Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 100: Hết đường lùi rồi

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:03:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đới Thiên Vũ mếu máo sắp đến nơi.

"Cô Vương ơi, là hết thật ạ, em thề lừa cô ."

Phương Thương thấy màn , bất giác lấy tay che trán. Đã cất công giấu thì cứ thế mà giấu tiếp , cô giáo mới thêm mấy cái tự giác khai hết thế.

cũng mang tâm hồn lớn, thể hiểu nỗi sợ hãi khi trẻ con sai mà đối diện với ánh mắt t.ử thần của lớn, chột đến nhường nào.

Vì đang trong giờ học, cô Vương chỉ quở trách hai em vài câu, nhân tiện nhắc nhở cả lớp, đó tiếp tục bài giảng.

Tan học, cô gọi cả hai ngoài hành lang sạc cho một trận nên , lúc mới xách theo bịch thịt kho tịch thu , hậm hực .

Suốt dọc đường, sắc mặt cô Vương vẫn vô cùng khó coi. Mặc dù trách phạt học trò, nhưng cơn giận trong lòng vẫn nguôi. Trở về phòng việc, cô ném phịch bịch thịt kho lên bàn, vớ lấy điện thoại định bụng sẽ gọi mắng vốn phụ của hai học trò ăn học .

Vừa cầm điện thoại lên, bất ngờ gọi tới, thế là cô đành máy tâm tình với .

Mẹ cô vốn tính , ban đầu chỉ định hỏi han tình hình sức khỏe của cô, nhưng chuyện nọ xọ chuyện , bắt đầu kể lể chuyện xóm giềng.

Nào là thanh niên trai nhà xóm Đông mới lấy vợ, cô bạn tiểu học nhà xóm Tây sinh một con trai kháu khỉnh, thì con gà mái nhà xóm Nam ấp một ổ gà con nhiều hơn gà nhà cô ba con, vân vân và mây mây.

Nghe lải nhải, tâm trí cô Vương dần bắt đầu lơ đễnh. Vừa đặt lưng xuống ghế, mũi cô bỗng nhiên ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng. Cúi xuống , cô mới phát hiện bịch nilon đựng thịt kho đang mở tung, mùi thơm quyến rũ cứ thế len lỏi bay .

Nước bọt trong miệng cô bắt đầu thi ứa .

Nói thật, cái mùi thơm ngào ngạt cỡ , lớn như cô ngửi thấy còn thèm thuồng, huống hồ gì đám trẻ con vốn dĩ chẳng lấy một chút tự chủ. Đặt cảnh của chúng, cơn giận bừng bừng ban nãy của cô bỗng chốc vơi phân nửa.

Cô quyết định sẽ báo cáo chuyện với phụ của Đới Thiên Vũ. Thế nhưng, lát nữa cô nhất định lôi hai đứa dằn mặt thêm một trận. Không phép mang đồ ăn vặt đến trường, thèm thì ở nhà tha hồ mà ăn, đến lớp là chăm chỉ giảng.

Cứ nghĩ ngợi vẩn vơ, chẳng thấy , rốt cục thì cơn thèm ăn càng dâng cao.

Tiết thứ ba cũng kết thúc, chỉ còn một tiết cuối cùng. Sắp đến giờ cơm, cái bụng rỗng tuếch bắt đầu biểu tình, ngửi thấy mùi thơm , ai mà chẳng cồn cào cơ chứ!

Cuộc điện thoại kết thúc, cô Vương tài nào chịu đựng nổi nữa, vội vàng lấy đôi đũa dùng một từ ngăn kéo, gắp một miếng đậu phụ khô tống ngay miệng.

Lúc đưa miếng đậu phụ lên miệng, cô cũng chút e dè. Chuyện là đồ thu của học sinh, cứ thế ăn luôn liệu kỳ cục quá nhỉ.

Bình thường tụi học trò cũng mang đồ chơi, truyện tranh đến lớp. Cô phát hiện thì tịch thu , thường thì vài hôm sẽ trả cho chúng.

Thế nhưng, thịt kho mà để vài hôm ăn thì hỏng bét, thế chẳng là quá phí phạm ! Giờ mà trả cho chúng thì còn tác dụng răn đe, giáo d.ụ.c nữa, thà rằng để cô... ăn luôn cho xong.

thì chúng cũng , đồ ăn mang đến trường sẽ tịch thu và ăn.

Tìm lý do chính đáng, cô Vương còn khách sáo nữa, gắp lấy gắp để.

"Cô vì thèm mới ăn , cô chỉ lãng phí thức ăn thôi."

Nói xong câu , cô lẩm nhẩm thêm vài câu thơ về sự trân trọng hạt gạo, đó mới chính thức đ.á.n.h chén.

Miếng đậu phụ khô màu đỏ thẫm đẫm đìa nước kho, màu sắc thật bắt mắt, lớp vỏ bóng loáng như khoác lên một chiếc áo choàng đầy mê hoặc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-100-het-duong-lui-roi.html.]

Được bằng công nghệ sấy khô, lớp vỏ đậu phụ dai dai sần sật. Vừa c.ắ.n một miếng, cô cảm nhận ngay cái độ dai độc đáo , quá cứng đến mức khó nhai, cũng quá mềm đến mức nhũn nhão. Cái độ dai càng tăng thêm thú vị khi thưởng thức.

