Hiến Mị - Chương 26
Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:40:36
Lượt xem: 378
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm về khuya, vắng lặng tiếng trong đình viện.
Bóng cột hành lang hắt lên bức tường trắng, theo mỗi nhịp bước chân tới gần, bóng tối cùng bóng quyện tách rời.
Ôn Kiểu nắm chặt lấy vạt áo Tống Lang Ngọc, giọng líu nhíu chẳng rõ lời: "Rượu biểu tỷ ủ ngọt cay, ngon lắm cơ..."
Tống Lang Ngọc cụp mi nàng. Thấy đôi mắt nàng lờ đờ vì men say mà kiều mị động lòng , chút bực dọc nhưng cũng thấy buồn , bèn hừ nhẹ một tiếng.
"Tửu lượng kém mà còn tham chén."
Ôn Kiểu lầm bầm một tiếng, rúc mặt n.g.ự.c cọ cọ lầu bầu: "Biểu tỷ bảo tỷ còn một vò rượu mơ sắp ủ xong , đến lúc đó... mời qua thưởng thức cơ đấy."
Tống Lang Ngọc nhướng mày: "Biểu hóa là sâu rượu."
Ôn Kiểu ừ hử hai tiếng chẳng thêm gì nữa.
Nàng nhắm nghiền hai mắt, tựa như ngủ say. Đôi môi hồng nhuận chu lên, mềm nhũn tựa .
Trong lòng Tống Lang Ngọc chợt sinh vài phần thương xót.
Về đến Lưu Ly quán, Tống Lang Ngọc đặt Ôn Kiểu xuống sập, đang định gọi tỳ nữ lau y phục cho nàng thì vòng eo chợt ôm chặt lấy.
"Biểu ca... Kiểu Kiểu thấy khó chịu trong lòng."
Nàng vòng tay ôm lấy eo từ phía , những ngón tay trắng ngần bấu chặt dải ngọc đái của , giọng nghèn nghẹn.
"Sao thế?"
"Biểu ca... sắp định ? Nghe tiểu thư nhà họ Từ tri thư đạt lý, hiền thục ôn nhu, sợ ... biểu ca sẽ còn thích Kiểu Kiểu nữa."
Giọng của nàng bi thương đến xót xa, khiến cõi lòng Tống Lang Ngọc càng thêm mềm nhũn. Hắn xoay nâng gương mặt nàng lên, ôn tồn an ủi: "Muội cứ an tâm, nhất định sẽ đối xử với ."
Trong đôi mắt thiếu nữ ngấn đầy lệ thủy tinh, nàng ngước như đang chiêm ngưỡng một vị thần minh.
"Kiểu Kiểu thích biểu ca lắm..." Nàng run rẩy cởi bỏ hàng khuy vải nơi cổ áo, để lộ làn da trắng ngần như ngọc.
Nàng kéo tay Tống Lang Ngọc áp lên má , thì thầm như mang theo ý cầu xin: "Kiểu Kiểu trao cho biểu ca."
lúc hàng mi buông xuống, một giọt nước mắt nóng hổi rơi nện cổ tay Tống Lang Ngọc.
"Muội say ." Yết hầu Tống Lang Ngọc khẽ trượt lên xuống nhưng tay vẫn rút về.
Ôn Kiểu kéo bàn tay chầm chậm vuốt xuống, dừng chiếc cổ thanh ngần.
Đã là giữa ngày hè oi ả, chất lụa của chiếc áo khoác vô cùng mỏng manh. Giữa những động tác đưa đẩy, lớp y phục khẽ trượt xuống để lộ bờ vai thon thả mịn màng.
Chiếc yếm đào màu hồng phấn tôn lên những đường cong căng đầy vút cao, khiến Tống Lang Ngọc bất giác nhớ giấc mộng diễm tình xa hoa nọ.
Trong giấc mộng , Ôn Kiểu khoác bộ hỉ phục tân nương, ngay mắt gã đàn ông khác ôm siết lấy mà yêu thương chiều chuộng.
Chính giấc mộng khiến nhận d.ụ.c niệm sâu kín mà bản dành cho nàng.
Bàn tay chầm chậm trượt dần xuống, đầu ngón tay dừng ở một nơi nào đó khẽ khàng mơn trớn. Thân thể Ôn Kiểu khẽ run lên, nàng c.ắ.n chặt môi nuốt ngược tiếng rên rỉ sắp trào khỏi cổ họng.
Trong đáy mắt nàng chan chứa tình ý dịu dàng, cất giọng nũng nịu êm như nước: "Đêm nay biểu ca ở với Kiểu Kiểu ?"
Vì uống rượu, nàng ngoại trừ mùi hương ngọt ngào thường nhật thì còn vấn vương chút men, phả tới khiến Tống Lang Ngọc cũng lây vài phần say đắm.
cũng chỉ là vài phần say đắm, đủ để mất lý trí.
Chiếc áo lụa kéo lên bờ vai Ôn Kiểu, Tống Lang Ngọc khẽ vuốt ve mái tóc nàng đỡ nàng xuống sập, cất giọng như dỗ dành một đứa trẻ kiêu kì: "Đừng quấy nữa, gọi tỳ nữ hầu hạ ."
