Hiến Mị - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-07-09 17:18:43
Lượt xem: 263

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau buổi trưa, ánh nắng phần gay gắt hơn, nhưng khi xuyên qua từng lớp màn lụa ráng mây trùng điệp, trở nên dịu dàng, nhuốm lên căn phòng một tầng sắc hồng phấn nhạt nhòa. Hai chiếc bóng quấn quýt lấy hắt lên bức bình phong gỗ t.ử đàn, mang theo vẻ kiều diễm đầy mờ ám.

Kế hoạch Ôn Kiểu chỉ mới phác họa trong đầu, Tống Lang Ngọc tuyệt nhiên thể nào .

Nàng gượng ép lấy bình tĩnh, đưa mắt , nhẹ giọng dỗ dành: "Chàng đối đãi với bằng tấm chân tình, dẫu sắt đá đến cũng chẳng nỡ bề nào tổn thương ."

"Dẫu chỉ là lời ngon tiếng ngọt, lọt tai vẫn khiến cõi lòng trở nên êm ái.”

Đầu ngón tay Tống Lang Ngọc mơn trớn qua xương quai xanh của nàng: “Có điều A Kiểu dạo lời quá mức."

Ôn Kiểu thầm mắng lắm chuyện. Nàng định mở miệng phản bác thì cánh cửa bỗng Tiết Đường đẩy tung . Nàng nghênh ngang bước , vớ lấy ấm nước bàn dốc cạn miệng.

"Ta theo lời cô dặn, dụ Lữ Hiển tìm Lữ Dương. Ngờ lúc tới nơi, Lữ Dương Phùng Dụng c.h.é.m c.h.ế.t. Lữ Hiển lúc điên tiết lên, bổ hai chùy đập c.h.ế.t luôn cả Phùng Dụng...”

Tiết Đường thấy Tống Lang Ngọc cũng ở đó, vội vàng nuốt nốt nửa câu còn bụng.

"Nàng sai Tiết Đường báo tin cho Lữ Hiển ?" Tống Lang Ngọc trầm giọng hỏi.

Ôn Kiểu gượng: "Ta sợ Phùng Dụng tìm đến báo thù, nên tiện tay giải quyết luôn một thể."

Tống Lang Ngọc liếc mắt Tiết Đường, sắc mặt dần lạnh lẽo: "Ta còn đang thắc mắc hôm nay ngươi thoắt ẩn thoắt hiện , hóa là lén lút việc cho nàng . Ngươi hứa với những gì?"

Lời hứa bao giờ lén lút tiếp tay cho Ôn Kiểu càn nữa.

"Thực sự chẳng thể trách , là do... Lữ Dương chuyện ác bá, mà tên Phùng Dụng cũng chẳng hạng gì, khiến hận đến ngứa răng!"

Tống Lang Ngọc day day trán, phất tay đuổi Tiết Đường ngoài: "Ra ."

Tiết Đường thấy sắc mặt vui, sợ sẽ trút giận lên đầu Ôn Kiểu bèn đ.á.n.h bạo xông tới, nắm tay nàng kéo ngoài, miệng còn ngừng lải nhải: "Hôm nay là đêm Giao thừa, chuyện lớn bằng trời cũng đợi qua năm mới hẵng tính!"

Hai chạy tới sân, bỗng một tiếng nổ lớn vang lên đoàng một tiếng.

Tiết Đường giật kêu lên: "Có đốt pháo kìa! Chúng cũng mua một ít !"

Ôn Kiểu nàng kéo ngoài cửa. Trên phố, dăm ba đứa trẻ đang nô đùa, đứa thì châm pháo, đứa thì rượt đuổi , cảnh tượng vô cùng náo nhiệt. Hai mua một đống pháo ném, pháo hoa và lồng đèn ở sạp hàng cuối ngõ, ôm đầy một vòng tay chật vật khiêng về viện.

Giọng Tiết Đường rộn rã: "Đón năm mới là đốt nhiều pháo một chút, để tống khứ hết đám tiểu nhân và vận xui ."

"Ta từ nhỏ chịu cảnh phiêu bạt bôn ba, từng chơi những thứ ...”

Ôn Kiểu thầm thì.

Tiết Đường sực nhớ thế của nàng, cõi lòng chợt dâng lên niềm xót xa. Nàng huých vai Ôn Kiểu một cái, dõng dạc : "Hôm nay cho cô chơi thỏa thích!"

Ôn Kiểu im lặng một lát hỏi: "Tiết tỷ tỷ luyện võ từ nhỏ ? Đã bái sư phụ nào ?"

"Bái sư phụ nào ? Phụ vốn là một hiệp khách. Về ông cưới mẫu mở một tiêu cục, võ công của đều do ông đích truyền dạy."

"Vậy võ công của tỷ tỷ ắt hẳn lợi hại lắm nhỉ?"

Tiết Đường để lộ vẻ kiêu ngạo khuôn mặt: "Chuyện đó đương nhiên."

"Ta thấy võ công của Vu Chiêu cũng tồi, nếu tỷ tỷ so chiêu với gã, ai mạnh hơn?"

"Gã học Bát Quái Đao, lối đ.á.n.h hiểm hóc, thích hợp cho việc c.h.é.m g.i.ế.c. nếu thật sự giao thủ, sẽ linh hoạt và biến hóa đa dạng hơn gã nhiều.”

Tiết Đường tự tin khẳng định.

Hai chuyện dọc theo dãy hành lang trong sân, định bụng mang pháo với pháo hoa cất sương phòng.

"Hôm nọ thấy thế t.ử gọi một ám vệ ngoài, sợ hết hồn!"

"Ta đó. Khinh công của gã vô cùng quỷ dị, dọc đường gã luôn ẩn theo Tống đại nhân.”

Tiết Đường đặt mớ đồ trong tay xuống phụ Ôn Kiểu.

"Ngoài gã , bên cạnh thế t.ử còn nào khác ?" Ôn Kiểu giả vờ hỏi bâng quơ.

Tiết Đường chẳng mảy may nghi ngờ, sắp xếp đồ đạc đáp: "Ta thấy ai khác. Mà hai hôm nay gã ám vệ đó cũng biệt tăm ."

Ôn Kiểu rũ mắt, trong lòng tính toán kỹ lưỡng bề.

Từ buổi chiều, tiếng pháo nổ lác đác ngừng, đến khi màn đêm buông xuống, pháo và pháo hoa thi nổ rền vang. Ôn Kiểu bịt tai bước ngoài, thấy đèn lồng đỏ trong sân thắp sáng rực rỡ. Nàng đang định tìm hỏi thăm chỗ ở của Tống Lang Ngọc thì một chùm pháo hoa bỗng nổ tung bầu trời, tỏa ánh sáng rực rỡ muôn màu, lấp lánh như muôn vạn cây ngân hoa.

Trong ánh sáng lúc tỏ lúc mờ, nàng thấp thoáng thấy một bóng dáng hiên. Tống Lang Ngọc đang đó Vu Chiêu bẩm báo. Hắn vận cẩm bào màu ngọc bích, đầu đội ngọc quan, phong thái như rồng cuốn phượng bay, đôi mắt sâu thẳm khẽ hướng về phía nàng.

