Hiến Mị - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:40:39
Lượt xem: 382

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"C.h.ế.t vì d.a.o kiếm t.h.u.ố.c độc?"

"Hả?" Người tới ngẩn , vội đáp: “Ôn tiểu thư hại, nàng bệnh c.h.ế.t."

"Bệnh c.h.ế.t?" Bàn tay đang nắm chặt của Tống Lang Ngọc thả lỏng.

"Thuộc hạ đến Giang Đô, thẳng đến quán Vĩnh Lai hỏi thăm chuyện Ôn tiểu thư. Chủ quán bảo Ôn tiểu thư một cô nương đưa đến quán, lúc đến bệnh nặng. Cô nương đó chăm sóc Ôn tiểu thư, vì để mời đại phu mua t.h.u.ố.c cho nàng, còn cầm cả chiếc vòng bạc của ."

"Tuy uống nhiều thuốc, nhưng bệnh của Ôn tiểu thư thuyên giảm. Nàng cố gắng qua tết, cũng qua đời, chính cô nương đó bỏ tiền nhờ chôn cất Ôn tiểu thư."

"À, thuộc hạ còn nhờ họa sĩ vẽ chân dung theo lời miêu tả của chủ quán."

Tống Lang Ngọc nhận bức tranh, tuy nét bút thô ráp, nhưng cũng bảy tám phần giống.

Nàng g.i.ế.c , Tống Lang Ngọc thở phào, hỏi: "Chuyện nhà họ Trần tra rõ ?"

"Trên đường lưu đày, hơn mười nhà họ Trần c.h.ế.t bệnh. Cũng tại nhà họ xui xẻo, mười mấy còn gặp lũ quét, cùng với quan binh áp giải đều mất tích, ngay cả một t.h.i t.h.ể cũng để ."

Cổ họng Tống Lang Ngọc như bông chặn, thở , cũng nuốt xuống .

E là gặp lũ, mà là diệt khẩu.

Nàng sống sót thế nào?

Cho đến khi trong điện T.ử Thần buổi chầu sớm, Tống Lang Ngọc vẫn đang nghĩ về điều .

Có lẽ quá nghiêm khắc, nàng, phán xét nàng, cho phép nàng bất kỳ một tì vết nào.

nếu nàng dối, mạo danh, sẽ phủ Quốc công, cũng cung.

Vì việc xây dựng hành cung Nam Sơn, Hữu thị lang Bộ Công đang tranh luận gay gắt với quan Hộ bộ. Tai ồn ào, lòng thêm phiền.

Mãi mới tan triều, bệ hạ giữ Ngự Thư phòng bàn việc, đến khi khỏi cung là giữa trưa.

"Công gia, vẫn đến nha môn ạ?" Tùy tùng bên ngoài hỏi.

Cổ họng Tống Lang Ngọc khô khốc, : "Về phủ."

Xe ngựa lướt qua những con phố đông đúc, mặt Tống Lang Ngọc trầm như nước.

Trong khí thoảng mùi đất ẩm, chỉ trong vài nhịp thở, bỗng trút xuống một trận mưa to.

Như ngàn vạn sợi chỉ trắng từ trời ném xuống, rơi nóc xe, mái nhà, đầu qua .

Tống Lang Ngọc hé rèm, thấy mưa như thác đổ, như cắt đứt đường về.

Lòng về nhà càng thêm sốt ruột.

Thường chỉ bằng hai chén , hôm nay thấy dài dằng dặc.

Cuối cùng cũng đến cổng phủ Quốc công, cây dù của tiểu tư gác cửa chìa , bước xuống xe.

Gió cuốn mưa hắt ô, ướt áo quan, chẳng bận tâm, bước dài phủ.

Sân vắng bóng .

Hắn thẳng đến Lưu Ly quán, nhưng ngay, hiên, lòng dần yên.

Hắn tự hỏi, thể buông Ôn Kiểu .

Trái tim bảo, thể.

Đã thể, ngàn mối băn khoăn còn nghĩa lý gì?

Hắn giơ tay gõ cửa, nhưng một nha chạy đến bẩm: "Sáng nay phu nhân cho gọi Ôn cô nương sang viện."

"Vì việc gì?"

Ánh mắt nha lảng tránh, lắp bắp: "Nô tỳ cũng , chỉ gọi cô nương sang hỏi chuyện..."

Tống Lang Ngọc một cái nha giấu chuyện, lạnh giọng quát: "Nói thật."

Nha sợ mất vía, đổ hết .

Hóa trong Lưu Ly quán một nha tên Tiểu Thanh, cháu gái của Vương ma ma đuổi vì tội trộm cắp. Nàng oán hận Ôn Kiểu, dò hỏi từ chuyện Ôn Kiểu Ôn tiểu thư thật, bèn như báu vật đến mách lẻo với Ngô thị, giữa đường thêm gì, Ngô thị bèn sai đem Ôn Kiểu .

"Đi bao lâu?"

"Sáng ."

Tống Lang Ngọc bước nhanh về phía thượng phòng.

