Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 101: Em là idol của anh

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:14:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , cô Vương vẫn đang say sưa thưởng thức món đồ kho.

Mấy món ngon tuyệt cú mèo! Cô đ.á.n.h bay sạch đĩa đậu hũ và đậu phộng rang trong một nốt nhạc, giờ chỉ còn vài miếng sườn, nỡ ăn hết ngay. Cô cầm một miếng sườn lên, nhấm nháp phần thịt mút mát phần xương, cố gắng tận hưởng trọn vẹn hương vị tuyệt hảo của món ăn .

Đừng thấy cô Vương còn trẻ mà lầm, cô là một sành ăn, vị giác cực kỳ nhạy bén, đồ ăn chỉ cần lệch vị một chút là cô nhận ngay.

Cuối tuần thưởng thức món thịt kho do Phương Thương , gần đây mua món thịt kho do bố Phương Thương , cô dễ dàng nhận tay nghề của Phương Thương vẫn nhỉnh hơn hẳn.

Lúc , nếm thử món sườn và đậu phộng mà Đới Thiên Vũ mang tới, cô lập tức nhận ngay đây là do chính tay Phương Thương chứ bố bé. Chỉ là Phương Thương lúc nào và Đới Thiên Vũ mua bằng cách nào.

Đới Thiên Vũ và Phương Thương vốn thiết, chắc hẳn là Phương Thương tranh thủ thời gian rảnh rỗi , Đới Thiên Vũ mua trực tiếp từ tay bạn.

Nghĩ đến đây, trong lòng cô Vương bỗng trào dâng một chút ghen tị.

Nhìn Đới Thiên Vũ kìa, cửa để mua món ngon cực phẩm, còn cô mang tiếng là lớn, là giáo viên chủ nhiệm đường đường chính chính của Phương Thương, thế mà chỉ đành chờ đến cuối tuần mới ăn.

Lúc , Đới Thiên Vũ và Nhạc Nhạc Thiên đến cửa phòng giáo viên. Hai đứa cứ đùn đẩy , ai cũng đối phương là gõ cửa.

Đẩy qua đẩy , kết quả là hai đứa dùng sức mạnh, cùng lúc ngã nhào cửa phòng.

Cô Vương vốn khóa cửa, hai đứa đ.â.m sầm , cánh cửa bật mở, hai đứa loạng choạng lao thẳng trong phòng.

"Xin cô, chúng em cố ý ạ."

Hai đứa ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm ngay ánh mắt của cô Vương - đang cầm khúc xương sườn mút lấy mút để, khóe miệng vẫn còn dính đầy nước sốt.

Trong tích tắc, cả hai bên đều hóa đá.

Nhất là cô Vương, sự ngỡ ngàng của cô gọi là... " của ngỡ ngàng mở cửa cho ngỡ ngàng, ngỡ ngàng đến tận nhà".

Hỏi: Tịch thu đồ ăn vặt của học sinh lén ăn trong giờ học, nhịn lôi ăn sạch, chính học sinh đó bắt quả tang thì ? Đang gấp, mong giúp đỡ!

Cô Vương bối rối cực độ, hận thể tìm cái lỗ nẻo nào chui ngay xuống đất cho xong.

Nhất là khi thấy hai đứa trẻ với vẻ ngốc nghếch, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc, cô càng cảm thấy còn mặt mũi nào để ai.

Hai con nhỏ bé trong lòng cô đang đ.á.n.h chí chóe. Một mắng: "Đã bảo là đừng tham ăn mà, giờ thì rước họa , là lớn mà kìm chế cái miệng, xem bây giờ mày giấu mặt ."

Người cãi: "Đồ ăn thơm ngon nhường bày mặt, ai mà chẳng thèm, nhịn thì trách tao ?"

Bầu khí tĩnh lặng đến đáng sợ, sáu con mắt trừng trừng .

cô Vương cũng là lớn, vài giây bối rối, cô lấy bình tĩnh, giữ nguyên vẻ mặt cảm xúc, đặt khúc xương sườn xuống bàn, rút khăn giấy, từ tốn lau sạch khóe miệng mới lên tiếng hỏi:

"Hai đứa tìm cô việc gì ?"

Nhạc Nhạc Thiên chằm chằm miếng sườn bàn, ngây ngốc gì, còn Đới Thiên Vũ thì quên mục đích của .

"Thưa cô, chúng em đến đây để kiểm điểm ạ. Là học sinh, chúng em những lén ăn trong giờ học mà còn chú ý giảng, thật sự là nên chút nào. Cô mắng chúng em cũng chỉ vì cho chúng em thôi. Chúng em ạ, cô tha thứ cho chúng em cô?"

Nói xong, thấy Nhạc Nhạc Thiên vẫn còn ngơ ngác, Đới Thiên Vũ huých cùi chỏ bạn, Nhạc Nhạc Thiên lúc mới luống cuống mở miệng:

"Vâng ạ thưa cô, chúng em ạ. Mong cô tha thứ cho chúng em, chúng em dám thế nữa ạ."

Cô Vương khẽ thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-101-em-la-idol-cua-anh.html.]

