Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 109: Vì cái nhà này, anh đã phải chịu đựng quá nhiều
Cập nhật lúc: 2026-06-22 03:14:33
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần , ai nấy đều nhiệt tình hùa theo hô " ", mấy đứa còn thích thú vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt.
Trương Triều hí hửng chạy tới chỗ Phương Thương, híp mí: "Anh Thương, em chính thức trở thành đàn em hai của nhé. Hôm thứ Bảy nhớ trổ tài nhiều món ngon cho em đ.á.n.h chén một bữa no nê nha."
Phương Thương ngờ bọn trẻ bày trò tranh giành chức vị đàn em mấy mấy như thế . Đới Thiên Vũ nghiễm nhiên ngồiễm chệ ở vị trí một, giờ thì đám còn đang tranh vị trí hai, ba.
Chẳng chúng học cái thói ở , là Đới Thiên Vũ đầu độc hết .
Tuy nhiên, việc tổ chức sinh nhật ở quán xem chừng chút vấn đề.
Phương Thương bất đắc dĩ giải thích: "Các em đến ủng hộ quán thì vui lắm. dạo bận tối mắt tối mũi, sợ là thể nguyên một bàn tiệc hoành tráng như đợt sinh nhật Mạnh Đoan Nhã ."
Cậu bắt đầu bẻ ngón tay tính toán: "Hai ngày cuối tuần, mỗi sáng học một tiết Thư pháp, chiều cô giáo trường Trung học Phụ thuộc đến dạy kèm một tiếng, kể đống bài tập về nhà, bài kiểm tra các kiểu, thời gian eo hẹp lắm."
"Vì thế, chỉ thể tranh thủ ba món thôi, còn nhờ bố nấu."
"Cái gì? Khônggggggg!"
Trương Triều lao tới ôm chặt lấy chân Phương Thương ăn vạ.
"Anh Thương ơi, em là đàn em hai của , cả lớp công nhận cơ mà. Anh nỡ lòng nào đối xử tàn nhẫn với em như , hứa sẽ là thiên thần của cơ mà."
Anh từng hứa, chú đừng bừa.
Phương Thương dang hai tay bất lực: "Chú ôm chân cũng vô ích, cũng lực bất tòng tâm. Nếu , chỉ ước hai ngày cuối tuần chẳng gì ngoài nấu ăn thôi."
"Vậy bận thì để em phụ giúp, em sẽ bếp, cứ sai bảo em thoải mái."
Trương Triều dứt lời, cả đám cũng nhao nhao xung phong xin bếp phụ giúp nấu nướng, đứa sốt sắng còn bảo sẽ dẫn cả bà nội theo phụ một tay.
Phụ giúp á?
Phương Thương bật . Cho một đám nhóc mười tuổi bếp thì gọi là phụ giúp mà là phá hoại. Lúc đó đừng là nấu ăn, khi đến ba món cũng chẳng còn cơ hội mà thưởng thức.
Chúng nó bóc tỏi, lặt hành là quý lắm .
"Mấy chú chắc là phụ xong thì tụi còn đồ ăn ?"
Cả đám đột nhiên im lặng một cách lạ lùng, xuống đôi bàn tay bé xíu của đành bỏ cuộc.
Cùng lắm thì tụi nó chỉ úp mì tôm.
Đám bạn bắt đầu thở dài, mặt hiện rõ nét buồn bã đặc trưng của tuổi thiếu niên.
Nghĩ đến lịch trình bận rộn của Phương Thương, tự ngẫm lịch của bản , tự dưng thấy đồng cảm sâu sắc. Tụi nó cũng chạy sô đủ các lớp học thêm, học năng khiếu. Sáng thứ Bảy ăn sinh nhật xong, chiều vẫn xách cặp học.
Kỳ thi cuối kỳ sắp đến gần, ai nấy đều bận rộn bù đầu. Thương cũng thi mà, Đới Thiên Vũ kể, nếu Thương thi trượt, điểm kém, bố thể sẽ cắt bớt thời gian cho bếp.
Nếu hạn chế, tụi nó sẽ khó cơ hội thưởng thức đồ ăn của Thương hơn. Do , việc học cũng quan trọng, giữa việc thỉnh thoảng mới ăn và ăn thường xuyên, tụi nó vẫn phân biệt rõ ràng.
Chỉ tiếc là thể ăn một bữa no nê món Thương , quả thật là hụt hẫng.
"Trời ơi, tớ còn định nhịn ăn sáng để trưa xơi một bữa cho ."
"Tiếc quá, khó khăn lắm mới bạn tổ chức sinh nhật."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-109-vi-cai-nha-nay-anh-da-phai-chiu-dung-qua-nhieu.html.]
" , đợt sinh nhật Mạnh Đoan Nhã tớ bận , tuần rảnh rỗi thì lỡ dở, bộ ông trời trêu ngươi tớ ?"
