Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 108: Chỉ mình cậu chưa làm bài tập
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:14:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ vì thấy vẻ mặt của Phương Thương quá đỗi đau khổ, Ngô Hân bắt đầu cảm thấy xót con.
Từ nhỏ, Phương Thương tỏ trưởng thành, độc lập, hiếm khi khiến bố bận tâm. Cậu bé xuất sắc như , như cô thực sự nỡ con chịu đựng sự gò bó, buồn bã.
Cô lưỡng lự một lúc, hỏi Phương Thương: "Con thực sự học ?"
Phương Thương gật đầu lia lịa. Đứa nào thì con rùa rụt cổ!
"Thế... là thế , lớp thư pháp thì giữ . Chữ con quá, cần rèn thêm. Còn những môn năng khiếu khác..."
Ngô Hân c.ắ.n môi quyết định: "Mẹ sẽ đến chuyện với trung tâm, xem thể xin chút học phí nào , ít nhất cũng lấy một nửa."
Nghĩ đến khoản tiền lớn sắp "bốc ", lòng Ngô Hân đau như cắt, tiếc nuối vô cùng. Thế nhưng, cô cũng ép con trai học những môn nó thích. Sự giằng xé trong tâm trí khiến cô như phát điên.
Nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của vợ, Phương Quân vội vàng hiến kế:
"Hay là thế , cần rút học phí. Chuyển hết tiền đó sang lớp thư pháp, mỗi tuần cho thằng bé học hai buổi, chia đều hai ngày nghỉ cuối tuần. Như lỗ vốn, tốn quá nhiều thời gian."
Câu dứt, ánh mắt của vợ và con trai đồng loạt đổ dồn về phía , ngập tràn sự ngưỡng mộ. Một thì vui mừng vì tiền phung phí, thì hân hoan vì thoát khỏi t.h.ả.m họa nhảy Hiphop và kéo violin. Hơn nữa, mỗi ngày cuối tuần chỉ tốn bốn mươi phút cho môn thư pháp, c.ắ.n răng chịu đựng một chút cũng qua.
"Chồng ơi, giỏi quá! Không ngờ nghĩ một cách vẹn cả đôi đường như ." Ngô Hân ngớt lời khen ngợi chồng.
Đã lâu lắm mới đắm chìm trong ánh mắt ngưỡng mộ của vợ và con trai, Phương Quân cảm thấy lâng lâng, như thể tìm vị thế của trong gia đình. Anh ưỡn ngực, tỏ vẻ cao thâm:
"Cũng gì to tát, đây chỉ là khả năng cơ bản của một đàn ông trụ cột gia đình thôi mà."
Ngô Hân khúc khích: " là chồng của em! Để thưởng cho công lao của trụ cột gia đình, hôm nay nhà ăn món tôm hùm đất cay xé lưỡi mà thích nhất nhé, em sẽ mua thêm hai chai bia lạnh nữa."
Phương Quân, luôn nhớ tôm hùm đất cay là món khoái khẩu của vợ, chiều theo cảm xúc, tươi đáp :
"Được, cứ theo ý bà xã."
Giải quyết xong mối lo lớn, Phương Thương hiếm khi chứng kiến cảnh bố thể hiện tình cảm, liền leo lên xe đạp đến trường.
Vì hôm qua Phương Thương hứa chiều nay sẽ mang đồ kho tự đến cho ăn, nên đám học sinh vô cùng phấn khích từ lúc mới đến trường.
Đứa nào cũng tự hào mang bốn tờ bài tập cật lực xong từ hôm qua khoe khoang. Cô giáo đây là bài tập nâng cao, thứ Hai tuần thành là , nhưng chúng nó giải quyết xong gọn lẹ chỉ trong một buổi chiều. Nhìn xem, chúng nó giỏi kìa!
Ngay lúc đang khoe những bài kiểm tra kín chữ, Phương Thương bước lớp.
Cả đám học sinh như bắt vàng, lập tức ùa tới, thi giơ cao những tờ bài tập thành.
"Anh Thương, bài tớ nè! Hôm qua về nhà, tớ thậm chí còn thèm ăn cơm, lao ngay một tờ bài tập, xong mới ăn. Bố tớ vui mừng đến mức nhảy cẫng lên. Tớ giỏi ?"
"Tớ thì ăn xong mới bắt tay , cần bố nhắc nhở luôn. Lần đầu tiên trong đời, tớ thấy việc bài tập vui đến thế. Thương so đáp án với tớ ?"
"Tớ thèm xem tivi, chơi game, từ chối cả lời rủ rê chơi của đám bạn, đến tận mười hai giờ đêm mới xong. Ôi, tớ hy sinh quá nhiều! vì đồ kho của Thương, tất cả đều xứng đáng."
Bọn trẻ tranh , đôi mắt lấp lánh như , ánh đầy mong đợi hướng về Phương Thương, chỉ chực chờ một lời khen ngợi.
