Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 10: Vô lý, tại sao chứ?

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:16
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hà Nam gật đầu quả quyết: " thế, bà chủ?"

Nói xong, sợ bà chủ từ chối, bồi thêm một câu: "Đĩa vẫn tính tiền, gọi thêm một đĩa nữa, phiền chủ nhỏ xào giúp ?"

Khuôn mặt Ngô Hân nhăn nhó, đắn đo một lúc mới bảo sẽ bếp hỏi thử.

Khoảng cách từ sảnh ngoài đến bếp khá gần, Phương Quân và Phương Thương đều rõ cuộc đối thoại đó.

Ngô Hân bước bếp thấy Phương Quân mang vẻ mặt suy sụp như đả kích nặng nề.

Vô lý, ông mở quán bao nhiêu năm, tay nghề bếp lão luyện, từ lúc nào thua cả thằng con trai đầu cầm chảo chứ.

Khách ăn món ông xào xong chê hương vị chuẩn, đòi nằng nặc ăn đồ thằng con ông xào.

Phương Quân thực sự tổn thương sâu sắc.

Chuyện thật quá vô lý!

Cái đĩa rau thằng bé xào hôm qua, chín còn chẳng , thế còn khét lẹt, ông còn chẳng dám động đũa, khẩu vị của khách hàng độc lạ đến mức ?

Phương Thương ngờ , ban nãy còn đang rầu rĩ đến kiếp nào mới đụng chảo, thế mà giờ cơ hội tự dâng tới tận miệng.

Không đợi bố trả lời, Phương Thương gật đầu lia lịa: "Được ạ ạ, bố ơi, bố xào mấy món , đĩa trứng xào ớt cứ để con lo."

Vừa dứt lời, chộp lấy mớ ớt sừng, bắt đầu vỗ bôm bốp.

Những quả ớt sừng dài và tròn căng mọng, chỉ cần dùng sống d.a.o đập nhẹ là dẹp lép , tiết một ít nước. Ớt đập dập sẽ vị đậm đà hơn ớt nguyên quả, dễ ngấm gia vị hơn.

Sau đó, nhanh tay thái thành từng sợi, đập thêm vài quả trứng bát.

Phương Thương bắt đầu bật bếp xào nấu.

Vừa ngoái thấy bố vẫn chôn chân tại chỗ, vẻ mặt thất thần như đả kích nặng nề. Phương Thương cau mày nhắc nhở:

"Bố ơi, bố ngẩn gì thế, mau việc chứ, khách đang đợi kìa."

Phương Quân: ...

Đợi chiếc chảo sắt nóng già, sạch sẽ, dính một giọt dầu mỡ nước nào, trút ớt , đảo cho bay bớt nước. Làm lát nữa xào trứng mới nhão, giữ độ giòn ngon và mùi thơm đặc trưng của trứng.

Ớt xào mềm vớt , cho thêm chút dầu chảo, đun sôi đến khi bốc khói trút hỗn hợp trứng đ.á.n.h tan , tiếp đó là chỗ ớt xào cũng đổ cùng.

Đừng vội vàng đảo đều, để ớt quyện đều với lớp trứng chín tới, đó mới bắt đầu đảo liên tục.

Nhìn con trai xào món trứng xào ớt với thao tác thành thục, hề mắc sai lầm như đầu, Phương Quân vô cùng kinh ngạc.

Lẽ nào thằng nhóc thật sự thiên bẩm về nấu nướng?

Đây mới là thứ ba nó xào đồ ăn thôi đúng ?

Thế mà dáng đầu bếp lắm .

Thứ tự và thao tác gì để chê, chỉ điều canh lửa lớn.

"Lúc cho rau , trứng chín thì hạ nhỏ lửa , để lửa to dễ cháy khét, bên trong chín tới ."

Vất vả lắm mới bắt một chỗ, Phương Quân lập tức lấy phong độ, bên cạnh trầm giọng hướng dẫn.

Phương Thương răm rắp theo.

Chỉ chốc lát, một đĩa trứng xào ớt lò.

Trông bắt mắt hơn hẳn đầu tiên, mùi khét lẹt, qua vẻ cũng khá ngon miệng.

Phương Thương đầy tự tin bưng đĩa đồ ăn tận bàn cho khách.

Hà Nam thấy Phương Thương bưng đĩa thức ăn tới, hai mắt sáng rực lên.

"Làm phiền chủ nhỏ quá, chỉ thích ăn món xào thôi."

Cả nhóm đồng nghiệp thấy một nhóc bưng thức ăn , ai nấy đều tròn mắt kinh ngạc.

Ối chà, chủ nhỏ hóa là một nhóc thế !

Quả hổ danh con nhà mở quán, mới tí tuổi đầu xào nấu .

Mọi ánh mắt dồn về đĩa đồ ăn tay Phương Thương.

"Ngon thì chú cứ đến ủng hộ quán nhé, cứ gọi món bảo cháu xào là ."

Đây mới chính là lý do Phương Thương tự tay mang thức ăn , cốt là lôi kéo thêm khách quen. Lần khách chủ động yêu cầu xào, cơ hội bếp thôi, he he he.

"Được, ."

Món ăn dọn lên bàn, cả chục đôi đũa đồng loạt gắp lấy gắp để đĩa trứng xào ớt do chính tay Phương Thương nấu.