Thân phận Ôn Kiểu Ngô thị từ lâu, tuyệt sẽ đột nhiên khó. Chỉ sợ nha Tiểu Thanh xúi giục, mà Ngô thị tính tình cương trực, khó tránh khỏi hành động bốc đồng.

Hắn càng bước nhanh, đôi giày đen hất tung nước mưa đất, vạt áo đỏ thẫm ướt hơn nửa.

Mưa như trống dồn, như đập tim .

Rẽ qua một khúc, xuyên qua cánh cửa mở, thấy Ôn Kiểu đang quỳ trong sân.

Mưa nặng hạt, đ.á.n.h cho vạn vật cúi đầu, nhưng lưng nàng vẫn thẳng như trúc.

Tống Lang Ngọc từng bước tiến gần, chiếc dù nghiêng sang, che những giọt mưa sắp rơi xuống nàng.

Nàng ngước , một gương mặt xinh trong trẻo, tóc mai ướt đẫm, má hồng đọng sương, như đóa hải đường tàn phá.

Cổ họng Tống Lang Ngọc trượt xuống, hỏi: "Vì quỳ ở đây?"

Ánh mắt Ôn Kiểu ảm đạm, cố chấp mím môi, .

Tống Lang Ngọc thương giận, hừ lạnh: "Muội giỏi nhất là lời ngọt ngào dỗ , dỗ dành ?"

Ôn Kiểu , mắt long lanh nước, ướt át đáng thương.

Lòng Tống Lang Ngọc như roi quất, hối hận vì lời châm chọc .

"Đi theo , sẽ rõ với ." Tống Lang Ngọc đưa tay đỡ nàng dậy.

Ôn Kiểu cố chấp chịu .

"Di mẫu... phu nhân bảo con quỳ tự vấn." Giọng nàng nặng mũi, vì lạnh .

"Muội đúng là lời." Tống Lang Ngọc tức đến bật , ném dù bước nhanh chính đường.

Ngô thị trong đường, Chu ma ma đang khuyên bà, bỗng thấy Tống Lang Ngọc mưa gió xông , cau mày hỏi: "Sao con về?"

"Mẹ giận con cũng chịu, thế nhưng ? Muội , ngay cả thánh thượng cũng nỡ đ.á.n.h nặng, để quỳ ngoài trời mưa!" Tống Lang Ngọc hít một , cố đè nén lửa giận trong lòng: “Sao thiếu kiên nhẫn như ?"

Ngô thị cũng đầy lửa giận chỗ trút, nổi giận: "Mẹ thấy con cho mê ! Mẹ hỏi con, nó lấy những thư tín bằng cách nào? Ắt hẳn là ăn cắp, cướp đoạt! Nó tâm địa bất chính, con còn bênh nó?"

Bà đập bàn: "Mẹ cần nó là ai, hôm nay nếu nó chịu khai tung tích của Ôn tiểu thư thật, quyết để nó trở về!"

Tống Lang Ngọc ướt sũng, mắt đen như mực, vẻ mặt lạnh lùng: "Người về Giang Đô điều tra sáng nay mới báo , xác minh Ôn tiểu thư mất đầu năm nay."

Ngô thị lảo đảo, đau buồn tức giận, liên tục đập bàn: "Mẹ báo quan! Bắt nó đền mạng!"

"Mẹ bình tĩnh , Ôn tiểu thư nàng hại c.h.ế.t, mà là bệnh c.h.ế.t." Tống Lang Ngọc cau mày, lạnh lùng kể đầu đuôi sự việc cho Ngô thị .

Ngô thị đầu tiên là bi thương, là giận dữ, cuối cùng là hối hận.

"Nếu thể sai đến thăm, hoặc thư hỏi thăm... nó tuổi thanh xuân tươi , mất, với nó."

"Giang Đô cách đây ngàn dặm, cũng thể lường tình hình nhà họ Ôn, tự trách."

Tiếng cãi vã trong chính đường xuyên qua màn mưa, lọt tai Ôn Kiểu, nàng nhịn khẽ nhếch môi.

Nàng chỉ "vô tình" tiết lộ phận của cho nha đó, nàng liền mất bình tĩnh mách lẻo, xúi giục Ngô thị nổi giận.

Tính cách Ngô thị Ôn Kiểu nắm rõ, chỉ cần vài lời mập mờ trong lúc đối chất khiến bà mất bình tĩnh. Đáng tiếc Ngô thị theo ý nàng, chỉ phạt nàng quỳ trong sân, chứ gây thương tích.

Vẫn còn thiếu một chút.

Tiếng cãi vã trong đường dần nhỏ , tiếng bước chân tiến đến gần.

Đôi giày đen dừng mặt nàng, nước mưa rơi xuống giày b.ắ.n lên.

"Sao chịu sự thật, mà nhất định quỳ đây chịu mưa?"

Lời Tống Lang Ngọc trong đường , Ôn Kiểu đều thấy.

Đồng t.ử nàng run run, giọng nhỏ: "Vì Ôn trọn vẹn."

Nói xong, thể nàng lảo đảo, ngã xuống đất, ngay đó Tống Lang Ngọc đỡ lấy bế lên.

