Hoài Bích - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-09-06 15:32:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Hải ngậm ngùi hậm hực lui ngoài.
Vẻ lạnh nhạt gương mặt Tiêu Xung lúc phai ít nhiều. Hắn phân phó với Thường Doanh: "Ngươi dẫn theo một đội nhân mã, cầm thủ lệnh của , đến thẳng quân doanh của Ngụy Vinh áp giải ngụy đế cùng bộ thị vệ cận của . Giải đến phòng ngủ ở ngọn núi phía , do chính ngươi đích canh giữ. Không lệnh của , bất cứ kẻ nào cũng đến gần, nhất là của Ngụy Vinh."
"Rõ." Thường Doanh lĩnh mệnh lui xuống.
Tiêu Xung chuyển ánh mắt sang Lục Vũ, dặn dò bằng chất giọng trầm đục: "Ngụy Vinh chuyện , trong lòng ắt sẽ sinh hiềm khích. Tê Hà sơn trang - nơi ở của đám thợ thuyền tuy kín đáo nhưng cũng là nơi vạn . Chuyện canh giữ thợ thủ công đòi hỏi đầu óc tính toán cẩn mật hơn. Ngươi thế Đồ Tiêu, sẽ giao thêm cho ngươi một đạo thủ dụ, điều động binh lính từ đại quân cách đây ba mươi dặm, biến sơn trang thành thùng sắt kẽ hở cho . Hễ kẻ khả nghi nào bén mảng đến gần, lập tức bắt giữ, kẻ nào dám phản kháng, cứ thẳng tay c.h.é.m g.i.ế.c tha, cần thỉnh thị."
"Rõ." Lục Vũ trầm giọng nhận lệnh.
Sắp xếp thỏa việc, Tiêu Xung về hai rương Nam thư , bèn căn dặn bên cạnh: "Cho gọi Chử Vân Phàm tới đây, bảo nhận diện đồ vật một chút."
Chử Vân Phàm là thợ thủ công chế tạo quân khí mà Tiêu Xung thu nạp từ ba năm . Hắn từng là trực tiếp chứng kiến cuộc hợp tác giữa Tiêu Thừa Dực và Nam thị năm xưa, vô cùng tinh thông cơ quan vũ khí, là một trợ thủ đắc lực thể thiếu trong chuyến .
Trong lúc dàn xếp chu thứ, thính giác vẫn thấp thoáng thấy tiếng gào oán thán của đám nữ nhân truyền tới. Tiêu Xung bỗng xao động trong lòng, một nụ như như phảng phất nơi khóe môi. Hắn thế mà cảm thấy mấy thứ âm thanh ồn ào chẳng còn là tiếng nhiễu nhương nhức óc nữa.
Tâm trí của nữ nhi nhà Nam thị kiên cường hơn những gì suy tính nhiều. Hắn hiểu rõ thủ đoạn uy h.i.ế.p dụ dỗ tầm thường vốn tác dụng đối với một từng chịu muôn vàn trui rèn của cảnh nước mất nhà tan, cửa t.ử cận kề như nàng. Dùng roi vọt ép uổng chỉ e hỏng mất món đồ gốm sứ mỏng manh . Hắn cần một chiêu thức để tự nàng vỡ vụn, bong tróc lớp vỏ bọc cứng rắn .
Cảnh tượng hỗn loạn mắt, là một mồi lửa châm ngòi.
Thay vì chôn vùi nàng trong cõi biệt lập, chẳng thà để tự nàng chiêm nghiệm xem, rốt cuộc thế đạo tàn khốc vắng bóng lề thói trật tự mang dáng dấp . Chỉ khi tự nếm trải nỗi thống khổ tột độ đến từ chốn hung hiểm bủa vây, nàng mới thấu hiểu giá trị thực sự của sự bình an mà ban tặng.
Chập choạng tối, gió bỗng nổi lên, thổi tung cánh cửa phòng ngủ vang lên tiếng kẽo kẹt. Hơi ẩm mượt của màn mưa phả Nam Sơ, cuốn theo cả tiếng gào thét lóc tê tâm liệt phế, xen kẽ là tiếng bông đùa cợt nhả thô tục cùng những lời quát tháo cuồng bạo của bọn nam nhân.
Nam Sơ lê thể suy nhược mỏi mệt bước ngoài cửa. Âm thanh xé lòng phát từ phía bên bức tường viện, mà rõ mồn một:
"Xin các ngài nương tay, đừng động tiểu thư. Người vẫn đang mang bệnh, cứ để nô tỳ hầu hạ các ngài..."
