Hiến Mị - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-07-08 05:23:47
Lượt xem: 347

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một thể mềm mại yêu kiều, nhưng đó đầy thương tích.

Rìa vết thương nhạt nhiều, nhưng vẫn thể hình dung sự đáng sợ lúc ban đầu.

Tựa như một tác phẩm sứ hảo kẻ ác vẽ bậy lên, tàn tạ, nhưng mang vẻ của ngọc vỡ đầy mê hoặc.

Đầu ngón tay lướt qua xương quai xanh đầy vết sẹo, cánh tay, vai, cổ, cuối cùng dừng ở tâm.

Đầu ngón tay khẽ chấm, giọng khàn khàn: "Ta cuối cùng trong lòng nghĩ gì."

Ôn Kiểu hề sợ ánh mắt , khóe mắt ửng đỏ, đôi môi hồng mấp máy: "Hận thù và oan khuất."

Hắn vòng tay ôm eo nàng, kéo gần, mắt lạnh : "Muội thích , nhưng lòng đầy hận thù oan khuất, còn chỗ nào để thích?"

"Chàng thích điều gì?" Ôn Kiểu đáp mà hỏi : “Thích dung mạo ? Thân thể ? Hay sự chiều chuộng của ?"

Nàng đợi trả lời, giọng nhẹ: "Chàng thích những điều đó."

"Vậy thích điều gì?"

Tay Ôn Kiểu đưa lên vuốt ve mặt , lướt qua yết hầu, thở như hoa lan: "Thế t.ử thích, thực là sự dũng cảm của . Chàng thích sự liều lĩnh của , thích như con thiêu lao ngọn lửa."

Tống Lang Ngọc là sẽ nắm quyền phủ Trấn quốc công trong tương lai, vinh nhục của gia tộc đều gắn , từng cử chỉ đều giữ lễ, phép sai một bước, như con ưng nuôi trong lồng vàng, khao khát tung bay, nhưng sợ rơi xuống.

Ngày tiệc ngắm hoa, Ôn Kiểu quỳ bậc thềm kêu oan, như vầng trăng sáng trời, như ngọn lửa hoang dã địa ngục, cháy thiêu đốt đất trời, rực rỡ chói mắt.

Tống Lang Ngọc cả đời thể quên ngày hôm đó.

Hắn bế Ôn Kiểu lên bàn sách, cúi đầu nàng, mắt như vực sâu.

"Thế t.ử thích sự dũng cảm của , đừng cố gắng nhốt lồng." Ôn Kiểu ngửa đầu, nhẹ nhàng hôn môi : “Chàng hãy coi như một cánh diều, tay cầm sợi dây, bay lên, rơi xuống, tan vỡ, kéo , sửa chữa ."

Nàng nhắm mắt hôn , một giọt lệ lăn từ hàng mi: "Biết một ngày ngã đau, sợ hãi, sẽ an tâm con chim trong lồng của ."

Cánh tay Tống Lang Ngọc từ từ siết chặt, giữ chặt gáy nàng, cúi xuống hôn, môi răng quấn quýt, ngậm môi nàng, khàn giọng: "Ta chim trong lồng, cũng cho cánh diều. Đợi cha minh oan, sống theo ý ."

Sống theo ý ư...

Nàng sẽ còn điên cuồng hơn bây giờ.

Mấy hôm , kinh thành gió tanh mưa máu, Đại lý tự bắt Vương Kim Bình, và tung một tin:

Năm Gia Bình thập nhất, Vương Kim Bình để thu góp bạc bám víu Thất hoàng tử, liên kết với huyện thừa An Lăng lấy cớ tu đê Lan Giang, tâu lên triều đình. Sau khi Hộ bộ cấp tiền, gần tám phần bạc tham ô, theo đường vận chuyển bằng sông đưa về kinh thành, dùng việc xây phủ Thất hoàng t.ử và hối lộ cấp .

Người thư mật cho Trần Văn Viễn năm đó cũng tìm , chính là một thuộc quan trong nha môn huyện An Lăng. Người đó tìm thấy và sẵn sàng chứng.

