Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Chương 72 + 73

Cập nhật lúc: 2026-05-25 14:51:30
Lượt xem: 290

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạ Nguyên bước , cuộc trò chuyện trong phòng lập tức im bặt.

Hạ Lan và Hạ Địch trong lòng ít nhiều cũng thấy mất tự nhiên. Nghĩ đoạn đối thoại khi nãy dẫu cũng tao nhã cho lắm, chẳng lọt tai Hạ Nguyên bao nhiêu .

"Đại ca, Nhị ca, Cù gia tiểu nương t.ử mà hai nhắc tới, là Cù Thấm Dao ?" Hạ Nguyên nhẹ nhàng dùng quạt lụa phẩy phẩy, tủm tỉm xuống chiếc t.h.ả.m trải bên cửa sổ.

Hạ Địch lúng túng ho hắng một tiếng. Mặc dù phủ nhận, nhưng vô cùng thông minh, ba cái lời dối vụng về thể nào qua mặt nàng . Thế nên đành gượng: "Chỉ là vài câu trêu đùa thôi, thấy ?"

Hạ Nguyên dùng quạt lụa che miệng khẽ hai tiếng, trêu chọc: "Cù tiểu thư là một , ánh mắt Nhị ca quả tồi. Chỉ là hôm nay Nhị ca định dùng cách nào để hẹn ngoài, định trêu cợt nàng đây? Huynh nên , Cù tiểu thư lanh lợi, dăm ba cái thủ đoạn tầm thường đừng hòng tính kế nàng."

Nghe đến đây, động tác uống của Hạ Lan khựng . Hắn kinh ngạc liếc Hạ Nguyên. Lão Nhị hồ đồ thì chớ, đến cả đứa vốn xưa nay luôn giữ khuôn phép cũng hùa theo góp vui thế ?

Hạ Địch cũng lờ mờ cảm thấy kỳ lạ, đảo mắt quan sát từ đầu đến chân. Hắn thầm nghĩ, ý bênh vực đồng song, cố tình dùng lời lẽ để dò xét chăng? Nghĩ , vội vàng ậm ờ lấp liếm: "Đâu cố ý trêu cợt gì nàng . Chỉ nghĩ hôm nay là Tết Hoa Triều, nếu đường vô tình bắt gặp, cũng ý mời nàng ăn một bữa cơm, nhân tiện xem một buổi biến văn* mà thôi."

(Biến văn: Hình thức kể chuyện kết hợp ca xướng thịnh hành thời Đường)

Ánh mắt Hạ Nguyên khẽ động, mỉm gật đầu: "Thế còn . Muội vốn nghĩ Cù tiểu thư đối nhân xử thế tệ, thích nàng . Nếu Nhị ca rắp tâm bắt nạt , đây quyết đồng ý ."

Lời tựa như một cơn gió nhẹ, đồng loạt thổi bay sự nghi ngờ trong đáy lòng Hạ Địch và Hạ Lan. Thần sắc Hạ Địch dãn , : "Muội thế, Nhị ca nào dám càn."

" mà Nhị ca, hứa cùng ngoài dạo, nếu chỉ nhăm nhăm chặn đường Cù tiểu thư, thì còn rảnh rỗi mà đoái hoài đến nữa?" Hạ Nguyên chiều bất mãn trách cứ.

Hạ Địch nhướng mày: "Nhị ca chẳng qua chỉ thất lễ một lát, chứ một trở . Hơn nữa, lát nữa Thất ca và Khang Bình chẳng cũng từ trong cung ? Muội đông đồng song như , cửa bảo đảm tiền hô hậu ủng, bộ thiếu một Nhị ca thì chắc?"

Hạ Nguyên phì : "Nhìn bộ dạng cuống quýt của Nhị ca kìa! Muội là loại điều thế ? Huynh cứ bồi tiếp Cù tiểu thư của , mới thèm kỳ đà cản mũi, chơi cùng Khang Bình đây."

Hạ Địch mặt dày hì hì.

Hạ Lan sực nhớ điều gì, dặn dò Hạ Địch: "Gọi đám Lưu hộ vệ theo bảo vệ A Nguyên cho cẩn thận. Đừng để xảy cơ sự gì giống như ở chùa Đại Ẩn nữa."