Tống Lang Ngọc dứt khoát bước rời , mảy may lưu luyến.
Sự mơ màng say xỉn trong mắt Ôn Kiểu cũng theo đó mà dần tan biến.
Nàng quyến rũ đến nước mà Tống Lang Ngọc vẫn chịu ở , thực sự... quá đáng hận!
"Liễu Hạ Huệ! Cũng chẳng đang giữ ngọc ngà vì ai!" Ôn Kiểu nghiến răng nghiến lợi.
Con đường nếu thông, Ôn Kiểu chỉ đành bước sang một con đường khác.
Tống Lang Ngọc cần một cơ hội để lật vụ án cũ, thì nàng sẽ trao cho cơ hội đó.
Sáng sớm hôm , Ôn Kiểu như thường lệ thỉnh an Ngô thị. Vừa bước qua cửa thấy Tống Lang Ngọc cạnh đó, nàng liền nhún hành lễ, âm thanh nghẹn ứ nơi cổ họng: "Biểu ca."
"Đêm qua biểu ngủ ngon ?"
Đêm qua Ôn Kiểu rầu rĩ thức trắng cả đêm, nay quầng mắt hằn vệt xanh đen, nhưng nàng vẫn cố tỏ e ấp thẹn thùng: "Muội ngủ cũng , còn biểu ca thì ?"
Tống Lang Ngọc đương nhiên là ngủ chẳng ngon.
Bị trêu ghẹo đến mức thì ai mà ngủ cho ? Hắn đáp lời nàng, chỉ cất giọng dặn dò: "Uống rượu hại , nên uống ít ."
Trong lúc hai trò chuyện, Chu ma ma mời họ trong bồi Ngô thị dùng điểm tâm sáng.
Tâm trạng Ôn Kiểu vui nên chỉ cúi gằm mặt ăn cơm.
"Nghe ngày tổ chức yến tiệc thưởng hoa trong cung định ?" Ngô thị cất lời hỏi.
Tống Lang Ngọc gật đầu đáp: "Đã định ngày hai mươi tám tháng Tám ạ. Hôm đó mẫu thể mang theo hai tỳ nữ cung. Nếu mẫu chọn , con sẽ văn thư báo danh lên Các Môn ty."
Ngô thị gật đầu trầm ngâm: "Thời gian vẫn còn sớm, để muộn chút tính ."
Mắt Ôn Kiểu bỗng sáng rực lên, vội vã hỏi: "Di mẫu sắp cung tham dự yến tiệc thưởng hoa ạ? Trong tiệc đó chắc hẳn nhiều đồ ăn ngon và thú vui lắm nhỉ?"
Dù là cao lương mỹ vị, nhưng mặt Hoàng thượng và Hoàng hậu thì nhai nuốt cũng trở nên tẻ nhạt vô vị. Dẫu , Ngô thị mất hứng của nàng nên mỉm đáp: "Tay nghề của ngự trù trong cung đương nhiên là tồi ."
Ôn Kiểu thốt lên một tiếng "Ồ", ánh sáng rực rỡ trong đáy mắt dần vụt tắt.
Dùng xong điểm tâm, hai sóng vai bước ngoài, Ôn Kiểu vẫn giữ vẻ thất thần tâm trí để tận đẩu tận .
"Những thể tham gia yến tiệc thưởng hoa, ngoài hoàng quốc thích và bách quan thì chỉ ngoại mệnh phụ. Lúc tiến cung qua hai vòng kiểm tra, một vòng xét văn thư lai lịch, một vòng soát thể. Cửa cung vốn dĩ nơi dễ dàng bước ."
Ôn Kiểu cúi đầu lầm bầm: "Kiểu Kiểu mà."
Tống Lang Ngọc trầm ngâm một lát lên tiếng: "Nếu nếm thử món ăn trong cung, ngày mai sẽ đưa đến Triều Huy lâu, trù sư ở đó vốn xuất từ cung đình."
Tuy mấy hào hứng nhưng Ôn Kiểu vẫn gật đầu đáp ứng.
Ai ngờ những ngày tiếp theo, Tống Lang Ngọc bận rộn tối tăm mặt mũi. Muốn gặp Ôn Kiểu một mặt cũng khó, huống hồ chi là đưa nàng đến Triều Huy lâu.
Cho đến hôm nay, Tống Lang Ngọc mới rảnh rỗi ghé qua Lưu Ly quán tìm Ôn Kiểu. Vừa đến cửa thấy giọng ngọt ngào lảnh lót vọng : "Chu ma ma từng cung đúng ? Sàn nhà trong đó lát bằng vàng ?"
Chu ma ma bật giải thích: "Lúc còn trẻ, nô tỳ từng theo phu nhân tiến cung vài . Khung cảnh đúng là nguy nga tráng lệ. Người thường bảo 'gạch vàng lát nền', nhưng gạch đó đúc bằng vàng thật , mà là loại gạch nung từ lò ngự dụng. Khi gõ sẽ phát âm thanh trong trẻo vang vọng như vàng ngọc. Nghe cứ năm viên gạch thì mới chọn một viên mỹ nhất, bốn viên còn đều đập nát dùng, nên mới gọi là gạch vàng."