"Hai đứa thực sự cần kiểm điểm bản . Mấy bài tập lớn cô giảng sáng nay đều là những bài từng xuất hiện trong đề thi cuối kỳ lớp năm của mấy năm , vốn khó, hai đứa chú ý giảng, lỡ năm nay đề thi trúng thì hai đứa thế nào?"

"Đồ kho do Phương Thương ngon, cô cũng thèm nhịn , nhưng hai đứa thể cố nhịn một chút, đợi đến giờ chơi ăn mà. Đới Thiên Vũ, lát nữa cô sẽ giao cho em vài đề thi, em về thử, cô sẽ kiểm tra xem em nắm kiến thức ."

Cô Vương chuyển ánh sang Nhạc Nhạc Thiên, giọng điệu trở nên nhẹ nhàng, nở nụ hiền hậu.

"Nhạc Thiên , cô giao đề thi cho em . Ở đây cô vài bài tập cơ bản, em đem về thử nhé. Không hiểu chỗ nào thì cứ mang đến hỏi cô, sai cũng , ít nhất là chúng nỗ lực. Để khi em lớn lên, nhớ thời gian , em sẽ hối tiếc."

Nghe đến đây, Nhạc Nhạc Thiên đột nhiên bật nức nở.

Cậu bé luôn là học sinh kém của lớp, các giáo viên đây đều thích , chuyện mời phụ diễn như cơm bữa. Bố cũng ép học đủ các lớp học thêm, áp lực đến mức thở nổi, suốt ngày ủ rũ, buồn bã.

Mãi cho đến khi lên lớp ba, cô Vương giáo viên chủ nhiệm, cô luôn động viên, dạy những bài tập cơ bản, phụ đạo kiến thức lớp hai cho .

Sau , nhận thấy bé thực sự thể tiếp thu bài vở, cô Vương hề hắt hủi . Trái , nhận tâm lý , cô khuyên nhủ rằng, chỉ học kém chứ , và con đường tương lai chỉ duy nhất việc học.

Cô còn chủ động tìm gặp phụ để công tác tư tưởng, khuyên bố cho nghỉ những lớp học thêm phức tạp và phù hợp với , đó là cho theo học lớp mỹ thuật mà yêu thích. Từ đó, bé mới dần vui vẻ, hoạt bát trở .

Cô Vương đối xử với như , thế mà quậy phá trong giờ học của cô, thật sự là nên chút nào.

Nhạc Nhạc Thiên càng nghĩ càng thấy , lóc ầm ĩ.

"Cô Vương ơi, em ạ. Cô đối xử với em như thế, em thể quậy phá trong giờ của cô . Cô đ.á.n.h em cô."

"Thôi nào, , sửa sai là ." Cô Vương mỉm an ủi.

Nhạc Nhạc Thiên sướt mướt, nước mắt mũi tèm lem, cô Vương và Đới Thiên Vũ dỗ dành mãi mới nín. Thấy sắp đến giờ lớp, cô Vương giục hai đứa về.

"Mau về lớp , dù là tiết Thể d.ụ.c cũng đến muộn."

Đới Thiên Vũ chần chừ, hỏi nhỏ: "Cô Vương ơi, chuyện mời phụ ..."

Cô Vương chớp mắt, đáp: "Cô là sẽ mời phụ ?"

Đới Thiên Vũ mắt sáng rỡ: "Cảm ơn cô Vương ạ! Bài kiểm tra em sẽ cố gắng hết sức để tiến bộ thêm một bậc ạ."

Hai đứa trẻ nắm tay chạy tung tăng sân trường.

Chạy nửa đường, Nhạc Nhạc Thiên vẫn còn thút thít. Đới Thiên Vũ vẻ vô cùng nghĩa hiệp, lôi từ trong tay áo một miếng sườn bọc trong khăn giấy.

"Thôi nào, nín , cho gặm vài miếng sườn nè."

Nhạc Nhạc Thiên ngơ ngác hỏi: "Đồ kho của cô Vương thu hết cơ mà, vẫn còn?"

Đới Thiên Vũ "Ồ" lên một tiếng, đắc ý: "Vừa nãy bù lu bù loa, lúc cô Vương lấy giấy lau nước mắt cho , tớ tranh thủ thó một miếng. Miếng sườn ngon hơn cả xương gà của đấy."

Nhạc Nhạc Thiên: ... Đới Thiên Vũ giỏi thật, học giỏi to gan, giỏi hơn gấp trăm ngàn .

"Vũ ca, là idol của tớ."

Sau khi hai đứa rời , cô Vương phắt , đ.ấ.m thùm thụp cái gối ôm. Ôi chao ôi, hổ quá, ngượng quá mất, chỉ rời khỏi Trái Đất ngay lập tức.

May mà bọn trẻ còn nhỏ, cô dùng một tràng đạo lý lớn lao cộng thêm chiêu "đề thi" cho mụ mị đầu óc, nếu cô thực sự đối mặt với chúng thế nào.

Còn chuyện mời phụ á? Đùa , cô ăn sạch đồ kho của chúng nó , rủi mà lúc gặp phụ , đứa trẻ thốt câu: "Cô giáo ăn hết đồ kho tịch thu của con ", thì chẳng cô sẽ "tử hình" mạng xã hội luôn ?

 

Loading...