Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 11: Phần thưởng thăng cấp
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:17
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gì chứ, đều là đồng nghiệp với cả, bình thường thấy mấy hùa theo sếp như thế, sếp khen món gì ngon là cả đám tâng bốc theo liền.
Lại còn nhắm mắt nhắm mũi mà tung hô cơ chứ.
Có bàn bạc từ là bợ đỡ sếp để sếp ưu ái ?
Thế là mấy nãy giờ kịp lên tiếng , trong mắt lóe lên vẻ kiên quyết.
Được, , , ganh đua đến mức thì họ cũng xông lên thôi!
"Một phần thì ít sếp ạ, ông chủ ơi, cho thêm một phần trứng xào ớt do chủ nhỏ ."
Một đồng nghiệp tinh ý thấy sếp thích ăn, liền nhanh nhảu gọi thêm món.
Hà Nam cũng gật gù đồng tình, đúng là ít thật, một đĩa cho cả chục , mỗi gắp một đũa là nhẵn thín.
Sau đó Hà Nam khép miệng, xào đồ ăn !
Cứ theo tiến độ , điểm kinh nghiệm sắp đầy đến nơi , lên cấp một thôi.
Phương Thương kích động đến mức bồn chồn.
Một món ăn, đầu tiên xào thể khó nuốt, nhưng với thiên bẩm nấu ăn, chỉ cần nắm cách , thì đến thứ hai, thứ ba là đạt mức bình thường .
Phương Quân quan sát con trai xào món trứng xào ớt thứ ba, vẻ ngoài món ăn trông chẳng khác gì ông xào nữa.
Lúc , ông thực sự công nhận con trai đúng là chút thiên bẩm trong việc nấu nướng.
Rõ ràng miệng lưỡi của mấy vị khách bên ngoài cũng vấn đề gì, nếm thử khen nức nở.
"Món đưa cơm thật đấy, ngon tuyệt, bà chủ ơi cho một âu cơm lớn ."
"Ăn còn ngon hơn cả phần lúc nãy nữa."
" thế, ăn thấy dễ chịu hẳn ."
Món ăn dọn lên bàn, mỗi hai đũa là hết nhẵn, cơm trắng còn kịp mang mà thức ăn sạch bách.
Và gì bất ngờ, Phương Thương xào thêm một phần nữa.
Phương Quân... ừm... ông đến đờ cả .
Làm nghề chục năm nay, ông từng gặp vị khách nào mê mẩn tay nghề của ông đến .
Thế mà thằng con trai đầu tiên bếp, tài nghệ săn đón như thế.
Khoảnh khắc , Phương Quân thừa nhận chút chạnh lòng.
ngay đó, nghĩ đây là con trai , nét mặt ông ánh lên vẻ tự hào.
Cái gọi là gì?
Cái gọi là di truyền đấy!
Người khen con trai ông thì khác gì khen ông chứ!
...
[Ting! Chúc mừng ký chủ, cấp độ Vua đầu bếp thăng lên cấp 1!]
[Phần thưởng thăng cấp: Phương pháp chế biến món gỏi cơ bản.]
Phương Thương tiếng hệ thống thông báo, hai mắt sáng rực lên.
Trong mắt Phương Quân bên cạnh, con trai ông quả thực đam mê nấu ăn, xem, xào mấy món mà mắt sáng lấp lánh lên .
"Nghỉ tay một lát con, giờ đang vắng khách, tay con đỏ ửng lên kìa."
Chảo sắt trong bếp to nặng, Phương Thương suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ mười tuổi, sức để xào nấu thế là giỏi lắm .
Tay đỏ chắc là do cầm chảo nãy giờ.
"Không bố, đấng nam nhi đại trượng phu, tay đỏ một chút nhằm nhò gì."
liếc đồng hồ hơn tám giờ, Phương Thương nóng lòng lên lầu xem phần thưởng, liền thuận thế nghỉ ngơi.
Sau khi rời , hai vợ chồng Phương Quân im lặng một lúc, chút cảm thán.
"Vợ , con trai hình như thực sự thiên bẩm nấu ăn, chẳng cần ai dạy, chỉ sơ qua cách một , mà nó xào còn ngon hơn . Phần trứng xào ớt cuối cùng giữ một ít nếm thử, hương vị giống y hệt tay nghề của bố ngày ."
Nhắc đến tay nghề của bố Phương Quân thì cũng chút tiếng tăm. Cụ từng là đầu bếp nổi tiếng khắp vùng, ngày chẳng kể làng xóm , cứ nhà nào việc hỷ sự là mời cụ đến nấu nướng, cả phố tiếng cũng lặn lội về tận nơi mời cụ.