Trời đất đảo lộn, nàng thấy muôn vàn sợi mưa như kim rơi xuống, đầu óc choáng váng.

Nàng Tống Lang Ngọc bế qua hành lang, ngang qua sân, những nha đường đều cúi đầu né tránh.

Vào phòng ngủ, Tống Lang Ngọc đặt nàng lên sập, lấy khăn từ giá lau đầu cho nàng.

Nước mưa theo tóc nhỏ xuống, nét mặt nàng lạnh tanh.

"Ôn thúc bá bán động. Khi gặp nàng, nàng mắc bệnh hoa liễu. Muội mời nhiều đại phu, nhưng đều chữa , chỉ còn chờ c.h.ế.t." Nước mắt hòa cùng mưa lăn dài.

"Nàng còn nhỏ, gọi là tỷ tỷ, nàng sợ, trong mơ cũng ..." Nàng ôm chặt , hai vai run rẩy.

Tống Lang Ngọc nhẹ nhàng nâng mặt nàng, ngón tay cái lau vết lệ má, khẽ : "Không của ."

Ôn Kiểu ôm mặt nức nở. Áo hè vốn mỏng, giờ nàng ướt sũng, áo lụa dính chặt da, yếu ớt t.h.ả.m thương.

Tống Lang Ngọc nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng, kiên nhẫn an ủi.

"Nàng khi lở loét. Nàng cầu đừng kể nguyên nhân cái c.h.ế.t cho ai khác, nàng... nàng sợ đời ghét bỏ, khinh thường." Ôn Kiểu nấc lên: “Nàng khi mắt vẫn trợn trừng, , ... luôn mơ thấy nàng."

"Đừng sợ." Bàn tay lớn của đặt vai nàng, giọng ôn hòa: “Đừng sợ."

Đợi Ôn Kiểu bình tĩnh , Tống Lang Ngọc gọi nha hầu nàng tắm gội, mới về viện áo.

Cơn mưa kéo dài suốt ngày, chiều tối mới thưa dần.

Tống Lang Ngọc hết sang viện Ngô thị, khuyên giải một phen, cho đuổi nha Tiểu Thanh , mới đến Lưu Ly quán.

Nha thấy đến, vội cúi hành lễ, khẽ : "Cô nương uống canh gừng ngủ đến giờ vẫn tỉnh."

Tống Lang Ngọc gật đầu, bảo nha sai bếp ba chén yến, một chén đưa lên thượng phòng, một chén cho Tống Tương Ngữ, một chén đưa đến Lưu Ly quán.

Hắn bước cửa, ngửi thấy mùi thơm ngọt nhẹ, khựng một chút, mới tiếp tục .

Hắn đến bên giường, mà xuống sập la hán cạnh cửa sổ.

Tiếng thở của Ôn Kiểu thêm bối rối.

Hắn ngước về phía giường, nhưng bình phong và màn trướng che khuất tầm mắt.

Bỗng trong màn vang lên tiếng nức nở nhẹ. Tống Lang Ngọc gọi một tiếng, nhưng tiếng nức nở vẫn dứt.

Hắn nhanh chân đến bên giường vén màn, thấy Ôn Kiểu ngửa, mày nhíu chặt, hai hàng lệ trong suốt chảy từ khóe mắt, rõ là đang ác mộng.

"Mẹ..." Nàng rên rỉ đau đớn.

Tống Lang Ngọc vỗ nhẹ nàng: "Tỉnh ."

Ôn Kiểu nhắm chặt mắt, giãy giụa.

"Mẹ!" Nàng bật dậy, mở mắt đầy nước mắt.

"Làm ác mộng?"

Nàng ngẩn ngơ Tống Lang Ngọc, ôm chặt lấy nức nở.

Cây chuối ngoài cửa sổ in bóng chập chờn, trong trướng giọng Ôn Kiểu ai oán.

Tống Lang Ngọc kiên nhẫn, dịu giọng hỏi: "Kiểu Kiểu mơ thấy gì?"

Tóc Ôn Kiểu rối tung, áo mỏng tuột, như hoa mềm ngọc mịn. Nàng ngửa mặt, như nai con hoảng sợ bất lực.

"Muội mơ thấy cha... ông trách giờ mới đến."

"Chỉ là mơ thôi." Hắn nhẹ nhàng vuốt tóc nàng: “Muội ."

Nàng lắc đầu, : "Muội vẫn đủ , đủ dũng cảm. Nếu dũng cảm hơn nữa, ... ..."

Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi trán nàng.

"Muội ."

Đôi môi Tống Lang Ngọc mát, đặt sống mũi nàng, khóe môi, cuối cùng là môi nàng.

Ban đầu chỉ là chạm nhẹ, dần sâu hơn. Tay vòng qua eo nàng, bàn tay giữ lấy gáy nàng, cho nàng né tránh.

"Kiểu Kiểu là cô nương dũng cảm nhất đời." Hắn thì thầm bên tai nàng, hôn lên vành tai nàng.

Thân thể Ôn Kiểu mềm oặt, tay chống n.g.ự.c , thấy cúi xuống tìm môi, bèn đưa tay bịt miệng .