Ôn Kiểu "Ồ" lên một tiếng, giọng điệu phần trầm buồn: "Trước khi xuất giá nương của sống ở kinh thành. Lúc còn nhỏ, nương thường kể cho về sự phồn hoa chốn kinh đô, nương bảo rằng nếu cơ hội tiến cung ngắm một thì đời xem như còn hối tiếc. Vốn dĩ định bụng nếu dịp cung, nhất định sẽ vẽ khung cảnh rực rỡ đem đốt cho nương xem..."
Bên trong căn phòng yên lặng mất một chốc, giọng lanh lảnh của nàng vang lên: "Dạo di mẫu còn đau đầu hở ma ma?"
Tống Lang Ngọc đẩy cửa bước khiến cả hai bên trong đều giật nảy .
"Thế t.ử gia tới ạ." Chu ma ma vội lên hành lễ. Ôn Kiểu cũng dậy từ sập La Hán, khẽ nhún nhã nhặn.
Tống Lang Ngọc xuống phía bên sập La Hán, cất lời: "Bệnh đau đầu của mẫu tái phát ?"
Chu ma ma vội vã lắc đầu: "Không , từ ngày phu nhân dùng túi hương do Ôn cô nương tự tay điều chế, lâu lắm đau đầu nữa."
Tống Lang Ngọc dặn dò thêm vài câu Chu ma ma cũng lui ngoài.
"Đã mấy ngày chẳng thấy bóng dáng biểu ca, dạo bận lắm ?" Ôn Kiểu khẽ ngước mắt một cái cúi đầu tiếp tục thêu dải băng trán tay.
"Ừm, đột nhiên vài vụ án hóc búa cần xử lý." Tống Lang Ngọc đưa tay rút lấy dải băng trán từ tay nàng, thấy bên thêu hoa hải đường quấn cành, đường kim mũi chỉ vô cùng tinh xảo mịn màng, họa tiết sống động như thật bèn khen ngợi: "Nữ công của biểu thật, học từ ?"
"Nương dạy một ít. Sau đến sống nhờ nhà bá phụ, theo học mấy bà t.ử trong phủ. Thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, liền thêu vài chiếc khăn tay nhờ mang ngoài bán để đổi lấy chút tiền lẻ tiêu vặt." Ôn Kiểu rót cho Tống Lang Ngọc một chén , hương thơm dịu ngọt từ nàng thoảng đưa sang.
Bọn bà t.ử và gã sai vặt khi mang khăn phủ bán , chắc chắn sẽ xà xẻo mất một nửa tiền. Thậm chí chúng còn lừa gạt rằng khăn chẳng giá, khiến nàng tốn bao công sức thêu thùa mà e rằng chẳng thu về mấy đồng cắc bạc.
Tống Lang Ngọc bỗng thấy xót xa trong , giọng cũng trở nên mềm mỏng hơn vài phần: "Băng trán của mẫu tự tỳ nữ thêu cho bà . Muội nếu thời gian thì thêu một hai mũi cho khuây khỏa là , cần gấp gáp gì kẻo mỏi mắt."
Hai nán một lát, Tống Lang Ngọc : "Hôm nay rảnh, đưa đến Triều Huy lâu."
Một tia vui sướng chợt lướt qua đáy mắt Ôn Kiểu. Tống Lang Ngọc thu hết thảy tầm mắt, chỉ cảm thấy tiểu nha đầu thật dễ dỗ dành.
Các món ăn ở Triều Huy lâu đương nhiên vô cùng xuất sắc. Đôi lúm đồng tiền của Ôn Kiểu in sâu má: "Biểu ca đối xử với Kiểu Kiểu thật ."
Hai riêng tư trong một gian sương phòng nên cũng chẳng cần tị hiềm.
Tống Lang Ngọc gắp một miếng bánh nếp bỏ đĩa của nàng: "Muội nếm thử xem mùi vị ."
Ôn Kiểu định vươn đũa thì chợt đường tiếng ồn ào cãi vã. Nàng vội bỏ đũa xuống chạy đến mở cửa sổ .
Tống Lang Ngọc chút bất đắc dĩ nhưng cũng đành dậy bước tới bên cửa sổ.
Dưới lầu là một nam một nữ đang xảy tranh chấp. Gã đàn ông vóc dáng vạm vỡ, tướng mạo hung tợn, còn phụ nữ chút nhan sắc.
"Cha ngươi bán ngươi cho lão t.ử , thì ngươi chính là một con ch.ó do lão t.ử nuôi! Lão t.ử bảo cho phép ngươi bước chân khỏi viện mà ngươi còn dám mò đây, xem ngươi to gan lớn mật quá !" Nói đoạn, gã đàn ông tung một cú đ.ấ.m bụng phụ nữ khiến nàng ngã lăn đất.
