Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 103: Em chấp mười người

Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:14:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các giáo viên cô Vương , vẻ mặt chút mơ hồ: "Cô Vương, cô rành rẽ chuyện quá ?"

Cô Vương ưỡn thẳng lưng, nét mặt đầy tự hào, ánh mắt lấp lánh niềm kiêu hãnh.

"Bởi vì, những món ăn tuyệt hảo đó chính là học trò Phương Thương của , mệnh danh là 'Tiểu Phú Quý' thời nay. Học trò Phương Thương của chỉ học giỏi, là học sinh xuất sắc, mà còn tài nấu nướng đỉnh cao. Đồ kho em , đến đầu bếp khách sạn năm cũng chào thua."

Cô Vương kể lể một cách say sưa, khoa tay múa chân, thuật bộ quá trình nấu nướng của Phương Thương. Bản cô vốn chỉ lơ mơ, nhưng học sinh thích bàn tán, thỉnh thoảng ở hành lang giờ chơi cô ngóng vài câu chuyện, giờ thì cô bê nguyên xi những chuyện đó để kể .

Kể xong, cô còn lặp một nữa.

"Phương Thương, học trò của ."

Các giáo viên cô kể về những "chiến tích" thì chỉ thấy thật lố bịch, chẳng khác nào đang ba hoa chích chòe. Nghe đến câu chốt hạ của cô, càng cạn lời.

Rõ ràng đang bàn về vấn đề học sinh lén ăn vụng trong giờ học và tìm cách giải quyết, tự nhiên câu chuyện rẽ sang một hướng khác, biến thành màn khoe khoang trắng trợn của cô Vương về học sinh ưu tú của .

"Mọi tin đúng ? Nghĩ đang c.h.é.m gió, còn c.h.é.m gió quá lố ?"

Cả nhóm giáo viên đồng loạt gật đầu, đó đồng loạt lắc đầu.

"Không, ."

Không mới là lạ đó nha. Bất cứ ai đầu đều cảm giác cô đang bốc phét.

Cái gì mà màu sắc đỏ au, hương thơm bay xa mười dặm, ngửi thôi ứa nước miếng, ăn thì thơm ngon dứt , cứ như đang tiểu thuyết .

Cô Vương thừa những giáo viên đang nghĩ gì, bèn đưa đề nghị: "Hay là thế , vì sức khỏe thể chất và tinh thần của học sinh, cũng như để quản lý hơn, giúp các em tuân thủ kỷ luật, đề nghị chiều nay khi tan trường, chúng cùng đến quán A Quân ăn đồ kho, để tự trải nghiệm sức cám dỗ của đồ kho nó khủng khiếp đến mức nào."

Cô Trương, vô tình biến thành phông bạt từ đầu đến giờ, bỗng nhớ điều quan trọng nhất: "Cô là đồ kho đó ai cũng thích ăn , mỗi ngày chỉ chừng đó, muộn là hết sạch. Chờ chúng tan trường mới , gì còn mà ăn."

Khóe miệng cô Vương nhếch lên một nụ đầy ẩn ý quen thuộc, cô dịp dẻ: "Mọi cứ yên tâm, đồ kho các ngày trong tuần là do bố của học sinh . Mục đích là để những học sinh nhà ở xa thời gian đến mua, khỏi tranh giành với khác cuối tuần."

"Để đảm bảo học sinh tan học vẫn đồ kho để mua, Phương cố tình giữ một phần, đến đúng sáu giờ mười phút mới bắt đầu bán. Chúng tan học xong, đạp xe qua đó là vặn thời gian."

Càng càng thấy vô lý đùng đùng, bình thường ai ngày nào cũng mua thịt kho chứ?

Các giáo viên suy tính , cuối cùng cũng đồng ý, lý do chính yếu là do họ quá tò mò về cái hương vị mà cô Vương hết lời ca tụng.

"Được, thử thì thử."

"Vậy quyết định thế nhé."

Mọi bàn bạc thống nhất sẽ tập trung ở cổng Tây của trường cùng xuất phát.

...

Buổi chiều trôi qua cũng nhanh, loáng cái đến giờ tan học.

Trước đây, khi chuông báo tan trường reo, học sinh nào cũng chỉ nhăm nhăm việc ba chân bốn cẳng chạy về nhà, xong bài tập là thể tự do vui chơi.

bây giờ chuyện khác. Tan học, ít học sinh tụ tập thành từng tốp dăm ba đứa, hướng thẳng về phía quán A Quân. Bọn trẻ ríu rít trò chuyện, khuôn mặt đầy vẻ háo hức, thi thoảng chép miệng nhớ về hương vị đồ kho từng nếm thử.

"Mẹ tớ bảo ăn uống cân bằng dinh dưỡng, thể ngày nào cũng ăn thịt kho. Hôm nay cho tớ tiền, chắc quên mất là tớ còn tiền lì xì, hehe. Tớ tự mua, xơi một cái đùi gà to bự hẵng về nhà, tớ chắc chắn sẽ phát hiện ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-103-em-chap-muoi-nguoi.html.]