Trong mắt Tống Lang Ngọc chút ngạc nhiên.

"Đại biểu ca yêu quý con gái dũng cảm." Ôn Kiểu cau mày, trong mắt thoáng ghen.

Tống Lang Ngọc kéo tay nàng , hôn lên lòng bàn tay, khàn giọng hỏi: "Sao thế?"

"Lần phố gặp Tiết Uyển Doanh, bỏ xuống để giúp nàng , suýt ngã xe, còn bảo nàng khác , nàng phẩm hạnh cao khiết..."

"Ta chỉ ngưỡng mộ nàng, tình cảm nam nữ với nàng." Hắn nâng mặt Ôn Kiểu, mắt nàng: “Ta chỉ thích Kiểu Kiểu."

Ôn Kiểu hừ nhẹ, mặt : "Không tin."

Tống Lang Ngọc xoay mặt nàng , hôn lên chóp mũi: "Lừa gì."

Ánh mắt Ôn Kiểu lưu chuyển, như tình cảm thật dâng trào. Hơi thở hai quyện , hương thơm nàng như đang mời gọi.

Bỗng trời đất đảo lộn, Ôn Kiểu Tống Lang Ngọc đè xuống giường.

Môi hôn nàng, càng lúc càng sâu. Lúc phòng tối đen, mắt thấy, xúc giác và thính giác càng thêm nhạy bén.

Ôn Kiểu ngửi thấy mùi tuyết tùng lạnh Tống Lang Ngọc, cảm nhận bàn tay nóng bỏng bên hông, tim đập, từng nhịp như nhảy khỏi lồng ngực.

"Tập trung." Hắn c.ắ.n nhẹ vai nàng.

Tóc nàng rối tung, cổ thon dài, chiếc áo màu xanh tuột nửa, để lộ một mảng da trắng ngần, vẻ mê hoặc khó tả.

Tống Lang Ngọc thở gấp.

Ngực nhấp nhô, ngón tay Ôn Kiểu lướt nhẹ qua yết hầu , giọng thỏ thẻ: "Tối qua đến tìm đại biểu ca, đại biểu ca đóng cửa cho . Sao giờ lẻn phòng để chiếm tiện nghi?"

"Từ nay đừng gọi là thế tử, vẫn gọi là đại biểu ca." Hắn hôn môi Ôn Kiểu: “Ta thuyết phục , vài hôm nữa sẽ nhờ cả nhận con nuôi. Đợi vụ án xong, vẫn để phủ Quốc công."

Sẽ để nàng phủ Quốc công với phận gì?

Dù nhà họ Trần minh oan, dù bệ hạ khoan hồng, nàng cũng chỉ là một cô nhi, phận đó thể vợ cả.

cảnh , tình ý đang nồng, nếu nàng hỏi sẽ quá phũ phàng.

Nàng chỉ thể cảm động đến đỏ hoe mắt.

Trai tài gái sắc, mắt đưa tình, là lúc động lòng.

Ôn Kiểu đẩy Tống Lang Ngọc xuống giường, trèo lên đè lên . Mái tóc mát lạnh lướt qua mu bàn tay , ngưa ngứa.

Làn da như ngọc, dù ở cách cũng thấy một tì vết, hơn hoa. Đầu ngón tay nàng nhẹ lướt qua môi , thở như hoa lan: "Đại biểu ca..."

Giọng ngọt ngào, kéo dài.

Cổ họng Tống Lang Ngọc trượt xuống. Hắn thấy hành động của Ôn Kiểu thật khinh bạc, nàng nên đoan trang hơn.

Ánh mắt lạnh lùng nàng, giọng khàn khàn: "Không thể thống, xuống ."

Ôn Kiểu " khúc khích", đầu ngón tay khẽ chấm lên môi : "Kiểu Kiểu thể thống? Vậy đại biểu ca ôm hôn thể thống ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hien-mi/chuong-29.html.]

Tống Lang Ngọc luôn nghĩ thích con gái đoan trang lễ phép, giờ mới .

Hắn thấy sự xinh xắn và láu lỉnh của Ôn Kiểu đều tim rung động.

Gương mặt nàng càng lúc càng gần, sắp hôn lên thì tiếng gõ cửa báo ăn của nha gián đoạn.

Ôn Kiểu dừng , hàng mi khẽ run, che tia giễu cợt trong đáy mắt.

Ngay khi Tống Lang Ngọc sắp dính lấy nàng, nàng bỗng rút lùi .

Tống Lang Ngọc thở dài não nề.

Một chén , hai hai bên bàn nhỏ, bàn bày mấy đĩa thức ăn tinh xảo, bốc khói nghi ngút, hấp dẫn vô cùng.

Tống Lang Ngọc dáng vẻ tao nhã, gắp thức ăn thong dong, thỉnh thoảng gắp cho Ôn Kiểu một miếng măng tươi, trông vẻ như vợ chồng trẻ ăn cùng mâm.