Tin tức phát lâu, một ăn mày rách rưới chặn xe ngựa của Tống Lang Ngọc cửa Đại lý tự, tự xưng là Phùng Thanh, thuộc quan Bộ Công biến mất năm đó, trong tay bằng chứng then chốt chứng minh Vương Kim Bình tham ô, và sẽ chỉ việc Vương Kim Bình năm đó thuê hung thủ g.i.ế.c .

Tội chứng của Thất hoàng t.ử lượt xác minh.

Kết bè cánh, nhận hối lộ, bán quan chuộc tước, coi mạng như cỏ rác.

Các đại thần trong triều cũng chia thành hai phe, một phe chủ trương xử phạt nghiêm khắc theo pháp luật, một phe chủ trương khoan hồng, cho Thất hoàng t.ử cơ hội sửa sai. Mấy ngày liền triều đình tranh cãi ngớt, nhưng Sưởng Bình Đế vẫn một lời.

Tan triều, Hoàng hậu Khương đến Ngự thư phòng đưa canh bổ, khuyên: "Hôm nay thấy Ngọc quý phi buồn bã, Thất hoàng t.ử là con trai duy nhất của nàng , tuy phạm sai lầm, nhưng cũng nên nghĩ đến nàng , khoan hồng xử lý."

Sưởng Bình Đế thở dài: "Bình thường nó ngoan ngoãn, ai ngờ thể những chuyện như ."

Hoàng hậu Khương cũng thở dài: "Có lẽ... là do thuộc hạ của nó , liên quan gì đến nó."

"Tống Lang Ngọc từng kiện từng kiện xác minh, nàng đừng biện hộ cho nó!"

Hoàng hậu Khương vội vỗ nhẹ n.g.ự.c cho Sưởng Bình Đế thông khí, : " cũng giữ thể diện cho Ngọc quý phi. Hay là phạt ít bổng lộc, giam nửa năm cho xong."

Sưởng Bình Đế đáp.

Lúc , Ngọc quý phi sốt ruột như kiến bò chảo nóng, chỉ là bà ở trong cung, nhà đẻ bất lực, cách duy nhất là cầu xin Sưởng Bình Đế.

bà quỳ cả ngày, Sưởng Bình Đế cũng chịu gặp, chỉ sai nội giám truyền lời, bảo bà về cung tự vấn.

Những năm nay, Ngọc quý phi trong cung sủng ái nhất, ngay cả Hoàng hậu Khương cũng tránh mũi nhọn. Sủng ái sinh tham, thêm Thái t.ử tài năng tầm thường, càng nuôi dưỡng tham vọng của bà.

Những gì Thất hoàng t.ử , đương nhiên cũng là do bà xúi giục.

Nay việc bại lộ, nếu Hoàng thượng khoan hồng, e rằng...

Một bà t.ử tâm phúc của Ngọc quý phi cụp mắt, trầm giọng khuyên: "Đến nước , tuyệt đối thể rụt cổ. Thà liều một phen, may còn đường sống."

Trong mắt Ngọc quý phi hiện lên vẻ lo lắng, bà dù cũng là phụ nữ khuê các, nay việc còn thể xoay chuyển. Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng bà vẫy tay bảo bà t.ử lui xuống.

Tối hôm đó, Ôn Kiểu đang định ngủ, Chu ma ma vội gõ cửa, lớn: "Nội giám trong cung Hoàng hậu đến, chỉ định gặp cô nương!"

Ôn Kiểu vội dậy tắm rửa đồ, theo Chu ma ma tiền viện.

Nội giám dung mạo hòa nhã, với Ngô thị và Tống Lang Ngọc: "Trần đại nhân oan mười năm, nay cuối cùng cũng rửa sạch. Hoàng hậu nương nương thương Trần cô nương, đặc biệt ban thưởng vàng bạc, ngoài còn mấy lời tâm tình, bảo nô tài riêng với Trần cô nương."

Ngô thị và Tống Lang Ngọc lui , trong phòng chỉ còn Ôn Kiểu và nội giám.

"Cô nương vì cha kêu oan, mười năm qua chịu ít khổ cực. Nương nương thực sự thương cô. Giờ Mạnh Húc, Phàn Minh và những kẻ hại cha cô kết án chém, cô coi như báo thù. Còn đại trưởng công chúa và Thất hoàng tử, tuy xử nhẹ hơn, nhưng cũng dạy dỗ. Cô cũng đừng truy xét nữa, kẻo tổn thương chính ." Nội giám khẩn thiết, Ôn Kiểu như rơi hầm băng.

