu , nhất định sách chăm chỉ, lấy công danh, sẽ theo nhà hết!"
Tống Lang Hiên tuy nghiêm khắc giữ lễ, nhưng từ nhỏ ngoan ngoãn, từng mất mặt như hôm nay.
Vì Ôn Kiểu mà mặt mũi thể diện đều cần, trái lời cha , tổn thương thể.
Tống Lang Ngọc bực bội, lạnh mắt Ôn Kiểu, thấy nàng chỉ lặng lẽ rơi lệ, chẳng ý khuyên Tống Lang Hiên.
Một cơn giận bỗng dâng lên ngực, khẩy, Ôn Kiểu mà hỏi Tống Lang Hiên: "Nhị hỏi ý Ôn biểu ? Đừng chỉ là ý ."
Tống Lang Hiên ngẩn , mắt đầy hy vọng Ôn Kiểu, đợi nàng trả lời.
Ôn Kiểu đôi mắt thu thủy thẳng Tống Lang Ngọc, thảm, khẽ : "Muội sẵn lòng gả cho Hiên biểu ca."
Tống Lang Ngọc giận quá hóa , hai chữ "", “", bảo: "Cả hai đồng ý, lập tức sang bảo mai mối cho hai ! Chỉ mong đừng hối hận!"
Ôn Kiểu mím môi , lời mềm.
Ánh mắt Tống Lang Ngọc lạnh , n.g.ự.c phập phồng, thêm với Ôn Kiểu, khỏi viện.
Ôn Kiểu khóe môi nhếch nhẹ.
Làm cho vị quân t.ử lễ nghĩa nổi giận quả dễ.
Nàng khuyên Tống Lang Hiên hai câu, thẳng sang viện Ngô thị.
Vừa viện, Chu ma ma đón lên, mắt đầy lo lắng: "Không xảy chuyện gì, Thế t.ử tức giận xông , giờ đang chuyện với phu nhân trong phòng. Cô nương là lát nữa hãy qua."
Ôn Kiểu hai mắt đỏ hoe, nhưng cố giấu cho lệ rơi, đắng: "Là chọc đại biểu ca giận, đến xin . Phiền ma ma thông báo giúp ."
Chu ma ma ngạc nhiên, vẫn thông báo cho Ôn Kiểu.
Một lát, bà dẫn Ôn Kiểu .
Ngô thị nghiêm sập la hán, mặt tái mét, rõ ràng Tống Lang Ngọc kể chuyện xảy .
Tống Lang Ngọc ghế quan mạo, lưng thẳng, mặt còn khó coi hơn Ngô thị, từ khi Ôn Kiểu , thèm liếc mắt.
Không đợi Ngô thị hỏi, Ôn Kiểu quỳ xuống.
"Di mẫu từ bi thu nhận con trong phủ, con gây nhiều phiền phức, là con hiểu chuyện, con ." Nàng tuy mặc đồ trơn, nhưng càng tỏ đau buồn, mong manh mà động lòng.
Như cành sen mưa rào dập vùi.
Tống Lang Ngọc cuối cùng cũng ngẩng nàng, đôi mi rung lên.
"Vừa nãy con giận với đại biểu ca. Giờ con... nghĩ thông , sẽ rõ với nhị biểu ca, dứt khoát. Đợi di mẫu chọn xong hôn sự cho con, con sẽ ngoan ngoãn gả , để di mẫu và đại biểu ca phiền lòng nữa." Nàng như mà cố nhịn, ngước đôi mắt ướt át Tống Lang Ngọc, trong đó chứa đầy tình cảm động lòng.
Nàng chẳng một lời, nhưng dường như hết.
Ôn Kiểu lỏng miệng, việc nên chậm trễ, Ngô thị vội vã tính chuyện đính hôn cho nàng. Trước chọn hai nhà, một nhà là con cháu bàng chi họ Tống, trong nhà chút sản nghiệp, cũng cầu tiến; nhà là con trai Hạ tuần kiểm, Ngô thị gặp một , diện mạo cũng tạm.
Nếu gả cho con cháu họ Tống, gặp Tết, còn thể gặp Tống Lang Hiên. Vẫn nên gả sang nhà họ Hạ mới dứt hậu hoạn.
Việc vội vàng, Ngô thị trong lòng cũng đắn đo, cầm tranh vẽ Hạ gia lang quân cho Ôn Kiểu xem, Ôn Kiểu chỉ cúi mặt: "Mọi việc xin di mẫu sắp xếp."