Đám đông vây quanh nhao nhao xúm khuyên can, nhưng thái độ của gã đàn ông càng thêm ngang ngược hống hách, lớn tiếng quát: "Liên quan quái gì đến bọn bay! Nó là đứa tiện do lão t.ử bỏ tiền mua về. Lão t.ử thích đ.á.n.h thế nào thì đánh, cùng lắm lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t thì đền vài lạng bạc là xong!"
Người phụ nữ cố hớp lấy một ngụm khí, vội vã quỳ rạp xuống đất nức nở van xin: "Là sai ! Thiếp ngoài chỉ vì trong nhà cạn gạo, đói kém hai ngày nay nên định mua chịu chút gạo về nấu cơm."
"Mua chịu gạo? Phi! Mua chịu xong thì chẳng lẽ bắt lão t.ử trả tiền ngươi?" Gã đàn ông thẳng chân tung một cú đá vai phụ nữ, đạp nàng ngã ngửa . "Lão t.ử cho ngươi ngoài thì ngươi bước chân , còn dám lôi mấy cái cớ đó ngụy biện nữa !"
Thấy cảnh tượng lầu, Ôn Kiểu sợ hãi nép lòng Tống Lang Ngọc. Thấy gã đàn ông định tay tàn độc hơn, Tống Lang Ngọc liền gọi gã tùy tùng , đưa lệnh bài của lệnh xuống can thiệp. Xong xuôi, đóng cửa sổ kéo Ôn Kiểu về bàn .
Một lát , âm thanh lầu dần nhỏ .
Tống Lang Ngọc trấn an: "Dùng bữa , chuyện gì nữa ."
Gương mặt Ôn Kiểu trắng bệch, đôi tay cũng run run. Nàng ngước mắt cất giọng lí nhí hỏi: "Người phụ nữ đó , thì sống c.h.ế.t đều do quyết định nữa ?"
Tống Lang Ngọc đưa cho nàng một ly nước, ôn tồn đáp: "Nàng cha bán , mang phận tiện tịch. Nếu gia chủ lòng nhân từ, việc đ.á.n.h mắng đương nhiên chẳng ai buồn quản."
Ngón tay Ôn Kiểu siết chặt lấy chén . Nàng ngước đôi mắt ầng ậng nước lên , đôi môi mấp máy nhưng chẳng thốt nên lời.
"Biểu tuy cũng cho , nhưng là lương tịch, phận đương nhiên khác xa với nàng ." Tống Lang Ngọc thừa hiểu những lo toan chất chứa trong lòng nàng bèn từ tốn tháo gỡ: "Dù chính thê bước qua cửa, nhưng mẫu và chủ, tuyệt đối sẽ để biểu chịu cảnh tủi nhục."
Ôn Kiểu thất thần gật đầu một cái nhấp ngụm : "Muội tin biểu ca."
Đột nhiên nàng ngẩng mặt lên hỏi: "Vậy đợi khi Thế t.ử phi cửa , Kiểu Kiểu còn thể theo biểu ca ngoài nữa ?"
Trong lòng Tống Lang Ngọc chợt thắt .
Trấn Quốc Công phủ là danh gia vọng tộc nơi phủ sâu viện rộng, một khi thất của thì đương nhiên an phận thủ thường.
Ra ngoài cũng là cấm tuyệt, chỉ là sẽ còn dễ dàng như hiện tại nữa.
Phải lý do chính đáng và còn đích Thế t.ử phi cho phép.
Hắn rũ mắt gương mặt diễm lệ tuyệt trần của Ôn Kiểu, trong thâm tâm chợt dâng lên một tia thương cảm và hổ thẹn nỡ.
Tuy là nàng tự nguyện của , nhưng suy cho cùng nàng cũng đ.á.n.h mất nhiều thứ.
Tỉ như phận chính thê đường hoàng, tỉ như sự tự do phủ , tỉ như những chuỗi ngày thỏa sức vui vô tư lự.
Thấy Tống Lang Ngọc chìm trong tĩnh lặng đáp, Ôn Kiểu hiểu chuyện rũ mi mắt xuống gặng hỏi thêm, thế nhưng sự lạc lõng nơi đáy mắt hiện lên rành rành chẳng thể che giấu.
Trên chuyến xe ngựa trở về phủ, Ôn Kiểu đột nhiên chỉ tay về phía đằng xa, giọng pha lẫn nét mừng rỡ: "Biểu ca, đó là tường cung ?"
Tống Lang Ngọc theo hướng tay nàng chỉ, quả nhiên thấy một mảng tường đỏ au rực rỡ, nhưng đó nào là hướng về Hoàng cung, đó chắc hẳn là phủ của một vị quan viên nào đó.
"Có lẽ là ."
Ôn Kiểu bỗng ngoảnh đầu , trong đôi mắt tựa hồ chứa đựng muôn vàn vì tinh tú lấp lánh.
"Biểu ca, thấy tường cung ! Hùng vĩ quá!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hien-mi/chuong-26.html.]
