Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 107: Nếu có thể làm lại từ đầu
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:14:31
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dù Phương Thương chỉ là một học sinh, thực khách trong quán nôn nóng đến mấy cũng chẳng tiện xen . Đang lúc sầu não nghĩ đến cảnh sắp mất cơ hội thưởng thức những món ngon trong tuần, thì Vạn T.ử Lâm ở bàn bên cạnh bất ngờ lên tiếng.
"Bà chủ ơi, là thế , cuối tuần đến dạy kèm cho Phương Thương nhé. tên là Vạn T.ử Lâm, hiện đang là giáo viên dạy lớp 3 đến lớp 6 ở trường Phụ thuộc. Phương Thương đang học lớp 5, đúng chuyên môn của luôn."
Vạn T.ử Lâm khẽ lau những ngón tay dính dầu mỡ. Cái món cổ vịt cay cô gặm thật sự quá xuất sắc, hương vị cay nồng, thơm phức, xộc thẳng lên não. Cô cất công chờ đến giờ mới mua đấy.
Khó khăn lắm mới mua một phần, nếu ông chủ nhỏ ngừng món , thì tiền cũng chẳng mua nổi. Cô tuyệt đối thể chấp nhận viễn cảnh kinh hoàng đó.
Chỉ là kèm cặp một đứa trẻ học bài thôi mà, đây là nghề của cô, dễ như trở bàn tay.
"Cái gì? Dạy kèm á?!"
Cả ba nhà Phương Thương đồng loạt phắt , trố mắt Vạn T.ử Lâm.
Vạn T.ử Lâm mỉm : " thấy bé đam mê nấu nướng. Ban nãy khi chị bảo cấm bếp các ngày trong tuần, buồn thiu. Kể cả ép học thì cũng chẳng hiệu quả . Chi bằng cứ để tự do những gì thích ngày thường, chỉ cần khống chế thời gian trong bếp nửa tiếng là ."
Cô ngừng một chút, tiếp: "Còn hai ngày cuối tuần, thể dạy kèm miễn phí cho bé. Như , điều yêu thích, đảm bảo việc học, quả là một công đôi việc."
Nghe Vạn T.ử Lâm , mắt Ngô Hân và Phương Quân lập tức sáng rực lên. Trường Trung học Phụ thuộc là một trong những trường điểm hàng đầu ở Giai Thành, giáo viên ở đó là những xuất sắc. Có một giáo viên giỏi như đến dạy kèm cho con trai, đây đúng là một cơ hội ngàn vàng.
"Tuyệt quá, cô Vạn, cô thực sự sẵn lòng dạy kèm cho con trai ?"
"Vâng, sẵn lòng."
"Thế thì chúng sẽ trả học phí đàng hoàng, thể để cô dạy miễn phí ." Ngô Hân tươi rói.
Vạn T.ử Lâm xua tay: "Chút lòng thành mà, đáng gì . Đằng nào cuối tuần cũng đến quán A Quân xếp hàng lấy mua đồ kho. Thời gian chờ đợi cũng mất cả buổi, trong lúc chờ ăn, tiện thể kèm cặp bé luôn, chẳng ảnh hưởng gì đến thời gian của cả."
"Vậy... thì cảm ơn cô nhiều lắm."
Hai vợ chồng rối rít cảm ơn Vạn T.ử Lâm, rõ ràng là đồng ý với thỏa thuận . Họ thậm chí bắt đầu bàn bạc xem nên sắp xếp lịch học cuối tuần thế nào cho hợp lý.
Họ thì vui mừng hớn hở, nhưng Phương Thương đang ròng trong lòng.
Lúc , khuôn mặt trông hệt như sét đ.á.n.h trúng, tinh thần suy sụp.
Trời ạ! Ngày nào cũng cất công nấu nướng những món ngon cho họ thưởng thức. Cô giáo Vạn dường như cũng căn đúng giờ để đến ăn. Vậy mà giờ đây, khi chén no nê, cô đ.â.m lưng , bắt gánh thêm cục nợ học kèm. Thật đúng là bất công!
"Bố , chuyện học kèm ..."
"Còn mau cảm ơn cô Vạn , dạy kèm miễn phí cho con đấy."
Phương Thương còn kịp dứt lời, Ngô Hân ấn mạnh vai , ép lời cảm ơn.
Khóe miệng Phương Thương giật giật, trong ánh mắt ánh lên vẻ đau đớn tột cùng, nhưng vẫn cố nặn một nụ gượng gạo, lí nhí tiếng cảm ơn.
Vạn T.ử Lâm hiền hậu: "Không gì , cô sẽ tận tình chỉ dạy cho em, cứ yên tâm."
Ông trời ơi, thả một luồng sét xuống đ.á.n.h c.h.ế.t cho !
Phương Thương gào thét trong câm lặng: sắp phát điên !
Phương Thương cứ ngỡ đây là tột cùng của sự đau khổ. Nào ngờ sáng hôm , khi đang ăn sáng, đối mặt với một cú sốc kinh hoàng hơn.