Mấy hôm nay Ôn Kiểu yên lặng từng thấy, ngoài sang chào Ngô thị, bình thường núp trong Lưu Ly quán ngoài.
Thỉnh thoảng Tống Lang Ngọc gặp nàng ở chỗ Ngô thị, nàng cũng chẳng nhiều, chẳng lâu, như pho tượng sứ mất hồn, chỉ hành lễ, hỏi han, cáo lui.
Tống Lang Ngọc vẫn mong Ôn Kiểu thành thế , giờ nàng thực sự thế , thấy trống vắng.
Ngày Tết Đoan Ngọ, bắt đồng bọn của Diệu Thiện ở Kim Minh Trì, ngày thường kẻ đó giúp Diệu Thiện tiêu hủy tang vật. Giờ thu hồi một tang vật, chỉ cần dò tìm, khó phát hiện kẻ chủ mưu, vụ án cuối cùng tiến triển.
Hôm nay nghỉ, Tống Lang Ngọc sang chào Ngô thị, phòng chính thấy Ôn Kiểu.
Nàng gầy chút, đang yên lặng uống , như một mỹ nhân ngọc.
Nghe tiếng, Ôn Kiểu ngẩng mắt, trong ánh mắt hiện tia sợ hãi, vội dậy cúi đầu chào hỏi. Tống Lang Ngọc chỉ gật đầu trong.
Lúc , Ôn Kiểu , Tống Lang Ngọc cũng chẳng , thẳng cổng. Đến cổng viện, gặp Chu ma ma dẫn một phu nhân và một nam t.ử .
Chu ma ma thưa: "Thế tử, đây là Hạ phu nhân và Hạ gia lang quân. Phu nhân mới hai tấm Vân Cẩm, mời Hạ phu nhân sang xem mắt."
Hai bên hành lễ, Tống Lang Ngọc thấy nha lưng Hạ phu nhân bưng cũng hai tấm Vân Cẩm.
Trong giây lát, mục đích con nhà họ Hạ đến hôm nay.
Tuy hôn nhân do cha đặt lời, mai mối chứng, nhưng thể mù mờ cưới hỏi. Chọn ngày, hai nhà hẹn gặp, cha trưởng bối mặt, trai gái ngắm . Nếu ưng, sẽ tặng gấm vóc, đó sẽ đính hôn trao lễ.
Tống Lang Ngọc ngờ hôn sự của Ôn Kiểu gấp đến . Hắn ngoảnh trong phòng, thấy cô nương yên uống dậy.
Tư thế nàng đoan trang, hai chân chụm , vai khép cúi đầu, nhưng làn gió giữ phép thổi tung vạt váy trắng, tà áo xõa , yếu ớt e dè.
Là bộ dạng thục nữ trong lòng Tống Lang Ngọc, nhưng sinh động, mê , ảm đạm c.h.ế.t chóc...
Nàng khụy gối hành lễ, đủ lễ nghi, nhưng thế nào cũng thấy gượng ép.
Tống Lang Ngọc trong lòng xốn xang.
Hắn Ôn Kiểu ngước mắt , thấy trong mắt nàng sự phản kháng và bất cam.
Ôn Kiểu từ đầu đến cuối chỉ cúi mắt.
như lời nàng, nàng , nàng an phận.
Đây là kết quả luôn mong .
Tống Lang Ngọc rời viện Ngô thị, đến công đường.
Trở về đêm khuya, lâu trong sân tối.
Cuối cùng sang viện Ngô thị.
Đèn còn sáng, trong phòng mơ hồ tiếng cầu xin.
Tống Lang Ngọc bước nhanh, thầm nghĩ:
Ôn Kiểu quả nhiên vẫn từ bỏ, nàng sẽ cam lòng gả cho Hạ gia lang quân.
Ý nghĩ lướt qua, vai Tống Lang Ngọc liền nhẹ nhõm.
đẩy cửa , thấy Ôn Kiểu, mà là Tống Lang Hiên đang lóc t.h.ả.m thiết.
"Kiểu Kiểu hôm nay gặp Hạ gia lang quân, trong lòng hài lòng, nhận lời hôn sự. Đợi tu bát tự, chọn ngày là đính hôn. Hiên nhi đừng bám lấy nó nữa." Ngô thị lo buồn thở dài.