Vu Chiêu lui .

Ôn Kiểu ánh mắt ngập tràn ý , đang định bước tới thì bỗng Tiết Đường tóm chặt lấy cổ tay.

"A Kiểu, chúng đốt pháo hoa nào.”

Tiết Đường ôm cả ôm pháo trong lòng, hớn hở rủ rê.

Ôn Kiểu liếc Tống Lang Ngọc một cái miễn cưỡng theo chân Tiết Đường rời .

"Cô cứ bày pháo và pháo hoa thành một hàng, lùi xa nhé, để châm cho!"

Ôn Kiểu nào phân biệt thứ nào là pháo thứ nào là pháo hoa, đành ngoan ngoãn xếp thành một dãy. Tiết Đường nóng lòng đợi , dùng nén hương đang cháy châm ngòi nổ xa nhất.

"Vút - Đoàng!"

Một tia lửa đỏ uốn lượn như rắn vút lên trung, nổ tung thành một vầng sáng chói lòa đỉnh đầu, thắp sáng cả đất trời.

Ôn Kiểu ngờ tiếng nổ lớn đến . Thấy Tiết Đường châm quả tiếp theo, nàng sợ đến hồn xiêu phách lạc, hai chân nhũn , vội vàng vắt giò lên cổ chạy thục mạng về phía hành lang, đ.â.m sầm một lồng n.g.ự.c vững chãi.

"Đoàng!"

Lần là tiếng pháo nổ, âm thanh còn đinh tai nhức óc hơn khiến tai nàng ù .

"Nhát như cáy.”

Lồng n.g.ự.c Tống Lang Ngọc khẽ rung lên, dường như đang nhẹ, nhưng tiếng pháo vang dội át âm thanh khiến nàng rõ.

Nàng bịt tai, vùi mặt n.g.ự.c , lớn giọng giục: "Đứng xa một chút, đáng sợ quá mất!"

Lời còn dứt, một tia lửa rẹt qua hướng về phía hai . Thì Tiết Đường lỡ tay đổ một ống pháo hoa!

"Tránh mau!" Tiết Đường hoảng hốt gào lên.

Tống Lang Ngọc kéo nàng né sang một bên. Tia pháo hoa đập thẳng tường, nổ tung để một mảng cháy đen kịt bức tường trắng xóa.

"Còn nữa! Chạy !" Tiết Đường hét lớn.

Hóa tia pháo hoa ban nãy bay qua bắt lửa sang mấy quả pháo khác, pháo nổ b.ắ.n tia lửa lan sang pháo hoa. Cả sân vang lên những tiếng lách tách đinh tai nhức óc, tựa như vứt nguyên tảng đá tảng băng chảo dầu đang sôi sùng sục.

Sắc mặt Tống Lang Ngọc tối sầm , thế nhưng lúc nào còn tâm trí trách mắng Tiết Đường. Hắn vội vã kéo Ôn Kiểu né đông né tây, cuối cùng đành núp cột hành lang.

"Vu Chiêu! Vu Chiêu!" Tiết Đường giữa mớ pháo nổ loạn xị ngậu gào toáng lên.

Vu Chiêu tiếng chạy vội tới, tính dùng nước hắt cho tắt . Ngờ nước đổ chẳng ăn thua gì. Hai bọn họ chỉ giương mắt ếch , lỡ tia lửa nào bắt nhà còn đường mà dập.

Ôn Kiểu rúc vòng tay Tống Lang Ngọc, trái tim đập thình thịch như nhảy xổ ngoài. Hương gỗ tuyết tùng phảng phất bên cánh mũi, khuôn mặt nam t.ử thanh tú mà đôi mắt thâm trầm khó lường. Vừa toát vẻ nguy hiểm cuốn hút c.h.ế.t . Ôn Kiểu thể phủ nhận bản vô cùng si mê nhan sắc và hình thể của Tống Lang Ngọc. Nghĩ đến ngày mai gặp nơi suối vàng, nàng khỏi cảm thấy chút nuối tiếc. Thân thể nàng tự động hành động khi lý trí kịp nhận . Nàng áp đôi môi mềm mại ngọt ngào lên cằm .

Có chút nhồn nhột, nhưng thứ ngứa ngáy hơn cả cằm, chính là trái tim của Tống Lang Ngọc.

Giữa ánh sáng lúc mờ lúc tỏ, Tống Lang Ngọc bắt gặp tia giảo hoạt lướt qua nơi đáy mắt Ôn Kiểu.

"Là nàng khơi mào đấy nhé.”

Tống Lang Ngọc cúi xuống bế bổng nàng lên, băng qua ánh lửa ngập trời dãy hành lang để phòng nàng.

Khóa cửa, cài then cửa sổ, bóng đèn dầu hắt lên tường những hình thù đung đưa.

Ôn Kiểu bên mép giường, đôi mắt hạnh long lanh ngậm nước, gợn sóng xuân tình dạt dào. Nàng hờ hững tháo từng chiếc cúc cổ áo, để lộ vùng cổ trắng ngần như tuyết. Trút bỏ chiếc áo khoác ngoài, bờ vai trần mỏng manh thon thả lấp ló hiện , mang theo vẻ mê hoặc khó cưỡng. Tống Lang Ngọc ánh mắt càng thâm trầm, sâu thăm thẳm như hồ nước đáy. Đuôi mắt Ôn Kiểu ửng đỏ, nàng chậm rãi cởi bỏ giày tất, để lộ đôi bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn. Váy lụa đỏ thắm ném xuống đất, đến cả chiếc yếm lụa màu hồng nhạt cũng lột chỏng chơ. Một thể kiều diễm nõn nà như ngọc ngà bày giường, suối tóc đen nhánh xõa tung che khuất một phần bầu n.g.ự.c tròn đầy. Nàng ngậm lấy một lọn tóc miệng, đầu lưỡi hồng phấn khẽ khàng trêu ghẹo, phô bày trọn vẹn dáng vẻ câu hồn đoạt phách.

Trái cổ Tống Lang Ngọc di chuyển liên tục, nhưng chân vẫn cắm rễ tại chỗ.

Ôn Kiểu dỗi hờn: "Đồ ngốc."

Nói đoạn, nàng dậy, vươn tay níu lấy đai ngọc bên hông , định tháo thì cổ tay giữ chặt .

Tống Lang Ngọc vẫn giữ nguyên cái bộ dạng chính nhân quân t.ử , thế nhưng Ôn Kiểu thừa chẳng hạng quân t.ử gì cho cam. Chờ lúc lên giường hành hạ , với hai chữ quân t.ử tuyệt nhiên dính líu đến nửa điểm. Bàn tay nóng rực, Ôn Kiểu vùng vẫy rút tay về nhưng kéo tuột lòng.

Nến phụt tắt, bóng tối bủa vây.

Hơi thở của Tống Lang Ngọc phả hõm cổ nàng ngứa ngáy lạ thường, nàng cựa quậy một chút nhưng siết chặt hơn, hai cơ thể như hòa một.