Thế nào gọi là "xử nhẹ hơn": “ dạy dỗ"?

Nhà họ Trần bao nhiêu mạng c.h.ế.t oan, cuối cùng chỉ một câu " dạy dỗ"?!

"Trần cô nương đừng giận.” nội giám thở dài: “Nương nương cũng mong trả công bằng cho Trần đại nhân, chỉ là bệ hạ quá yêu quý Thất hoàng tử, thực nỡ xử nặng. Nương nương sợ cô lúc đó sẽ đau lòng, nên mới đặc biệt đến báo , cho cô để chuẩn tâm lý."

Đầu ngón tay Ôn Kiểu bấm sâu lòng bàn tay, hành lễ với nội giám: "Xin thiên sứ cảm ơn Hoàng hậu nương nương."

Nội giám gật đầu, tiến đến gần: "Còn một việc nữa với cô. Tội danh của Thất hoàng t.ử và đại trưởng công chúa định nhẹ, tất cả đều do Tống thiếu khanh điều đình. Nương nương bảo cô tự cẩn thận..."

Tống Lang Ngọc điều đình cho đại trưởng công chúa và Thất hoàng tử?

Ôn Kiểu đầu óc rối bời, tiễn nội giám trong cung , vẫn định thần.

Tống Lang Ngọc đưa nàng về Lưu Ly quán, hai sóng bước hành lang.

"Hoàng hậu nương nương gì?"

Lòng Ôn Kiểu lạnh, bước nhanh hai bước, nghiêng đầu Tống Lang Ngọc, hỏi: "Hoàng hậu nương nương chuyện riêng với , hỏi gì?"

Mắt mày Tống Lang Ngọc hờ hững, bước thong thả.

"Chỉ tò mò thôi."

"Hoàng hậu nương nương bảo đợi nhà họ Trần minh oan, bà sẽ ban cho một mối hôn sự ."

Tống Lang Ngọc khẽ, đáp.

Nàng dừng bước, đợi Tống Lang Ngọc đến gần, mới ngoan ngoãn khoác tay : "Lừa đấy. Hoàng hậu nương nương thương , bảo việc thể đến cầu bà phù hộ."

Tống Lang Ngọc nắm tay nàng, khẽ "ừ" một tiếng.

Ôn Kiểu thử hỏi: "Những việc Thất hoàng t.ử , sẽ tội gì?"

"Khó ."

"Tại ?"

Bóng hai đổ mặt đất đầy ánh trăng, sóng vai mật.

"Tu đê Lan Giang vốn là thủ đoạn của Vương Kim Bình để thu góp bạc. Hắn còn may mắn, nhưng cha phát hiện. Việc bại lộ, tiên sai ngăn cản cha tra án, lén kinh, kể sự việc cho Thất hoàng tử. Lưu Đào, Thượng thư Hình bộ tiền nhiệm, và Mạnh Húc, Đại lý tự khanh, đều là tâm phúc của Thất hoàng tử. Ba cấu kết, để cha con cừu thế tội."

Tống Lang Ngọc cây cối xanh trong sân, giọng lạnh: "Lưu Đào c.h.ế.t hai năm . Mạnh Húc chịu chỉ Thất hoàng tử. Vương Kim Bình từ khi áp giải về kinh, một chữ. Còn lời khai của Ngụy Cảnh Phúc chỉ chứng minh Thất hoàng t.ử nhận hối lộ."

Còn nữa, Hoàng thượng nỡ lòng.

Điều , Tống Lang Ngọc định để Ôn Kiểu .

"Hắn hại c.h.ế.t cha , hại c.h.ế.t cả nhà họ Trần hơn mười mạng..." Ngực Ôn Kiểu phập phồng: “Hắn vẫn thể sống?"

nhiều cách khiến tội phạm mở miệng, như nhổ móng tay, như chêm tre móng, như cắt mũi, bẻ chân, thiến, xẻo.

Sao Tống Lang Ngọc dùng?

Ôn Kiểu cúi bóng hai , mắt lạnh như băng.