"Ai thèm đụng con tiện tì nhà ngươi, cút ngay!"
"Lũ giặc Lương ác quỷ các ! Ngay cả trẻ con cũng tha, nhất định sẽ c.h.ế.t t.ử tế!"
"Lão t.ử sống lâu trăm tuổi, còn lắm lời thì tiễn ngươi chầu Diêm vương ngay lập tức!"
"Á…”
"Ha ha ha!"
Gió lùa tà áo xám rộng thùng thình của Nam Sơ, tấm mỏng manh ẩn giấu bên trong đang run lên bần bật. Nàng vô thức lê bước đến cổng viện, lính gác ngoài cửa bèn lớn tiếng quát tháo: "Định cái gì thế hả, về nhanh lên!"
Nàng đành thụt lùi vài bước. Giữa những thanh âm kêu la van nài thê thiết, bỗng lọt thỏm lời rầm rì bàn tán của bọn lính canh cửa:
"Mẹ kiếp ồn ào c.h.ế.t ! Cũng chỉ của Ngụy tướng quân mới to gan loạn như thế."
"Tiểu tú nương thật đáng thương, dắt theo một đứa trẻ con lọt tay đám binh lính lưu manh , chậc chậc..."
"Chứ còn gì nữa. Đáng thương nhất vẫn là đứa con của ả, mới tròn một tuổi, ném chung với bầy sắp c.h.ế.t ở ngọn núi phía , chẳng trụ nổi đến ngày mai ..."
Tú nương, đứa con một tuổi... Nam Sơ hiểu nghĩ đến A Vu – từng kiên quyết từ chối trốn chạy. Mặc kệ là nàng , cảnh ngộ thương tâm đều khiến nàng quặn thắt cõi lòng.
Đằng bức tường chợt nổ tiếng than xé ruột xé gan, nhưng nhanh im bặt như thứ gì đó bóp nghẹt.
Sắc mặt Nam Sơ tức thì trắng bệch.
lúc , một tên binh chạy tới truyền lệnh: "Chủ soái lệnh, đêm nay sẽ luận công ban thưởng cho tướng sĩ công thành ở Đại Hùng bảo điện. Các chốt gác trạm gác giảm một nửa trực ban, hai các ngươi phiên là ."
"Rõ!" Hai tên thủ vệ hào hứng đáp lời.
Nghe tin đêm nay mở tiệc mừng công, trong lòng Nam Sơ bỗng nhiên dấy lên một tia hy vọng mỏng manh. Đội quân phòng buông lỏng cảnh giác, cứu , tẩu thoát, đây lẽ là thời cơ ngàn năm một. Dẫu cho chuốc lấy thất bại ê chề thì cũng thể t.h.ả.m hại hơn tình cảnh ngặt nghèo mắt.
"Sao nương t.ử đây?"
Sơn Đường tay bưng bát cháo bước sân, thấy nàng đón gió lạnh, vội vàng hối thúc: "Nương t.ử vẫn đang mang bệnh, mau chóng nhà thôi. Lão hỏa phu bỏ thêm chút nhân sâm trong bát cháo , nương t.ử mau ăn lúc còn nóng."
"Bỏ thêm sâm ư?" Nam Sơ chút kinh ngạc.
"Lão hỏa phu . Chắc là thơm lây phúc phần của Đốc soái chăng?"
Nam Sơ đoái hoài nghĩ ngợi thêm. Mạch suy nghĩ xoay chuyển, nàng chăm chú Sơn Đường, bỗng nảy sinh một ý tưởng táo bạo.
Lại một tiếng rống não lòng truyền tới, Nam Sơ bèn chộp lấy tay Sơn Đường, ngậm ngùi than thở: "Ngươi thấy ? Ở viện bên cạnh..."
Nào chỉ thấy, Sơn Đường thậm chí còn tận mắt chứng kiến. Nàng vội kéo tuột Nam Sơ nhà: "Nương t.ử đừng lời xằng bậy, đừng bận tâm đến chuyện đó."
"Chúng thể ngoan ngoãn chờ c.h.ế.t ở nơi quỷ quái ." Ánh mắt Nam Sơ cháy rực: “Ngươi cùng ..."