Hạ Địch nghiêm mặt : "Đã sớm sắp xếp thỏa , Đại ca cứ yên tâm."

Hạ Nguyên nhớ hai ngày gặp hòa thượng Duyên Giác ở núi Ngọc Tuyền, lấy kỳ lạ hỏi: "Đại ca, Nhị ca, chuyện ở chùa Đại Ẩn , Hoàng thượng chẳng nghi ngờ Duyên Giác phương trượng cấu kết với giặc ngoài ? Vì cớ gì giam ngục, còn thả ?"

Vẻ mặt Hạ Lan đầy nét bí hiểm, nghiêm nghị đáp: "Chuyện Hoàng thượng giao cho Thập Nhất lo liệu, ẩn tình bên trong cũng nắm rõ. Chỉ dường như Thập Nhất rửa sạch hiềm nghi cho Duyên Giác . Hoàng thượng Duyên Giác chỉ chịu họa lây, bèn phục hồi chức Phương trượng chùa Đại Ẩn để xoa dịu. Nghe ít ngày nữa còn sắc phong Ngộ Đạt Quốc sư cơ đấy."

Hạ Địch bĩu môi khinh khỉnh: "Hoàng thượng tại sùng bái tên Duyên Giác đến thế? Lần cũng từng gặp gã, vẻ đạo mạo giả tạo, chẳng giống dốc lòng tu hành chút nào."

"Điều thì . Nghe mấy năm Hoàng thượng xuất cung gặp thích khách, may mắn Duyên Giác cứu giá. Hoàng thượng cảm kích ơn cứu mạng của ông , nên mới ngôi chùa Đại Ẩn hương hỏa hưng thịnh như ngày hôm nay." Hạ Lan nhấp một ngụm , đặt chén xuống bàn.

Hạ Địch thấy thú vị, còn định hỏi cặn kẽ thêm. Thế nhưng Hạ Nguyên chẳng hứng thú gì với mấy tin đồn cũ rích . Nàng kéo chủ đề về phía Thấm Dao, bâng quơ hỏi: "Nhị ca, định ăn cơm cùng Cù tiểu thư ở , định tới nhạc quán nào xem biến văn thế?"

Hạ Địch đưa tay xoa mũi: "Cứ dụ tới tính. Cù tiểu thư tính tình ngang bướng, chắc nể mặt ăn cơm cùng ."

Hạ Nguyên thừa tính Nhị ca nàng bá đạo, một khi nhắm trúng thứ gì, ý là bỏ qua. Nàng bèn : "Nhị ca mặt cũng chịu thật. Thôi bỏ , canh giờ còn sớm nữa, đoán chừng đám Khang Bình cũng sắp tới . Đã Đại ca và Nhị ca đều cùng , tự chơi với nhóm Khang Bình ."

Nói xong, Hạ Nguyên liền cáo lui, về tiểu viện của .

Đi nửa đường, nàng bỗng dừng bước, ngón tay hờ hững vuốt ve chùm tua rua quạt lụa. Ánh mắt sâu thẳm, chẳng đang toan tính điều gì.

Hồi lâu , nàng nhạt giọng lệnh cho tỳ nữ bên cạnh: "Lát nữa ngươi bảo Trần Tam bám theo Nhị công tử, xem . Nếu thấy Nhị công t.ử ở cùng Cù tiểu thư, lập tức phái đến Phủ Lan Vương tìm Thập Nhất ca, cứ là Khang Bình và Thất ca đang ở đó đợi , nhất định dụ đến."

Tỳ nữ chớp chớp mắt, vội vàng gật đầu lui xuống thu xếp.

...

Lận Hiệu từ Tư Như Trai , tiến về chính phòng thỉnh an Lan Vương.

Lan Vương đang nhàn nhã tựa kỷ kỷ đào kép xướng khúc. Hai mắt ông nhắm hờ, những ngón tay gõ nhịp nhàng lên tay vịn, trông vô cùng tận hưởng. Thôi thị cạnh hầu hạ, tay cầm một quyển phổ khúc lật xem tùy ý. Cách trang điểm của bà hôm nay thanh nhã hơn thường ngày nhiều, còn một mực diện những sắc y phục hồng tía chói lọi, son môi cũng dùng màu sắc tự nhiên, cố tình bôi trát đến mức kiều diễm ướt át.