Phương Thương sững sờ. Trời ạ, kéo chúng nó vũng bùn, bắt chúng nó tận bốn tờ bài tập, mà giờ chúng nó đòi khen? Thật là khó hiểu.
Đáng tiếc chỉ dám nghĩ trong đầu, chứ nếu , đám bạn chắc chắn sẽ gào lên: "Anh Thương, đ.á.n.h giá thấp sức hấp dẫn từ những món ăn . Anh mù mờ về quyền lực của chính ."
Thấy hăng hái như , Phương Thương cũng chiều lòng , dành lời khen ngợi cho tất cả. Cả đám bạn lúc bấy giờ mới mãn nguyện về chỗ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-108-chi-minh-cau-chua-lam-bai-tap.html.]
Vừa xuống, Đới Thiên Vũ hỏi : "Anh Thương, bài tập của , so đáp án . Tớ nhớ giải những bài khó vượt cấp siêu lắm."
Phương Thương liếc Đới Thiên Vũ, khóe miệng giật giật. Cậu thể là một chữ nào, định để đến cuối tuần mới động đến ?
"Tớ quên mang bài tập , tìm lớp trưởng Vương giảng bài cho nhé."
Cậu ngoảnh bao quát cả lớp học, bỗng nhận một sự thật kinh hoàng: cả lớp đều chong đèn thức khuya để thành bốn tờ bài kiểm tra, chỉ duy nhất là động đến một chữ nào. Thật đáng sợ!
tất nhiên, sẽ bao giờ để lộ bí mật cho tụi bạn .
Lúc , Trương Triều bước lên bục giảng, hắng giọng gọi lớn: "Các bạn ơi, ngẩng đầu lên nào, tớ đây, hãy tớ, tớ tin vui động trời thông báo."
Nghe tiếng gọi, cũng tò mò ngẩng đầu lên .
Trương Triều tận hưởng ánh chú ý của cả lớp, khuôn mặt rạng rỡ, tươi rói đến mang tai.
"Đầu tiên, tớ xin thông báo một việc: Từ hôm nay trở , tớ chính thức trở thành t.ử hai của Thương. Sau Đới Thiên Vũ, tớ là thiết nhất với Thương. Từ giờ trở , gặp tớ các nhớ giữ ý tứ nhé, bởi tớ là 'nhị ca' đấy."
"Xì!"
Cả lớp đồng thanh xì một tiếng rõ to, tưởng chuyện gì hệ trọng, hóa chỉ thế. Vài đứa bạn còn trêu đùa giơ ngón tay giữa về phía .
"Dựa cái gì chứ, tớ cũng t.ử hai."
"Dựa việc tớ từng dắt xe cho Thương, từng đổ mồ hôi sôi nước mắt vì Thương," Trương Triều kiêu hãnh đáp.
"Đệ t.ử hai cái gì, gọi Trư Bát Giới thì . Này Trư Bát Giới, cô Vương sắp đấy, liệu hồn mà ngoan ngoãn ."
"Giang hồ đồn đại phận là do tự phong, tớ còn là lớp trưởng của Thương cơ mà, tớ tự kiêu ?"
Phòng học vốn dĩ ồn ào lắm, giờ trở nên huyên náo vì câu chuyện của Trương Triều.
Đang lúc tranh tự phong là t.ử thứ mấy thứ mấy, Trương Triều thả thêm một quả b.o.m tấn.
"Thứ sáu tuần là sinh nhật tớ. Tớ bàn với bố , sẽ tổ chức thứ bảy. Tớ quyết định , tớ sẽ giống Mạnh Đoan Nhã, tổ chức tiệc sinh nhật tại quán của Thương. Mọi ?"
Nghe đến ba chữ "tiệc sinh nhật", đám học sinh đang ồn ào bỗng chốc phản ứng cực nhanh, gần như đồng thanh hét lớn:
"Muốn !"
Đây là tiệc sinh nhật cơ mà! Tiệc sinh nhật nghĩa là gì? Nghĩa là ăn cỗ, thưởng thức những món ăn ngon tuyệt cú mèo do chính tay Thương . Những món ăn mà bình thường vất vả xếp hàng mới mua .
Lần thì ăn uống no nê thoải mái . Chỉ cần chuẩn một món quà sinh nhật là cơ hội ăn ngon, đúng là sự kiện trọng đại!
Không từ bao giờ, trong lớp học , ngoại trừ kỳ thi, tiệc sinh nhật trở thành sự kiện quan trọng nhất.
"Có ăn những món ngon do chính tay Thương ?"
"Muốn ăn!"
"Được , ai thì lát nữa qua chỗ tớ đăng ký, để tớ chốt lượng. Hôm đó chúng sẽ ăn một bữa no nê, ăn xong chống gậy bước , chống gậy bước , chịu ?"
Một tiếng "Chịu" vang lên đều tăm tắp. Trương Triều nhe răng vô cùng mãn nguyện: "Vậy tớ là t.ử hai của Thương ?"