"Đừng nữa!" Khuôn mặt Sơn Đường tái mét, cắt ngang lời nàng: “Không trốn thoát nổi , nếu túm cổ mang về đây, cái c.h.ế.t càng thêm phần bi thảm."
Nam Sơ chăm chú sâu đôi mắt nàng , nơi đáy mắt chất chứa bộ nỗi khiếp đảm.
Đi cùng quả thực vô cùng hung hiểm. Nam Sơ ngập ngừng vài nhịp, lấy dũng khí đập nồi dìm thuyền mà kiên quyết : " buộc thử một ."
Nàng tháo đôi bông tai ngọc bích xuống, hai lời nhét thẳng tay Sơn Đường: "Ta tay trắng thứ gì đáng giá, chiếc vòng vỡ là mầm mống tai họa, chỉ thể mượn vật để hậu tạ ngươi. Nếu may mắn trốn thoát khỏi quỷ môn quan, ắt sẽ tìm cách cứu ngươi. Bằng nếu c.h.ế.t, đôi hoa tai coi như là khoản bồi thường cho nỗi hoảng sợ mà ngươi gánh chịu hôm nay."
Sơn Đường đăm đăm đôi khuyên tai trong suốt lấp lánh trong lòng bàn tay, run rẩy hỏi: "Nương tử... Nương t.ử định gì?"
Ánh mắt Nam Sơ sắc lẹm như ngọn đuốc rực lửa: "Ta sẽ để ngươi bỏ mạng vô ích. Ta một mưu kế, thể giúp ngươi bảo thể nguyên vẹn, chẳng vướng phiền hà." Nàng hít sâu một : “Sau khi trời tối, ngươi giúp mang t.h.u.ố.c tới một chuyến. Đợi khi ngươi bước , sẽ lén lút từ đằng ... đ.á.n.h ngất ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoai-bich-qvdc/chuong-6.html.]
Đồng t.ử của Sơn Đường đột ngột co rút, Nam Sơ vội vàng trấn an: "Ngươi yên tâm, sẽ tổn thương căn cốt của ngươi... Ta sẽ dìu ngươi lên giường, đó y phục của ngươi bưng mâm bước ngoài. Ai cũng sẽ nghĩ ngươi chỉ là một kẻ đáng thương vướng tai bay vạ gió mà thôi."
Đôi mắt Nam Sơ ngập tràn sự cầu khẩn tha thiết: "Sơn Đường, cầu xin ngươi giúp một thôi. Ta vẫn còn việc hệ trọng giải quyết, quả thực thể chôn chân ở đây mà chờ c.h.ế.t."
Chiếc móc vàng đôi khuyên tai cộm lòng bàn tay Sơn Đường. Đó là bảo vật vô giá mà nàng bao giờ mơ tưởng đến. Nàng đưa mắt đôi mắt đượm vẻ đoạn tuyệt của Nam Sơ, thầm nghĩ mưu kế gần như gạt bỏ bộ rủi ro cho , còn tặng kèm một khoản bồi thường to lớn. Bờ môi nàng mấp máy vài cái, cuối cùng thì thào bảo: "Vậy nương tử... xin nương t.ử hãy nương tay đôi chút."
Về đêm, bầu trời bắt đầu lất phất mưa bụi, nhưng chẳng mảy may dập tắt bầu khí hân hoan ồn ào của quân Lương, ngược càng tôn lên vẻ u tịch, tĩnh mịch của tiểu viện.
Nam Sơ cởi bỏ y phục để khoác lên bộ đồ của Sơn Đường. Nàng bưng khay, cúi đầu khép mắt, cẩn trọng lê từng bước tiến về phía cổng viện, tiếng tim đập rộn ràng như trống rung.
Lúc chực đến gần cửa viện, lồng đèn treo cửa đột nhiên vụt tắt, khung cảnh xung quanh thoắt cái chìm bóng tối mịt mùng.
"Tà môn thật, chút gió cỏn con mà cũng thổi tắt đèn ?" Tên lính gác lầm bầm phàn nàn, từ cổng vẳng tới âm thanh sột soạt vặn sửa lồng đèn.
Trái tim Nam Sơ dường như ngừng đập. Nàng chẳng tâm trí mà đắn đo xem đây là sự cố tình cờ là sắp đặt từ , đành theo bản năng chộp lấy cơ hội chớp nhoáng , sải chân rảo bước vượt qua ngưỡng cửa. Nàng dám chạy, đôi chân hãy còn run lẩy bẩy, mãi cho tới khi một quãng khá xa mới buông tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Rời chẳng bao lâu , chiếc lồng đèn ngoài cổng viện vô thanh vô tức tỏa sáng tỏ rạng.