Ớt hòa quyện cùng trứng, nhưng xào đều tay, miếng to miếng nhỏ, chỗ ớt còn bám dính lấy lớp trứng.

Vừa đưa miệng.

Cả bàn im bặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-10-vo-ly-tai-sao-chu.html.]

Đồng nghiệp của Hà Nam đa phần đều tuổi, chỉ ông chủ là trẻ hơn đôi chút, cũng ngoài ba mươi.

Anh trẻ nhất hội.

Một miếng trứng xào ớt đưa miệng, mang theo hương vị thuộc và ấm áp, như thể mùi vị món nấu đang lan tỏa trong khoang miệng. Lần Hà Nam rơi nước mắt, mà bất giác mỉm rạng rỡ.

Chỉ một miếng trứng xào ớt đủ xoa dịu sự bồn chồn lo lắng trong lòng giữa chốn đông .

Anh cảm giác như vẫn ở bên cạnh, chở che, để còn thấy sợ hãi lo âu.

Nét mặt ông chủ bên cạnh cũng phần khó hiểu.

Mùi vị quen thuộc quá?

Trong chốc lát, nhớ nổi từng nếm thử hương vị .

Nuốt xong một miếng, ông chủ gắp thêm một miếng lớn nữa, từ tốn nhai kỹ.

Từng chút, từng chút một, cuối cùng cũng nhận hương vị quen thuộc đến từ .

Giống hệt suất cơm hộp ngoài công trường hồi mở nhà máy, lúc còn thuê mướn.

Chính là hương vị , ăn kèm với cơm trắng, thể đ.á.n.h bay cả hai hộp cơm.

Quá đỗi thương!

Ngày xưa nghèo khó dễ ăn.

Giờ tiền , tìm hương vị ngày xưa quả thật chẳng dễ dàng gì.

"Món thực sự ngon đấy, bao năm mới nếm hương vị . Bà chủ, cho một bát cơm trắng nhé!"

Ông chủ bừng tỉnh, lên tiếng gọi Ngô Hân.

"Dạ, ngay."

Thấy khách ăn món con trai gặp vấn đề gì, Ngô Hân mới thở phào nhẹ nhõm.

cũng là đồ do con nít nấu, ngộ nhỡ khách ăn xong đau bụng thì phiền phức to.

Cô giờ thấy tò mò món rốt cuộc hương vị thế nào.

Hai vợ chồng cô vốn dĩ chẳng bao giờ tin tay nghề của con trai, hai nhóc nấu ăn chỉ coi như đang diễn kịch cho khách xem thôi.

phản ứng của khách kìa.

Cô thực sự nếm thử xem món con nấu rốt cuộc ngon đến mức nào.

Rõ ràng chẳng gì hấp dẫn, nhưng khách hàng vẻ hài lòng?

Thật sự khó hiểu.

"Món ... công nhận là ngon thật."

Một đồng nghiệp nam ngoài năm mươi tuổi nếm thử một miếng, tâm trạng bỗng chùng xuống. Bước tuổi xế chiều, ông ít hẳn, chỉ lẩm bẩm một câu chìm im lặng.

xúc động nghẹn ngào, dửng dưng vô cảm.

Phương Thương vẫn luôn âm thầm quan sát phản ứng của khách hàng, và cuối cùng rút kết luận.

Cái hương vị sâu sắc nhất trong ký ức của "Vua đầu bếp thiên phú" còn tùy thuộc từng đối tượng.

Ví dụ như trong ký ức của đó từng tồn tại một hương vị đặc biệt, khi thưởng thức món ăn của , họ sẽ cảm nhận ngay.

Còn nếu đó vốn chẳng lưu luyến hương vị nào sâu đậm, thì khi ăn cũng thấy bình thường.

Hiểu nguyên lý , Phương Thương cảm thấy hụt hẫng.

Cứ tưởng bàn tay vàng , món nào , mặc kệ ngon dở, nhờ "Vua đầu bếp thiên phú" thì ai ăn cũng cảm nhận hương vị mà họ khát khao nhất chứ.

Hóa !

Xem nấu những món ăn tuyệt hảo, giúp quán ăn của gia đình phát đạt, vẫn cố gắng trau dồi tay nghề, đạt đến cảnh giới "Vua đầu bếp" cấp tối đa, lúc đó thì các món nấu chắc chắn sẽ bất khả chiến bại.

He he.

Nghĩ tới đây là thấy tràn trề động lực!

Phương Quân con trai cứ ngây ngốc cửa bếp mà hềnh hệch, lúc ngang qua bực vỗ bốp một cái gáy .

"Cười ngu ngơ cái gì đấy, trong rửa rau ngay."

Phương Thương: ...

Đáng ghét, dám đ.á.n.h đầu Vua đầu bếp tương lai , lỡ đ.á.n.h ngốc thì đây!

"Không ngờ một quán nhỏ bình dân thế chủ nhỏ nấu ăn ngon đến ."

Ông chủ bùi ngùi xúc động, những đồng nghiệp cùng chung cảm nhận cũng gật gù khen ngợi.

Còn những ai thấy bình thường, thậm chí thấy món mặn thì chọn cách im lặng.

 

Loading...