Hiến Mị - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-07-07 15:40:41
Lượt xem: 368
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Vì nhất định gặp Tư Đồ Minh?"
Đương nhiên là để lôi Ngụy Cảnh Phúc xuống nước.
Ôn Kiểu dám nàng trộm túi tiền của Ngụy Cảnh Phúc.
Bởi vì Tống Lang Ngọc sẽ hỏi, lấy túi tiền của Ngụy Cảnh Phúc?
Từ miệng Tư Đồ Minh lỏm tin tức gì?
Về nàng ý định gì?
Trấn tĩnh , Ôn Kiểu mặc kệ, hỏi : "Biểu ca thấy vì ?"
Đầu ngón tay Tống Lang Ngọc khẽ gõ lên đầu gối: "Ta , mới hỏi biểu ."
Ôn Kiểu bịa thêm lời nào nữa, đầu sang một bên: "Ta chỉ thấy thú vị thôi."
Một bàn tay lạnh đặt lên má nàng, mạnh, nàng sang Tống Lang Ngọc.
"Điều gì thú vị? Mạo hiểm thú vị? Hay lén mật với thú vị?" Khóe mắt Tống Lang Ngọc ửng đỏ, thở gấp gáp một chút, nhưng kìm nén xuống.
Ôn Kiểu khép hờ mắt hạnh: "Đều thú vị cả."
Tay thêm chút sức, thở nóng hổi phả lên mặt nàng, lạnh giọng: "Cuối cùng nàng đang nghĩ gì?"
Hơi thở hai quấn quýt, Ôn Kiểu bỗng vòng tay ôm cổ , đưa đôi môi thơm mềm dâng lên.
Tống Lang Ngọc sững sờ, nắm cổ tay Ôn Kiểu định kéo , nhưng Ôn Kiểu buông, còn chủ động lòng .
Hắn cúi Ôn Kiểu, hương thơm mềm mại trong tay, nhưng chẳng phản ứng gì.
Nàng nắm tay , đặt lên eo , tức giận c.ắ.n nhẹ môi : "Đồ gỗ."
Tống Lang Ngọc cau mày, trong mắt vẫn một tia ham : "Một che giấu bí mật, sẽ tìm cách đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý, như lấy lòng nịnh nọt chẳng hạn."
Lòng bàn tay nóng bỏng, từ eo nàng chậm rãi di chuyển lên, lướt qua ngực, kéo nhẹ dái tai nàng: "Khi nàng chột , dái tai sẽ đỏ."
Ôn Kiểu tim đập thình thịch, giãn cách, nhưng eo Tống Lang Ngọc giữ chặt.
Hắn sát tai nàng, giọng thanh lạnh: "Đàn bà dễ dàng bán rẻ thể , là hành vi thấp hèn và đáng khinh."
Ôn Kiểu , vốn giỏi lợi dụng nhan sắc, nhưng dốc hết vốn liếng mà khiến Tống Lang Ngọc động tâm, trong lòng khỏi thất bại, những lời như , nhất thời tai ong lên.
Giận quá, nàng mỉa mai: "Trước đây biểu ca cởi áo , hôn ôm , thấy thấp hèn đê tiện? Chẳng lẽ đó bán ? Chẳng lẽ đó là điều con gái nên ?"
Tống Lang Ngọc sững , sắc mặt cũng lạnh : "Ta tưởng đó là tình cảm đôi bên, và sẽ cho nàng danh phận, nàng cho đó là bán ?"
Ôn Kiểu nhất thời lỡ lời, hối hận.
"Ta nàng nghĩ như ." Hắn nâng mặt Ôn Kiểu, ánh mắt lạnh như băng: “Là nàng thích , là nàng chủ động gần gũi , nàng , trăm phương nghìn kế trêu ghẹo, hết sức chiều chuộng?"
Ôn Kiểu mặt trắng bệch, mím môi .
"Nói ."
Ôn Kiểu vẫn im lặng.
"Ta nghĩ thông .” Tống Lang Ngọc lạnh: “Trên Tư Đồ Minh thứ nàng , nên hôm nay nàng định bán để lấy thứ đó, đúng ?"
"Trách hôm nay đến đúng lúc, quấy rầy chuyện của biểu ."
Hai chữ "chuyện " nhấn mạnh.
Thiếu nữ trong lòng mềm như hoa, hàng mi khẽ run, một giọt lệ long lanh từ khóe mắt lăn xuống, đáng thương vô cùng.