Đêm đó, một bức thư mật từ trong cung, lặng lẽ đưa đến Tây đại doanh ngoài thành.

Cùng thư đến, còn tín vật của Ngọc quý phi.

Lúc nửa đêm, binh mã Tây đại doanh phá vỡ phòng thủ thành, xông phố Chu Tước, c.h.é.m g.i.ế.c binh lính canh gác bên ngoài phủ Thất hoàng tử, hộ tống Lý Sùng Diệu đột vây.

Khoảnh khắc tiếp theo, tình thế đột biến. Một đội binh giáp tinh nhuệ từ ngõ hẻm tràn , lập tức phong tỏa con đường thoát duy nhất.

Người đầu dáng cao ráo, tuấn tú vô song, ghìm ngựa đó, giơ cao hổ phù trong tay, vang giọng: "Hổ phù tam quân ở đây, kẻ phản, chém! Kẻ hàng, tha!"

Phía binh giáp hô to: "G.i.ế.c! G.i.ế.c! G.i.ế.c!"

Lính Tây đại doanh thường ngày chỉ phòng vệ kinh kỳ, từng trận. Sát khí lạnh lẽo ập đến, ai nấy đều kinh hãi.

Chủ tướng Tây đại doanh sớm đầu phục Lý Sùng Diệu, thấy thuộc hạ do dự, quát lớn: "Các ngươi hôm nay theo phá thành g.i.ế.c cứu Thất hoàng tử, là tội c.h.ế.t thể thoát. Nếu hôm nay thất bại, tội tru diệt tam tộc! nếu thành công, các ngươi đều thể phong hầu, giàu sang ba đời! Các , theo xông!"

Hai bên giao chiến, tiếng binh khí va chạm, tiếng hò hét, tiếng kêu t.h.ả.m thiết hòa !

Một mũi tên dầu rực lửa bay vút tới, mũi tên lửa như băng x.é to.ạc bầu trời đêm!

Dầu b.ắ.n , đổ xuống áo giáp lạnh lẽo và mặt đất, một tia lửa chạm , bèn bốc cháy dữ dội, đường phố trong nháy mắt ngập tràn lửa.

Một đội quân tinh nhuệ khác cũng gia nhập chiến cuộc. Ninh Lạc đại trưởng công chúa dẫn đầu, quát: "Hôm nay ai lấy đầu Tống Lang Ngọc, sẽ phong hầu!"

Tống Lang Ngọc rơi thế yếu, nhưng mặt đổi sắc, lệnh cho binh giáp lưng sắp xếp trận thế, vang giọng: “Quân Tây đại doanh và hai phủ chỉ một vạn hai nghìn , dựa đó phản, mơ!"

Lý Sùng Diệu như chim sợ cành cong, níu tay áo Ninh Lạc đại trưởng công chúa: "Cô mẫu, ? Làm thế nào!?"

"Câm miệng!"

Ninh Lạc đại trưởng công chúa phất tay áo, sai kéo Lý Sùng Diệu , lạnh Tống Lang Ngọc: “Sao ngươi chỉ bấy nhiêu binh mã?"

"Bạc hối lộ Ngụy Cảnh Phúc dâng lên, một phần dùng nuôi Tây đại doanh, một phần cho Quán Tước Độ, còn một phần vận khỏi kinh thành. Ta đoán hoặc là để hối lộ một tướng lĩnh.” Mắt Tống Lang Ngọc lạnh lẽo: “nhưng những tướng lĩnh đó đêm nay tuyệt thể đến kinh thành."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hien-mi/chuong-34.html.]

Ninh Lạc đại trưởng công chúa sắc mặt phần khó coi, giận quá hóa : "Tống Lang Ngọc, ngươi tự cho thanh liêm chính trực, nhưng tay cha ngươi chắc sạch sẽ."

Một giờ , một phong thư bí mật đưa đến phủ đại trưởng công chúa.

Là thư Tống Hằng cho Vương Kim Bình, lời lẽ mập mờ nhắc đến đê, tiền lương, ký tên là cuối năm Thừa Bình thứ mười.

Đại trưởng công chúa bức thư là giả, cũng nghi ngờ mục đích của đưa thư, nhưng bức thư đủ để kéo Tống Hằng xuống nước, cho bà vốn liếng để thương lượng với Tống Lang Ngọc.