Ánh mắt Tống Lang Ngọc sầm , nhưng vẫn giữ vẻ im lặng chẳng một lời.
Mặc dù trong lòng chất chứa uất ức, Ôn Kiểu vẫn mang theo ánh mắt đong đầy hy vọng mà hỏi dò: "Khi di mẫu cung tham dự yến tiệc thưởng hoa, di mẫu thể mang theo hai tỳ nữ hầu hạ. Muội thể giả tỳ nữ của di mẫu để cung mở mang tầm mắt một ?"
"Bất cứ tỳ nữ nào theo cung đều báo cáo cặn kẽ họ tên, tuổi tác, quê quán lên Các Môn ty. Muội mạo danh tiến cung, nặng thì là tội khi quân c.h.é.m đầu, nhẹ thì là tự ý xông cấm môn, phạt trượng một trăm, lưu đày một năm." Giọng Tống Lang Ngọc bình thản nhưng trực tiếp bịt kín con đường tiến cung của Ôn Kiểu.
Mặt Ôn Kiểu lộ rõ vẻ thất vọng tràn trề, phồng má giận dỗi: "Muội ."
Về đến cửa Quốc Công phủ, Tống Lang Ngọc bước xuống xe ngựa xoay định đỡ Ôn Kiểu. Ôn Kiểu chẳng thèm màng đến lòng của , tự vịn tay tỳ nữ để bước xuống.
Vài ngày kế tiếp, Ôn Kiểu cũng chẳng buồn sắc mặt vui vẻ hòa nhã với Tống Lang Ngọc.
Mỗi bận Tống Lang Ngọc ghé Lưu Ly quán, nàng lấy cớ thể khó ở, xua đuổi cho khuất mắt.
Biết nàng đang mẩy, Tống Lang Ngọc cũng chẳng bận tâm nổi giận, ngược còn thấy thú vị. Hắn nhàn nhã trong phòng nàng nhâm nhi chén , kể dăm ba câu chuyện phiếm , Ôn Kiểu chu môi lầm bầm mắng mỏ. Thế nhưng, đó cũng coi như một lạc thú khác biệt chốn khuê phòng.
Hôm nay đến uống lạnh ở Lưu Ly quán.
"Mấy ngày nay biểu chẳng buồn đếm xỉa gì đến ?" Tống Lang Ngọc cất tiếng hỏi.
Ôn Kiểu mới thức giấc giấc ngủ trưa, lúc đang uể oải tì cằm lên chiếc bàn sưởi. Nàng mặc một chiếc váy quấn cổ trễ nải màu xanh lục, để lộ vùng da n.g.ự.c trắng nõn nà mịn màng, thấp thoáng sắc xuân quang gọi mời quyến rũ.
Nghe thấy lời của Tống Lang Ngọc, nàng miễn cưỡng thẳng dậy, ánh mắt mang theo vẻ hờn oán . Đôi môi nàng khẽ mấp máy, chừng như lời nhưng đến khóe miệng nuốt ngược trong.
Nàng đầu cửa sổ, giọng rầu rĩ: "Chẳng liên quan gì đến biểu ca cả, là do bản si tâm vọng tưởng mà thôi."
Hoa mộc trong đình viện đang độ nở rộ tưng bừng. Vài cánh hoa tung bay tạt qua cánh cửa sổ đang mở toang, đậu nhẹ lên mái tóc đen nhánh của nàng.
"Là đây Kiểu Kiểu hiểu chuyện, biểu ca đừng giận nhé." Nàng đột nhiên đầu Tống Lang Ngọc. Đôi mắt long lanh ngấn lệ thật khiến xao xuyến xót xa tột độ.
"Muội nghĩ thông suốt thật ?" Tống Lang Ngọc khẽ giọng hỏi.
Nàng gật đầu, giọt nước mắt lăn dài rớt xuống.
"Kiểu Kiểu nghĩ thông suốt , sẽ ảo tưởng những chuyện nữa."
Tống Lang Ngọc kiên quyết chịu đưa nàng nhập cung, nàng cứ giận dỗi thế cũng chẳng ích gì, ngược còn khiến thêm phần chán ghét. Chi bằng tỏ hiểu chuyện một chút, khơi dậy thêm lòng thương xót và hổ thẹn trong .
Tống Lang Ngọc trầm ngâm đ.á.n.h giá nàng hồi lâu, mới rút từ trong tay áo một tờ văn thư đưa tới: "Biểu thử xem đây là thứ gì?"
Ôn Kiểu cầm lấy xem xét, mà là văn thư cho phép nàng tiến cung. Đầu ngón tay nàng khẽ run lên, nhưng vẫn cố đè nén sự kích động mà hết từ đầu đến cuối. Nàng ngước mắt lên với niềm vui sướng tột độ: "Đây là văn thư cho phép cung!"
Trong mắt Tống Lang Ngọc đong đầy ý , : "Năm nay yến tiệc thưởng hoa vặn trùng dịp sinh thần của Hoàng hậu nương nương. Người đặc cách cho phép các mệnh phụ từ tứ phẩm trở lên dẫn theo một nữ quyến tiến cung. Mẫu đồng ý đưa dự tiệc ."