Trương Triều cũng thoáng buồn, nhưng nhanh chóng sốc tinh thần.
"Không , chỉ cần món Thương là ."
Trẻ con mà, dễ hài lòng lắm. Tụi nó sinh nhật chủ yếu là vì đồ ăn Thương nấu, ít một chút vẫn hơn là gì.
Sau chút thất vọng ngắn ngủi, cả đám bắt đầu bàn tán xem Phương Thương sẽ món gì. Nếu vì chuông báo lớp vang lên, chắc tụi nó sẽ bàn tán cả buổi sáng.
Buổi trưa về nhà ăn cơm, Phương Thương tranh thủ báo cáo việc Trương Triều tổ chức sinh nhật ở quán với bố .
"Trưa thứ Bảy bạn Trương Triều lớp con sinh nhật, bạn đặt bàn ở quán để mời cả lớp. Mẹ nhớ chừa bàn cho các bạn con nhé."
Ngô Hân trí nhớ khá , ngẫm nghĩ một chút : "À, là cái nhóc năng động, thích nhảy Hiphop, năm ngoái còn giành giải nhất cuộc thi nhảy cấp khu vực đó hả? Mẹ bé còn kể bé lúc nào cũng tươi vui, ngoài chuyện lười học thì cái gì cũng thích."
Cách quen tai thế nhỉ? Phương Thương - mới từ chối tham gia lớp Hiphop - chợt thấy nhột nhột, cảm giác như đang móc mỉa .
"Thế thứ Bảy cần bao trọn quán ?" Ngô Hân hỏi.
Lần bao trọn quán lúc tình hình buôn bán mấy khởi sắc, đóng cửa cũng thấy tiếc. bây giờ khách khứa đông đúc nườm nượp, nhất là hai ngày cuối tuần, đến giờ ăn là quán chật kín .
Nếu bao trọn quán để phục vụ tiệc sinh nhật cho bạn con trai, thì sẽ tổn thất bao nhiêu doanh thu.
Phương Thương lắc đầu: "Không cần . Lần bao trọn quán là do Mạnh Đoan Nhã yêu cầu. Hơn nữa, kỳ thi cuối kỳ đang tới gần, ai nấy đều bận tối mắt tối mũi. Nhiều phụ còn mong con cái tranh thủ học thêm cuối tuần để vượt lên. Nên đến chắc đông bằng , cần bao trọn quán ."
Nghe con trai phân tích, Ngô Hân thở phào nhẹ nhõm.
"Được , đến lúc đó sẽ giữ cái bàn tròn lớn, chuẩn thêm một bàn dự phòng nữa. Lỡ thêm vài cũng lo thiếu chỗ."
"Cứ quyết định ."
Hai con bàn bạc một lúc chốt xong xuôi kế hoạch cho tiệc sinh nhật thứ Bảy.
Phương Quân nãy giờ, chẳng ai đoái hoài hỏi han lấy một câu, bỗng thấy tủi ghê gớm. Sáng nay khen nức nở, chiều đến, một sự kiện quan trọng như tiệc sinh nhật mà chẳng ai thèm hỏi ý kiến .
Thế là thế nào?
Có việc thì "Chồng tuyệt vời", việc thì như tàng hình.
Vì cái nhà , chịu đựng quá nhiều.
Chớp mắt đến thứ Bảy. Hôm qua Phương Thương bận rộn cả một buổi tối, hôm nay dậy từ sớm tinh mơ để chuẩn cho bữa tiệc sinh nhật của Trương Triều.
Ăn xong bữa sáng, nhóc nhanh nhẹn quần áo, rửa tay sạch sẽ, bắt tay việc chuẩn các món ăn.
Phương Quân chợ mua đủ các loại thực phẩm theo yêu cầu và đang phụ giúp con trai nhặt rửa. Phương Thương lựa một loại rau củ cho chiếc thau lớn, đây là những nguyên liệu để món nộm.
Cậu nhóc chọn thêm một loại rau khác cho chiếc rổ bên cạnh, đó là để món đồ kho thập cẩm. Sau một hồi đắn đo, lấy một tảng thịt nạc lớn cùng các loại rau củ ăn kèm cho món canh thịt viên "Tứ hỷ".
Cậu chỉ tay đống thực phẩm còn và với Phương Quân: "Bố ơi, chỗ còn giao cho bố xử lý nhé. Bố xem món nào cần kho, món nào cần xào thì nhờ cô Trần sơ chế giúp nha."
Phương Quân đống thực phẩm to lù lù còn , vội vàng hỏi con trai: "Con nhầm đấy? Chẳng là nấu tiệc sinh nhật cho các bạn học ? Sao con chỉ lấy chừng thực phẩm, nấu bao nhiêu món chứ? Ba món là cùng."