Răng c.ắ.n xuyên qua lớp vỏ dai dẻo, chạm đến phần lõi bên trong, cô liền nhận đậu phụ vô cùng mềm mịn.

Phần lõi thấm đẫm nước sốt, khi nhai, nước sốt thịt kho ứa tràn ngập khoang miệng.

Càng nhai kỹ, đậu phụ càng độ đàn hồi và càng thơm. Ngay cả các góc cạnh cũng ngấm đẫm hương vị thịt kho, tạo nên sự hòa quyện hảo giữa hương vị và kết cấu, khiến lưu luyến mãi thôi.

Đây cũng đầu tiên cô Vương thưởng thức món thịt kho nhà Phương Thương. Cô chỉ ngờ rằng, đến cả món đậu phụ khô bình dân thế mà cũng ngon xuất sắc đến .

"Ngon quá, thật sự quá ngon."

Một miếng đậu phụ trôi tuột xuống bụng, mùi hương thịt kho quyến rũ quen thuộc lập tức đ.á.n.h thức vị giác, cô Vương tiếp tục cầm đũa lên gắp những món khác.

Sườn kho, lạc rang kho... cùng với nước sốt tuyệt hảo biến những nguyên liệu dân dã thành những món ăn ngon khó cưỡng, khiến ăn hoài ngán.

Cô Vương cảm giác như đang đắm chìm trong biển hạnh phúc, ăn đến mức miệng dính đầy dầu mỡ.

Phía bên lớp học, Nhạc Nhạc Thiên và Đới Thiên Vũ đang ngẩn ngơ lầu. Vừa cô giáo la rầy một trận, giờ hai em cùng cảnh ngộ đang bàn bạc đối sách.

Cố gắng nghĩ cách để thoát khỏi viễn cảnh cô giáo gọi phụ lên "uống nước chè", từ đó né luôn trận đòn "hội đồng".

Đới Thiên Vũ đầu óc nhanh nhạy, nghĩ đủ kế sách kỳ quái, thao thao bất tuyệt, thậm chí còn tung cả chiêu khổ nhục kế. Còn Nhạc Nhạc Thiên thì chỉ im lặng lắng .

Nghe một hồi, bỗng nhiên nhóc mếu máo bật nức nở.

Đới Thiên Vũ cạn lời: "Ê , chúng đang tìm cách giải quyết cơ mà, đ.á.n.h . Sao sớm thế? Cứ chờ đến khi đ.á.n.h thật cũng muộn, ráng cho bi t.h.ả.m để bố mềm lòng mà nương tay. Giờ hết nước mắt , lát nữa đ.á.n.h thật thì lấy gì mà ?"

Nhạc Nhạc Thiên càng t.h.ả.m thiết hơn.

"Tớ vì sợ đánh! Tớ thương cho cái đùi gà của tớ ! Miếng thịt bự chảng, tớ há mồm ngoạm một phát rõ to, nhai ngập cả răng. Khoảnh khắc c.ắ.n ngập miệng miếng thịt mới hạnh phúc ! Thế mà cuối cùng vẫn kịp nuốt nhả vứt thùng rác. Huhu, đùi gà của tớ."

Nghe xong, Đới Thiên Vũ cũng chút thông cảm. Nói thật, đúng là t.h.ả.m thật đấy. Cắn miếng đùi gà tận miệng , chỉ thiếu chút nữa là thưởng thức trọn vẹn, thế mà cuối cùng xôi hỏng bỏng .

"Lại còn cục xương gà thơm nức mũi nữa chứ, đủ để tớ gặm suốt mười phút chơi luôn. Thế mà còn kịp mút mát miếng nào vứt sọt rác . Xương gà của tớ, nó c.h.ế.t t.h.ả.m quá."

Đới Thiên Vũ thì bật . Suy tính , cuối cùng nhóc cũng nghĩ một cách.

"Hay là thế , chúng cứ thành khẩn đến tìm cô Vương kiểm điểm, xin cô, hứa từ nay sẽ ăn vặt trong giờ nữa, đồng thời quyết tâm thi cuối kì thật . Biết cô Vương thấy chúng thái độ thành khẩn mềm lòng trả một ít thịt kho thì ."

"Lúc đó, đòi bao nhiêu tớ sẽ chia cho một nửa, còn đỡ hơn là cứ tiếc nuối cái cục xương gà trong thùng rác ."

Nhạc Nhạc Thiên quệt nước mắt: "Đòi thật á? thành tích của tớ tệ hại thế , lấy mà thi ?"

Đới Thiên Vũ vỗ tay một cái: " ! Cậu lúc nào cũng đội sổ trường, hết đường lùi , còn gì mà sợ nữa?"

"Ừ nhỉ, giờ chúng tìm cô ngay thôi."

Bị lời của Đới Thiên Vũ thuyết phục, mặc dù trong lòng vẫn còn sợ cô giáo chủ nhiệm "một phép", nhóc vẫn dũng cảm bước theo Đới Thiên Vũ, hướng thẳng về phía văn phòng cô Vương.

Loading...