Thấy Lận Hiệu đến, Lan Vương ha hả: "Mấy năm hễ đến Tết Hoa Triều, con ở nhà sách luyện kiếm thì cũng cung đá cúc cung với Thái t.ử và lão Thất. Khó khi nào hôm nay chịu khỏi cửa. Trông thế , mạc phi là chấm tiểu nương t.ử nhà nào chăng?"

Lan Vương phi cũng lẳng lặng đ.á.n.h giá Lận Hiệu. Thấy khuôn mặt tuấn mỹ vô song, dáng thẳng tắp cao ngạo giữa nắng ban mai, tựa như tuyết lạnh đỉnh núi cao, chói mắt đến mức chói lóa.

Điều khiến bà ghen tị héo gan héo ruột là, dẫu nét mặt trầm tĩnh, song trong ánh mắt rõ ràng chất chứa nét hân hoan rạo rực. Còn sự hân hoan đó nảy sinh vì ai, thiết nghĩ chẳng cần hỏi.

Nghĩ đến đây, bà chợt cảm thấy việc hôm nọ đập nát cây trâm của Hạ Nguyên thật là một hành động quá sức minh. Cho đến tận bây giờ, vẳng bên tai bà dường như vẫn còn thấy âm thanh vỡ nát khi cây trâm rơi xuống đất - thứ thanh âm chát chúa, giòn tan, bùi tai !

Lận Hiệu nhận ánh săm soi khó hiểu của Thôi thị, trong lòng nhạt. Mụ đàn bà đang toan tính âm mưu quỷ kế gì. Một đống sổ sách mục nát lưng tính toán xong, mà còn dám giở trò, đúng là gần đất xa trời vẫn tự lấy .

hôm nay chỉ một lòng một trông mong gặp gỡ Thấm Dao, việc khác đều gác một bên, chẳng còn tâm trí mà đối phó với Thôi thị.

Lan Vương ngắm khuôn mặt đứa con trai giống hệt cố thê tử, trong lòng trào dâng bao xúc động. Đứa con bao năm qua luôn cố gắng vươn lên, luôn ngoan ngoãn lời, hầu như từng ông phiền lòng. Ông bỗng cất tiếng thở dài: "Thôi bỏ , nay con cũng khôn lớn, ngày thường túc trực trong cung mấy khi về phủ, phụ vương cũng đoán tâm ý của con nữa. phụ vương con xưa nay luôn việc vững vàng, từng hồ đồ. Nếu con trúng ý tiểu nương t.ử nhà ai, cứ mạnh dạn xin Hoàng bá phụ ban hôn, phụ vương quyết phản đối, nhất định sẽ để con toại nguyện là ."

Lận Hiệu ngờ lời , lập tức tiếp lời: "Những lời phụ vương , nhi thần đều ghi nhớ trong lòng."

Lan Vương thấy con trai vẻ như lập tức đóng dấu "miễn nuốt lời" câu của , sửng sốt một chút lập tức lớn: "Được, , ! Con yên tâm, phụ vương tuyệt đối nuốt lời!

...

Thấm Dao về đến nhà la hét bảo đám Thải Tần chuẩn nước ấm. Nàng lao thẳng tịnh phòng, thoăn thoắt cởi bỏ đạo bào, đó xõa tung mái tóc, tắm rửa sạch sẽ từ đầu tới chân.

Đợi đến khi nàng thơm tho bước khỏi tịnh phòng, Thải Tần cầm khăn lau tóc cho nàng bẩm báo: "Tiểu thư, ban nãy hạ nhân của phủ Vi Quốc Công đưa mời tới, là Quận chúa Di Thục mời ngoài chơi đấy ạ."

"Quận chúa Di Thục ?" Thấm Dao hồ nghi liếc tấm thiệp bàn, đó liền lắc đầu đáp: "Cứ ở phủ, từ chối giúp ."

"Vâng ạ." Thải Tần ngoan ngoãn lời, tiếp: “Tiểu thư, canh giờ còn sớm nữa, chẳng hẹn Vương tiểu thư và Lưu tiểu thư đến Nam Uyển Trạch gặp mặt ? Mau chóng trang điểm chúng xuất phát thôi."