Đại trưởng công chúa giơ bức thư, lạnh với Tống Lang Ngọc: "Đây là cuối năm Thừa Bình thứ mười, cha ngươi cho Vương Kim Bình, nhắc đến việc dùng đê Lan Giang để nhanh chóng gom tiền lương, đó còn ấn tín của ông , chuyện ngươi ?"

Mắt Tống Lang Ngọc ngưng , .

"Chỉ dựa bức thư , đủ để Hoàng thượng nghi ngờ vụ án đê Lan Giang là do cha ngươi bày mưu. Còn tại cuối cùng kẻ chủ mưu tra ông ..."

Ninh Lạc đại trưởng công chúa che miệng khẽ: “Chắc chắn là ngươi để bảo vệ cha , lợi dụng công vụ, giấu giếm tội chứng, đến lúc đó hai cha con các ngươi e là..."

"Vụ án đê Lan Giang từng chứng cứ đều xác minh, tam ty kết án, bệ hạ phê duyệt. Thật giả của bức thư , bệ hạ tự định đoạt."

"Ngươi tự tin ?" Đại trưởng công chúa khẩy: “Nếu bắt, chắc chắn sẽ ngoan cố cho rằng Tống Hằng liên quan đến vụ án. Có bức thư bằng chứng, ngươi đoán trong lòng Hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào?"

Sắc mặt Tống Lang Ngọc ngưng , vẫn .

Đại trưởng công chúa : "Hay là một cuộc giao dịch với Tống đại nhân. Ta đưa bức thư cho ngươi, ngươi thả chúng , thế nào?"

"Dù thoát khỏi con phố , bên ngoài cũng là thiên la địa võng, các ngươi trốn thoát." Mắt mày Tống Lang Ngọc phủ sương.

"Trốn là bản lĩnh của chúng , thả là thành ý của Tống đại nhân."

Tống Lang Ngọc ngẩng đầu trăng lên giữa, khẽ : "Nếu hôm nay thả các ngươi qua, bức thư giả cũng sẽ thành thật."

"Bất quá.” Mắt Tống Lang Ngọc lóe lên tia lạnh: “Đa tạ công chúa chịu với nhiều lời như , để đợi viện binh."

Lời dứt, mái nhà hai bên đường phố lập tức tràn cung thủ.

Dây cung căng thẳng, sát khí bức .

Chỉ một tiếng lệnh, đủ khiến cả con phố biến thành bãi cứu.

Tống Lang Ngọc vẫn vang giọng: "Kẻ phản, chém! Kẻ hàng, tha!"

Đánh trong ngõ hẻm, cung thủ tinh nhuệ bao vây, bại cục định, ai mà sợ c.h.ế.t?

Có lính sợ đến run bần bật, lính sợ đến tiểu quần. Lý Sùng Diệu bò lê bò càng đến mặt đại trưởng công chúa, mặt trắng bệch: "Cô mẫu! Cô mẫu !? Chúng đầu hàng ! Phụ hoàng sẽ tha cho ! Phụ hoàng sẽ g.i.ế.c !"

Đại trưởng công chúa đá một cái: "Đồ yếu đuối vô dụng!"

Lại rút đao của hộ vệ bên cạnh, chỉ trời: "G.i.ế.c ngoài cho !"

Tay Tống Lang Ngọc hạ xuống, ngay đó muôn tên cùng bắn!

Tiếng tên rít, tiếng hò hét và kêu t.h.ả.m của lính, tiếng giáp sắt va chạm lập tức xé tan đêm tĩnh lặng!

Mùi m.á.u tanh lan tràn trong khí, con phố phồn hoa nhất kinh thành lập tức biến thành địa ngục trần gian!

Số còn ngày càng ít, chúng đột vây, nhưng chào đón chúng là những ngọn giáo bạc sắc nhọn.

Mưa tên mỗi lúc một dày, cuốn theo chiều gió!

Một canh giờ , bậc thang đẫm máu, xác chất thành núi.

Lý Sùng Diệu bắt, chỉ còn vài thị vệ bảo vệ Ninh Lạc đại trưởng công chúa ngoan cố chống cự.

