Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 1: Để cho nó thấy đi học mệt hay xào rau mệt!

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:06
Lượt xem: 8

"Phương Thương! Tan học lên văn phòng gặp cô!"

Đang ngủ gật gà gật gù, một tiếng gầm phẫn nộ chợt vang lên đỉnh đầu, khiến Phương Thương giật b.ắ.n , phản xạ điều kiện phắt dậy.

Mơ màng mở mắt , bắt gặp ánh sắc lẹm của giáo viên chủ nhiệm và những ánh mắt đổ dồn về phía của các bạn cùng lớp, lập tức tỉnh táo .

Nguy to! Cậu ngủ gật trong lớp !!!

Cô Vương xong cũng chẳng bảo Phương Thương xuống, cô tiếp tục nội dung bài học.

"Các em lật sách sang trang tiếp theo..."

Cùng với giọng giảng bài của cô giáo, dòng suy nghĩ của Phương Thương ngày càng bay xa. Cậu vẫn tài nào thích nghi với cuộc sống của một học sinh tiểu học!

Từ một thanh niên nghiệp đại học nhiều năm, lăn lộn thuê mướn, đùng một cái xuyên thành một học sinh tiểu học ở thế giới song song.

Chuyện khác gì trời sập chứ.

Chưa đến chuyện gì khác, việc mỗi ngày dậy sớm cắp sách đến trường với tư cách là học sinh lớp năm cũng đủ lấy mạng già của .

Một ngày học nhồi nhét bao nhiêu là tiết, buồn ngủ cũng giọng giảng bài đều đều của giáo viên ru ngủ.

Thế nên nhiều ngủ gật trong lớp, mời phụ cũng là điều hiển nhiên.

Bố kiếp nghề kinh doanh quán ăn. Nhà trong khu tập thể cũ gần trường, là một căn nhà hai tầng. Tầng một dùng để mở quán buôn bán, tầng hai là nơi gia đình sinh hoạt.

Thế nên, khi nhận cuộc gọi từ điện thoại của giáo viên chủ nhiệm do Phương Thương gọi, bà Ngô Hân vội vàng cưỡi chiếc xe đạp điện, phóng đến trường chỉ trong mười mấy phút.

Vừa đúng lúc trường tan học buổi chiều.

Ngô Hân cố kìm nén cơn giận, bước văn phòng tổ giáo viên khối năm. Vừa gõ cửa bước , đập mắt bà là cảnh con trai quý hóa đang bài ở bàn việc của giáo viên.

Đầu tiên là một ánh mắt hình viên đạn ném về phía Phương Thương, ngay đó, bà lập tức nở một nụ gượng gạo, lên tiếng chào cô giáo.

Cái khả năng lật mặt ...

"Cô Vương, thật ngại quá, Phương Thương gây rắc rối cho cô ."

Cô Vương, với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, dạo gần đây ít giáo viên bộ môn phàn nàn về việc Phương Thương thường xuyên ngủ gật trong giờ học. Đến hôm nay thì cô mới tận mắt chứng kiến.

Tìm hiểu kỹ hơn, cô phát hiện dạo đứa trẻ chỉ ngủ gật, mà còn biểu hiện chán học. Trong lớp thì lơ đãng, rảnh rỗi là ngoài cửa sổ ngẩn ngơ, lúc nào cũng trong trạng thái ủ rũ, bài tập cũng cẩu thả hơn hẳn đây.

Tình hình chắc chắn cần trao đổi với phụ để nắm rõ nguyên nhân, bởi vì đây đứa trẻ như .

Cứ tiếp tục thế , thành tích học tập chắc chắn sẽ sa sút.

Phương Thương rúm ró như một con chim cút, thu một góc dám ho he.

Nói thật chứ, rảnh rỗi sinh nông nổi thì mới thích học!

Cậu bất giác rùng , thử tưởng tượng xem với cái tình cảnh , lát nữa về nhà sẽ "đón tiếp" nồng hậu ?

"Liên cước" của cả bố lẫn ?

Mới nghĩ đến cảnh tượng đó thôi, cả sởn gai ốc .

Nghĩ đến cái bàn tọa sắp "nở hoa" mà thấy đau nhức nhối!

Sắc mặt Phương Thương càng lúc càng trở nên t.h.ả.m hại.

Cô Vương biểu cảm của , tưởng sợ. Trao đổi thêm một lúc, thấy thời gian cũng muộn, học sinh chắc cũng về hết, cô bèn cho hai con về.

"Mẹ Phương Thương về nhà cũng đừng đ.á.n.h con, chuyện học hành càng đ.á.n.h đập, tâm lý phản kháng của trẻ sẽ càng lớn. Phụ nên nhẹ nhàng khuyên bảo, hướng dẫn con."

Người đây !

Nghe Cô Vương , ánh mắt Phương Thương cô sáng rực lên, chứa chan lòng ơn.

Khoảnh khắc , quên béng mất việc chính cô giáo là mời phụ đến trường, mới dẫn đến cơ sự .

là biến thành học sinh tiểu học, ngay cả dung lượng não cũng teo nhỏ .

Trên đường về, Phương Thương ủ rũ cúi đầu, lẽo đẽo theo Ngô Hân. Sắc mặt hai con đều tối sầm .

Vừa về đến nhà, ông Phương Quân đang bận rộn trong bếp thấy tiếng động liền bước , tay vẫn còn cầm lăm lăm con d.a.o thái rau.

Cảnh tượng đó khiến mí mắt Phương Thương giật liên hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-1-de-cho-no-thay-di-hoc-met-hay-xao-rau-met.html.]

"Sao thế, cô giáo gọi bà đến trường chuyện gì ? Thằng ranh con gây họa ? Đánh với bạn hả?"