"Biểu , sợ ?" Ngón tay cái nhẹ lau nước mắt nơi đuôi mắt nàng, trầm ngâm: “Để đoán xem biểu lấy thứ gì từ ..."
"Mười năm , cha Tư Đồ Minh quan ở kinh, nên tiếp cận để điều tra."
"Vậy biểu mượn phận ngự sử của cha để điều tra vụ án năm đó?"
Ôn Kiểu chỉ t.h.ả.m thiết.
Hắn nhẹ lau nước mắt cho nàng, thở dài: "Biểu hồ đồ, giờ là đang điều tra vụ án của cha nàng, nàng nên giữ chặt mới , ngoảnh mặt sang chỗ khác, còn phát hiện?"
Tống Lang Ngọc buông Ôn Kiểu .
Suốt dọc đường nhắm mắt , về đến phủ Quốc công thì xuống xe thẳng, Ôn Kiểu nào nữa.
Mấy ngày , Ôn Kiểu cũng gặp Tống Lang Ngọc.
Ngược Tống Tương Ngữ đến tìm nàng , hối hận vì hôm đó lén gặp Tư Đồ Minh, thật với lời dạy của cha .
Ôn Kiểu đang tâm sự, buồn rầu vạch trần nàng: "Biểu tỷ là đại biểu ca bắt quả tang, phạt chép kinh, nên mới hối hận ?"
Tống Tương Ngữ lấy khăn lau nước mắt : "Ta chép đến nhức cả tay, hôm đó cũng đồng ý để , mặc kệ, chép giúp ."
Ôn Kiểu nghĩa khí chép giúp nàng một bộ *Nữ Tắc*.
Đêm đó, bộ *Nữ Tắc* do Ôn Kiểu chép cùng với bản Tống Tương Ngữ tự đưa lên án của Tống Lang Ngọc.
Tống Tương Ngữ từ nhỏ học thể hoa mai nhỏ, nét chữ bay bướm thanh thoát, gọn gàng mềm mại.
trong đó một cuốn nét chữ khác, nét cong mềm, chữ vuông vức, hiển nhiên chữ của nàng.
Sáng hôm , Ôn Kiểu đến chào Ngô thị, chính đường thấy Tống Lang Ngọc ghế quan.
"Biểu ca." Nàng lí nhí.
Tống Lang Ngọc chẳng thèm ngước mắt, cũng thèm đáp.
Ôn Kiểu cẩn thận xuống một bên, ngón tay vò khăn.
Một lát , Tống Tương Ngữ cũng đến, Ôn Kiểu mới khẽ thở phào.
"Đại ca." Tống Tương Ngữ cũng chột .
"Phạt con chép kinh là vì con , con nhưng sách nhờ chép hộ, đó là thái độ nhận của con ?" Tống Lang Ngọc lạnh giọng.
Tống Tương Ngữ tưởng nhiều cuốn như , Tống Lang Ngọc bận, sẽ kiểm từng cuốn, mới to gan thế. Giờ phát hiện, chỉ đưa mắt Ôn Kiểu cầu cứu.
Ôn Kiểu cũng chịu trách nhiệm, dậy: "Là... biểu tỷ chép kinh ở chỗ , thấy thú vị nên cũng chép một bản luyện chữ, lẽ... lẽ lẫn , thực sự liên quan đến biểu tỷ."
Tống Lang Ngọc lạnh, vẫn nàng, chỉ mắng gió: "Con giờ cũng khá lên , điều học, học lừa gạt?"
Mắt Ôn Kiểu đỏ hoe, nhưng biện bạch.
"Chép thêm hai nữa đưa cho ." Tống Lang Ngọc xong, phất tay áo bỏ .
Mấy ngày đó, Tống Lang Ngọc gần như gặp Ôn Kiểu, thỉnh thoảng thấy từ xa cũng dừng .
Ở huyện An Lăng tìm hai nhân chứng, quyển sổ về cơ bản thể kết tội, chỉ là kẻ lưng Vương Kim Bình vẫn manh mối.
Còn Ngụy Cảnh Phúc, Tống Lang Ngọc tuy nghi ngờ dính líu đến vụ án, nhưng bằng chứng, thể động đến .
Hôm chầu, vốn bàn xong việc, Tả phó đô ngự sử Đô sát viện bỗng tiến lên, từ trong tay áo rút một phong thư mật dâng lên đỉnh đầu, vang giọng: “Mấy hôm , gửi thư mật tố giác Thượng thư Bộ Công Ngụy Cảnh Phúc lợi dụng chức vụ, nhận thầu công trình, nhận hối lộ, và cung cấp vài cơ sở sản nghiệp liên quan ở kinh thành. Thần khi tra xét, phát hiện đúng là sự thật. Việc quan trọng, xin bệ hạ lập án điều tra!"