Ôn Kiểu cảm nhận nó. Đang cuồn cuộn nhảy đập một cách mạnh mẽ.

Trong bóng tối, bàn tay mơn trớn dọc theo sống lưng trơn nhẵn của nàng, khàn giọng trêu ghẹo: "A Kiểu đêm nay cuồng nhiệt thế , vi phu tất nhiên dốc sức hầu hạ."

Một đấng chính nhân quân t.ử thốt những lời đường mật trêu ghẹo, lọt tai đến .

Họa tiết in chìm chiếc áo gấm mỏng tang của cọ da thịt Ôn Kiểu mang theo chút se lạnh, khiến nàng kìm khẽ run lên.

"Kiểu Nhi...”

Tống Lang Ngọc đặt môi lên hõm vai nàng, ngón tay mơn trớn men theo đường cong mềm mại dần tiến lên, dừng vuốt ve tấm lưng trần.

Đôi chân Ôn Kiểu mềm nhũn, vòng eo siết chặt buông. Hai bên tai nàng đỏ ửng, thở cũng dần trở nên dồn dập.

Pháo hoa ngoài cửa sổ nổ rực sáng, chiếu soi căn phòng sáng rực như ban ngày. Ôn Kiểu chỉ kịp thấy một đôi mắt đen sâu thẳm như giếng cổ, căn phòng chìm bóng tối mịt mùng. Tống Lang Ngọc ôm nàng đặt lên giường.

Trong bóng tối, thong thả tháo đai lưng, trút bỏ lớp cẩm bào. Bức màn lụa buông xuống, áp lên nàng. Đôi môi mỏng man mát, nhưng thở nóng rực, phả khóe môi nàng trong từng nhịp thở giao hòa.

Hơi thở của phần gấp gáp, gọi khẽ: "Kiểu Nhi..."

Ôn Kiểu hừ mũi một tiếng, đưa tay bịt miệng , lầm bầm: "Chàng gọi linh tinh cái gì đấy..."

Hắn nắm lấy tay nàng kéo , mười ngón tay đan chặt . Mất thị giác, xúc giác cơ thể dường như nhạy bén gấp bội phần.

"A Kiểu."

Bụng Ôn Kiểu quặn thắt, nàng kìm khẽ rên lên một tiếng, cơ thể cong lên.

Ngón tay thon dài mơn trớn quanh eo nàng, dịu dàng hỏi han: "Thấy khá hơn ?"

Ôn Kiểu khẽ gật đầu, nhưng sực nhớ thấy, định mở miệng trả lời thì mắt bỗng cuồng.

Từng chùm pháo hoa thi nổ tung ngoài cửa sổ, nàng chỉ thấy phiền phức vô cùng.

"Chàng nhẹ một chút...”

Ôn Kiểu khó chịu rên rỉ.

Tống Lang Ngọc im bặt, thế nhưng nàng càng thêm chóng mặt. Cảm giác nghẹn ứ khó thở xâm chiếm, nàng khẽ cựa , nhưng Tống Lang Ngọc càng ép sát hơn. Nụ hoa e ấp he hé nở, tiếng nước chảy róc rách, dồn dập vội vã.

"Kiểu Nhi ngoan, thả lỏng một chút."

Nàng cũng thả lỏng lắm chứ, ngặt nỗi mạnh bạo quá.

Tống Lang Ngọc bỗng nhiên dừng , rút lui. Hai chân nàng run lẩy bẩy, định dậy thì phát nhẹ một cái. Nàng bực dọc nhấc chân định đạp cho một cái, nhưng chộp lấy cổ chân nàng, lật ngược nàng .

"Tống Lang Ngọc!"

Thế nhưng núi băng lạnh lẽo áp sát nàng.

"Ngoan nào.”

Giọng khản đặc.

Mặt ao sủi tăm liên hồi, tiếng chim oanh ríu rít như than . Một chùm pháo hoa bùng lên bên ngoài cửa sổ, trong nháy mắt thắp sáng cả căn phòng. Chiếc bóng quấn quýt của hai hắt lên tường, kéo giãn đến mức biến dạng, chỉ còn thấp thoáng hình dáng của một đôi tình nhân.

Hai cánh tay Ôn Kiểu tê dại run rẩy, Tống Lang Ngọc giữ chặt lấy bờ vai nàng.

Bầu v.ú đầy đặn như say sưa tắm trong sương sớm.

"Kiểu Nhi ngoan hơn nữa nào."

Ôn Kiểu thực sự chịu hết nổi, nàng vươn tay lưng định bấu víu lấy , nhưng cổ tay nắm lấy. Tiếng róc rách ảo mộng tiếng pháo và pháo hoa bên ngoài át mất, chỉ khi kề sát bên mới thể thấy.

Nàng ngả gục xuống chiếc gối êm ái. Cơ thể nàng mềm nhũn như bông, thở , rấm rứt nấc lên đầy tủi .

Tống Lang Ngọc khoác áo bước xuống giường. Hắn thắp đèn mà chỉ xách bình nước bàn rót một chén, mang đến đút cho Ôn Kiểu hai ngụm uống cạn phần còn . Trái cổ di chuyển lên xuống, mồ hôi rịn dọc theo cằm nhỏ xuống.

Hắn lên giường, kéo chăn gấm đắp cho nàng, xoa bóp eo nàng một cách nhẹ nhàng, giọng điệu dịu dàng say đắm: "Thuốc tránh t.h.a.i hại lắm, từ nay về đừng uống nữa."

Hai gối đầu vai kề vai, chung một chăn ngủ, da thịt sát . Tống Lang Ngọc ân cần chăm sóc nàng như một cặp phu thê tình thâm ý trọng.

Ôn Kiểu bàng hoàng, chẳng rõ lúc là mộng thực. Nếu như mang mối thâm thù đại hận cần báo, lẽ Tống Lang Ngọc thật sự là bến đỗ an bình cho nàng nương tựa cả đời. Thân phận cao quý, phong thái bao dung, vinh hoa phú quý tột bậc. Ngay cả khi chỉ là một nàng , nàng vẫn thể sống một đời êm ấm, thuận buồm xuôi gió. Tiếc , mối thù g.i.ế.c vẫn báo, trái tim nàng chất chứa đầy uất hận. Tình cảm sâu đậm của chính là gông cùm tròng lên cổ nàng, sự kiêu ngạo tự cao của cũng là nguyên cớ hỏng đại cục.

Ôn Kiểu ngước mắt Tống Lang Ngọc, bắt gặp ngay ánh say đắm của . Động lòng, nàng cất lời: "Từ nay về , đừng lo lắng chuyện của nữa. Trở về kinh thành, cứ coi như từng quen ."

"Sao nàng những lời như ?" Tống Lang Ngọc nhíu mày, vui: “Ta thể trơ mắt nàng và Tiêu Tuy ngọc thạch câu phần. Ta sẽ giúp nàng điều tra rõ ngọn ngành, trả sự trong sạch và công bằng cho mẫu nàng."

Bàn tay Ôn Kiểu nắm chặt lấy tấm nệm lót lưng, nét mặt vẫn bình thản: "Nếu tra thì ?"