Hễ đến Tết Hoa Triều, phố tấp nập các thiếu nữ điểm phấn tô son cùng các lang quân khôi ngô tuấn tú. Áo lụa thơm ngát, tóc mai mây vờn, cảnh sắc thái bình thịnh trị quả thực hội tụ tất cả những gì thơ mộng nhất của thiếu nữ. Đây gần như là dịp lễ nữ t.ử Trường An mong chờ nhất, Thải Tần tất nhiên cũng ngoại lệ.

Thấm Dao thấy nha nhà vui vẻ như , bất giác cũng lây chút hân hoan của ngày lễ hội. Nàng tươi: "Đi lấy cho tiểu thư nhà em một bộ y phục thật đây, chải cho một kiểu tóc thật xinh xắn, chuẩn tươm tất chúng sẽ cửa."

Thải Tần vui vẻ đáp lời, lôi hết bộ quần áo mới mà Cù Trần thị dạo sắm sửa cho Thấm Dao ngoài. Trái chọn lựa, cuối cùng nàng nha nhặt một bộ la quần bằng lụa mỏng màu xanh vỏ trứng. Thấy màu sắc thanh mát đáng yêu, cực kỳ tôn lên làn da trắng như tuyết của Thấm Dao, mặc thử xong đ.á.n.h giá một hồi, nàng khoác thêm cho Thấm Dao một chiếc bán tí (áo cộc tay) màu trắng nguyệt.

Trang điểm xong xuôi, Thấm Dao tới chính viện cáo từ Cù thị vợ chồng. Đáng tiếc Cù T.ử Dự ngoài từ sớm, chẳng rõ , nên kế hoạch rủ ca ca cùng dạo xem như tan tành. Nàng đành một dẫn Thải Tần chơi.

Chủ tớ hai mới lên xe ngựa, đột nhiên một phụ nhân ăn mặc chất phác nhào tới đầu xe, vẻ mặt hốt hoảng: "Dám hỏi là Đạo cô Nguyên Chân ? Ây da, rốt cuộc cũng tìm thấy ngài . Lão trong phủ gặp tà túy, đang khẩn cấp chờ đạo cô đến cứu mạng đây!"

Thải Tần thoạt đầu ngẩn , đó thầm thở dài tiếc nuối. Xem kế hoạch dạo chơi lễ hội hôm nay coi như xôi hỏng bỏng . Tiểu thư nhà nàng xưa nay thích nhất là hàng yêu trừ ma, vị phụ nhân than vãn đáng thương nhường , tiểu thư tuyệt đối sẽ khoanh tay .

Nghĩ đến đây, nàng nha thở dài não nuột, chuẩn tâm lý xuống xe khi tiểu thư lệnh về phủ.

Ai ngờ Thấm Dao chỉ quét một lượt từ xuống phụ nhân , bất chợt nở nụ như như : "Nơi đây rõ ràng là Cù phủ, cái đạo quán nào, ai cho ngươi là Đạo cô Nguyên Chân?"

Phụ nhân phòng hờ Thấm Dao hỏi ngược như thế, ngây lắp bắp định trả lời thì Thấm Dao tay nhanh như chớp. Nàng nắm chặt lấy cổ tay mụ , lạnh lùng quát: "Nói! Kẻ nào phái ngươi tới đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoa-dam-thanh-cam-quan/chuong-72-73.html.]

Chương 73;

Thân thủ của lão phụ nhân cao cường hơn xa so với những gì Thấm Dao tưởng tượng. Không những Thấm Dao khống chế, mụ còn nương theo cánh tay nàng vặn ngược trở , đòn như quỷ mị chĩa thẳng vuốt sắc về phía bờ vai Thấm Dao.

Đòn diễn nhanh chuẩn. Thấm Dao vội vàng ngả phía , xảo hiểm tránh một trảo . Lập tức, khi kịp thẳng dậy, nàng tung một cước mạnh mẽ, đá trúng ngay bụng của lão phụ nhân.

Vốn tưởng rằng cú đá chí ít cũng đạp mụ bay xa cả trượng, nào ngờ phụ nhân chẳng hiểu rèn luyện tuyệt kỹ Kim Chung Tráo . Mặc dù Thấm Dao tung cước dùng đến mười phần công lực, thể mụ vẫn vững như bàn thạch, mặt biểu lộ chút đau đớn nào.