Chỉ điều Ôn Kiểu là tiểu thư danh chính ngôn thuận của Trấn Quốc Công phủ, việc trình quả thực chút phiền phức, tốn khá nhiều thời gian và còn vận dụng một chút mối quan hệ.
Hiện tại nàng vẫn còn cơ hội . Đợi khi trở thành của , bận tâm đến thể diện của chính thất, tự nhiên thể mang nàng đến những nơi như nữa, nên cứ dung túng nàng một thì ?
Ôn Kiểu nũng nịu nép lòng , hai tay vòng qua cổ , mùi hương ngọt ngào nàng chui tọt mũi . Giọng nàng ngọt lịm như tẩm mật ong: "Cảm ơn biểu ca."
Thân hình thơm tho mềm mại rúc trong ngực, Tống Lang Ngọc cũng chẳng ý đẩy . Bàn tay áp lên vòng eo nhỏ nhắn của nàng, ánh mắt trầm xuống: "Muội định cảm ơn thế nào?"
Gương mặt thiếu nữ đỏ bừng đầy e lệ. Hàng mi đen nhánh tựa lông quạ khẽ run rẩy, nàng từ từ ngước mặt lên tìm kiếm đôi môi của Tống Lang Ngọc.
Cánh môi còn mềm mại hơn cả cánh hoa, ngát hương thơm lừng, thế nhưng nụ hôn vụng về xa lạ. Tống Lang Ngọc cụp mắt vẻ kiều mị của nàng, vẫn chẳng mảy may động đậy.
Nàng cũng kiên nhẫn, hết hôn chỗ chạm chỗ khác, hệt như... đang nhấm nháp một viên kẹo ngọt.
Vừa thú vị, khiến ngọn lửa nóng hổi bùng cháy trong .
Hắn cứ trơ phản ứng, thiếu nữ đành ngừng động tác, trừng mắt lườm đầy hờn dỗi.
Hương thơm nàng càng lúc càng đậm đà. Tống Lang Ngọc dán chặt mắt đôi con ngươi nàng, đột ngột vươn tay giữ lấy gáy nàng hung hăng hôn xuống.
Giữa những thở đan xen quấn quýt, Tống Lang Ngọc loáng thoáng tiếng nũng nịu rền rĩ của Ôn Kiểu, trong lòng chợt nảy sinh một nỗi cố chấp ngang ngược. Hắn chỉ giấu biệt nàng , để bất kỳ kẻ nào khác dòm ngó. Cảm giác vô cùng kỳ lạ, là thứ cảm xúc mà suốt hai mươi mấy năm qua từng một nếm trải.
Ngày hai mươi tám tháng Tám, trời còn sáng tỏ, cỗ xe ngựa chực sẵn cửa phủ.
Tống Lang Ngọc tới viện của Ngô thị đợi từ sớm. Hắn đang uống trong thiên sảnh thì bức rèm cửa vén lên, Ôn Kiểu bước .
Nàng diện một chiếc áo cổ tròn màu nhã nhặn, khoác ngoài là chiếc bối t.ử gấm cung đình màu xanh biếc thêu họa tiết dây leo quấn quýt hình như ý, bên là chiếc váy xếp nếp màu vàng úa ánh xanh.
Mái tóc búi gọn gàng kiểu như ý, cài điểm xuyết hai cây trâm ngọc bích, dái tai cũng đeo một đôi hoa tai bằng ngọc xanh.
Kể cả gương mặt cũng tô vẽ cẩn thận, khiến nhan sắc vốn kiều mị nay càng trở nên rung động lòng .
Nàng khẽ nhún , cất giọng ngọt ngào: "Biểu ca."
"Ngồi xuống đợi mẫu một lát."
Ôn Kiểu ngoan ngoãn xuống bên cạnh , hai tay vắt chéo đặt ngực, dáng vẻ chút câu nệ, bứt rứt.
"Quy củ trong cung tuy nghiêm ngặt nhưng cũng cần sợ. Muội cứ theo sát bên cạnh mẫu , cẩn trọng lời ăn tiếng là , sẽ chuyện gì ."
"Biểu ca..." Nàng ngước mắt , nơi đáy mắt thoáng hiện nét âu lo sợ sệt.
"Sao thế?" Tống Lang Ngọc chỉ nghĩ là do nàng sắp tiến cấm cung nên trong lòng bồn chồn lo lắng.
Cắn c.ắ.n môi, nàng lý nhí : "Kiểu Kiểu e rằng sẽ mang đến phiền phức cho di mẫu và biểu ca."
Tống Lang Ngọc nắm lấy bàn tay nàng, dịu giọng an ủi: "Chỉ là cung dự tiệc thôi mà. Các vị mệnh phụ khác cũng dẫn theo con gái cháu gái của họ cùng. Sẽ ai để ý đến , cũng chẳng ai rảnh rỗi mà khó dễ . Chỉ cần luôn theo sát mẫu thì tuyệt đối chuyện gì xảy cả."