"Nhà tớ thì khác, bố tớ ngày nào cũng ngóng tớ xách một túi đồ kho về. Hai thích ăn cơm với thịt kho lắm. Nếu tớ mua , chắc bố sẽ buồn thiu cho mà xem. Haiz, còn nhỏ tuổi mà tớ gánh vác sự kỳ vọng to lớn của bố ."

"Tớ cũng . Nếu tớ mua đồ kho, bố tớ về mặt cứ như đưa đám, tớ thì chán ăn mất ngủ. Gia đình tớ là toang."

"Mọi cố lên nhé, tớ đây, haha."

Một vài học sinh nhà ở xa phụ đến đón, lúc đang vắt vẻo xe máy điện, thấy các bạn học vẫn đang dùng "hai cẳng" để di chuyển, bèn vẫy tay chào hỏi, tiện thể khoe khoang một phen.

Từng nhóm học sinh nối đuôi kéo đến quán A Quân, bắt đầu xếp hàng rồng rắn.

Phương Quân thấy học sinh tan trường kéo đến xếp hàng, liền vớt phần đồ kho chừa từ và bắt đầu bán.

Những miếng thịt kho nóng hổi, khói bốc nghi ngút bày lên bàn, mùi thơm ngào ngạt khiến đám học sinh thèm thuồng đến mức mắt sáng rực. Bọn trẻ vội vàng rút tiền , háo hức chờ đợi bữa tối, vì quá sốt ruột nên bắt đầu giục giã.

"Chú ơi, cháu thèm quá, chú nhanh tay lên chút chú."

"Trời ơi, đằng cháu còn tận mười hai , cháu ghen tị mười hai , mệt tim quá mất."

Đứng đầu hàng là một nhóc lớp ba. Vừa khỏi cổng trường, đèo thẳng tới đây. Học sinh lớp ba tan học sớm, xe máy điện nên tất nhiên đến sớm nhất.

Nghe thấy tiếng giục giã phía , nhóc ngoái đầu , toe toét đầy vẻ đắc ý.

"Hahahaha, tớ là một nhé, em chấp mười , , em chấp tất! Bọn gà mờ, hãy quỳ gối tốc độ thần sầu của bổn đại gia ."

Những học sinh xếp hàng phía đồng loạt giơ ngón tay giữa về phía nhóc.

Đang lúc bầu khí vô cùng sôi động, cô Vương dẫn theo một đám giáo viên cũng nếm thử đồ kho bước quán A Quân. Khi đám giáo viên đẩy cửa bước ...

Sắc mặt của đám học sinh đang xếp hàng bỗng chốc đổi. Vừa nãy còn đùa rôm rả, giờ đứa nào đứa nấy nghiêm như tượng, mắt thẳng, thậm chí dám thở mạnh.

"C.h.ế.t tiệt, cô chủ nhiệm lớp đến đây?"

"Thầy dạy Văn của bọn cũng mặt! Tiêu , bài tập Văn còn nộp, nhỡ thầy hỏi đến thì trả lời ."

"Kìa, chẳng là cô giáo tiếng Anh của lớp ? Trời ơi, mấy ngày nay em dám mặt cô. Cô hỏi 'go home' tại thêm 'to', em lỡ miệng bảo vì về nhà vui quá nên 'to' (nôn) , đến trường học nên buồn đến phát 'to' (nôn). Lúc đó cô giáo tiếng Anh của lớp tức đến mức nhai đầu em luôn."

*Chữ 吐 nôn giống như “to” tiếng , thêm chút khẩu âm tung của là to=tu.

"Haha, giáo viên của mấy bạn đến hết , may mà cô giáo lớp ... khụ khụ..." Cứu với, bước cuối cùng cô chủ nhiệm của học sinh đang dở dang thì là ai. Cậu nhóc như ai bóp nghẹn cổ, vội vàng im bặt.

Trẻ con tụ tập vốn ồn ào, cả đám trẻ con biến quán nhậu thành cái chợ vỡ.

Ai ngờ một lúc đến bảy tám giáo viên xuất hiện, khiến bộ học sinh xếp hàng bỗng im phăng phắc.

Mọi học sinh đều hóa thành "cỗ máy mua đồ kho cảm xúc", Phương Quân hỏi gì đáp nấy, lúc nhận đồ kho thậm chí còn trường hợp bước bằng một chân. Lấy đồ kho xong, chúng , lượt cúi chào từng giáo viên.

Chào xong, chúng như cái máy bước khỏi quán nhậu, xác nhận cửa đóng , chúng liền chạy nhanh như thỏ, biến mất khỏi tầm mắt trong chớp nhoáng.

Bọn chúng cứ tưởng các giáo viên đang để mắt đến , nhưng thực , lúc các giáo viên đều đang dán mắt những miếng đồ kho bàn.

Thơm, thơm quá! Vừa bước chân quán nhậu, họ mùi hương thịt kho quyến rũ bao vây.

 

Loading...