Thấm Dao thầm kêu hỏng bét. Đòn đ.á.n.h chẳng những trúng đích, còn tự để lộ sơ hở.

Quả nhiên, lão phụ nhân chộp lấy cổ chân Thấm Dao, giữ chặt như gọng kìm. Sau đó, mụ lao lên, toan điểm huyệt Thấm Dao, miệng lẩm bẩm: "Tiểu thư chớ sợ, công t.ử nhà gặp mặt nên đặc biệt sai lão đến mời tiểu thư một chuyến."

Thấm Dao kinh hãi phẫn nộ, vội dồn bộ sức lực lăn một vòng sàn xe ngựa chật hẹp, tránh thoát bàn tay đang thò đến của lão phụ nhân. Đồng thời, nàng dùng chiếc chân còn tự do đá mạnh cánh tay mụ, mắng lớn: "Công t.ử nhà ngươi là cái thá gì? Hắn gặp bổn tiểu thư thì gặp chắc?"

Chịu một đòn , bàn tay giữ cổ chân Thấm Dao của lão phụ nhân vẫn vững vàng như kìm sắt. Lúc Thấm Dao mới ý thức , lão phụ nhân trông bề ngoài bình thường nhưng đích thực là một cao thủ bậc nhất. Lộ võ công kỳ quái khôn lường, nếu cứ tiếp tục dây dưa, bản nhất định sẽ mụ khống chế.

Nghĩ , nàng nhanh chóng rút từ trong n.g.ự.c một lá bùa, nhẩm thần chú, định dùng Thuật Định Thân trói chặt lão phụ nhân.

Lá bùa định tung , Thải Tần lúc rốt cuộc cũng hồn. Thấy tiểu thư sắp chịu thiệt thòi, nàng la toáng lên một tiếng lấy đà cắm đầu húc thẳng lão phụ nhân.

Cái cằm của lão phụ nhân ngờ lĩnh trọn cú húc đầu trời giáng của Thải Tần, đau đớn phát một tiếng rên rỉ, cánh tay đang gọng kìm Thấm Dao cũng theo đó nới lỏng.

Thấm Dao lập tức rụt chân , vắt chéo chân sàn xe. Một tay bắt ấn, tay kẹp lá bùa, chuẩn niệm chú từ đầu.

Lão phụ nhân để Thấm Dao kịp thở dốc. Rất nhanh, mụ trụ vững cơ thể, tung móng vuốt bổ nhào trong khoang xe.

Ngay khi mụ khom , phía lưng bỗng vươn một cánh tay kéo tuột mụ ngửa . lúc đó, bùa định của Thấm Dao phóng thẳng n.g.ự.c mụ. Bị kẹp giữa hai thế công, lão phụ nhân lập tức mất khả năng kháng cự, ngã cái rầm xuống đất tựa như một khúc gỗ mục.

Tuy lão phụ chế ngự, nhưng Thấm Dao vẫn ngừng cảnh giác chằm chằm ngoài xe, chỉ sợ mụ còn đồng bọn.

Một lát , Thường Vanh bất thình lình thò đầu trong xe, ân cần hỏi: "Cù tiểu thư, chứ?"

Lúc Thấm Dao mới thở phào nhẹ nhõm, yếu ớt gật đầu: "Ta ."

Nói xong, nàng bước xuống xe, đ.á.n.h giá lão phụ nhân: "Nghe bảo phụng mệnh công t.ử nhà nào đó tới. Thân thủ cao cường thật sự, suýt nữa mụ bắt . Chẳng rõ lai lịch nữa."

Lão phụ nhân nhắm nghiền hai mắt, vờ như thấy Thấm Dao , trông hệt như một con cá chờ thớt.

Thường Vanh chớp chớp mắt. Còn lai lịch nào nữa? Lão phụ nhân rõ ràng là Lưu Thanh - hộ vệ bên Hạ Nhị công tử. Kẻ tài cải trang thành nữ nhi giỏi nhất thiên hạ, võ công ở đất Trường An cũng trong top đầu. Hạ Nhị công t.ử vì mời Cù tiểu thư mà điều động cả Lưu Thanh, cho dễ thì là bất chấp thủ đoạn, còn khó thì chẳng là quá nhàm chán ư?