Ngụy Cảnh Phúc , lập tức quỳ xuống biện bạch: "Thần tuyệt đối tham ô, cũng sản nghiện nào, xin bệ hạ soi xét!"
"Sản nghiệp đương nhiên tên Ngụy đại nhân, mà là cấu kết với Tuần kiểm Tư Đồ Minh, lấy hàng kém chất lượng, độc quyền cung ứng, vơ vét của cải. Thần tra xét, những công trình do Bộ Công chủ trì trong những năm gần đây, vật liệu đều do vài cửa hàng của Tư Đồ Minh cung cấp. Bằng chứng xác thực, ngươi còn chối gì nữa!"
Sắc mặt Hoàng thượng lạnh lùng: "Tư Đồ Minh là ai?"
"Tâu bệ hạ, Tư Đồ Minh là con trai của Tả đô ngự sử Tư Đồ Tĩnh. Bức thư rằng, ngoài gửi cho thần một bản, còn gửi cho Tả đô ngự sử một bản. Chỉ là thần đợi mấy hôm, thấy cấp phái xác minh, e là bản Tư Đồ đại nhân vì con trai dính líu, nên lặng lẽ bỏ qua."
Tả phó đô ngự sử vốn hòa thuận với Tư Đồ Tĩnh, thường xuyên Tư Đồ Tĩnh đè nén mài mòn vì quan hệ cấp cấp , nay con d.a.o đưa đến tay, đương nhiên tận dụng .
Tư Đồ Tĩnh vốn im lặng, lúc mới quỳ xuống, giọng còn trấn tĩnh: "Thần quả thực nhận thư mật tố giác Ngụy đại nhân và con trai thần, nhưng bằng chứng chắc chắn, chỉ vài bức thư mập mờ."
Hắn Tả phó đô ngự sử, : "Thần quản lý nghiêm khắc, e rằng gây thù oán, nên mới âm mưu ."
"Ở đây còn vài bức thư Ngụy đại nhân cho tâm phúc, con dấu đó đều là thật."
Ngụy Cảnh Phúc liên tục kêu oan: "Ấn riêng của thần mất mấy hôm nay !"
"Sao trùng hợp như ?"
"Đem thư mật và bằng chứng dâng lên." Hoàng thượng lệnh.
Nội giám nhận lệnh, lấy thư và bằng chứng đó dâng lên Hoàng thượng.
Tống Lang Ngọc trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Việc trọng đại, Hoàng thượng sẽ bỏ mặc.
Chỉ cần bắt đầu điều tra Ngụy Cảnh Phúc, Tống Lang Ngọc liền thể tay.
Chỉ là chuyện trùng hợp như ?
Tống Lang Ngọc khỏi nghĩ đến Ôn Kiểu.
nàng tuy thông minh lanh lợi, dò hỏi tin tức từ Tư Đồ Minh, nhưng thư mật Ngụy Cảnh Phúc cho tâm phúc, nàng lấy từ ?
Tống Lang Ngọc nhanh chóng gạt bỏ nghi ngờ.
Đây tuyệt đối chuyện Ôn Kiểu thể .
Sắc mặt Sưởng Bình Đế u ám, sẽ xử lý thế nào, chỉ bãi triều.
Tống Lang Ngọc mời Ngự thư phòng, nội giám dâng thư mật.
"Ngươi xem thử, ý kiến của ngươi."
Tống Lang Ngọc nhận lấy thư mật, khi rõ nét chữ, bèn sững .
Thư bằng hành thư, trông vẻ quen mắt.
thời gian suy nghĩ sâu, nhanh một lượt, trong lòng quyết định.
"Những điều trong thư đầy sơ hở, nhưng chỉ rõ vài cơ sở sản nghiệp liên quan. Thực tra cũng đơn giản, chỉ cần lấy sổ sách của các công trình do Bộ Công phụ trách trong hai năm gần đây , đối chiếu từng hạng mục, sẽ thư thật giả."
"Ý ngươi là tra?" Sưởng Bình Đế xoa thái dương: “Trẫm chỉ sợ kéo dây động rễ, cả bộ Công đều cách chức điều tra."
Tống Lang Ngọc im lặng một lát: "Vậy hãy tạm gác , đợi thời cơ thích hợp tra."