Phương Quân thấy vợ hằm hằm sát khí, sang lo lắng hỏi Phương Thương: "Đánh thắng ?"

Phương Thương: ...

là bố ruột khác, sợ con trai "lên đường" đủ nhanh !

Phương Thương rầu rĩ đáp lời: "Không đ.á.n.h ạ."

"Còn tệ hơn cả đ.á.n.h ! Đi học thì ngủ gật, ngẩn ngơ, mất tập trung, học hành thì sa sút. Ít cũng giả vờ chăm chỉ một chút chứ! Bị gọi phụ , còn mặt mũi nào nữa! Bản mắng đành, còn ăn mắng lây!"

Ngô Hân càng càng tức. Nhìn thấy bà sắp chuyển sang chế độ "giáo d.ụ.c bằng đòn roi", Phương Quân vội vàng lao tới giữ , nửa dỗ dành nửa lôi tuột bà bếp.

"Ây da, trẻ con học tập trung là chuyện thường tình mà. Làm như hồi bé bà thích học lắm . Mình cứ từ từ dạy bảo là , đừng tự rước bực !"

Lời của Phương Quân chẳng những Ngô Hân nguôi giận, mà còn như đổ thêm dầu lửa.

"Chính vì ông lúc nào cũng bênh vực, dung túng cho nó, lúc dạy dỗ ông còn nhảy can ngăn, nên nó mới sinh cái thói coi trời bằng vung đấy!"

"Nào ..."

Đứng giữa phòng khách, tiếng tranh cãi vọng từ trong bếp, Phương Thương gãi đầu bối rối.

Thật sự là lấy mạng mà.

Những kiến thức học qua c.ắ.n răng nhồi sọ từ đầu thì thôi , bài tập về nhà còn chất thành núi.

Ngoài bài tập ở trường, nào là lớp nhảy Hiphop, lớp Thư pháp, cả lớp Violon nữa.

Mỗi ngày đều xoay mòng mòng như chong chóng, bảo một trưởng thành như mà thích nghi cho nổi!

Thực sự là học một chút nào !!!

Cuối cùng, bằng một cách thần kỳ nào đó, Phương ba dỗ dành thành công Phương và nghĩ một diệu kế.

"Nó học thì cứ cho nó nếm mùi vị cay đắng của cuộc đời. Khi nào nếm đủ , tự khắc sẽ nhận học sướng như tiên. Sau cứ rảnh rỗi là bắt nó bếp phụ việc, theo học xào rau. Việc của đầu bếp cực nhọc lắm, cứ giao nhiều việc , cho nó thấm thía sự vất vả của bố khi kiếm đồng tiền. Lúc đó ắt sẽ đầu là bờ, chăm chỉ học hành thôi."

Ngô Hân xong cũng thấy lọt tai. Phải cho đứa trẻ tự trải nghiệm xem việc cắp sách đến trường và việc xào rau trong bếp, cái nào cực nhọc hơn. Có so sánh mới thấy rõ sự khác biệt.

Hai vợ chồng giữ vẻ mặt bình thản bước khỏi bếp.

Cái của họ chiếu tướng lên khiến Phương Thương sởn gai ốc.

Trận "mưa đòn" sắp sửa giáng xuống ?

Cậu nên co giò bỏ chạy luôn ?

Phương Thương lấm lét hai vị phụ với vẻ mặt hoang mang, sợ sệt.

Ngay đó, Phương ba là lên tiếng .

Nụ môi ông trông giống hệt như bà ngoại sói trong truyện cổ tích.

"Khụ khụ, con trai , con cảm thấy chán ghét việc học ? Nếu con chịu đựng sự vất vả của việc học hành, thì đành nếm mùi vị đắng cay của cuộc sống thôi. Bố thống nhất quyết định: Nếu con chịu học hành đàng hoàng, thì hãy chuẩn tinh thần bước đời thuê từ sớm. Bắt đầu từ ngày hôm nay, mỗi khi học về, con bếp học cách xào rau cùng bố, ?"

Phương Thương hé miệng định , những lời giải thích, phản bác cứ ấp úng trong cổ họng, thốt nên lời, đành để mặc bố cho hết câu.

Nghe rõ ràng từng chữ, vẻ mặt nghiêm túc, kiên quyết cho phép thương lượng của bố , dường như họ hạ quyết tâm cho nếm mùi đau khổ để sớm ngày "tỉnh ngộ", Phương Thương khẽ thở dài thườn thượt trong lòng.

Nếu thực sự chỉ là một đứa trẻ con vắt mũi sạch, thì chiêu họa may còn tác dụng.

với tình hình hiện tại...

Nếu ngoài việc học ở trường, thể thoát mấy cái lớp năng khiếu, học thêm học nếm các kiểu, mà chỉ cần ở nhà phụ giúp việc bếp núc thì cũng đến nỗi tệ!

"Vâng ạ, con nghỉ mấy cái lớp năng khiếu ?"

Ngô Hân định mở miệng bác bỏ ngay lập tức, nhưng Phương Quân nhanh tay kéo bà .

Ra hiệu cho bà để chuyện đó bàn .

"Được thôi, nhưng bố cho con , công việc trong bếp hề nhàn hạ . Bố mỗi ngày đều bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cực nhọc kiếm từng đồng tiền để lo cho con điều kiện ăn học nhất. Thế mà con còn lăn ngủ gật trong lớp, con nổi giận cũng là chuyện đương nhiên, con thấy đúng ."

Bàn xong chuyện chính, Phương Quân bắt đầu thuyết giáo với Phương Thương.

Cái vụ giáo viên "hỏi thăm" thế , nhất là càng ít càng !

 

Loading...