"Ta xem kỹ quyển sổ và sai đến huyện An Lăng tìm manh mối." Tống Lang Ngọc đặt đũa xuống, đẩy cửa sổ , : “Ngoài còn sai tìm Phùng Thanh. Đã tra biến mất ở huyện Vị Bắc. Nếu còn sống, ắt sẽ để dấu vết. Tin rằng chỉ cần dò hỏi kỹ càng, sớm muộn sẽ tìm ."

Ôn Kiểu lạc quan như Tống Lang Ngọc, cũng đặt hy vọng Phùng Thanh, thử hỏi: "Đại biểu ca thấy năm đó ai tham ô bạc? Và ai hãm hại cha ?"

Trước khi vụ án kết luận, Tống Lang Ngọc bao giờ kết luận ai là hung thủ.

Hắn mắt Ôn Kiểu, do dự một lát, mới : "Cả bức thư mật và quyển sổ đều chỉ về Vương Kim Bình, tuyệt đối vô tội."

"Đằng còn kẻ quyền lực hơn?"

"Năm đó Vương Kim Bình cũng dính vụ vỡ đê Lan Giang. Vì tội của xác minh nên thể kết tội, đáng lý con đường thăng tiến của chặn. Thế nhưng ba năm , nhờ công lao dẹp giặc mà thăng Bố chính sứ Tuyên Châu. Liệu đằng chỗ dựa lớn hơn, cũng rõ."

"Thất hoàng t.ử thì ? Hôm đó ở quán trọ, hai tên hắc y nhân cướp quyển sổ biến mất gần phủ Thất hoàng tử."

Hơi thở Ôn Kiểu phần gấp gáp, như nhanh chóng vạch mặt kẻ .

"Đường Chu Tước nhiều quý nhân ở, hắc y nhân chắc phủ Thất hoàng tử.” Tống Lang Ngọc trầm ngâm một lát, trong mắt lóe lên tia lạnh: “Kiểu Kiểu thấy hai tên hắc y nhân quá táo bạo ? Như thể cố tình dẫn chúng đến đường Chu Tước?"

"Cũng ... Đi cướp đồ xong mà về thẳng hang , lượn vài vòng chứ." Ôn Kiểu lẩm bẩm.

"Muội vẻ kinh nghiệm." Tống Lang Ngọc khẩy.

Ôn Kiểu đáp, cau mày suy nghĩ kẻ cuối cùng là ai.

"Thực một khác khả năng hơn." Tống Lang Ngọc nhấp một ngụm : “Ta xem hồ sơ vụ án năm đó. Khi đó Hữu thị lang Bộ Công tố cáo cha tham ô, chứng cứ là một lá thư mật ấn tín của cha . Ta xem lá thư đó, nội dung là sai tâm phúc bớt công, tống tiền, nhận hối lộ."

"Cha sẽ , lá thư đó ắt là giả."

"Thật giả của bức thư tạm để sang một bên. Vị Hữu thị lang Bộ Công đó nhờ công tố cáo mà những liên lụy, càng lúc càng lên, nay là Thượng thư Bộ Công, một trong những quan nhị phẩm của triều đình." Ánh mắt Tống Lang Ngọc khẽ híp .

Trên bầu trời xa xa bỗng lóe lên một tia chớp, tiếng động mới truyền đến gần.

Những hạt mưa lất phất đổ xuống, đập lá chuối kêu lộp độp, thêm bực bội.

Tống Lang Ngọc lâu, Ngô thị đến.

Bà rõ ràng mấy trận, mắt sưng đỏ.

"Hạc Quy , cuối cùng là con chăm sóc con bé mấy tháng và lo liệu hậu sự cho nó. Hóa mang ơn con, mà còn tra hỏi con..."

"Di mẫu đừng ." Mắt Ôn Kiểu cũng đỏ hoe.

Ngô thị nhắm mắt , ôm Ôn Kiểu, giọng nghẹn ngào: "Con ngoan, là di mẫu oan cho con, với con."

Giờ Ngô thị Ôn Kiểu là con gái Trần Văn Viễn, tin nàng tấm lòng cứu khốn giúp , đương nhiên thương nàng tin nàng.

Ôn Kiểu dỗ , trong lời kể vài phần cay đắng của , khiến Ngô thị thương xót vô cùng.

Ngô thị nắm tay nàng trò chuyện nửa đêm, cuối cùng bà nắm lấy tay Ôn Kiểu, quyết tâm: "Hạc Quy nhất định sẽ tra rõ án nhà con, minh oan cho cha con, con hãy tin ."

Ôn Kiểu gật đầu, mặt kịp ửng hồng, e thẹn: "Con tin ."

"Hắn tuy tính tình lạnh nhạt, nhưng nghĩ cho con chu đáo. Hắn với , đợi vụ án kết thúc, sẽ để cả nhận con con nuôi, để con cửa phủ Quốc công, chăm sóc con cả đời."

Ôn Kiểu cần Tống Lang Ngọc chăm sóc cả đời để gì?

Nàng chỉ cần một thanh d.a.o sắc bén.

 

Giữa trưa qua, bỗng đổ mưa. Những bán hàng rong và dân chúng phố đều che đầu chạy vội trú mưa.

