Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 102: Độc khổ khổ không bằng chúng khổ khổ
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:14:26
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn chút đồ kho bõ dính răng, cô Vương càng thấy thèm thuồng hơn. Tiết cuối cùng cô giờ dạy nên thể chuồn mua đồ kho sớm .
Việc cô Vương sốt ruột vô cùng. Đến nơi mua là một nhẽ, nhưng thèm mà mua là một câu chuyện khác.
Nghĩ ngợi một lát, cô Vương dứt khoát gọi shipper chạy việc vặt, nhờ họ đến quán mua giúp, còn bản thì lên lớp dạy học.
Bữa trưa, cô Vương đương nhiên thưởng thức một bữa cơm thịt kho ngon lành. Ăn xong, cô soạn cho Đới Thiên Vũ một bộ đề thi nâng cao. Nghĩ nghĩ , cô tiện tay soạn luôn cho Phương Thương một bộ.
Đã là theo sát việc học của Phương Thương, thể nuốt lời .
Thế là đến tiết tự học buổi chiều, bốn tờ đề thi chình ình mặt, Phương Thương trợn tròn mắt. Cớ "liên lụy" thế ? Ánh mắt dừng Đới Thiên Vũ.
Đới Thiên Vũ mà nguyên cớ tại thêm đề thi, chỉ lắc đầu mờ mịt.
Phương Thương .
Nam nhi dễ rơi lệ, chỉ vì chạm đến chỗ đau lòng thôi.
"Thưa cô, Đới Thiên Vũ ăn vụng, cô phạt đề thi là đúng , tại phạt cả em? Em ăn vụng ? Đâu kiểu như ."
Cô Vương nở nụ hiền hậu, vỗ vỗ vai Phương Thương.
"Dù tài nghệ nấu nướng của em xuất sắc đến mức ai sánh bằng, nhưng việc học văn hóa cũng thể bỏ bê. Dù em cũng chỉ là một đứa trẻ, tiện thể học lực của em cũng khá , nhân cơ hội hệ thống kiến thức, sai chỗ nào cô sẽ giảng cho."
Cả Phương Thương như mềm nhũn, chỉ học bình thường, nỗ lực học tập thôi mà, cớ "tai bay vạ gió" giáng xuống mấy tờ đề thi thế .
Đám học sinh xung quanh bắt đầu khúc khích. Mặc dù "Anh Thương" là thần tượng của bọn chúng, nhưng điều đó ngăn cản chúng hả hê nỗi đau của khác.
Anh Thương Thương, dù giỏi giang đến thì cũng cắm mặt đề thi thôi, còn nhiều hơn bọn em nữa chứ.
Đến cả Mạnh Đoan Nhã cũng nhịn , khẽ với Phương Thương một câu cố lên.
Nhìn khác cắm cúi bài tập, còn thì nhởn nhơ chơi đùa, quả thực là một cảm giác cực kỳ sảng khoái. Ít nhất là đối với học sinh tiểu học, điều chính xác.
Phương Thương mếu máo hỏi: "Cô Vương ơi, cô đang 'bồi dưỡng' riêng cho em đấy ?"
"Cũng hẳn là thế, chỉ là bộ đề khó, trong lớp chẳng mấy bạn . Môn toán của em khá , tự học đến phương trình bậc nhất hai ẩn thì nên thử, còn các bạn khác..."
Cô Vương còn dứt lời, Phương Thương tiếp lời: "Vậy cô Vương ơi, là cho cả lớp cùng ạ. Thật đấy, đằng nào cũng sắp thi cuối kỳ , để cùng hệ thống kiến thức luôn. Em tin là các bạn cũng sẵn lòng chăm ngoan học giỏi."
Câu dứt, nụ môi mấy đứa học sinh đang trộm bỗng chốc cứng đờ. Vài đứa trợn mắt, trừng trừng cô Vương, chỉ sợ cô thốt chữ "Đồng ý".
Có đứa ôm đầu, vẻ mặt như sắp c.h.ế.t đến nơi. Lại ít đứa giơ tay sức can ngăn Phương Thương. Đáng tiếc, Phương Thương giả lơ, vẫn tiếp tục thuyết phục cô Vương cho cả lớp cùng đề thi.
Một chịu khổ bằng cùng chịu khổ.
Một lát , cô Vương thuyết phục, gật đầu đồng ý: "Cũng , cả lớp cùng ."
"Khônggggg!"
Tiếng than vang rền khắp phòng học.
Tiết học đầu tiên buổi chiều kết thúc, cô Vương ôm giáo án về phòng việc. Giữa đường, cô vô tình thấy cô Trương - mối quan hệ khá với - đang xách một chiếc túi ni lông, hầm hầm bước . Cô liền lên tiếng gọi.