Tống Lang Ngọc ôm chặt lấy nàng: "Chúng sẽ tìm cách, ắt sẽ con đường sáng."

nàng sẽ chờ đợi kết quả mù mịt trong quãng thời gian dằng dặc. Nàng thể sống lâu đến thế. Nàng mục nát thối rữa từ trong ngoài, như một cái xác bốc mùi hôi thối.

Ngón tay Ôn Kiểu vuốt ve đôi mày mắt Tống Lang Ngọc, nàng nhoài hôn lên môi . Dục vọng kịp nguội lạnh nhanh chóng bùng cháy. Bàn tay nàng chống lên lồng n.g.ự.c , như thể cảm nhận nhịp đập của con tim, nhưng mắt là những ảo ảnh lờ mờ. Hắn siết chặt lấy vòng eo nàng, tưởng chừng như vò nát. Đau đớn, nhưng nàng khao khát cái đau , bởi nó thể xua tan âu lo. Mồ hôi ướt đẫm trán, lăn dài làn da nhẵn nhụi, men theo xương đòn và lưu luyến đôi gò bồng đảo căng mọng.

Mùi hương ngọt ngào phảng phất bên trong bức màn trướng khiến choáng váng. Tống Lang Ngọc bất chợt nhớ đến đoạn lịch sử về nhan sắc khuynh quốc thời niên thiếu. Vua Bắc Tề vì say mê mỹ sắc mà hoang dâm vô độ. Giờ đây, ôm ấp mỹ nhân tuyệt sắc trong tay, tình nồng ý mật, tâm trí cũng dễ dàng mài mòn.

"Kiểu Nhi.”

Hắn cất giọng khàn khàn.

Ôn Kiểu đáp , trong lòng nàng ngọn lửa rực cháy đang thiêu đốt khiến tâm trí mờ mịt. Bàn tay đang siết eo nàng đột nhiên siết mạnh, nàng dừng , sức lực trong như rút cạn, ngã gục xuống. Tống Lang Ngọc bế bổng nàng lên.

Chim lồng cá chậu.

Nàng khẽ rên rỉ, móng tay bấu chặt vai , nhíu mày : "Lên giường ..."

Hắn cúi xuống hôn lên môi nàng, nhưng theo ý nàng. Pháo hoa nổ rợp trời bên ngoài cửa sổ, thắp sáng cả màn đêm. Trong phòng, bóng hai chập chờn lấp lánh, đung đưa theo từng nhịp điệu.

Ban đầu nhẹ nhàng như bướm lượn mặt nước, mạnh bạo như cơn mưa rào trút xuống lá sen.

"Đồ khốn! Tên khốn kiếp!" Nàng nghiến răng mắng mỏ, nhưng tiếng c.h.ử.i bới tiếng ồn ào át mất. Ánh sáng và bóng tối nhập nhòa, thứ như hòa quyện thành một màu.

Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo như đóng băng cả xương tủy, nhưng tràn ngập thâm tình. Ôn Kiểu tức giận, nhưng nàng như chiếc thuyền nhỏ, trôi nổi bấp bênh theo dòng nước cuốn.

"Tên ngụy quân t.ử mặt thú!"

Hắn khẽ , chặn đôi môi nàng. Nàng thể thêm lời nào, cả mềm nhũn, mặc cho định đoạt. Máu thịt hòa quyện, linh hồn rực cháy.

Tiếng pháo nổ bên ngoài dường như nhỏ . Nàng yếu ớt vòng tay qua cổ , giọng vỡ vụn: "Tha cho ..."

"Chẳng lúc nãy còn nghiến răng c.h.ử.i ?" Ánh mắt tối : “Xương cốt A Kiểu mềm nhũn quá đấy."

Giờ phút , Ôn Kiểu chỉ mong mở lòng từ bi.

“Ngày mai Lữ Hiển sợ là sẽ gây khó dễ, nên giữ sức để đối phó với gã thì hơn..."

"Giờ Lữ Hiển và Thôi Triệu đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán , hừng đông, thắng bại ắt phân."

Ôn Kiểu thót tim: "Nhanh ?"

Vậy thì nàng cũng tay nhanh chóng hơn.

"Đến lúc mà vẫn còn tâm trí lo chuyện khác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hien-mi/chuong-52.html.]

Hắn hừ lạnh.

Suốt một thời gian dài đó, Ôn Kiểu quả thực còn sức mà suy nghĩ vẩn vơ nữa. Nàng chỉ mong tên khốn Tống Lang Ngọc mau mau kết thúc...

Quá nửa đêm, tiếng pháo nổ ngoài phố cuối cùng cũng dứt. Tống Lang Ngọc khoác áo choàng, thắp sáng chiếc lồng đèn lụa bàn. Trong ánh đèn vàng vọt, , gương mặt như ngọc đẽo, đôi mắt đen láy như điểm sơn, hệt như một vị đọa tiên vì đam mê sắc dục.

"Ta lấy chút đồ ăn."

Khi rời , căn phòng chìm sự tĩnh lặng. Ôn Kiểu ngửa giường, xương cốt như nghiền nát, vẻ mặt thẫn thờ. Hồi lâu , nàng ráng sức lên, lê bước chân trần đến gương. Người con gái trong gương khuôn mặt xinh , đôi mắt rưng rưng, khắp đầy rẫy những vết đỏ đáng sợ, nhưng nét mặt lạnh nhạt.

"Chàng đừng trách nhẫn tâm.”

Nàng khẽ thì thầm: “Thực sự thể để rời khỏi Giang Đô ."

Nàng chậm rãi mặc từng lớp áo, cõi lòng phẳng lặng như mặt nước hồ thu, chẳng mảy may một gợn sóng.

Khoảng chừng nửa khắc , Tống Lang Ngọc xách hộp thức ăn về.

"Hôm nay là đêm Giao thừa, cũng nên ăn chút gì đó cho hợp cảnh.”

Hắn cẩn thận bày hai bát đồ ăn còn đang bốc khói nghi ngút, một bát là sủi cảo, một bát là chè trôi nước.

“Ở kinh thành, đêm Giao thừa thường ăn sủi cảo, nhưng tỳ nữ trong phủ ở Giang Đô thì ăn chè trôi nước. Nàng nếm thử mỗi thứ một miếng , lấy cái may mắn đầu năm."

Ôn Kiểu đang chải tóc gương, mỉm : " đang dở tay chải tóc, một chốc nữa ăn sợ sủi cảo trương lên, chè trôi nước nhão nhoét mất."

Tống Lang Ngọc nàng đăm đăm, bỗng khẽ bật , cầm thìa xúc đút cho nàng. khi thìa đưa tới miệng, Ôn Kiểu mặt , lườm một cái: "Thế t.ử chẳng hiểu phong tình gì thế, đồ ăn đút thế cơ mà..."

Nàng ngậm lấy viên chè trôi nước, rướn tìm kiếm đôi môi . Viên chè mềm mại, trơn tuột đầu lưỡi nàng đẩy khéo léo trượt khuôn miệng Tống Lang Ngọc.