Cánh cửa sơn đỏ của công đường Bộ Công "kẽo kẹt" một tiếng đẩy , Ngụy Cảnh Phúc từ trong bước , tiểu tư đang đợi ngoài vội chạy tới giương ô.

Một chủ một tớ xuống bậc thang, sắp đến bên xe ngựa, bỗng tiếng la: "Tránh ! Tránh nhanh lên!"

Chưa kịp để Ngụy Cảnh Phúc phản ứng, một chiếc xe cút kít chở đầy rau củ lao tới, sượt ngang . Cùng lúc đó, thắt lưng khẽ giật nhẹ.

sự chú ý của đều tập trung xe rau, nên để ý.

"Đồ ch.ó má mắt! Sống lâu quá hả? Dám xông lão gia nhà !" Tiểu tư vốn quen mượn oai hùm, cất giọng chửi.

Người bán rau vội quỳ xuống nhận tội.

Ngụy Cảnh Phúc tuy xuất từ gia đình nông dân học thức, nhưng mười mấy năm nay thăng quan tiến chức, những kẻ bợ đỡ nịnh hót đông như cá. Nay một tên bán rau hôi hám đụng , trong lòng giận hận, nhưng vì đường đông , tiện phát tác, đành cho bán rau .

Lại gọi tiểu tư gần, lạnh mặt khẽ dặn: "Nhớ lấy mặt , qua vài hôm kiếm cớ bẻ gãy chân ."

Mưa càng lúc càng to, xuyên qua hai con phố, bán rau rẽ một sân nhỏ.

Hắn gỡ nón lá đầu, kéo bộ râu giả dính mặt xuống, hóa là một thiếu niên. Hắn vội hỏi trong sân: "Lấy ?"

Ôn Kiểu mặc bộ quần áo ngắn màu nâu, mái tóc đen gói gọn trong khăn đen, trông như một tiểu lang quân tuấn tú.

Nàng đung đưa chiếc túi tiền thòng ngón tay trắng nõn, khẽ hừ một tiếng: "Khó mà trượt."

Hai khóa cổng, bước nhanh trong nhà, kịp lau nước , Ôn Kiểu mở túi tiền của Ngụy Cảnh Phúc, đổ hết thứ bàn.

Đồ nhiều, một con dấu riêng, một chiếc chìa khóa, và vài viên t.h.u.ố.c thơm.

"Sao thứ vô dụng!" Ôn Kiểu c.h.ử.i một câu, ném túi tiền xuống bàn.

"Tỷ Ánh Kiểu giờ là tiểu thư phủ Quốc công, vẫn thô tục thế." Thiếu niên cầm một viên t.h.u.ố.c thơm lên ngửi: “Thứ cũng thơm đấy."

Ôn Kiểu cũng nhấc một viên thuốc, tuy chút chê, nhưng vẫn đưa lên mũi ngửi. Mùi hương khá đặc biệt, thể nhận bên trong vài vị t.h.u.ố.c an thần.

"Mấy hôm nay đừng ngoài, kẻo Ngụy Cảnh Phúc bắt hỏng việc."

"Ta , yên tâm ." Thiếu niên cầm con dấu lên xem xét.

Ôn Kiểu lấy con dấu từ tay , cùng chìa khóa và t.h.u.ố.c thơm bỏ túi tiền, trong bộ quần áo khác .

Nói với thiếu niên: "Ngươi tự cẩn thận, đây."

"Tỷ Ánh Kiểu." Thiếu niên bỗng gọi nàng , vẻ lo lắng nàng.

Ôn Kiểu dừng bước, : "Ngươi vẫn yên tâm về ? Cứ chờ tin của ."

Thiếu niên vẫn còn lo: "Tống Lãng Ngọc đó dạng , Đại lý tự đều sợ , thấy cũng run chân. Tỷ đừng để lộ sơ hở. Hay là... tỷ vẫn nên khỏi phủ Quốc công , chúng nghĩ cách khác, đừng chọc sát thần đó."

Ôn Kiểu mặt , đập mạnh đầu : "Nghĩ cách khác? Còn cách nào hơn? Ngươi cứ ở yên trong Đại lý tự, bảo ngươi ăn no mặc ấm. Nếu hỏng việc của , vặn cổ ngươi!"

Thiếu niên tên Hứa Ứng, đến kinh thành Ôn Kiểu hai ngày, giờ tạp dịch ở Đại lý tự.

"Nghe... tỷ ." Thiếu niên lẩm bẩm.

Ôn Kiểu cải trang thành nha lẻn ngoài, về đến phòng quần áo, nha Lưu Ly quán tìm , thấy nàng trong phòng thì giật .

"Chiều nay cô nương ? Nô tỳ tìm quanh quất khắp nơi thấy cô, lo quá!"

"Muội ngủ dậy rảnh rỗi, dạo trong sân, ai ngờ trời đổ mưa. Muội cũng chui viện nào trú mưa, đợi mưa tạnh tìm thấy đường về. Hại tỷ lo."

Ôn Kiểu mang gương mặt ngây thơ vô hại, năng ngọt ngào khách khí, nha ôm n.g.ự.c thở phào: "Lần cô nương đừng dọa thế nữa!"