Tống Lang Ngọc về phía án đầu con quỷ bên cửa sổ, đó bày ngay ngắn hai tấm Vân Cẩm, màu sắc tươi sáng chói mắt, chính là hai tấm Hạ phu nhân mang đến.
"Phu nhân, thương con từ nhỏ, hãy thương con thêm nữa, gả Kiểu cho con ! Con sẽ sách chăm chỉ, giúp đỡ đại ca, để phu nhân lo lắng nữa!" Tống Lang Hiên ôm chân Ngô thị, như điên.
"Di mẫu, con nhé." Giọng nữ ngọt ngào vang lên ngoài cửa, Ôn Kiểu đẩy cửa bước .
Nàng đến bên Tống Lang Hiên, đỡ dậy, nở nụ ngọt ngào, nhưng đáy mắt phảng phất buồn, nhẹ nhàng: "Nhị biểu ca thương , cảm kích trong lòng, nhưng thực sự thích nhị biểu ca."
Lời nhẹ nhàng, giọng ngọt ngào, nhưng dập tắt ngọn lửa cháy trong mắt Tống Lang Hiên. Hắn lắp bắp: "Muội nãy còn sẵn lòng gả cho ..."
"Trước là nhầm tình với tình yêu nam nữ. Nay nghĩ thông, thể tự lừa dối ."
Lời đến đây, muôn việc đều xong.
Đêm , Tống Lang Ngọc bỗng mơ, mơ thấy một bức trướng đỏ thẫm, bên trong một nữ t.ử đầu đội khăn phượng, mặc áo cưới. Hắn vén màn, thấy một khuôn mặt hoa đào.
Mặt Ôn Kiểu.
"Đại biểu ca." Thiếu nữ nắm tay đưa lên má .
Rõ là trong mơ, cảm giác vô cùng thật.
"Đại biểu ca yêu thương ..." Đôi môi đào khẽ mở, quyến rũ mê hồn.
Dải lụa thắt lưng cởi , áo cưới đỏ rực như mây tan tác, rơi rụng từng lớp, vấn vít bên eo nàng, vấn vít bên ủng .
Mắt nàng đẫm lệ, giọng não nề: "Đại biểu ca thích ?"
Tống Lang Ngọc bừng tỉnh, như bỏng rụt tay, lui hai bước định ngoài.
Thiếu nữ trong trướng đỏ, vẻ mê mang đau khổ, vẫn hỏi: "Đại biểu ca thích Kiểu Kiểu ?"
Tống Lang Ngọc định mở miệng, một đàn ông bước trướng, nắm đôi vai thon của Ôn Kiểu...
Eo thon uốn cong, ngã xuống giường.
Nàng ôm cổ đàn ông, mày cau, mắt đẫm lệ Tống Lang Ngọc.
Chăn gấm vò nhàu hai , chuông bạc màn vang lanh lảnh.
Tống Lang Ngọc giật đàn ông khỏi Ôn Kiểu, nhưng như định , chỉ đành trơ mắt gì thì .
Thân thể Ôn Kiểu run rẩy, mắt đẫm lệ: "Đại biểu ca..."
Người đàn ông ghì mặt nàng , cho Tống Lang Ngọc.
Tống Lang Ngọc miệng như mùi m.á.u tanh, đỏ mắt quát: "Muội thể hổ như ! Lại dây dưa với mặt !"
Mắt Ôn Kiểu đầy vẻ mê mang vô tội, giọng ngập ngừng: " là phu quân của , lễ nghĩa vợ chồng với phu quân chẳng lẽ sai..."
Nàng đẩy đến mặt Tống Lang Ngọc, mí mắt , quấn quýt với đàn ông, dù là trong mơ nhưng rõ đến từng chi tiết.
Trong trướng vang tiếng nức nở mê đắm, dứt.
Cuối cùng, hai ôm thật chặt, Ôn Kiểu não nề Tống Lang Ngọc, mấp máy môi: "Là đại biểu ca ."
Tống Lang Ngọc bỗng tỉnh, tiếng mơ huyễn còn vương, nhưng ở trong phòng ngủ lạnh lẽo.
Cổ họng khô khốc, xuống giường cầm ấm đổ thẳng miệng. Nước lạnh trôi xuống bụng, xua tan cơn khô nóng trong .
Liếc thấy bóng in tường, một vật lồ lộ, Tống Lang Ngọc bỗng sững .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hien-mi/chuong-22.html.]