Chẳng trách Thế t.ử đề phòng Hạ Nhị công t.ử như đề phòng kẻ trộm. Lần núi Ngọc Tuyền, ngài phái vài canh chừng sát , chỉ sợ quấn lấy Cù tiểu thư. Quả nhiên Thế t.ử liệu sự như thần, Hạ Nhị công t.ử thật sự việc gì là dám .

Lúc Thấm Dao thấy lạ bèn hỏi: "Thường hộ vệ, ngươi ở chỗ ?"

Thường Vanh gãi gãi đầu, đáp: "Cù tiểu thư chẳng lẽ quên ? Lần núi Ngọc Tuyền, Thế t.ử chỉ cần xuống núi sẽ tìm cơ hội rõ chuyện quái vật suối với cơ mà. Hôm nay ngài phái đến mời đến Nam Uyển Trạch, để đợi ngài ở đó, một lát nữa ngài sẽ tới."

Thấm Dao lúc mới sực tỉnh, khẽ: "Ngươi nhắc suýt nữa quên mất ."

Nhớ cảnh tượng bên bờ suối Ngọc Tuyền đêm hôm đó, khuôn mặt nàng bất giác đỏ ửng như mây chiều. Sợ Thường Vanh và Thải Tần phát hiện, nàng vội nghiêng mặt .

Thải Tần thấy Thấm Dao mặc dù cố vẻ bình thản nhưng mặt vẫn vương nét ngượng ngùng, tò mò hỏi: "Tiểu thư, ? Sao mặt đỏ bừng thế ? Chẳng lẽ ban nãy lão phụ nhân thương ?"

Thấm Dao vội ho hắng lớn, thẳng , nghiêm giọng : "Chắc là . Ấy, hôm nay cũng vài vị đồng song đang ở Nam Uyển Trạch, thế thì quá, khỏi chạy qua chạy hai nơi."

Còn mấy vị đồng song nữa ? Thường Vanh thầm đ.á.n.h trống trong bụng. Xem bố trí một chút, kẻo lát nữa hỏng bét kế hoạch của Thế tử.

Cân nhắc một hồi, mỉm : "Cù tiểu thư, canh giờ còn sớm nữa, chúng thôi."

Nói đoạn, vác bổng Lưu Thanh đang trói gô như cái bánh chưng đất lên, sải bước xa vứt lên lưng ngựa, hạ giọng dặn dò mấy tùy tùng bên cạnh vài câu.

Thấm Dao bọn Thường Vanh tự cách xử lý thỏa đáng lão phụ nhân , nghĩ bụng hỏi lai lịch của mụ cũng muộn, bèn xoay lên xe.

Chẳng mấy chốc, nhóm Thường Vanh giục ngựa đuổi kịp xe của Cù phủ, hộ tống dọc đường.

Trên xe, Thải Tần thấy trâm cài tóc của Thấm Dao xô lệch màn ẩu đả ban nãy, vội lôi chiếc lược từ trong n.g.ự.c chải tóc cho chủ tử.

Thấm Dao đưa tay sờ đầu Thải Tần mãi mà chạm trúng, xót xa : "Thải Tần, ban nãy cú húc đầu thật sự mạnh. Cằm của mụ e là giờ vẫn còn đau điếng đấy. Còn đầu em u cục nào chứ?"

Khuôn mặt tròn trịa của Thải Tần nở nụ lộ rõ hai lúm đồng tiền sâu hoắm. Nàng lắc đầu : "Tiểu thư yên tâm , đầu em cứng lắm. Theo hầu bên cạnh tiểu thư bao lâu nay, ít nhiều gì cũng học nửa chiêu nửa thức. Chỉ là kẻ võ công quá cao cường, nô tỳ cũng chỉ dám thi triển môn Thiết Đầu Công thôi, mấy chiêu khác dùng chắc cũng tới lượt."

Thấm Dao bật , gật đầu khen ngợi: "Em lợi hại lắm, lát nữa sẽ mua thật nhiều đồ ăn ngon, khao em một bữa trò."

Đến Nam Uyển Trạch, đông nghìn nghịt, lọt tầm mắt là những quý phu nhân mặc y phục lộng lẫy.