Thế nhưng, nàng sẽ theo sát bên Ngô thị mãi, nàng đương diện giãi bày nỗi hàm oan với Hoàng hậu, nàng sẽ gây một mối họa tày đình.
Ôn Kiểu , sự lo âu trong đáy mắt dần thế bằng sự kiên nghị đầy quyết tuyệt. Nàng từ tốn gật đầu, nhẹ giọng : "Nếu Kiểu Kiểu trót gây phiền phức, biểu ca nổi giận nhé."
Tống Lang Ngọc bất giác bật : "Muội thì gây phiền phức gì chứ? Ăn nhiều quá nên đuổi ngoài chắc?"
Ôn Kiểu , nàng chỉ hỏi : "Nếu thực sự gây họa, biểu ca sẽ nổi giận ?"
"Dù gây họa cũng sợ," Tống Lang Ngọc vuốt ve những đầu ngón tay nàng, nét mặt vô cùng ôn hòa: “Ta sẽ cứu biểu ."
Đôi môi hồng của Ôn Kiểu khẽ cong lên.
Đây là do tự miệng đấy nhé.
Khi đoàn đến cửa cung, bên ngoài đỗ san sát nhiều xe ngựa. Quan viên xếp thành một hàng theo phẩm trật, các mệnh phụ cũng tề tựu thành một hàng. Ôn Kiểu theo gót Ngô thị, cẩn trọng từng bước rời.
Đến ba khắc giờ Dần, cửa cung từ từ mở trong màn đêm mờ ảo, trục cửa bằng đồng xanh phát những tiếng u yểm trầm đục.
Quan viên cùng mệnh phụ lũ lượt nối đuôi bước , chỉ thấy tiếng bước chân xào xạc chứ tịnh một tiếng .
Ngay lúc bước cửa cung, Ôn Kiểu đầu , chỉ thấy bầu trời vẫn là một mảng đen kịt tĩnh mịch.
Các quan viên tiến về tiền điện, còn các vị mệnh phụ thì đưa tới cung Xuân Hy – nơi ở của Hoàng hậu.
Ôn Kiểu cùng tề tựu chờ đợi bên trong đại điện. Tuy đông nhưng tuyệt nhiên lấy một tiếng động.
Nàng thể thấy tiếng chim hót cây bên ngoài điện, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và nàng cũng thấy cả tiếng nhịp đập nơi lồng n.g.ự.c . Từng nhịp từng nhịp, hệt như dùi trống nện liên hồi mặt trống da trâu dày đặc.
Nỗi oan khuất của nhà họ Trần chôn vùi suốt mười năm ròng rã.
Giờ đây, cuối cùng nó cũng sắp phá đất vươn lên đón ánh sáng mặt trời.
Máu trong nàng dường như đang sục sôi cuồn cuộn.
"Hoàng hậu nương nương giá lâm!" Giọng the thé của viên nội giám vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ.
Ôn Kiểu theo đám đông quỳ rạp xuống, trán chạm hẳn lên nền gạch lạnh lẽo, trong lòng bấy giờ mới an định .
"Các vị phu nhân bình . Đã lâu trong cung dịp náo nhiệt thế . Vừa phương Nam mới tiến cống một đợt hoa cỏ quý, bổn cung nghĩ nên phụ cảnh sắc , nên mới mời các phu nhân đến thưởng hoa. Mọi đừng quá câu nệ, hãy theo bổn cung Ngự Hoa Viên dạo bước xem ." Khương Hoàng hậu gần tứ tuần nhưng nhờ bảo dưỡng chu đáo nên dung mạo trông chỉ trạc ngoài ba mươi, toát lên vẻ đoan trang hiền từ.
Bà dậy rời khỏi đại điện, các vị mệnh phụ cũng vội vã bám sát theo .
Ngự Hoa Viên bài trí vô cùng tinh xảo, những loài hoa cỏ trân quý đến từ Nam Châu khiến hoa cả mắt. Đám đông vây quanh Khương Hoàng hậu thong dong dạo bước, chim hót hoa thơm, tiếng giòn giã vang lên ngớt.
Ôn Kiểu vốn phẩm cấp nên chen lấn tít đằng xa, ngay cả vạt áo của Khương Hoàng hậu cũng chẳng chạm tới nổi, trong lòng nóng như lửa đốt.
Chuyến du ngoạn kết thúc, Khương Hoàng hậu an tọa trong đình tạ cùng các mệnh phụ nhâm nhi nước chuyện trò. Xung quanh đình thị vệ canh phòng nghiêm ngặt, Ôn Kiểu càng thể tiến lên lấy nửa bước.
Nàng thể để lỡ mất cơ hội . Nhỡ lát nữa Khương Hoàng hậu dự yến tiệc thì ? Nhỡ lát nữa nơi tổ chức tiệc cho nàng thì ?
Nàng chỉ đúng một cơ hội duy nhất thôi, nàng quyết định đập nồi di mẫum thuyền, liều mạng một phen.
Chỉ cần Khương Hoàng hậu bước khỏi đình, nàng sẽ xông lên kêu oan ngay lập tức.