Sưởng Bình Đế thở dài, đưa kết luận.
Điện tĩnh lặng một lúc, Tống Lang Ngọc hành lễ : "Nếu bệ hạ điều tra vụ án , ắt sẽ liên lụy rộng, nhưng nếu tra, chỉ e mối mọt thành đàn, chuột lớn đầy kho, đến lúc đó hủy hoại là nền móng quốc gia."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hien-mi/chuong-31.html.]
Sau một hồi im lặng dài, Sưởng Bình Đế cuối cùng cũng lên tiếng: "Nếu vụ án giao cho ngươi, ngươi tự tin ?"
Tống Lang Ngọc chắp tay quỳ xuống: "Thần nhất định cố gắng hết sức rõ vụ án."
Rời khỏi cung, Tống Lang Ngọc về Đại lý tự, đến Hình bộ, đó sai quản thúc Ngụy Cảnh Phúc và Tư Đồ Minh, còn gia quyến hai nhà quản thúc tại gia.
Hai ngày , Tống Lang Ngọc nhanh chóng xác minh sản nghiệp của Tư Đồ Minh, đối chiếu với sổ sách Bộ Công hai năm nay, kết tội Ngụy Cảnh Phúc lạm quyền mưu lợi, báo lên Sưởng Bình Đế, chỉ nhận hai chữ:
Triệt tra.
Hắn chỉ thị của Hoàng thượng, dù là tra sổ sách Bộ Công thẩm vấn Ngụy Cảnh Phúc, đều danh chính ngôn thuận.
Mấy ngày liền, về phủ Quốc công.
"Đại nhân nghỉ ngơi chút , bức thư đó ngài xem cả trăm , sắp thuộc lòng đến nơi, còn xem?" Tiểu tư đặt chén xuống, khẩn khoản khuyên.
Tống Lang Ngọc vẫn xem bức thư mật tố giác Ngụy Cảnh Phúc. Bỗng, nghĩ điều gì, dậy vội vã ngoài.
Cưỡi ngựa đầy một nén nhang đến phủ Quốc công.
Tiểu tư gác cổng thấy về giật , vội đón lên.
Tống Lang Ngọc ném dây cương, bước nhanh cửa.
Đêm khuya, xung quanh tối đen, chỉ thư phòng còn để một ngọn đèn.
Hắn bước càng lúc càng nhanh, như kẻ lạc đường thấy ngọn đèn đ.á.n.h cá, như kẻ khát nước trông thấy ao.
Hắn khát khao , bức thư do Ôn Kiểu ?
Hắn đẩy cửa bước , cuối cùng thấy chồng sách bàn.
Lật tìm bản *Nữ Tắc* Ôn Kiểu chép giúp, đối chiếu từng nét với thư mật.
Tuy nét chữ khác, nhưng mỗi nét cong gấp, góc độ, đậm nhạt, nặng nhẹ đều giống .
Như một hòn đá rơi xuống giếng, kèm theo tiếng "tủm" chân thật, từ từ chìm xuống.
Hắn bàn nửa canh giờ, hồi tưởng tỉ mỉ, suy nghĩ chăm chú, nhưng vẫn còn nhiều thắc mắc giải đáp.
Hắn dậy, băng qua màn đêm, đến Lưu Ly quán.
Chưa kịp gõ cửa, giọng Ôn Kiểu vang lên trong phòng: “Cửa khóa."
Tống Lang Ngọc đẩy cửa , ngoài bình phong.
Trên giường vọng tiếng mặc áo sột soạt, một lát , Ôn Kiểu lết dép .
Nàng mò mẫm đến bên bàn, cầm bếp lửa thổi nhẹ, một chấm lửa hồng bừng lên, lửa càng ngày càng sáng, ánh sáng vàng rơi mặt nàng, như nữ thần.
Ngọn nến thắp, trong phòng liền sáng rõ.
Bức thư mật tố giác Ngụy Cảnh Phúc đặt bàn, Tống Lang Ngọc khẽ hỏi: "Bức thư là nàng ?"
"Phải."
Lông mày Tống Lang Ngọc nhíu : "Nàng tiếp cận Tư Đồ Minh là để thăm dò việc và Ngụy Cảnh Phúc lạm quyền mưu lợi?"
Giờ việc thành, Ôn Kiểu giấu nữa, nàng cũng xuống bên giường, nhẹ giải thích: "Ta ngửi thấy mùi giống mùi Ngụy Cảnh Phúc, nên đoán hai qua . Ta nhân lúc mê sắc, dụ tiết lộ chuyện riêng tư, vài sản nghiệp của ."