Đám hạ nhân Lưu Ly quán đều Ôn Kiểu sẽ Tống Lang Ngọc thu nạp, nay đối với nàng đều khách sáo chu đáo, nhiều kẻ còn lấy lòng, mong nhờ cơn gió của nàng mà quản sự nương tử.

Điều tiện cho Ôn Kiểu.

"Không kinh động đến di mẫu chứ?"

"Nô tỳ sang thượng phòng, ngoài viện thấy bên trong ồn ào, dám . Dò hỏi mới là phu nhân Tư Đồ đến, nên dám kinh động."

"Phu nhân Tư Đồ?"

Nha vốn từng hầu hạ Ngô thị, rành rẽ các phu nhân quyến thuộc lui tới với bà, thấy Ôn Kiểu thích thú, bèn mở máy: "Là phu nhân của Tư Đồ ngự sử, chủ quản Đô sát viện, dẫn công t.ử đến."

Nếu dẫn con trai vợ đến, phần lớn là để xem mắt. Ôn Kiểu thầm hiểu, nhưng vẫn giả vờ tò mò, ngây thơ hỏi: "Dẫn công t.ử đến gì? Chẳng lẽ việc công cần bàn?"

Nha bụm miệng " khúc khích": "Đâu bàn việc công, là thông gia với nhà đấy."

"Định cầu hôn biểu tỷ?"

"Cầu hôn ai? Nhà họ vô lý quá, vô duyên vô cớ đến cửa!"

Cửa phòng "rầm" một tiếng đẩy mạnh, Tống Tương Ngữ tức giận bước , phịch xuống ghế hoa hồng, phe phẩy quạt lia lịa.

Ôn Kiểu phất tay cho nha , xuống bên Tống Tương Ngữ, hỏi: "Gái tài trai , xưa nay tình tự nhiên. Muội sớm di mẫu bàn chuyện hôn sự của tỷ, giờ hôn sự tự đến cửa chẳng ?"

"Tốt cái gì!" Tống Tương Ngữ hừ lạnh, vặn : “Ai là tròn méo, !"

Ôn Kiểu vòng tay ôm cổ nàng, hì hì: "Hóa tỷ sợ Tư Đồ công t.ử quá. Chuyện dễ, cùng tỷ lẻn sang viện di mẫu rình một cái. Nếu Tư Đồ công t.ử , tỷ bảo di mẫu nhận lời; nếu , bảo di mẫu từ chối."

Tống Tương Ngữ tức giận véo má nàng: "Miệng gì linh tinh !"

Ôn Kiểu liên tục xin tha, hai đùa nghịch.

Tống Tương Ngữ vẫn hả giận, ngón tay chọt trán nàng, tức tối: "Muội nơi chốn, sợ lang quân xí, đến cả chiều cao cũng thuộc lòng!"

Lời , Tống Tương Ngữ hối hận.

Ôn Kiểu khẽ: "Biểu tỷ cứ tiếp ."

"Ta như , mồm mép sắc bén."

Chu ma ma gõ cửa , chào hỏi, : "Phu nhân bên khách, bảo cô sang mắt."

"Ta khỏe, nhờ giúp từ chối."

Chu ma ma chút khó xử, Ôn Kiểu khoác tay Tống Tương Ngữ, : "Biểu tỷ thật xem Tư Đồ công t.ử ? Lỡ tỷ với thực sự đính hôn, chẳng thành cưới mù ?"

Tống Tương Ngữ hiển nhiên do dự, chân đá đá đất.

"Ma ma, biểu tỷ thật , bà cứ về thưa với di mẫu."

Chu ma ma hiểu ý, lắc đầu: "Tư Đồ công t.ử đó ngoại hình... tặc tặc."

"Tỷ đợi !" Tống Tương Ngữ cuối cùng kìm tò mò, nắm lấy tay Ôn Kiểu: “Muội với !"

Ôn Kiểu Tống Tương Ngữ kéo đến chính viện. Vừa sảnh, thấy một phụ nhân trung niên bên Ngô thị, bên bà còn một nam t.ử trẻ tuổi, ngũ quan tuấn tú, chỉ đuôi mắt xếch, trông vẻ khinh bạc.

"Đến mau mắt Tư Đồ phu nhân." Ngô thị tươi đón hai , giới thiệu với phu nhân họ Tư Đồ.

Phu nhân họ Tư Đồ : "Nhà khác cô nương xuất sắc như , cô phúc thật, tới hai!"

Hai bước lên mắt, phu nhân họ Tư Đồ cởi hai chiếc vòng vàng khảm chỉ cổ tay, đeo tay hai cô: "Đây là quà gặp mặt cho hai đứa."

Lại chỉ nam t.ử : "Đây là đại lang nhà ."

Tư Đồ Minh dậy, chắp tay chào hai : "Hai vị lễ."

Vừa thấy ánh mắt , Ôn Kiểu cảm thấy ghét. sang Tống Tương Ngữ, thấy nàng mặt mày ửng hồng, nàng động lòng, khỏi thở dài.

"Hoa trong vườn đang nở , các con ngoài dạo ." Ngô thị .