Gọi bưng nước tắm rửa, đổi quần lót, giường, nhưng tài nào ngủ .
Cảnh trong mơ quá chân thực, làn da trắng ngần Ôn Kiểu và cánh tay đen nhánh của đàn ông, bầu n.g.ự.c nở nang và hình vạm vỡ của , những hình ảnh lướt qua đầu Tống Lang Ngọc, chân thực và trụy lạc.
Trời sáng, Tống Lang Ngọc khỏi phủ, đến Đại lý tự thẩm vấn mấy tội nhân, xem hồ sơ mấy vụ cũ, sang Hình bộ tìm Tôn Trình Viễn. Qua một quán bên đường, bỗng thấy bên cửa sổ hai .
Một nam một nữ, nam là Hạ gia lang quân, nữ là Ôn Kiểu.
Tống Lang Ngọc ghìm ngựa, mắt xéo trong.
Ôn Kiểu cúi đầu, chỉ Hạ gia lang quân . Nói thì , còn cử chỉ khinh bạc định nắm tay Ôn Kiểu.
Nàng bỗng dậy, hình như gì đó định , Hạ gia lang quân chặn cửa cho .
Tống Lang Ngọc giật , nhảy xuống ngựa, bước nhanh quán , tìm đến phòng riêng một tay đẩy cửa.
Hạ gia lang quân giật : "Tống... Tống thế tử, đang định đưa Kiểu Kiểu mua trang sức..."
Tống Lang Ngọc lạnh lùng , hỏi Ôn Kiểu: "Về phủ ?"
Ôn Kiểu mắt hạnh đỏ, vội gật đầu, nhanh chóng đến bên Tống Lang Ngọc. Hai định , nàng hành lễ với Hạ gia lang quân, : "Cảm ơn lang quân bụng, cùng đại biểu ca về phủ ."
Mày Tống Lang Ngọc suýt dính .
Hai cửa, xe ngựa, Tống Lang Ngọc cầm dây cương bảo Ôn Kiểu: "Lên ngựa."
"Muội... cưỡi ngựa." Ôn Kiểu bối rối vò khăn.
"Lên , nếu ngã c.h.ế.t sẽ đền mạng." Tống Lang Ngọc lạnh lùng.
Ôn Kiểu rụt rè, nhấc chân định lên nhưng thấp, với nổi bàn đạp.
Tống Lang Ngọc hai tay nắm hông Ôn Kiểu, bế nàng lên yên.
Người Ôn Kiểu thơm ngọt, như một viên kẹo đào.
Nỗi bực trong lòng Tống Lang Ngọc nguôi ngoai, dắt ngựa .
Đến chỗ vắng, bước chân chậm , hỏi: "Sao ở cùng ?"
Ôn Kiểu im lặng một lát, mới đáp: "Di mẫu bảo Hạ gia lão gia trọng bệnh, cưới sớm. Muội cảm ơn di mẫu mấy hôm nay săn sóc, nhớ bà đau đầu, nên thêu một cái khăn bịt trán. Hôm nay ngoài chọn vải và chỉ."
"Muội mang ơn thì ."
Ôn Kiểu tiếp: "Ai ngờ gặp Hạ gia lang quân phố, bảo việc quan trọng , liền đến."
Tống Lang Ngọc lạnh, hỏi: "Hắn chuyện quan trọng gì?"
Gió nhẹ thổi qua, dải lụa hồng phấn của Ôn Kiểu lướt qua mu bàn tay , ngưa ngứa.
Ôn Kiểu dường như , mặt bực: "Hắn bảo... dù cũng lời đắn! Thôi đừng bẩn tai đại biểu ca."
Thực Hạ công t.ử ban đầu còn giữ ý, thấy Ôn Kiểu ngoan, khơi gợi lòng dục, vốn chẳng quân tử, nghĩ sắp đính hôn, bắt chuyện mấy câu, sờ vài cái cũng chẳng , coi như thực thi quyền lợi của chồng.
Tống Lang Ngọc hừ lạnh: "Muội còn đắn."
Ôn Kiểu im lặng một lát, mới nhỏ giọng: "Đợi thành khuyên nhiều, bắt sách thánh hiền, sẽ sửa."
Gân xanh trán Tống Lang Ngọc giật giật, ghìm ngựa dừng .
"Người như còn định gả?"
Ôn Kiểu như ngẩn , đáp : "Không gả , còn gả ai? Dù đổi sang khác, cũng khó đảm bảo ."