Nàng kéo tà áo đang phủ vai, nhẹ nhàng: "Nhiều điều trong thư là suy đoán, nhưng việc Tư Đồ Minh và Ngụy Cảnh Phúc giao dịch là thật."
"Nàng gặp Ngụy Cảnh Phúc lúc nào?"
Ôn Kiểu im lặng một lát, mở ngăn kéo bàn, lấy túi tiền , đổ con dấu riêng, chìa khóa, t.h.u.ố.c thơm bên trong , bày lên bàn.
"Ta nhân lúc phố xá đông đúc mưa gió, trộm túi tiền của Ngụy Cảnh Phúc."
Tống Lang Ngọc đang xem kỹ con dấu, dừng tay, cau mày: "Nàng trộm túi tiền của ?"
Ôn Kiểu chậm rãi giơ tay, đầu ngón tay treo một tấm ngọc bội.
Tống Lang Ngọc theo bản năng sờ eo , nhưng chẳng thấy gì.
Ánh mắt dần trầm xuống: "Nàng lấy lúc nào?"
Ôn Kiểu đặt ngọc bội lên bàn, nhăn mũi: "Lúc biểu ca với tay cầm con dấu, đang việc sẽ phân tâm, dễ tay."
Tống Lang Ngọc nàng, môi mím chặt thành một đường thẳng.
Ôn Kiểu vẻ ngại ngùng, vén tóc mai, khẽ : "Ta từng một tên ăn mày nhận nuôi, dạy ăn trộm. Thời gian đó, ... sống bằng cách ăn trộm túi tiền của giàu."
Nhà họ Trần lưu đày, nàng mới chỉ tám tuổi, sống sót ắt cái ăn.
Ba năm , kinh thành một vụ án. Một đàn ông mở một Tế Anh đường, dù là con cha bỏ rơi trẻ ăn mày lang thang ngoài phố, đều nhận nuôi, chăm sóc chu đáo. Người kinh thành đều bảo lòng bồ tát, là đại thiện nhân.
Hai năm trôi qua, hàng trăm đứa trẻ đưa Tế Anh đường, nhưng điều bất thường -
Trẻ đưa liên tục, nhưng đứa nào sống đến bốn tuổi.
Người đàn ông bảo là nhà giàu nhận nuôi, nhưng là nhà nào.
Cho đến một ngày, một phố thấy một đứa bé ăn mày, đứa bé mất một chân, mù một mắt, nhưng bà vẫn nhận đó là đứa con thất lạc một năm của .
Báo quan đó, Tế Anh đường.
Hóa đàn ông đó chỉ nhận nuôi trẻ, mà còn bắt cóc trẻ, đợi chúng lớn hơn một chút, thì c.h.ặ.t c.h.â.n tay, tàn tật, ném phố ăn xin kiếm tiền cho .
Tống Lang Ngọc đến Tế Anh đường xem. Giữa mùa đông giá rét, hàng trăm đứa trẻ trần truồng chen chúc , ăn cơm thiu, uống nước bẩn, sống còn khổ hơn cả ch.ó lợn.
Chúng còn nhỏ, , là , thậm chí phản kháng.
Chúng dùng đôi mắt ngây thơ trong veo .
Vụ án đó chấn động kinh thành, Hình bộ kết án chém.
Tống Lang Ngọc báo cáo vụ án lên Sưởng Bình Đế, cuối cùng đổi thành lăng trì, tự tay chọn một tên đao phủ tay nghề cao, để kẻ phạm tội chịu đủ ba nghìn sáu trăm nhát dao, còn sống thêm ba ngày.
Cùng cực ác độc vốn là bản tính con , một tên ăn mày già đối xử với Ôn Kiểu...
Nàng chịu bao nhiêu khổ cực?
Lòng Tống Lang Ngọc như roi quất mạnh một nhát.
Giọng khàn khàn: "Hắn đ.á.n.h nàng ?"
Ôn Kiểu , khẽ giải thích: "Chỉ đầu khổ một chút, thấy ích, đ.á.n.h nữa."
Tống Lang Ngọc thu hồi ánh mắt, im lặng một lát, hỏi: "Sau đó thì ?"
"Ta trộm túi tiền của Ngụy Cảnh Phúc, vốn nghĩ bên trong manh mối, ai ngờ chỉ một con dấu, một chìa khóa, còn..."