Tống Lang Ngọc lệnh cho cung thủ dừng, dẫn kỵ binh từng bước tiến tới.

Đại trưởng công chúa áo gấm nhuốm máu, tóc tai rối bời, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh như đầu.

"Đại thế mất, công chúa hà tất ngoan cố chịu thua?"

"Nếu cho thêm năm năm, nhất định sẽ thua!"

"Quán Tước Độ, Tây đại doanh, đều . Chỉ cần cho thêm năm năm, ắt sẽ đảo ngược càn khôn!"

Tống Lang Ngọc mặc giáp bạc, ánh lửa, mặt nửa sáng nửa tối, như La Sát ngọc mặt.

"Thiên thời và vận khí về phía công chúa."

Ninh Lạc đại trưởng công chúa bỗng lớn, tiếng thê lương đáng sợ: "Các ngươi thắng, gì cũng đúng. Ta thua trong tay các ngươi! Ta mưu tính mười năm, các ngươi chẳng hề . Nếu vụ án Trần Văn Viễn nhắc điều tra, các ngươi thể truy Thất hoàng tử?!"

"Nếu con gái Trần Văn Viễn c.h.ế.t, nhất định c.h.é.m nó ngàn đao vạn kiếm! Băm thành thịt nát cho ch.ó ăn! Như nó sẽ lên kinh, cung kêu oan, đến nông nỗi !"

Mặt Tống Lang Ngọc bỗng lạnh .

"Năm đó phái sát thủ đến, ở ngoài thành Giang Đô, sát thủ chặn g.i.ế.c hơn mười mạng nhà họ Trần, nhưng cuối cùng kiểm tra thi thể, thiếu một , là con gái út của Trần Văn Viễn, rơi xuống nước. Sau đó phái nhiều sát thủ tìm nàng, đều tìm thấy..." Ninh Lạc đại trưởng công chúa như điên như dại, hai mắt đỏ ngầu: “Ta nên phái thêm nhiều sát thủ, g.i.ế.c hết tất cả các cô nương cùng tuổi ở Giang Đô!"

Tay Tống Lang Ngọc nắm chuôi kiếm siết chặt, quai hàm căng cứng, giọng thanh lạnh: "Đáng tiếc công chúa bỏ lỡ thời cơ, để nàng mang bằng chứng kinh. Giờ kẻ bắt thẩm vấn là công chúa."

"Không ai xét xử !" Ninh Lạc đại trưởng công chúa đột ngột rút cây trâm vàng tóc đ.â.m cổ , m.á.u tươi b.ắ.n .

Cuộc chiến một đêm cuối cùng cũng kết thúc. Tống Lang Ngọc lệnh cho tướng sĩ ở chờ, dẫn vài tâm phúc cung báo công. Khi chỉ còn cách cổng cung một con phố, thấy một bóng hình xinh .

Là Ôn Kiểu, nàng bên một cỗ xe ngựa ven đường.

Tống Lang Ngọc ghìm ngựa dừng , xuống ngựa bước nhanh đến mặt nàng, cau mày: "Sao ở đây? Trong thành yên, mau về phủ ."

Ôn Kiểu mặc một bộ áo trắng, mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe ôm lấy Tống Lang Ngọc, nức nở: "Muội trong thành loạn binh, thực sự lo cho ..."

Trong lòng Tống Lang Ngọc mềm , vỗ nhẹ vai nàng, an ủi: "Trong thành , về , về cung báo công sẽ về nhà."

Ôn Kiểu ngửa đầu, giọng run: "Chàng thương ?"

"Ta thương, sai đưa về ."

Nói xong, Tống Lang Ngọc gọi một tín võ nghệ cao cường, bảo hộ tống Ôn Kiểu về phủ Trấn quốc công.

Tống Lang Ngọc Ôn Kiểu , tiếp tục thúc ngựa về cung.

Bỗng, trái tim trùng xuống, đưa tay sờ eo, ở đó trống .

Nơi đó vốn một bức thư.

Tống Lang Ngọc lập tức ngựa đuổi theo Ôn Kiểu.

Không đuổi xa, thấy một cỗ xe ngựa đỗ ven đường, đất xa phu và tín của .

Tống Lang Ngọc xuống ngựa kiểm tra, thấy cả hai chỉ choáng.