Bên phía tận cùng của dãy hành lang là một hồ nước nhân tạo nối liền chân trời. Hồ nước Tiên hoàng hạ chỉ huy động vô nhân lực vật lực đào bới xây cất. Vì ở phía Nam thành nên gọi là Nam Uyển Trạch.

Bắc ngang qua Nam Uyển Trạch là một cây cầu vòm đá, hai bên bờ rặng liễu rủ bóng thướt tha. Mùa hoa rụng, cành liễu buông xuống muôn vàn sợi tơ xanh mướt. Người dạo cầu cảm giác hệt như đang lạc một bức tranh thủy mặc.

Đang tiết Hoa Triều, ven hồ tụ tập ít thiếu nữ cài hoa cài trâm và các lang quân trẻ tuổi ngắm cảnh. Nhìn từ xa, một khung cảnh thanh xuân rực rỡ khiến mê đắm, nỡ rời bước.

Thấm Dao bước xuống xe, định tìm kiếm nhóm Vương Ứng Ninh, chợt chặn ngay mặt, khẽ gọi: "A Dao."

Giọng trong trẻo êm dịu hệt như ngọc va . Lọt tai vô cùng quen thuộc.

Thấm Dao sững , vội ngước mắt lên, khóe môi bất giác cong lên: "Thế tử."

Ánh mặt trời lúc rực rỡ hơn nhiều so với khoảnh khắc bình minh. Từng đường nét hảo tì vết khuôn mặt Lận Hiệu hiện vô cùng rõ nét. Ngắm , cảm giác hồi hộp bồn chồn ập đến trong lòng Thấm Dao. Nàng vội dời ánh mắt nơi khác, gượng gạo : "Hôm nay Nam Uyển Trạch náo nhiệt thật."

Mặt Lận Hiệu cũng thoáng ửng đỏ, thuận theo ánh của Thấm Dao ngắm khung cảnh ven hồ phía xa: "Ừ, quả thực khá đông đúc."

Nói xong, đầu nàng: "A Dao, hôm nay dẫu cho tiết trời khá dễ chịu, song vẫn tránh khỏi chút nóng. Cách đây xa là Lưu Ly Cư, vị trí đắc địa, thể bao quát bộ Nam Uyển Trạch. Hay là chúng tới đó nghỉ chân một lát, uống chén dạo xung quanh , thấy thế nào?"

Thấm Dao ngập ngừng một lát, thầm nghĩ Lưu Ly Cư vị trí như , cạnh cửa sổ tìm kiếm Vương Ứng Ninh cùng mấy bạn cũng tồi, bèn gật đầu đồng ý: "Như cũng ."

Hai sánh vai rảo bước. Khi cạnh , Thấm Dao mới phát hiện phảng phất hương vị tựa trúc tựa lan, lúc ẩn lúc hiện, trong trẻo thanh khiết cực kỳ dễ chịu.

Hai tai nàng nóng rực, chỉ cảm thấy mùi hương dường như mang theo sức nặng ngàn cân, thể in hằn dấu ấn tận đáy lòng. Nàng bèn lẳng lặng nhích sang một bên vài tấc, cố tình kéo giãn cách giữa hai .

Ai ngờ một đám ngược chiều ào ào xông tới, hai vốn sát , khó tránh khỏi dòng chen chúc ép sát .

Mặc dù Thấm Dao dốc sức vận nội lực để trụ vững, song cũng tránh khỏi lúc sơ sểnh. Bờ vai nàng lệch , vô tình đập thẳng Lận Hiệu. Chỉ "Bịch!" một tiếng, cũng là va , nghĩ thôi cũng thấy đau điếng. Nàng vô cùng áy náy, hổ tột cùng, định thẳng lên hỏi han xem thương chỗ nào, thì Lận Hiệu đột ngột nắm chặt lấy tay nàng, kéo rịt nàng sát .

Trái tim Thấm Dao như lỡ một nhịp, vội vàng rụt tay . Nào ngờ giãy giụa mấy mà bàn tay vẫn vững như bàn thạch.

Lận Hiệu dám sang nàng, chỉ cố tỏ trấn tĩnh: "Người đông quá, sợ khác đụng trúng nàng. Nội công của cao hơn nàng một chút, cứ để dắt nàng thì hơn."

 

Loading...