Hắn khẽ nuốt nước bọt, chẳng nỡ đẩy nàng . Mớm thức ăn bằng miệng vốn là tuyệt kỹ của các cô nương ở Niểu Xuân Lâu. Ngày , để lấy lòng Kim ma ma, Ôn Kiểu khổ luyện ít. Đầu lưỡi nàng mềm mại, linh hoạt như một con rắn nhỏ, cuộn tròn viên chè trôi nước mà vỡ vỏ. Lớp vỏ trơn nhẵn lướt nhẹ qua vòm miệng, đầu lưỡi, tạo nên một cảm giác thú vị như "song long hí châu".

Tống Lang Ngọc bước tới một bước, khóa chặt nàng giữa đôi cánh tay và chiếc bàn trang điểm. Ánh mắt hướng về phía tấm gương, thu trọn hình ảnh hai tầm mắt. Bàn tay bất giác đỡ lấy gáy nàng, từ thế động chuyển sang thế chủ động tấn công, dồn nàng thế bí... Nhân bánh chè vỡ òa trong miệng, vị ngọt lịm tan chảy say đắm lòng .

Ôn Kiểu khẽ thở hổn hển, tay túm chặt vạt áo Tống Lang Ngọc, hờn dỗi trách móc: "Chàng thật là xa!"

Tống Lang Ngọc dùng đầu ngón tay lau nhẹ vệt đường dính môi nàng, ánh mắt sâu thẳm: "Chẳng bằng nàng."

Nhân cơ hội đó, Ôn Kiểu ôm chầm lấy eo , vùi mặt lồng n.g.ự.c vững chãi, khẽ khàng thì thầm bằng chất giọng dịu êm: "Tống Lang Ngọc, mai cũng sẽ đối với như , ?"

Lúc , nàng trông chẳng khác gì một con gái bình thường đang chìm đắm trong men tình, lo sợ thương lòng đổi , lo sợ tình duyên chóng phai nhạt.

Trái tim Tống Lang Ngọc tan chảy như mật ngọt. Hắn vuốt ve mái tóc đen nhánh của nàng, giọng trầm ấm mà kiên định: "Đời kiếp , sẽ luôn trân trọng nàng."

Ôn Kiểu trầm ngâm một lát khẽ nghẹn ngào: "Dẫu lấy vợ, cũng để cô bắt nạt, hà khắc với ."

"Ta sẽ lấy ai khác."

Nàng đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c một cái: "Chàng đừng gạt . Dù lấy khác, chỉ cần với , cũng sẽ chẳng oán trách ."

Thấy nàng tin, cũng chẳng buồn phí lời thanh minh, đành chờ đến ngày rước kiệu hoa rình rang mới chứng minh tấm chân tình.

Hắn dưỡng d.ụ.c trong khuôn khổ gia giáo nghiêm ngặt, rèn giũa để trở thành một viên ngọc quý - giữ lễ nghĩa, tròn trách nhiệm, nhẫn nhịn. Trong mắt cha , là đứa con ngoan đủ sức gánh vác cơ nghiệp gia đình; trong mắt bậc quân vương, là vị bề đắc lực thể giao phó trọng trách; trong mắt đồng liêu, bạn tri kỷ đáng tin cậy. bao giờ sống đúng với bản ngã của chính .

Hắn giống như một con rối hảo, đáp ứng kỳ vọng của những xung quanh, lòng tất thảy , chỉ trừ bản . Trước đây, chẳng hiểu vì thế. Cho đến cái ngày ở hoàng cung, thấy Ôn Kiểu giữa sân chầu, chẳng màng e sợ uy quyền của bậc đế vương, sợ cái c.h.ế.t, tỏa sáng rực rỡ và kiêu hãnh. Ngay khoảnh khắc , nhận lý do vì bản luôn bất mãn. Hắn chỉ là một con rối đắp nặn từ vàng ngọc, sống cẩn trọng, chu bề, nhưng bao giờ sống theo ý của trái tim. Thậm chí còn tự hỏi, chăng cái "đạo quân tử" mà luôn gìn giữ, suy cho cùng cũng chỉ là một hình thức khác của sự yếu hèn.

Hắn khâm phục sự dũng cảm của nàng, và cũng thầm ghen tị với sự kiên cường sợ hãi .

Giờ đây, khi rõ sự dũng cảm xem cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng chẳng vì rửa oan cho bản , mà là vì giữ trọn lời hứa với Trần Chiêu, Tống Lang Ngọc càng thêm nể phục nàng. Sự kiên cường của nàng lớn lao gấp vạn những gì từng chứng kiến.

"Nếu bạc đãi nàng, nàng cứ việc lấy mạng ."

Ánh nến rung rinh, hai trái tim kề sát, quyến luyến ngọt ngào.

Qua quá nửa đêm, tiếng pháo nổ dần thưa thớt, phố phường chìm trong tĩnh mịch cô liêu. Đâu đó vẳng tiếng trống điểm canh trầm đục, hệt như những bọt khí từ đáy nước nổi lên. Chắc hẳn lúc Thôi Triệu và Lữ Hiển phân định thắng bại.

Sáng sớm hôm , Ôn Kiểu sang tìm Tống Lang Ngọc nhưng chẳng thấy bóng dáng trong thư phòng lẫn phòng ngủ. Ngay cả tỳ nữ, gia đinh trong viện cũng lặn tăm. Nàng tìm quanh quất một hồi lâu, mãi mới thấy một gã tiểu tư đang gác cổng. Trông gã tiểu tư vẻ quen mặt, nhưng nàng nhất thời nhớ từng gặp ở .

"Tiểu ca thấy công t.ử ?"

Gã tiểu tư cúi , đáp: "Bẩm cô nương, công t.ử khỏi nhà từ lúc trời sáng."

"Mọi trong phủ hết ?"

"Công t.ử bảo sắp sửa rời khỏi Giang Đô, nên cho hạ nhân giải tán hết ."

Bức thư cầu viện của Tống Lang Ngọc chắc hẳn đến tay bọn ở Duyện Châu. Ngày mai viện binh sẽ tới nơi. Đây chính là thời cơ vàng để Ôn Kiểu tay hành động.

Nàng rảo bước đến viện giam lỏng Tôn Yểu Nương. Vừa đẩy cửa bước , đập mắt nàng là cảnh nàng đang kiễng chân chiếc vại nước sát mép tường, hai tay bám chặt bờ tường định trèo qua.

"Yểu Nương tỷ tỷ tính trốn thế?" Ôn Kiểu mỉm hỏi mỉa mai.

Tôn Yểu Nương giật thót tim, giận tức: "Cô bảo đều răm rắp theo, mà cô còn giam ở đây chịu thả. Đồ ác phụ trái tim !" Vừa , nàng nhảy tót xuống đất, hùng hổ định lao sống mái với Ôn Kiểu.

Ôn Kiểu đưa tay lên miệng "suỵt" một tiếng: "Ta đang tính thả tỷ tỷ đây."

"Cô chỉ giỏi lừa gạt khác thôi, cô định g.i.ế.c thì !"