"Không Ngụy Cảnh Phúc.” giọng Tống Lang Ngọc khó nhọc, ánh nến lay động mặt , rõ sắc mắt: “Ta hỏi, đó nàng trốn thoát thế nào?"
Trong đầu Ôn Kiểu hiện lên một màn lửa, và lời nguyền rủa oán hận của tên ăn mày già khi thiêu c.h.ế.t.
Khóe môi nàng nhếch lên một nụ ngọt, đôi mắt sáng long lanh chớp chớp: "Ta bí mật dành dụm một ít tiền, nhân lúc tên ăn mày già say rượu ngủ say, thuê thuyền bỏ trốn."
Ôn Kiểu tóc đen như mây, ngũ quan xinh , vẻ mặt tinh nghịch, nàng thể , nhưng tay Tống Lang Ngọc nắm chặt thành quyền.
Sau đó là một im lặng dài.
"Sau đó luôn sống ."
Con chim cành cây ngoài cửa sổ vỗ cánh bay .
"Hôm đó nàng chỉ là gài bẫy Tư Đồ Minh, với ?"
"Biểu ca quá ngay thẳng, nhất định cho phép ..." Nàng cúi đầu, giọng nhỏ xíu.
"Tư Đồ Minh , nếu hôm đó đến, hại nàng, nàng ?" Tống Lang Ngọc ngừng , giọng dịu hơn: “Sau đừng chuyện nguy hiểm như nữa."
Ôn Kiểu chậm rãi tháo chiếc nhẫn bạc tay, xoay cơ quan, bật chiếc kim bạc lên, nhẹ nhàng đặt mặt Tống Lang Ngọc.
"Trong nhẫn giấu một cây kim bạc, kim bạc tẩm một loại độc nấm, tác dụng nhanh, thể ngất trong vài thở."
Tống Lang Ngọc chạm chiếc nhẫn, chỉ hít một thật sâu, hỏi: “Còn điều gì với nữa ?"
Ôn Kiểu khẽ thở dài, một tay chống cằm: "Trước đây biểu ca ngay thẳng đáng tin , nên giấu biểu ca nhiều chuyện."
"Ví dụ?"
"Bức thư mật là bằng chứng quan trọng để lật án cho cha, luôn tìm nó." Vai Ôn Kiểu khẽ nhún, eo nhỏ thon gầy, ánh đèn, càng thêm mê hoặc: “Hôm đó cố ý để của Diệu Thiện bắt , mục đích là tìm bức thư mật đó, và tìm . Đáng tiếc Thẩm đại nhân bỗng xông , đành đ.â.m choáng Diệu Thiện."
Diệu Thiện từng Ôn Kiểu đ.â.m choáng, nhưng Tống Lang Ngọc lúc đó tin.
"Nàng đúng là diễn."
Lúc đó nàng đỏ hoe mắt, bảo chiếc nhẫn là di vật của , nhưng vẫn tháo nhẫn cho kiểm tra.
Ôn Kiểu nhăn mũi, giọng ngọt ngào: "Ta sống, lừa gạt."
"Ta tự nhận cũng tạm, nhưng giờ nàng câu nào thật, câu nào giả."
Ôn Kiểu cúi mắt, .
Hắn : "Bức thư mật tay , nàng định lấy ?"
"Sao ?" Mắt Ôn Kiểu sáng lên, vẻ đắc ý, nhưng liền đó đắc ý biến thành thất vọng.
"Hôm hẹn gặp Chung Tuệ, nhân lúc sát thủ xông , trộm chìa khóa tủ sách của biểu ca, thư phòng, mở tủ, nhưng chiếc rương bên trong trống rỗng."
Tống Lang Ngọc cũng nhớ chuyện hôm đó, càng nhíu chặt mày.
"Nàng đúng là lợi hại."
Nghe giống lời khen.
"Ta còn một điều hiểu." Người đàn ông mặt như ngọc, ngũ quan tuấn tú, ngón tay nhẹ gõ lên mép bàn: “Nàng giả hai bản chứng cứ, một đưa cho Tư Đồ Tĩnh, một đưa cho Tả phó đô ngự sử."
"Ta sợ Tư Đồ Tĩnh tư vấn, nên lợi dụng mâu thuẫn giữa hai , ..."
"Hai bản chứng cứ đó đưa thẳng phủ của hai .” Tống Lang Ngọc đột ngột ngắt lời nàng, mắt rời nàng: “Nàng đồng bọn."
Mắt Ôn Kiểu lấp lánh, chột : "Không ."
"Ai?"