Trong bóng râm mái hiên, Tiêu Xung khoanh tay lặng. Một tên ám tiếu lặng lẽ hiện hình, khom chắp tay cúi chào khẽ gật đầu. Sắc mặt Tiêu Xung khó đoán thị phi, chỉ khẽ phẩy tay một cái, tên ám tiếu nọ lẩn khuất bóng đêm.
Tiêu Xung sang Thường Doanh ở phía mà bảo: "Chọn lấy một toán quân, theo tuần đêm."
……
Nơi Nam Sơ đến, là một gian sài phòng chuyên chứa củi mục ở núi. Đứa trẻ vẻ như ném đó để chờ c.h.ế.t. Trước nàng thường lên chùa thắp hương vãn cảnh nên cũng tường tận đường lối . Ra khỏi viện rẽ , băng qua một vườn ươm, một con hẻm hẹp, lọt khỏi miệng hẻm là thể trông thấy lối mòn dẫn lên núi.
Nàng nép sát vách tường lạnh giá bước trong bóng tối, cẩn thận lưu tâm động tĩnh tứ phía. Quãng đường thường ngày bộ mấy bước là xong, giờ phút đằng đẵng như chẳng thấy bến bờ.
Cuối cùng rẽ con hẻm vắng, nàng mới dám tựa lưng vách gạch ẩm ướt trơn trượt để thở dốc một phen. Chiếc khay bưng sớm vứt chỏng chơ đó. Lúc tóc mai y phục của nàng thảy đều ướt sũng, luồng gió lạnh thấu xương ập tới khiến cơ thể run lên từng cơn thể kìm hãm.
Tiếng ồn ào náo nhiệt trong miếu mạo giờ bặt tăm, bốn bề vắng lặng như tờ, chỉ còn vang vọng tiếng mưa rơi tí tách.
Con hẻm chật hẹp, tối tăm mù mịt, lố nhố chẳng là chất đầy những thứ phế phẩm gì, bốc lên mùi ẩm mốc hôi hám. Nàng chân thấp chân cao nhích từng bước rà dẫm tới , nỗi sợ hãi bám riết rời, nhưng đành ép buộc bản nuôi nấng dũng khí.
Hạt mưa dần nặng trĩu hạt, trút xuống dữ dội kêu lộp bộp liên hồi. Nàng chật vật dò đường, dỏng tai thám thính xem động tĩnh gì đáng nghi chăng.
Ngay khoảnh khắc chuẩn rời khỏi miệng hẻm, từ phía đột nhiên vọng những lời tục tĩu nồng nặc mùi rượu chè: "Mấy tiểu nương t.ử đám chúng sờ múi . Lên núi , một chỗ để giải tỏa lửa dục..."
Hai gã lính Lương khoác vai lảo đảo tiến gần, hiển nhiên là lén lút chuồn ngoài để tìm thú vui. Dòng m.á.u Nam Sơ dường như đông cứng , nàng bất giác thụt lùi trong bóng đêm, nhưng một gã lính tinh mắt kịp thời phát hiện tung tích của nàng.
"Hê! Số đỏ thật, đây sẵn một ả nè." Mắt gã lính nọ sáng rực, dâm đãng chồm tới vồ lấy nàng.
Nam Sơ hoảng sợ tột độ, trái tim gần như ngừng nhịp đập. Đường phía hãy còn xa, lối về chặn chừa kẽ hở.
Đương lúc luống cuống, gã lính du côn ập tới. Nàng vội vàng thụp xuống đất, suýt soát chui tọt qua nách .
"Cái đồ vô tích sự, mỗi con đàn bà mà cũng tóm xong!" Tên bợm nhậu còn toét miệng mỉa mai đồng bọn, đoạn cũng nhào tới bắt Nam Sơ: “Tiểu nương t.ử ngoan ngoãn chớ chạy, để gia gia thương xót nàng nào..."
Bàn tay thô to như kìm sắt túm chặt lấy cánh tay nàng, dùng sức mạnh đến kinh hồn bạt vía. Nam Sơ giật mạnh, loạng choạng ngã nhào lòng đối phương, mùi rượu nồng nặc bốc lên sặc sụa khiến nàng buồn nôn khôn tả. Giữa cơn tuyệt vọng cựng cùng, nàng cố kìm nén c.ắ.n mạnh xuống mu bàn tay gã.