"Ta và tỷ tỷ tuy đối đầu gay gắt, nhưng đó chẳng qua chỉ là do cảnh đưa đẩy. Tỷ tỷ luôn nhắm , hãm hại , bất đắc dĩ mới đáp trả để tự vệ. Suy cho cùng, là do Kim ma ma tống cổ chúng cái chốn địa ngục trần gian tên Niểu Xuân Lâu đó."

Tôn Yểu Nương ngẫm nghĩ những chuyện qua, thấy Ôn Kiểu cũng lý, bèn dịu giọng hỏi: "Cô định thả thật ?"

"Ta thực tâm thả tỷ tỷ , nhưng mà đại nhân ngài ..."

Tôn Yểu Nương thót tim, dồn dập hỏi gặng: "Đại nhân thả ? Sao thả?"

Ôn Kiểu nhăn nhó đáp: "Đại nhân tỷ tỷ quan hệ mật thiết với Lữ Hiển và Thôi Triệu, nên định đưa tỷ tỷ về kinh thành nhân chứng. Chỉ là... sợ tỷ tỷ ngày về."

"Ta cái quái gì nhân chứng!" Tôn Yểu Nương sợ hãi tột độ, nắm chặt lấy tay Ôn Kiểu van nài: “Cô hiểu rõ mà, với hai lão già đó chẳng dính dáng gì sất! Ta kinh thành ! Cô thả ! Thả mà Điềm Nương!"

Ôn Kiểu vẻ mặt khó xử : "Hôm nay đại nhân phủ, ... thể giúp tỷ trốn , chỉ là nếu tỷ , Kim ma ma vẫn còn giữ cuốn sổ bộ ghi chép nguyên quán, tên họ thật của tỷ, đại nhân mà cho truy nã thì tỷ chạy đằng trời."

Tôn Yểu Nương như thấy mắt tối sầm , tính toán bề nào cho : "Vậy... đây?"

"Giá như cuốn danh sách thì mấy..."

Tôn Yểu Nương bỗng thấy lóe lên tia hy vọng mỏng manh như c.h.ế.t đuối với cọc gỗ: "Ta thiết với Oanh Nhi nhất, sẽ cầu xin đ.á.n.h cắp cuốn danh sách cho !"

Rời khỏi viện của Tôn Yểu Nương, Ôn Kiểu xuống bếp nấu hai bát mì thịt thái lát, bưng tìm Tiết Đường. Tiết Đường luyện xong bài kiếm, thấy Ôn Kiểu bưng đồ ăn bước bèn tra kiếm vỏ, lấy tay áo lau mồ hôi đầm đìa trán: "Mới sáng bảnh mắt cô lượn lờ thế?"

"Ta định sang tìm thế tử, nhưng tiểu tư gác cổng bảo ngài ngoài từ sớm . Đám gia đinh trong nhà cũng giải tán sạch bách. Bếp núc chẳng ma nào, nên đành xắn tay nấu hai bát mì mang lên đây."

Tiết Đường tập luyện mệt lả, bụng đói meo, bưng bát lên húp sột soạt một loáng là sạch nhẵn bát mì.

"Hai ngày nữa chúng rời khỏi Giang Đô , một tỷ tên là Oanh Nhi hiện vẫn đang chịu khổ ở Niểu Xuân Lâu. Ta qua đó cho ít tiền chuộc để thoát khỏi chốn lầu xanh , tỷ tỷ thể cùng một chuyến ?"

"Việc Tống đại nhân ?"

Ôn Kiểu má đỏ hây hây, cúi đầu lí nhí đáp: "Đêm qua bẩm báo với ngài , ngài bảo rủ tỷ cùng. Sao cơ? Sáng nay ngài dặn dò gì tỷ ?"

Hôm qua mải đốt pháo hoa, chớp mắt cái hai biến mất hút. Tiết Đường dù tính tình bỗ bã đến mấy cũng dễ dàng mường tượng họ đang bận rộn chuyện gì. Nàng "chậc chậc" hai tiếng, đáp lời: "Tống đại nhân , kẻo ngài hạch tội ."

"Ngài đồng ý cho , tỷ tỷ cứ yên tâm.”

Ôn Kiểu e ấp : “Có điều Tôn Yểu Nương cũng về Niểu Xuân Lâu một chuyến. Tiền riêng tỷ tích cóp bao năm nay vẫn để bên đó, mang ."

Thấy Tiết Đường do dự, Ôn Kiểu vội vàng cam đoan: "Tỷ tuy thô thiển thiển cận, nhưng cũng là một phận đời bất hạnh. Số tiền đó là tỷ nhọc nhằn góp nhặt bao năm trời. Nếu lấy thì béo bở cho mụ tú bà nham hiểm, tỷ lương cũng chẳng còn đường sống."

Tiết Đường vốn bản tính trượng nghĩa, luôn lấy việc hành hiệp trượng nghĩa lẽ sống, thêm phần ghê tởm tâm địa độc ác của tú bà Kim Phượng. Máu hiệp khách sôi sục, nàng đập bàn đ.á.n.h rầm một cái, lớn tiếng tuyên bố: "Tuyệt đối thể để mụ già gian ác đó hời! Hôm nay sẽ tháp tùng hai đến đó một chuyến. Bọn chúng mà trả tiền, sẽ san bằng cái Niểu Xuân Lâu đó!"

Ba lập tức lên xe thẳng tiến đến Niểu Xuân Lâu. Dọc đường, Ôn Kiểu tiếc lời ca ngợi lòng nghĩa hiệp của Tiết Đường, Tôn Yểu Nương cũng nước hùa theo, tâng bốc Tiết Đường lên tận mây xanh.

Cái cảm giác lâng lâng ngày càng rõ ràng. Đến khi nàng nhận đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê thì mềm nhũn, bủn rủn, còn chút sức lực nào. Nàng cố gượng dậy định rút kiếm nhưng mắt hoa , trời đất chao đảo ngã gục xuống sàn xe.

Ôn Kiểu và Tôn Yểu Nương xúm kéo Tiết Đường trong xe.

Tôn Yểu Nương cầm cương đ.á.n.h xe, còn Ôn Kiểu lục lọi túi tiền của Tiết Đường cất n.g.ự.c áo.

Sau đó, hai họ hì hục dìu Tiết Đường một khách điếm, thuê một phòng, trả tiền phòng hai ngày, dặn dò tiểu nhị tuyệt đối phiền.

Xong xuôi việc, tuy chút mệt nhọc nhưng hai chẳng dám nghỉ ngơi nửa khắc, tức tốc đ.á.n.h xe thẳng đến Niểu Xuân Lâu.

Vừa đến ngõ của Niểu Xuân Lâu, Tôn Yểu Nương giả tiếng mèo kêu hai tiếng, nhưng mãi chẳng thấy ai mở cửa.

"Khéo Oanh Nhi chuyển phòng khác nên tiếng...”

Tôn Yểu Nương bất an. Đang định giả tiếng mèo kêu thêm nữa, bỗng tiếng then cửa khẽ rút.