Tống Lang Ngọc tức nghẹn lời, tay nắm dây cương bước nhanh về phủ Quốc công.
Đêm đó, Ôn Kiểu nhận một tờ giấy ghi chép cuộc đời Hạ công tử, ghi rõ mấy phòng nhân, mấy tình nhân ở lầu xanh, mấy tớ đ.á.n.h c.h.ế.t.
Nha Xương Bồ viện ngoài cửa, cung kính: "Thế t.ử bảo Hạ công t.ử phẩm tính , mong cô nương xem xét kỹ."
Ôn Kiểu xem nửa chừng, bỗng đốt tờ giấy ngọn nến. Trước ánh mắt kinh ngạc của nha , nàng hành lễ, : "Kiểu Kiểu cảm ơn đại biểu ca bụng, nhưng mỗi mỗi . Muội phận hèn mọn, Hạ công t.ử chịu cưới hỏi đàng hoàng là may mắn, còn , dám mơ xa."
Tống Lang Ngọc tưởng Ôn Kiểu sẽ ầm lên đòi từ hôn, ai ngờ nàng một câu như . Hắn bực tức, bèn mặc kệ.
Ba hôm , Hạ phu nhân lên cửa, là để đổi canh.
Chuyện lớn đủ, nhưng Hạ công t.ử cũng theo. Ngô thị nghĩ khi đổi , hôn sự sẽ định, bèn bảo Ôn Kiểu ở hoa sảnh bồi Hạ công t.ử uống , cũng là để họ quen.
Đôi mắt hoa đào của Hạ công t.ử dán Ôn Kiểu, giọng sến súa: "Đợi Kiểu Kiểu gả sang nhà , nàng nên ăn nhiều hơn, thịt mới ."
Thịt mọc ở eo, mọc ở n.g.ự.c mới .
Ôn Kiểu tuy nhỏ nhắn, nhưng hình tồi, eo thon nhưng đơn điệu, n.g.ự.c đầy đặn, m.ô.n.g tròn căng. Dù cách lớp áo xuân mỏng, nhưng thể tưởng tượng lớp vải là ngọc mỹ miều thế nào. Da nàng trắng mịn, sờ chắc sẽ mê hồn.
Hắn từng ngủ nhiều phụ nữ, mảnh khảnh, đầy đặn, mỗi vẻ nét , nhưng từng ngủ thứ "hàng" như Ôn Kiểu. Nhận lời hôn sự , một là thấy Ôn Kiểu , hai là cưới về dễ bảo, ông bố võ quan cửu phẩm, cũng chẳng lựa chọn hơn.
Mắt dừng n.g.ự.c Ôn Kiểu, đểu: "Nàng thích ăn thịt ?"
Ôn Kiểu hôm nay mặc váy thắt lưng xanh biếc, càng tôn làn da trắng nõn. Nàng xoay , thể khẽ run, e thẹn sợ hãi.
Hạ công t.ử ngứa ngáy, nhân chiếm chút tiện nghi, bèn xê dịch gần, một cánh tay vờ ôm vai Ôn Kiểu, tay bốc một quả dâu muối từ đĩa, đưa đến môi nàng, giọng mập mờ: "Nàng há miệng nếm quả dâu , ngọt mềm, mọng nước, cũng như Kiểu Kiểu ."
Tống Lang Ngọc đến, thấy Ôn Kiểu đang Hạ công t.ử sàm sỡ.
Tức giận, nhưng quản, nhưng thấy Hạ công t.ử vuốt ve vai Ôn Kiểu, nhét dâu miệng nàng, mặt Tống Lang Ngọc lập tức tối sầm.
Hắn bước hoa sảnh, đúng lúc Hạ công t.ử : "Nàng ngại gì, đợi gả nhà họ Hạ, cả nàng là của , lúc đó yêu thế nào, sờ thế nào cũng ..."
Lý trí tan biến, Tống Lang Ngọc đ.ấ.m một cái mặt Hạ công tử, đ.á.n.h lăn mấy vòng mới dừng.
Ôn Kiểu cũng bất ngờ, nàng ngẩng đầu, mặt đầy hoảng sợ bất lực, mắt đỏ hoe.
Ánh mắt Tống Lang Ngọc dừng môi nàng, đôi môi nhỏ xinh, dính đầy nước dâu, mê hoặc khêu gợi, cũng cho thấy hành vi của Hạ công tử.