Mấy năm nay tuổi cao sức yếu, kham nổi nữa nên cụ mới nghỉ cỗ bàn.
Tay nghề của Phương Quân cũng là do học mót từ bố từ nhỏ.
Đáng tiếc là ông năng khiếu, món ăn hương vị cũng chỉ ở mức bình thường. Nhờ học nhiều món từ bố nên việc mở một quán ăn để kiếm cơm nuôi gia đình thì chắc chắn thành vấn đề.
Không ngờ thiên bẩm của con trai vượt xa ông.
"Nếu bố mà chắc chắn sẽ vui lắm đấy, bố cứ cằn nhằn là nối nghiệp."
Ngô Hân cũng vui mừng, chẳng gì khiến hạnh phúc hơn việc thấy con cái giỏi giang.
" việc học vẫn đặt lên hàng đầu, nếu nó thật sự theo nghề bếp, thì cũng đợi nghiệp đại học xong mới tính."
" , con nó còn nhỏ quá, cứ để xem ."
...
Khoảng thời gian tiếp theo, hễ cứ ngủ là Phương Thương đắm chìm gian hệ thống để học món gỏi.
Phương pháp chế biến món gỏi cơ bản chỉ hướng dẫn một món cụ thể.
Mà bao trọn cả một hệ thống các món gỏi: nguyên liệu nào thích hợp món gỏi gì, cách nêm nếm gia vị , v.v., tất tần tật đều học.
Riêng về chuyện nấu nướng, chỉ cần thông một đường là thông trăm đường. Sự tiến bộ của trong việc nêm nếm gia vị là điều thể thấy rõ bằng mắt thường.
Độ am hiểu về các loại nguyên liệu cũng tăng lên đáng kể.
Ngày nào cũng tiến bộ, điều khiến càng thêm si mê việc bếp núc, tận hưởng cảm giác thỏa mãn khi trình độ ngừng nâng cao.
Lại một nữa, tan học là phóng như bay, bạn cùng bàn Đới Thiên Vũ vội vàng túm lấy bước chân đang chực lao của Phương Thương.
Cậu híp mắt, dò xét Phương Thương:
"Dạo cứ hễ tan học là ba chân bốn cẳng chuồn mất, khai mau, lén chơi game mà rủ tớ ?"
"Hay là kết với đứa nào trường khác ?"
"Hay là ... yêu hả?"
Phương Thương: ???
"Cái gì thế, càng càng vớ vẩn, tí tuổi đầu, trong đầu nghĩ cái gì !"
Trong lòng Phương Thương thầm gào thét "đệch mợ".
Học sinh tiểu học thời nay trưởng thành sớm quá trời.
Lông mao còn mọc đủ mà đòi yêu đương .
"Thế thì xem tại dạo chẳng thèm đoái hoài gì đến tớ, chơi game cùng tớ, cũng chẳng rủ đ.á.n.h bóng rổ, đến cả việc căng tin cũng bỏ bê. Ngày nào trừ giờ học là mất hút chẳng thấy bóng dáng ."
Phương Thương thằng bạn cứ túm chặt lấy cặp sách của , bày vẻ mặt " rõ thì đừng hòng ", bất đắc dĩ thở dài một tiếng.
"Tan học là tớ về nhà, với cũng hiểu , cùng tớ về nhà ."
Phương Thương lười giải thích, quyết định để bạn tận mắt chứng kiến xem gì giờ học.
Đới Thiên Vũ hài lòng với câu trả lời của Phương Thương, hí hửng lẽo đẽo bám theo về nhà.
Trên đường , niềm hân hoan khi hội ngộ bạn hiền lộ rõ nét mặt.
"Phương Thương, bài tập tối nay nhiều quá, khi nào mới ?"
"Lát nữa tụi ném bóng rổ một lát nhé? Tớ mời uống cola đá."
"Bài tập Toán xong thì cho tớ xem với nhé."
"Phương Thương ơi..."
Phương Thương Đới Thiên Vũ lải nhải suốt dọc đường, đầu óc nổ tung. Cũng may nhờ thằng nhóc ở bên cạnh, đôi khi mới sực nhớ vẫn đang là học sinh tiểu học.
Không đến chuyện khác, ít thì tâm lý cũng trẻ trung phết.
"Chín giờ tớ mới bắt đầu bài tập, xong tớ chụp gửi cho ."
"Chơi bóng rổ thì , tớ về nấu ăn."
"Lát nữa cho nếm thử."
Vừa mấy hôm nay ngày nào cũng món gỏi, bố ăn riết đến mức thấy món gỏi là nhức đầu, đành mang quán bán rẻ.
Có "chuột bạch" mới tới, chắc chắn bố sẽ mừng quýnh lên cho xem.