Ngờ nán đợi một lúc, ma ma hầu cận bên cạnh Khương Hoàng hậu bước thông báo với : "Hoàng hậu nương nương cần hồi cung y phục. Mời các vị phu nhân và tiểu thư cứ tự nhiên dạo chơi trong viện, lát nữa hãy đến điện Sùng Ninh dự tiệc."
Đầu óc Ôn Kiểu bỗng "ong" lên một tiếng. Nàng nhón gót qua thì thấy Khương Hoàng hậu đám hầu vây quanh, rời bằng hướng bên của đình tạ.
Chỉ do dự trong thoáng chốc, Ôn Kiểu liền xoay chạy vụt —
Lúc đến đây, nàng để ý thấy một con đường nhỏ. Nếu vòng đường đó để chặn đầu, thể cản Khương Hoàng hậu!
Tim Ôn Kiểu tưởng chừng vọt lên tận cổ họng, nhưng bước chân nàng càng lúc càng dồn dập.
Băng qua dãy hành lang dài, cuối cùng nàng cũng thấp thoáng thấy bóng dáng của Khương Hoàng hậu!
Chỉ còn cách chừng vài trượng nữa thôi!
"Kẻ nào?" Một tiếng quát lạnh lẽo cất lên ngay lưng.
Ôn Kiểu chẳng buồn ngoảnh đầu , ngược càng cắm đầu chạy thục mạng!
Ngay giây tiếp theo, một cơn đau nhói truyền đến vai, cả nàng túm lấy vật mạnh xuống đất!
Cổ chân trẹo, cơn đau thấu xương khiến nàng run rẩy kịch liệt.
"Sao là cô?" Gã đàn ông kinh ngạc cất tiếng.
Ôn Kiểu ngẩng đầu lên, thấy tới chính là Thẩm Tiêu.
Hắn nhíu mày: "Hoàng cung là cấm địa, cô chạy thục mạng gì? Cẩn thận kẻo nhầm là thích khách b.ắ.n c.h.ế.t đấy!"
Nàng đầu , bóng dáng Khương Hoàng hậu khuất dạng, sắc mặt nàng tức thì trắng bệch.
Thẩm Tiêu xổm xuống xem xét cổ chân nàng, cau mày hỏi: "Vừa cô đang đuổi theo ai ?"
Ôn Kiểu Thẩm Tiêu ý với , tay nàng nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay , nghẹn ngào nức nở: "Điện soái... , hàm oan cần tỏ tường, xin Hoàng hậu nương nương chủ cho ..."
Thẩm Tiêu nín thở, lực đạo tay bất giác nhẹ vài phần, ngước mắt nàng: "Oan khuất gì? Nhất định tố cáo mặt Hoàng hậu nương nương ?"
"Chỉ Hoàng hậu nương nương mới thể chủ cho ." Gương mặt nàng nhợt nhạt như tờ giấy, đôi mắt long lanh ngập nước, bất kỳ ai thấy cũng mủi lòng.
"Chuyển sang ngày khác để cáo trạng ?"
Ôn Kiểu do dự mà lắc đầu ngay lập tức, giọt nước mắt nóng bỏng rơi xuống mu bàn tay Thẩm Tiêu. Nàng bấu chặt lấy cánh tay Thẩm Tiêu mà khẩn cầu: "Đại nhân... xin ngài hãy cho qua ..."
Gió khẽ mơn man qua mái tóc tơ của Ôn Kiểu, đôi mắt ướt đẫm lệ của nàng khiến Thẩm Tiêu sững sờ.
"Chạy ." Thẩm Tiêu thốt hai chữ.
Ôn Kiểu sững mất một giây, lập tức bừng tỉnh, nàng vùng dậy cắm đầu chạy thục mạng về hướng Khương Hoàng hậu biến mất.
Cổ chân đau nhức như hàng ngàn mũi dùi đ.â.m xuyên thấu xương tủy, nàng c.ắ.n răng cam chịu, trong đầu chỉ tồn tại duy nhất một ý niệm: Hôm nay dẫu bỏ mạng, cũng nhất định trình bằng bằng chứng lên mặt Khương Hoàng hậu!
Tiếng gió rít gào bên tai, phía loáng thoáng vọng tiếng . Đi vòng qua một hòn non bộ, cuối cùng nàng cũng thấy đoàn của Khương Hoàng hậu.
Đám hộ vệ theo cũng phát hiện nàng, lập tức tuốt gươm quát lớn: "Kẻ nào!"
Chân Ôn Kiểu vấp đá, lảo đảo ngã lăn hai vòng, khó khăn lắm mới dừng , hai lưỡi đao sắc lạnh kề sát tận cổ!
Nàng c.ắ.n rách túi giấu đồ may ngầm trong ống tay áo, lôi bức huyết thư bám đầy bụi trần suốt mười năm ròng, sang sảng cất cao giọng:
"Dân nữ là Trần Chiêu, nỗi oan khiên cần kêu thấu cửu trùng, khẩn cầu Hoàng hậu nương nương chủ!"