"Đại biểu ca..." Nước mắt dồn lên, cuối cùng cũng rơi, giọng nàng run run.
Ngay đó, nàng như chim én lao lòng Tống Lang Ngọc, run cầm cập.
Con trai một tên quan cửu phẩm, dám trong phủ Quốc công sàm sỡ Ôn Kiểu, cũng vì chủ nhà quá nể nang.
Hạ công t.ử lúc cũng bò dậy, định c.h.ử.i thề, thấy đ.á.n.h là Tống Lang Ngọc, đành nuốt lời, nhẹ: "Thế t.ử vì cớ gì nổi giận?"
Kẻ bẩn thỉu như cũng dám mơ tưởng đến Ôn Kiểu.
Trong mắt ánh lên vẻ giận: "Hôn sự hủy bỏ, đừng để gặp ngươi nữa."
Ngô thị và Hạ phu nhân trong nhà tiếng xem, Tống Lang Ngọc bảo Ngô thị: "Hôn sự bỏ, tiễn Hạ phu nhân về ."
Nói xong, kéo Ôn Kiểu .
Hắn nhanh, Ôn Kiểu gần như lôi về Xương Bồ viện.
Cánh cửa thư phòng "rầm" đóng , Ôn Kiểu quăng lên sập mềm bên cửa sổ.
Tống Lang Ngọc cao xuống, đôi mắt dài hẹp đầy mỉa mai: "Ta báo cho là thứ gì, là nhất quyết gả."
Ôn Kiểu mắt đẫm lệ, nhưng cứng đầu rơi, môi mím chặt đáp.
"Trong lòng giờ nghĩ thế nào? Còn gả ?" Tống Lang Ngọc lạnh, lên giọng: “Nếu Ôn biểu thực sự quyết tâm yêu , lập tức sang bảo , con nhà họ Hạ lúc chắc vẫn khỏi phủ."
"Đừng!" Ôn Kiểu gần như hét lên, nàng lắc đầu ngừng.
Tống Lang Ngọc nghĩ đến cảnh nàng sàm sỡ, trong lòng như bốc lửa, tay nâng mặt Ôn Kiểu, ngón tay cái lau nhẹ đôi môi dính nước dâu của nàng.
Hắn định lời cay nghiệt, nhưng ánh mắt rơi đôi môi đỏ thẫm, ngón tay chạm cánh môi mềm, yết hầu nhịn trượt lên.
Sau chuyện , Ôn Kiểu tủi nhục, nàng , thoạt tiên nỉ non, t.h.ả.m thiết.
Răng nàng c.ắ.n môi, khiến cánh hoa giày vò càng ướt đỏ.
Đây là biểu cảm Ôn Kiểu luyện tập nhiều gương, duyên mị, câu hồn nhất.
Đáy mắt Tống Lang Ngọc hiếm hoi hiện vẻ ham , chỉ cần tiến thêm một bước, thể...
Thân thể Tống Lang Ngọc căng cứng, bỗng buông Ôn Kiểu.
Lui bàn, uống một ngụm nguội, sắc mặt mờ ảo.
Lâu , chén đặt bàn "cạch" một tiếng.
"Đại biểu ca..." Ôn Kiểu não nề gọi.
Tống Lang Ngọc ngẩng mắt, mắt sâu như vực, giọng lạnh lẽo: “Muội về giữ , đợi thành hôn, sẽ cưới trắc thất."
Ôn Kiểu mặt đầy khó tin, lắp bắp: "Đại biểu ca gì..."
Đôi mắt u buồn bỗng bừng sáng, như kẻ gần c.h.ế.t hồi sáng.
Nàng nhẹ nhàng lao lòng Tống Lang Ngọc, ôm chặt eo , vui mừng khôn xiết: "Đại biểu ca, Kiểu Kiểu mừng quá!"
Tống Lang Ngọc kẻ yếu đuối, nhận rõ d.ụ.c vọng của với Ôn Kiểu, nạp nàng ?
Dù nàng gả cho Hạ gia, còn Vương gia, Lý gia, Triệu gia. Nếu nàng gả mà đối đãi t.ử tế, chi bằng ở bên , ít nhất cơm no áo ấm, hầu hạ chu đáo.
Chỉ thêm một miệng ăn mà thôi.