Trong lúc dùng bữa, vô tình lướt xem một đoạn video quảng cáo về các lớp học năng khiếu. Kể từ giây phút đó, thứ vượt tầm kiểm soát.
Ngô Hân đang chăm chú xem video, bỗng nhiên vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái, kêu lên "Ái chà".
"Trời ơi, thể quên mất chuyện quan trọng cơ chứ!"
Tiếng thét thất thanh của cô khiến cả chồng lẫn con giật b.ắ.n . Phương Quân vội vã lao từ trong bếp , vẻ mặt đầy lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-107-neu-co-the-lam-lai-tu-dau.html.]
"Có chuyện gì thế? Bị bỏng sữa đậu nành ? Nhanh lên, để đưa em bếp xối nước lạnh." Nói nắm lấy tay trái của vợ.
Ngô Hân ngơ ngác: " em cầm ly sữa bằng tay mà."
"Ờ, thì xối tay ."
Ngô Hân lời chồng dậy, mới đến cửa bếp thì sực nhớ điều gì đó, cô vỗ tay lên trán.
"C.h.ế.t thật, em lẩm cẩm mất . Em bỏng tay, là chuyện khác cơ."
Phương Quân thở phào nhẹ nhõm: "Thế rốt cuộc là chuyện gì?"
Ngô Hân chỉ quảng cáo điện thoại, sốt sắng : "Em đăng ký cho con ba lớp học năng khiếu cơ mà. Dạo nó cứ mải mê với chuyện nấu nướng, chẳng học buổi nào. Thế chẳng tiền học của em ném qua cửa sổ ?"
"Phụt... Khụ khụ..."
Phương Thương ngụm sữa đậu nành sặc nghẹn, ho sặc sụa. Hèn gì sáng nay ngủ dậy mắt giật liên hồi, hóa là điềm báo cho chuyện .
Hôm qua tự nhiên vớ một cô giáo dạy kèm cuối tuần, hôm nay định lôi thêm mấy lớp học năng khiếu hành hạ. Đây là học năng khiếu là định lấy mạng đây?
Bên , Ngô Hân vẫn đang cuống cuồng: "Bây giờ tiền học thêm đắt đỏ lắm, ba lớp gộp cũng ngót nghét chục nghìn tệ. Sao em thể quên mất chuyện hệ trọng như thế nhỉ? Em đúng là một vô trách nhiệm."
Phương Quân an ủi vợ: "Đừng vội, đừng vội, giờ em nhớ còn gì. Dù thì khóa học cũng mua , học lúc nào chẳng ."
" , may mà em nhớ . Dạo bận bịu quá em quên béng mất. Nào là lớp học nhảy Hiphop, lớp thư pháp, cả lớp violin nữa, ba lớp lận đấy."
Hai vợ chồng đồng loạt sang Phương Thương.
Ngô Hân với vẻ mặt đầy đau xót: "Con trai , cuối tuần con tiếp tục cày . Tiền học thể để đổ sông đổ biển ."
Phương Quân cũng hùa theo: " đấy, tiền học thể bỏ phí. Cuối tuần con cứ học đầy đủ nhé, thời gian bếp sẽ rút ngắn ."
Không chịu !
Phương Thương giơ tay lên vẻ bất lực. Cậu đang tự hỏi thế giới hết tình thương ?
Cậu ườn bàn, uể oải :
"Bố , hồi đó bố đăng ký cho con nhiều lớp thế? Một lớp thôi là đủ , đằng tận ba lớp, bố định vắt kiệt sức con ?"
Cậu oan uổng cho bố quá.
Phương Quân cảm thấy cần đính chính sự việc.
"Lớp thư pháp là do chữ con quá, cần rèn giũa thêm, bố bàn bạc kỹ mới đăng ký cho con. Chuyện bố nhận. mà lớp violin với lớp nhảy Hiphop chẳng là do con chủ động xin học ?"
"Cái gì? Con chủ động xin học á?" Phương Thương cố vắt óc nhớ , những ký ức xưa cũ bỗng ùa về.
Kiếp chỉ là một kẻ công ăn lương bình thường, từng tận hưởng cuộc sống trọn vẹn. Hồi nhỏ kể về Cung Văn hóa Thiếu nhi, đến lúc xuyên vẫn từng đặt chân đến đó. Vì , ở kiếp , quyết tâm học bù những thứ kiếp hằng tò mò nhưng cơ hội.
Thế là đăng ký học violin vì kéo đàn trông ngầu, một công cụ tuyệt vời để khoe khoang.
Học nhảy Hiphop cũng , con trai nhảy Hiphop cá tính. Sau lớn lên, đàn nhảy, chắc chắn sẽ hạ gục trái tim của bao cô gái.
Nhớ chuyện , Phương Thương cảm thấy thực sự sụp đổ.
Tại lúc đó chỉ nghĩ đến việc màu cơ chứ? Giờ thì gậy ông đập lưng ông .
Nếu thể từ đầu, sẽ chọn... , thề sẽ bao giờ màu nữa.
Phương Thương chỉ chực òa lên.