Cánh cửa gỗ sơn đỏ loang lổ hé mở một khe nhỏ, một thiếu nữ độ mười một mười hai tuổi, búi tóc hai chỏm ló đầu dáo dác cảnh giác.

Tôn Yểu Nương mừng rỡ kêu lên: "Oanh Nhi, là tỷ đây!"

Mắt thiếu nữ sáng rỡ, vội vàng kéo cửa chạy ôm chầm lấy Tôn Yểu Nương: "Tỷ tỷ, tỷ về đây? Hôm đó tỷ bỗng dưng chuộc , hỏi dò khắp nơi mà chẳng tỷ cả!"

Tôn Yểu Nương vắn tắt kể chuyện cho Oanh Nhi , quả quyết: "Oanh Nhi, giúp tỷ chuyến , tỷ nhất định sẽ tìm cách cứu khỏi chốn ."

"Tỷ tỷ, sẽ giúp tỷ hủy cuốn danh sách đó, tỷ tuyệt đối... tuyệt đối đừng quên cứu khỏi vũng lầy nhé!"

"Kỳ thực, thoát khỏi chốn còn một cách nhanh gọn hơn nhiều.”

Ôn Kiểu bỗng lên tiếng xen .

Oanh Nhi tò mò hỏi: "Cách gì cơ?"

"Chỉ cần nhân lúc Kim ma ma đang khốn đốn, vã tiền, đưa bừa cho bà hai lượng bạc chuộc , bà ắt sẽ vứt bỏ ngay."

Tôn Yểu Nương cau mày: "Ta bảo cô lòng nhường , hóa đang toan tính âm mưu đen tối gì nữa!"

Ôn Kiểu rút từ trong n.g.ự.c áo một bức thư và một thỏi bạc mười lượng: "Chỉ cần nhét bức thư phòng ngủ của Kim ma ma, thỏi bạc sẽ là của . Không những đủ tiền chuộc , mà còn thừa sức cho ăn mặc no đủ mấy năm trời."

"Oanh Nhi, đừng tin lời ả, ả bày mưu hãm hại khác đấy!"

Ôn Kiểu bình thản đáp lời: "Muội mà thành vụ cho , ắt sẽ những ngày tháng an nhàn sung túc chờ đón . nếu từ chối, lập tức ầm ĩ lên, cho Kim ma ma ăn cháo đá bát, toan phá hủy cuốn sổ danh sách vì Tôn Yểu Nương."

Cả hai xong đều biến sắc, mặt cắt còn một giọt máu.

Ôn Kiểu tiếp lời: "Muội cứ ngoan ngoãn giấu thứ hộp phấn của Kim ma ma, ngày mai quan binh đến lục soát, cứ việc một mực kêu oan gì sất, đảm bảo sẽ bình an vô sự."

Hai vẫn ngập ngừng, do dự.

"Ta căm hận Kim ma ma đến thấu xương, lẽ nào hai oán hận bà ?"

Rốt cuộc, Oanh Nhi cũng cầm lấy bức thư và nén bạc.

Ôn Kiểu giao trả khế ước bán cho Tôn Yểu Nương hai chia tay, mỗi một ngả.

Khi đến phố lớn, bắt gặp một lũ trẻ đang nô đùa ầm ĩ, nàng bèn mua mấy xiên kẹo hồ lô chia cho bọn chúng. Nàng vẫy tay gọi một đứa lớn tuổi nhất gần, lấy vài đồng tiền xu : "Ngươi chạy đưa thư giúp , tiền sẽ thuộc về ngươi."

"Đưa thư ạ?"

"Đến cổng phủ tri phủ tìm gác cổng, bảo là đưa bức thư cho Thu di nương."

Thằng bé nhận lấy mấy đồng xu và bức thư, gật đầu lia lịa vắt chân lên cổ chạy biến.

Nàng dò la tin tức, đêm qua một băng "Sơn tặc" đột nhập thành. Lợi dụng bóng đêm tĩnh mịch, bọn chúng xông phủ nha và phủ Đô Úy. Lữ Hiển g.i.ế.c c.h.ế.t, và hiện tại Thôi Triệu đang ráo riết truy lùng dấu vết của băng nhóm "Sơn tặc" . Trong trận chiến đêm qua, Thôi Triệu là giành phần thắng. liệu lão sẽ sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống van xin tha mạng, sẽ liều c.h.ế.t đến cùng khi nhận bức thư đây?

Ôn Kiểu sắm sửa một bộ y phục mới, đội chiếc nón lá rộng vành che khuất khuôn mặt, thuê một chiếc xe ngựa lập tức rời Giang Đô. Đi đường bộ một ngày, nàng chuyển sang thuyền thương nhân. Chớp mắt hai mươi ngày trôi qua. Nàng đặt chân đến kinh thành một đêm khuya vắng lặng. Trở về ngõ Liễu Nam, cánh cổng đóng chặt, bên trong tối om chút ánh đèn. Lòng nàng bất giác hoang mang lo sợ căn nhà bỏ hoang.

Tiếng gõ cửa vang lên, con ch.ó nhà hàng xóm thức giấc sủa ầm ĩ. bên trong nhà vẫn một tiếng động. Nàng cạn kiệt túi tiền, nếu Hứa Ứng nhà, coi như nàng bước bước đường cùng. Nàng gõ cửa nữa, tiếng gõ mạnh bạo hơn. Hàng xóm c.h.ử.i bới ỏm tỏi và thắp đèn sáng trưng. bên trong vẫn im lìm phăng phắc.

Nàng chán chường phịch xuống bậc thềm, đang rầu rĩ thì cánh cửa phía lưng bỗng nhiên he hé mở.

"A Kiểu tỷ tỷ!" Hứa Ứng nhảy bổ từ cánh cửa, hai mắt đỏ hoe hỏi: "Mấy ngày qua tỷ ? Muội tìm tỷ khắp nơi mà chẳng thấy tung tích !"

Hai bước nhà, miệng Hứa Ứng cứ tía lia ngừng nghỉ.

"Cái hôm tỷ dự tiệc ở Vương phủ , đợi mãi đợi hoài mà thấy tỷ về. Đệ bèn lội bộ tận cửa Vương phủ chờ, ai dè gã tiểu tư chạy bảo tỷ , dặn đừng lo."

"Đệ tính gặng hỏi thêm thì gã đó co giò chạy biến."

"Đệ còn chạy tới phủ Kinh Triệu doãn báo án nữa cơ. Vậy mà bọn họ cứ kì kèo dây dưa, sống c.h.ế.t chịu giúp tìm tỷ!" Hứa Ứng tức ách, hậm hực thôi.

Ôn Kiểu nốc cạn chén nguội lạnh, hỏi dồn: "Cái gã tiểu tư tới báo tin đó hình dáng ?"

"Chừng mười lăm mười sáu tuổi, da trắng bóc, mí mắt... hình như còn một nốt ruồi."

Trong tâm trí Ôn Kiểu vụt hiện một khuôn mặt. Cái ngày nàng rời Giang Đô, tên tiểu tư gác cổng mí mắt cũng chễm chệ một nốt ruồi. Như điện xẹt qua, Ôn Kiểu nhớ từng chạm mặt gã tiểu tư - Thiên Kim đổ phường.