Tống Lang Ngọc đưa Ôn Kiểu về Lưu Ly quán, mặt chút gợn sóng: "Chuyện nhà Hạ sẽ xử lý, yên tâm."
Ôn Kiểu gật đầu, bỗng nhón chân đặt lên môi nụ hôn mềm mại. Tống Lang Ngọc đè vai nàng, khàn giọng: "Đừng nghịch."
"Đại biểu ca đừng Kiểu Kiểu..." Ôn Kiểu mặt e thẹn, nhưng trong lòng cũng thở phào.
Sau đó Tống Lang Ngọc sang viện Ngô thị, trong đầu hiện hình Ôn Kiểu.
Môi nàng chắc mềm lắm, ngọt lắm.
Khóe môi cong lên, chỉ một vị trắc thất thôi, dường như cần suy tính lâu đến .
Vào trong, kể chuyện nhà Hạ với Ngô thị, bảo Hạ công t.ử cử chỉ khinh bạc, hôm nay còn định sàm sỡ Ôn Kiểu, ngăn .
Ngô thị xong tức giận, c.h.ử.i nhà họ Hạ một trận, hối hận: "Ngày thường thấy Hạ phu nhân hòa nhã dễ gần, con trai bà cũng dáng, mới tin. Ai ngờ là giả vờ. May con điều tra chúng, nếu gả Kiểu Kiểu sang, hại nó, ăn với nó!"
Tống Lang Ngọc cúi mắt: "Nhà Hạ việc kín đáo, cố tình che giấu, của ."
Ngô thị thở dài: "Chuyện Kiểu Kiểu con đừng lo, sẽ nhờ các phu nhân quen tìm hiểu. Lần nhất định tìm nhà ."
"Mẹ." Tống Lang Ngọc nghiêm mặt, dậy hành đại lễ.
Ngô thị sững, thế.
"Mẹ đừng gả ngoài. Con nạp trắc thất, xin cho phép."
Lời như sét đánh, Ngô thị choáng váng, bà lắp bắp: "Trước con chẳng thích nó , giờ nạp..."
"Trước con nghĩ thông."
Ngô thị cau mày, mặt nghiêm: "Con chẳng đổi, mấy hôm đổi ý?"
Chợt nghĩ đến một khả năng, Ngô thị dựng tóc gáy, bảo Chu ma ma canh cửa, mới hỏi: "Có nó dụ con điều gì... con hỏng thể nó, nên mới nạp ?"
Cổ họng Tống Lang Ngọc trượt xuống, da mặt trắng cũng ửng đỏ: "Mẹ yên tâm, con và biểu quá giới hạn. Dù nạp , cũng đợi vợ cả cửa , nhất định hỏng quy củ."
Ngô thị thở phào, xoa ngực: "Con hết hồn."
Nhà quyền quý, nạp nối dõi là chuyện thường. Tống Lang Ngọc đương nhiên thể chỉ một vợ, nhưng thể vợ cả, cũng thể sinh con .
Ôn Kiểu tuy phận trôi nổi, nhưng là con gái nhà t.ử tế, dung mạo tính tình cũng nổi trội. Trước Tống Lang Ngọc thích, Ngô thị nghĩ cuối cùng đường chính, nên gả nàng . Giờ Tống Lang Ngọc nạp, Ôn Kiểu cũng xứng đáng.
" con chẳng chê nó ham giàu sang, ghét tâm tư nó thuần ?"
"Nó từ nhỏ sống khó khăn, chỉ sợ cơm đủ ăn áo đủ mặc. Trong lòng cuộc sống hơn, cũng chẳng sai." Mày Tống Lang Ngọc dịu .
Ngô thị vẫn còn do dự: " mấy hôm nó và nhị con ầm lên..."
"Biểu cam kết liên hệ với nhị nữa, sẽ giữ lễ phận. Con cũng bận tâm chuyện cũ." Tống Lang Ngọc cắt lời Ngô thị.
"Dù con bận tâm, nhưng chuyện ầm ĩ mặt cha con, giờ con đòi nạp , cha con chắc chắn cho."
"Vậy nhờ tạm giữ bí mật, đợi con thành , sẽ tính cách. Thời gian vẫn để biểu ở phủ, coi như biểu tạm cư, đừng lo hôn sự cho nữa."
Đợi thành , bàn với vợ cả, thuyết phục cha.