Hắn nhảy lên ngựa, phi nước đại!

Cuối cùng, thấy bóng dáng Ôn Kiểu.

Chỉ trong vài nhịp thở, chặn Ôn Kiểu.

"Trả bức thư cho ." Tống Lang Ngọc mặt lạnh.

Ôn Kiểu lùi hai bước, ôm chặt bức thư ngực, giọng run dữ dội: "Muội, xem thư , Quốc công, Quốc công cũng tham gia vụ án đê Lan Giang... Chàng đừng, đừng đây!"

Tống Lang Ngọc xuống ngựa, định nắm lấy Ôn Kiểu, nhưng nàng chỉ hoảng sợ né tránh, la lên: "Đừng đây!"

Tống Lang Ngọc dừng bước, dịu giọng: "Đừng sợ, sẽ hại . Cha tham gia vụ án đê Lan Giang, bức thư đó ắt ẩn tình, sẽ điều tra rõ."

Việc liên quan đến Tống Hằng, Ôn Kiểu tin Tống Lang Ngọc còn công bằng vô tư. Bức thư nếu đến tay , chắc chắn sẽ hủy. Lúc đó dù tố cáo, bằng chứng cũng vô ích.

Trên mặt nàng lộ vẻ cảm động, : "Chàng thực sự sẽ điều tra rõ ư? Lỡ Quốc công thực sự liên quan, bắt ông ?"

"Kiểu Kiểu, hãy tin , nhất định sẽ tra rõ sự việc." Tống Lang Ngọc bước tới, định nắm tay nàng.

Hắn né tránh câu hỏi của nàng.

Một né tránh câu hỏi lên tất cả.

Đồ quân t.ử giả dối.

Ôn Kiểu như do dự lưỡng lự, cuối cùng tránh khỏi bàn tay Tống Lang Ngọc.

Nàng Tống Lang Ngọc kéo lòng, bên tai vang lên giọng trầm thấp: "Kiểu Kiểu, hãy tin , nhất định sẽ tra rõ ngọn ngành."

Ôn Kiểu nức nở, chậm rãi đưa tay đến gần cổ . Chiếc kim bạc nhẫn bật , chỉ cần đ.â.m cổ Tống Lang Ngọc, sẽ khiến ngất ngay lập tức.

Cây kim bạc càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.

Khi sắp chạm da, cây kim bạc dừng , thể tiến thêm một phân nào nữa -

Cổ tay nàng Tống Lang Ngọc nắm chặt.

Người đàn ông áo giáp bạc, áo choàng trắng, khuôn mặt tuấn tú còn vương vết m.á.u khô, đôi mắt hổ phách lúc như phủ một lớp băng.

"Muội tin ? Ta đối xử với như , tin ?" Quai hàm căng cứng, nghiến răng chất vấn.

Hai hàng lệ trong suốt lăn dài, Ôn Kiểu run rẩy dữ dội, nàng bất lực giãy giụa: "Muội cũng tin ! đó là cha , bảo tin!"

Sợ là sẽ bắt Tống Hằng, mà còn bịt miệng tất cả những chuyện.

Ôn Kiểu đến bước , mỗi bước đều dính máu, cho phép công sức đổ sông đổ biển!

"Hãy để điều tra rõ ." Hắn hít một : “Đưa thư cho ."

"Muội cũng tin , chỉ là..." Nàng lùi một bước, vẻ mềm mại mặt tan biến, chỉ còn sự nhận lạnh lùng: “Muội càng tin chính ."

Tống Lang Ngọc cúi đầu, tiên thấy con d.a.o găm cắm trong bụng, mới cảm thấy cơn choáng và đau, đó trời đất cuồng, ngã xuống đất.

Hắn mặc giáp đầy đủ, bụng đ.â.m dễ dàng xuyên thấu.

Tai ong lên, Ôn Kiểu, thấy nàng nhanh nhẹn nhảy lên ngựa của , thúc ngựa bỏ chạy.

Động tác của nàng dứt khoát và thanh thoát, suốt quá trình hề một .

Tống Lang Ngọc tưởng rằng nàng đối với ít nhiều chút chân tình, hóa một phần cũng .

 

 

Loading...