Tống Tương Ngữ mím môi: "Mời Tư Đồ công t.ử theo ."

Ba khỏi chính viện, hai cô , Tư Đồ Minh . Hắn giỏi tìm đề tài, hài hước, khiến Tống Tương Ngữ thường xuyên phì .

Ôn Kiểu quen với loại đàn ông , khi dỗ thì ngọt ngào, chu đáo; khi đạt mục đích mới lộ bộ mặt ch.ó sói.

Chỉ tiểu thư khuê các như Tống Tương Ngữ mới lừa.

Ôn Kiểu hứng thú nhạt nhẽo, kéo tay Tống Tương Ngữ bước nhanh.

"Phía cái đình, là chúng xuống uống chén tâm sự?"

"Đại biểu ca, hôm nay dầm mưa, khó chịu, về đây." Ôn Kiểu xong định , ai ngờ Tống Tương Ngữ giữ .

Nàng khẽ : "Đừng ."

Tư Đồ Minh mắt mày đều : "Ôn biểu đừng vội, từng đến Giang Đô, tiện thể tâm sự với biểu về phong cảnh Giang Đô."

Ôn Kiểu đành kéo đình bầu bạn.

Nha bưng và bánh tới, ba quanh bàn đá. Tư Đồ Minh vờ phong nhã phe phẩy quạt xếp, kể chuyện du ngoạn Giang Đô năm ngoái. Ôn Kiểu đến buồn nôn, nhưng Tống Tương Ngữ chăm chú, mắt sáng lấp lánh.

Ôn Kiểu thầm than, ngáp một cái chán ngắt.

Bỗng, chạm đầu ngón chân nàng.

Ôn Kiểu Tống Tương Ngữ, thấy nàng đang mê mải ngắm Tư Đồ Minh.

Lại chạm ngón chân nàng.

Ôn Kiểu sang Tư Đồ Minh, bắt gặp đôi mắt đào hoa đục ngầu của .

Quả là đồ ch.ó c.h.ế.t, ăn trong bát nồi...

Nàng liếc một cái, rõ ràng là cảnh cáo, nhưng Tư Đồ Minh thêm khích lệ, đưa tay từ bàn, lòng bàn tay mở , bên trong là một đôi khuyên tai hồng ngọc.

Quả là một tay phong lưu, luôn mang theo món đồ nhỏ dỗ các cô nương.

Giờ ở trong phủ Quốc công, đang xem mắt tiểu thư đích thực của phủ, dám mặt nàng mà trêu ghẹo Ôn Kiểu.

Thấy Ôn Kiểu nhận khuyên tai, cũng chẳng nóng, thu tay về, đưa mắt nàng đầy thèm . Tống Tương Ngữ vẫn phát hiện gì.

Ôn Kiểu để ý đến , mượn bàn đá che chắn, định nắm tay Ôn Kiểu.

"Tư Đồ công t.ử uống ?" Ôn Kiểu bỗng ngọt hỏi, dậy, tay cầm ấm , thong thả đến bên Tư Đồ Minh.

Vừa nãy Ôn Kiểu còn mặt lạnh, Tư Đồ Minh động lòng, giờ nàng vui vẻ, chỉ thấy mềm nhũn . Đợi nàng đến gần, đặt tay lên eo nàng thăm dò, dần dần trượt xuống.

Nước nóng đổ xuống, tràn đầy chén mà dừng. Nước chảy lan , thấm lên đùi Tư Đồ Minh. Hắn kịp kêu lên, thiếu nữ thét lên, ấm đập vỡ đầu , nước nóng tràn khắp mặt.

Tư Đồ Minh kêu lên, tay vội vã lau nước mặt.

Ôn Kiểu bỗng ngửi thấy một mùi hương đặc biệt . Trong chớp mắt, nàng nhớ ngửi thấy mùi -

Là mùi t.h.u.ố.c thơm trong túi tiền của Ngụy Cảnh Phúc!

"Ngươi !" Tư Đồ Minh mặt đỏ bừng vì nóng, mất hết phong độ.

"Đều là của , để lau giúp công tử." Ôn Kiểu đổi sang vẻ yếu đuối, giơ khăn tay định lau cho Tư Đồ Minh.

"Sao ?" Một giọng nam lạnh nhạt vang lên lưng.

Thân thể Ôn Kiểu cứng, ngượng ngùng , thấy Tống Lang Ngọc mắt lạnh mặt lạnh bậc thềm.

cách , hẳn là thấy hết.

Tư Đồ Minh chật vật chịu ấm nóng Ôn Kiểu "mời", vốn định nổi giận, nhưng thấy Tống Lang Ngọc, đành lẩm bẩm " ", lủi thủi bỏ .

Tống Tương Ngữ cũng Ngô thị sai gọi về.

Trong đình chỉ còn Ôn Kiểu và Tống Lang Ngọc.

"Đại biểu ca đến từ lúc nào?" Ôn Kiểu chột .

Tống Lang Ngọc nâng chén của Ôn Kiểu, nhấp một ngụm nguội, ngước mắt, khẽ hỏi: "Muội chột cái gì?"

 

Loading...