Cô Trương ngoảnh thấy cô Vương, như vớ để xả bầu tâm sự, liền tuôn một tràng: "Cô Vương, cô đến đúng lúc lắm. cho cô , đám học sinh lớp tức c.h.ế.t . Sắp thi cuối kỳ , giao đề ôn tập, nhấn mạnh trọng tâm cho chúng nó, thế mà chúng nó những thèm giảng mà còn lén ăn vụng trong giờ học."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-102-doc-kho-kho-khong-bang-chung-kho-kho.html.]
Cô Vương chớp chớp mắt, chuyện quen thế nhỉ?
"Ờm, lớp cũng , sáng nay phát hiện và phạt chúng nó ."
"Cái gì, lớp cô cũng ? Lớp cũng bắt mấy đứa."
Lúc đang là giờ chơi, nhiều giáo viên đang đường về phòng việc. Nghe thấy hai chuyện, họ cũng vây .
"Trong giờ của , cứ lưng bảng là chúng nó lén ăn vụng. Hơn nữa, chỉ một đứa , bắt quả tang tại trận ba đứa cùng ăn vụng, tức tăng xông."
"Lớp cũng . Không cụ thể là bao nhiêu đứa, nhưng bắt quả tang tại trận chính là lớp trưởng và lớp phó học tập. Lúc đó cảm thấy như trời sập xuống ."
Mọi hỏi thăm một lượt mới phát hiện , hiện tượng ăn vụng chỉ xuất hiện ở một lớp, cũng chẳng mới xảy ngày hôm nay. Không chỉ những học sinh cá biệt thích quậy phá trong giờ học, mà một lượng lớn học sinh ngoan ngoãn, học giỏi cũng "nhúng chàm".
Các giáo viên đều cảm thấy kỳ lạ.
"Có chuyện gì thế nhỉ, dạo học sinh chuộng mốt ăn vụng trong giờ học ?"
" , chẳng lẽ học sinh đồng loạt bước tuổi dậy thì sớm, đối đầu với lớn?"
"Nếu thực sự là do tuổi dậy thì thì khó xử đấy, họp phụ để bố phối hợp cùng giáo viên hướng dẫn học sinh."
Một đám giáo viên bàn tán xôn xao, ai nấy đều cau mày nhíu trán, cứ như đang đối mặt với một vấn đề hóc búa lắm .
Cô Vương bên cạnh, bỗng ảo giác " đều say tỉnh".
Cô lên tiếng hỏi: "Mấy em học sinh ăn vụng đó, rốt cuộc là ăn cái gì thế? Có là đồ kho ?"
"Hình như là đồ kho đấy, ngửi thơm lắm."
" , là chân gà kho. Lúc bắt , em nhổ từ miệng nguyên cục xương chân gà, trong ngăn bàn còn một đống xương gà nữa."
" xem , là thịt đầu lợn kho. Cái món béo ngậy như thế mà chúng nó lén lút ăn sáng sớm tinh mơ, cũng sợ ngán. À mà cô , cô Vương?"
Vừa , các giáo viên cũng tự thấy kỳ lạ. Tại chúng nó đều ăn đồ kho? Mấy ngày nay lễ tết gì mà nhà nào cũng đồ kho chứ?
Thế là chuẩn .
Cô Vương mỉm : "Mọi xem, khả năng nào học sinh ăn vụng chỉ đơn giản là vì món đó quá ngon, chúng nó thèm quá nên cưỡng , chứ chẳng do tuổi dậy thì nổi loạn gì sất."
"Sao thể thế ?" Các giáo viên đều mấy tin tưởng.
Một đứa thèm ăn thì còn hiểu , nhưng thể nào đứa nào cũng thèm. Nhất là những học sinh học giỏi, hầu hết đều tính tự kỷ luật cao. Đi học bao nhiêu lớp học thêm, thành tích học tập xuất sắc như thế, ăn đồ kho thì để đến giờ chơi ăn ?
Xem những giáo viên đều đến quán A Quân và Phương Thương, cũng từng nếm thử món ăn do Phương Thương . Trong lòng cô Vương dâng lên một niềm tự hào khó kiềm chế.
Học sinh nấu ăn ngon đó chỉ học lớp cô, mà cô còn thưởng thức đồ kho của em mấy , hehehe.
Nhìn xem, họ bỏ lỡ điều gì kìa.
Cô Vương hắng giọng, đợi đến khi ánh mắt của tất cả các giáo viên đều đổ dồn về phía , cô mới mở lời:
"Thực thì, chúng nó chỉ vì thèm ăn thôi, cần suy nghĩ nhiều. chỉ chúng nó ăn vụng đồ kho, mà còn rõ ràng những món đồ kho đó mua ở quán A Quân cách trường hơn ba cây . Hương vị tuyệt đỉnh, đến còn mê mẩn."
Cô ngập ngừng một chút bổ sung thêm: "Mọi nhất là từ hôm nay trở , hãy nhắc nhở học sinh ăn đồ kho thì ăn ở nhà cho xong, đừng mang đến trường. Bởi vì, thực sự là thể cưỡng , mùi của nó thơm nức mũi luôn."