"Gào...”
Một tiếng hét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp con hẻm nhỏ, mùi m.á.u tanh tưởi lan tỏa trong khoang miệng. Tên lính nổi trận lôi đình quật mạnh nàng vách tường, cơn đau nhói từ lưng x.é to.ạc , cổ họng trào dâng một dòng tanh ngọt. nàng nào đoái hoài đau đớn, bản năng sinh tồn lấn át thảy rào cản. Nàng sức thục mạng cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng về con đường cũ... chính là nơi mà nàng cất công tẩu thoát khi nãy, như thể đó mới là con đường sống sót duy nhất của nàng.
Hai kẻ đuổi theo lưng do tiếng thét t.h.ả.m thiết cũng phần nào tỉnh táo cơn say, hùng hổ c.h.ử.i rủa ầm ĩ vội vàng rượt bắt.
Nam Sơ dốc cạn lực vắt chân lên cổ, lảo đảo xông khỏi miệng hẻm. Hiện mắt còn là vách tường cao và ngõ hẹp tối tăm, mà là khu vườn ươm bỏ hoang . Chỉ cần chạy băng qua dải đất , là thể thấy lối mòn dẫn về sân nhỏ mà nàng từng trú ngụ.
nàng mới đ.â.m bổ trong sân, nào ngờ vướng đoạn dây leo trơn trượt ướt át chân vấp ngã. Cả thể ngã nhào xuống đất, đầu gối và khuỷu tay truyền đến một trận đau điếng. Thương tích cũ nợ mới đan xen chồng chất kích thích khiến đôi mắt nàng tối sầm , gần như ngất lịm .
"Có giỏi thì chạy tiếp xem nào!" Gã lính c.ắ.n thấy nàng kiệt sức đo đường, bèn thong dong giảm nhịp bước chân, tháo đai lưng đe dọa bằng giọng điệu nham hiểm độc ác: “Dám c.ắ.n lão tử, để xem lão t.ử trừng trị ngươi như thế nào!"
Tên còn cũng chưng bộ mặt dâm đãng từ từ lượn tới.
Trái tim Nam Sơ như rớt hầm băng, nàng c.ắ.n răng gượng gạo lê nhích lùi về , kéo lê một vệt dài nền đất lấm lem bùn nhơ. Mắt thấy hai tên khốn nạn sắp sửa tiến đến, trong lúc vô vọng quẫn bách nàng lớn tiếng la lối: "Cấm chạm ! Ta... là từ trong viện của Đốc soái các !"
"Ha ha ha..."
Bọn lính càn rỡ bật sảng khoái, gã c.ắ.n giễu cợt: "Cứ tiếp tục bịa chuyện ! Nói là của Ngụy tướng quân, gia đây hoạ may còn tin ngươi ba phần. Chứ cái tên Diêm Vương sống mà đàn bà ư? Quả là trò động trời!"
Điệu điên dại phóng túng bóp c.h.ế.t mầm mống cầu may cuối cùng trong lòng Nam Sơ.
Ngay lúc nàng đang tuyệt vọng cùng cực, một giọng lạnh lùng sắc bén như d.a.o vang lên: "Kẻ nào đang loạn chốn ?"
Nam Sơ hốt hoảng ngẩng đầu. Phía tận cùng vườn ươm le lói đốm lửa bập bùng, qua ánh đuốc nhảy múa, hình bóng Tiêu Xung khoác áo choàng đen, vận giáp đen bước sải chân oai vệ tiến đến, tả hữu kề cạnh là bầy giáp binh giáo gươm sắc bén. Ánh lửa hắt lên bừng sáng chiếc cằm góc cạnh của , hắt hiu ánh thấu xương lạnh lẽo hơn cả trận mưa đêm.
Khoảnh khắc , sợi dây cương căng cứng trong lòng Nam Sơ chợt đứt đoạn. Nàng gần như kiệt sức ngã gục xuống đất. Song, theo đó là niềm nhục nhã ê chề khi bò lết t.h.ả.m hại mặt . Nàng thậm chí chẳng còn dũng khí để ngước lên đối diện với đôi mắt của thêm nữa.
Lời tác giả:
Cần thuần phục mèo nhỏ, chấn chỉnh quân kỷ, chèn ép Ngụy Vinh, một mũi tên trúng ba đích.
Cẩu ca: Bản soái thèm động lòng .