Ngô thị thấy nghĩ thông, vẻ đầy tin tưởng, giận hận, ngón tay chọc trán : "Biết thế , hà tội ngày nó , mấy hôm nay nhà cửa ầm ĩ, thích. Thà đầu đồng ý nạp, đỡ mấy ngày vất vả!"
Tống Lang Ngọc mím môi cằn nhằn, cãi.
Ngô thị mắng đủ, thở dài: "Thực giữ Kiểu Kiểu trong phủ cũng , ngày nào cũng thấy nó, yên tâm."
Hôm , Ngô thị sai mời Ôn Kiểu đến, trong phòng chỉ hai , Ngô thị thẳng thắn: "Chuyện con và Hạc Quy . Đợi nó thành , sẽ minh định cho con. Con cần gì, thiếu gì, cứ với ."
Ôn Kiểu như hổ, ngọt ngào: "Con chẳng thiếu gì, cảm ơn di mẫu quan tâm."
Ngô thị nắm tay Ôn Kiểu: "Trước bao lòng vòng, giờ định, con yên tâm ở phủ, đừng ngăn cách trong lòng."
"Di mẫu thu nhận con, con cảm kích vô cùng. Dù di mẫu mắng con, cũng vì con sai. Con bao giờ để bụng."
Ôn Kiểu mắt đỏ hoe, nhẹ nhàng ôm eo Ngô thị, gục mặt n.g.ự.c bà, mềm mại: "Mẹ con mất sớm, diện mạo bà thế nào con còn nhớ. Mấy năm nay con sống khổ, nhưng từ khi gặp di mẫu, ăn no mặc ấm, con kính yêu di mẫu, ơn di mẫu, sớm coi di mẫu như ."
Ngô thị vòng tay ôm lấy hình nhỏ bé của nàng, lòng mềm như bún, vỗ lưng nàng: "Con ngoan, di mẫu sẽ chăm sóc con thật ."
Hai đang chuyện tâm tình, Tống Lang Ngọc bước .
Ôn Kiểu vội thẳng, e thẹn liếc Tống Lang Ngọc.
Chờ nha bày bữa sáng, ba xuống, Tống Lang Ngọc đối diện Ôn Kiểu.
"Tương Ngữ sáng nay sai báo, bảo khỏe, sang chào. Mình ăn , đợi nàng." Ngô thị gắp một miếng bánh nếp bỏ bát Ôn Kiểu.
Ôn Kiểu ăn một miếng bánh nếp, thấy dẻo dai thơm ngon, với Ngô thị: "Bánh nếp thơm quá, di mẫu nếm thử ."
Vì miếng bánh ngon, mắt nàng rạng rỡ nụ ngọt ngào, sống động hơn hẳn, như suối trong từ băng tuyết.
Thật .
Tống Lang Ngọc dời mắt, đũa định gắp đậu phụ, nhưng đôi đũa khác cũng gắp miếng đó.
Hắn ngẩng lên, thấy Ôn Kiểu tinh nghịch, rút đũa về.
Tống Lang Ngọc gắp miếng đậu phụ bỏ bát nàng, tiếp tục ăn.
Ngô thị thấy hành động nhỏ của hai , vạch trần, chỉ coi là tình thú của đôi trẻ. Bà ăn sáng xong, bảo Chu ma ma đỡ bà sân dạo, bàn chỉ còn hai .
Ôn Kiểu nhai bánh, chân bàn khẽ chạm chân Tống Lang Ngọc.
Tống Lang Ngọc thấy như mèo cào, ngưa ngứa.
Hành vi đoan trang, nhưng với họ mà , quá vượt rào. Nàng sớm muộn là trắc thất của , sẽ còn mật hơn. Khi chỉ hai , cũng sẵn lòng nể nàng vài phần.
Ôn Kiểu thấy chẳng phản ứng gì, tưởng nhận , bực nhai bánh, đưa chân chạm bắp chân , mạnh hơn.
Tống Lang Ngọc vẫn phản ứng.
Ôn Kiểu càng liều, chân vuốt dọc theo bắp chân .
Ngô thị xuất tướng môn, Tống Hằng Quốc công cũng là quân ngũ, Tống Lang Ngọc năm tuổi mời thầy võ. Tuy là văn quan, nhưng hình yếu đuối, mà cường tráng săn chắc.
Đầu chân nhỏ nhắn nhẹ nhàng vuốt qua bắp chân trong, qua đầu gối, lên đùi. Đang định tiếp, một bàn tay nắm chặt cổ chân nàng.