Có lẽ đám nha , tiểu tư trong dinh thự đó đều là những cao thủ ẩn danh... Nếu là cao thủ cả, thì Tống Lang Ngọc chắc chầu diêm vương. Nếu vẫn còn sống... Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Ôn Kiểu, nhưng giờ thì nàng hết cách.

Sáng tinh sương hôm , của phủ Võ Định hầu lù lù cửa.

"Suốt một tháng tỷ vắng mặt, của hầu phủ cứ dăm bữa nửa tháng tới tìm tỷ."

Hai đại sảnh, Ôn Kiểu thì thào hỏi: "Gần đây Hầu phủ xảy chuyện gì kinh thiên động địa ?"

"Cũng ngóng gì to tát, chỉ là Hầu phu nhân sức khỏe suy yếu, cả tháng trời thò mặt khỏi phủ."

Đã tới cổng, Ôn Kiểu gật đầu cái rụp, thôi hỏi han thêm lời nào.

Người đến tìm là Tề ma ma, nha hồi môn của Tôn thị. Ôn Kiểu lật đật bước lên hành lễ, giả lả vẻ gấp gáp: "Hôm mừng thọ ở phủ Xương vương, bỗng nhận hung tin bạn cũ lâm bạo bệnh. Trong lúc hỏa tốc, kịp bẩm báo phu nhân vội vàng rời phủ, A Kiểu đắc tội, xin tạ ."

Ma ma đó lặn lội tới đây bao , lửa giận bốc lên ngùn ngụt từ lâu. Bà hứ một tiếng lạnh lùng: "Bạn cũ với chả bạn mới, ai cao sang quyền quý bằng phu nhân nhà chúng cơ chứ. Cô nương đúng là cái loại là gì. Hèn chi cứ bảo con gái mấy nhà nghèo hèn thì gia giáo quy củ."

"Ma ma quở trách lắm ạ..."

Tề ma ma khoát tay: "Ta cô xỏ xiên, mau chóng sửa soạn tới bái kiến phu nhân ngay lập tức!"

Ôn Kiểu tất nhiên là răm rắp, cun cút leo lên xe ngựa của Hầu phủ theo Tề ma ma. Khốn nỗi, tới viện của Tôn thị , chặn ngoài cửa, bắt phơi gió lạnh ngoài sân. Ôn Kiểu hơn tháng trời vùi dập tơi bời, mà chịu nổi gió lạnh căm căm. Chưa đầy nửa canh giờ, cả hầm hập sốt, đầu óc cuồng lảo đảo.

Tề ma ma vén rèm bước , buông lời móc mỉa: "Cô nương đúng là cái loại tiểu thư đài các, mới gió thổi tí tẹo xỉu lên xỉu xuống."

Tai Ôn Kiểu ù , miệng ú ớ chẳng nên lời.

"Phu nhân ngủ trưa dậy , cô nương trong . Kẻo xỉu cái đùng giữa sân thì xui xẻo."

Ôn Kiểu gắng gượng bước theo Tề ma ma trong. Khác hẳn với cái lạnh cắt da cắt thịt bên ngoài, gian phòng ấm áp hệt như mùa xuân. Ánh nắng rực rỡ chiếu xuyên qua khung cửa sổ lưu ly, thắp sáng cả gian bằng vẻ tươi tắn. Tôn thị khoác chiếc áo kép ngắn cổ dựng, tay áo rộng rãi bằng lụa màu hoa sen nhạt, lấm tấm ánh nhũ vàng. Bà nghiêng chiếc ghế quý phi êm ái, lưng đang một tỳ nữ chuyên tâm đ.ấ.m bóp. Gương mặt Tôn thị trát một lớp phấn son dày cộm, nhưng vẫn tài nào che lấp quầng thâm đen xì nơi đáy mắt.

Ôn Kiểu cúi hành lễ: "Phu nhân vạn phúc kim an."

"Ý kiến tồi tàn của cô hỏng bét chuyện. Kết cục là lão tam thì bình yên vô sự, còn Yến Kỳ bại danh liệt, mà cô thì lặn mất tăm mất tích. Ta mà đa nghi một chút, chắc đinh ninh cô và lão tam là đồng lõa đấy.”

Tôn thị nhắm nghiền hai mắt, chất giọng âm u vọng .

Nếu Tôn thị nắm trong tay chứng cứ, thì lúc đây đáng lẽ lập tức truy lùng và trừ khử nàng chứ chẳng rảnh rỗi mà hạch hỏi như .

Ôn Kiểu liễu yếu đào tơ quỳ thụp xuống, rưng rức nức nở: "Người bạn cũ từng dang tay cứu vớt con lúc lâm đường cùng ngõ hẻm. Giờ cô hấp hối, con nỡ tới mặt cuối..."

Tôn thị bực vẫy tay cắt ngang, hé nửa đôi mắt lạnh lùng: "Ta rảnh rỗi cô lải nhải lóc. Cô bày mưu tính kế, giờ tính đây?"

"Con một lòng một trung thành với phu nhân, chẳng hiểu cớ sự nông nỗi . Chuyện hôm đó sai điều tra cặn kẽ ? Kẻ nào dụ thế t.ử tới từ đường?" Ôn Kiểu lấy vạt áo thấm những giọt nước mắt vương khóe mi, vờ lơ đễnh liếc sang Tề ma ma cạnh: “Chuyện hôm đó cơ mật đến thế, nếu kẻ mật báo cho tam thiếu gia, chắc chắn rơi bẫy. Liệu trong viện chúng kẻ nội gián phản phúc..."

Tôn thị vốn dĩ tính tình đa nghi như Tào Tháo, nếu thực sự tin lời Ôn Kiểu thì đám trong viện chỉ còn nước lột da đến tận xương tủy. Tề ma ma hốt hoảng kêu lên: "Cô dám ngậm m.á.u phun ! Kẻ hầu hạ trong cái viện xưa nay ai nấy đều thề sống c.h.ế.t trung thành với phu nhân!"

"Ma ma theo hầu phu nhân bao năm tháng, dễ dàng mất bình tĩnh đến thế?" Tôn thị liếc xéo bà một cái: “Ta tất nhiên sẽ lời đồn đoán phiến diện. nếu phát hiện trong viện kẻ ăn cây táo rào cây sung, nhất định sẽ bắt ả nếm mùi đau khổ tột độ."

Tề ma ma sợ tới mức hồn bay phách lạc, vội vã nín thin thít. Tôn thị hướng mắt về phía Ôn Kiểu, giọng phần dịu đôi chút: "Ngươi một mực miệng một lòng một trung thành, nay thực khó mà tin. Nếu ngươi ưng thuận một điều kiện , họa may mới chứng minh tâm tư của ."

Ôn Kiểu ngước đôi mắt lên, gương mặt xinh còn vương vài giọt lệ nhạt nhòa: "Hầu phu nhân cứ việc sai bảo."

"Lên xe hoa với Yến Kỳ."

 

Loading...