Quả nhiên, thấy Đới Thiên Vũ, Ngô Hân tươi như hoa.
"Thiên Vũ lâu tới chơi, cháu với , tối nay cứ ở ăn cơm với Phương Thương, ăn xong hẵng về."
"Cháu ạ, cháu bảo lúc nào tan sẽ qua đón. Ngày nào cháu cũng tăng ca, chắc chín mười giờ tối mới tới đón cháu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-11-phan-thuong-thang-cap.html.]
Đới Thiên Vũ đến quán tự nhiên như nhà , chẳng cần Phương Thương giới thiệu nhiều, trực tiếp bắt chuyện với một cách rôm rả, khiến tít mắt.
"Dì Hân ơi, hôm nay dì mặc bộ thế, màu đen trông dì gầy hẳn , xinh lắm luôn á~"
"Ha ha ha ha, thật , dì cũng thấy bộ váy mặc tôn dáng, hôm mua sắm..."
Tiếng trò chuyện rôm rả của hai như trở thành nhạc nền, Phương Thương quẳng cặp sách sang một bên, chạy tót bếp.
"Bố ơi, đồ con dặn bố mua ?"
"Thiên Vũ tới chơi con chơi với bạn?"
"Thôi ạ, cho nếm thử tay nghề của con, bảng đen nhỏ chuẩn xong bố, lát nhiều thì đem ngoài bán luôn."
Mấy ngày nay Phương Thương bắt đầu học món gỏi .
Hôm hẳn hai chậu dưa chuột trộn to đùng, bố ăn no ứ hự đến mức nuốt nổi cơm tối, cứ thế chỉ gắp dưa chuột. Ngày hôm qua chuyển sang gỏi khoai tây bào sợi, gỏi rong biển, đồ ăn nhiều đến mức ăn xuể.
Thành mỗi bàn khách đều tặng kèm một đĩa nhỏ.
hôm nay!
Cậu dám mạnh miệng bảo mang món gỏi bán, là bởi món gỏi hôm qua , chính ăn còn thấy ngon xuất sắc, bán lấy tiền thì đúng là phí của giời!
"Có đây, con định bán đậu phụ bắc thảo ?"
Sáng nay Phương Thương dậy sớm từ tinh sương chờ bố chợ, dặn ông mua ít đậu phụ non và trứng bắc thảo về, còn các loại gia vị khác thì ở nhà sẵn.
Đậu phụ thì bảo quản lâu, và đậu phụ tươi thì ngon hơn, nên tối qua học xong công thức là dặn bố mua luôn.
"Vâng bố, để con một phần cho bố nếm thử nhé."
"Thôi khỏi, cứ để con nếm."
Phương Quân lẳng lặng lau những giọt mồ hôi tồn tại trán.
Ăn đồ con trai , tự dưng trong đầu cứ ám ảnh cảnh ngày xưa bố ông dạy ông nấu ăn, ai mà chịu cho thấu.
Mấy đêm nay ngủ ông gặp ác mộng thôi!
"Thế cũng ạ."
Có Đới Thiên Vũ ở đây, Phương Thương cũng nài ép, rửa tay sạch sẽ bắt đầu thái trứng bắc thảo.
Theo đúng hướng dẫn từ hệ thống, cách món đậu phụ bắc thảo hảo nhất khá cầu kỳ.
Trước tiên thái đậu phụ non thành những khối vuông nhỏ, đó chần qua nước sôi để khử mùi ngái của đậu. Trứng bắc thảo cũng thái thành những khối vuông đều tăm tắp, tiếp tục băm nhỏ hành, tỏi và các loại gia vị khác.
Kỹ năng dùng d.a.o cải thiện giúp việc thái nguyên liệu trở nên dễ dàng hơn hẳn.
Đới Thiên Vũ mải mê tám chuyện với Ngô Hân nửa ngày mới sực nhớ sự vắng mặt của Phương Thương.
"Dì Hân ơi, Phương Thương ạ?"
"Nó á, nó đang ở trong bếp, dạo nó đam mê nấu nướng lắm, cứ học về là rúc bếp chịu ."
Đới Thiên Vũ tròn mắt ngạc nhiên.
Ngơ ngác đến cửa bếp, liền thấy Phương Thương tay cầm d.a.o phay, thái đậu phụ thoăn thoắt. Dao phay hạ xuống mà miếng đậu phụ vẫn nguyên vẹn sứt mẻ chút nào. Sau đó, Phương Thương trút bộ chỗ đậu nồi nước sôi, khẽ lắc vài cái, khối đậu phụ liền tách thành từng miếng vuông vức hảo.
"Wow!"
Cảnh tượng trong mắt Đới Thiên Vũ chẳng khác nào đang xem "Vua đầu bếp tiểu Phúc Quý".
Ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ.
"Phương Thương, siêu thật đấy!"
Thấy bạn, Phương Thương khiêm tốn đưa tay ấn xuống một cách điềm tĩnh.
"Chuyện nhỏ, cứ bình tĩnh."
Phương Quân bên cạnh: ...
Diễn sâu thế?
là trẻ trâu!
Phương Quân lẳng lặng con trai thể hiện, kiên quyết thừa nhận đang ghen tị.
Mẹ kiếp, từ nhỏ đến lớn ông nấu ăn ai tung hô khen ngợi như thế !
"Trời ơi, ngờ nấu ăn thật đấy, siêu quá, lát nữa tớ nếm thử , chắc chắn là ngon lắm!"
"Giờ tớ thèm chảy nước dãi !"
Phương Thương khen đến mức sững , ánh mắt Đới Thiên Vũ cũng đổi, thằng nhóc dẻo miệng giỏi nịnh, nãy chẳng nịnh cho tít cả mắt, nếp nhăn đuôi mắt hiện rõ lên đấy thôi!
Không ngờ cái công lực nịnh nọt áp dụng lên cũng mạnh mẽ phết.
Trong khoảnh khắc, như mường tượng viễn cảnh thằng nhóc lớn lên sẽ trở thành "bạn của chị em phụ nữ".
Nhìn ánh mắt chân thành của đối phương, Phương Thương thừa nhận cũng sướng rơn cả .
Ngày tiểu thuyết, xem mấy truyện "sảng văn", chẳng hiểu lưng nam chính lúc nào cũng lẽo đẽo một thằng đàn em vô tích sự. Giờ thì hiểu !
Bảo câu tiểu thuyết bắt nguồn từ thực tế.
"Được, xong tớ cho ăn, ngoài đợi ."
Phương Thương nhất quyết tận hưởng quá trình nấu nướng . Bây giờ còn cách lượng điểm kinh nghiệm nhận để đ.á.n.h giá xem món ăn đạt mức nào.
Món nào nấu xong thu về nhiều điểm kinh nghiệm, chứng tỏ độ hảo cao.
Ngược , ít điểm kinh nghiệm tức là độ hảo thấp.
Có thể thao túng cái hệ thống .
"Cậu cần tớ phụ gì , tớ giúp một tay!"
Đới Thiên Vũ thấy Phương Thương mặc tạp dề, thái nguyên liệu ngầu quá, cũng ngứa ngáy học theo.
"Thế giúp tớ giã nhuyễn lạc rang , đồ nghề ở đằng kìa."
Món đậu phụ bắc thảo còn một điểm cần lưu ý, đó là lạc rang thơm giã nhỏ, càng nát càng . Rắc lên món ăn, khi thưởng thức, hương vị sẽ ngon hơn gấp bội.
"Được, , ."
Tranh thủ lúc rảnh tay, Phương Thương còn chạy ngoài nắn nót lên tấm bảng đen: Món đặc biệt giới hạn hôm nay: Đậu phụ bắc thảo, 12 tệ một phần.
Thực bụng thì Phương Thương bán đắt hơn một chút, nhưng quán bình dân nhà xưa nay giá cả luôn mềm, các món gỏi cũng chỉ tầm mười mấy tệ một đĩa.
Hết cách!
Không c.h.é.m gió , đĩa đậu phụ bắc thảo chính là đỉnh cao ẩm thực hiện tại của đấy.
"Úi trời, cái... cái ... ngon bá cháy!"
Phần đậu phụ bắc thảo đầu tiên lò, chỉ riêng hình thức cũng đủ sức hấp dẫn bất kỳ ai.
Trên chiếc đĩa tròn tám inch, lớp cùng lấp đầy bởi những khối đậu phụ non trắng bóc, mềm mịn. Phủ bên là những miếng trứng bắc thảo đen nhánh điểm xuyết vân hoa tuyết xanh thẫm, xếp chồng lên tựa như một tòa tháp ngọc, điểm xuyết đỉnh là chút lạc rang giã nhuyễn và hành lá xanh rờn.
Những lát ớt hiểm đỏ rực tô điểm thêm , trông lấp lánh như những viên hồng ngọc.
Sự kết hợp hài hòa về kích thước của các nguyên liệu cùng màu sắc rực rỡ, sống động ngay lập tức đ.á.n.h thức giác quan, khiến thể kìm nén cơn thèm ăn.
Phần nước xốt rưới lên vẻ khá thanh đạm, màu nâu nhạt chỉ đọng một lớp mỏng đáy đĩa tròn. chỉ cần trộn nhẹ cho đều tay, hương thơm ngào ngạt của nước xốt lập tức bùng nổ.
Một mùi hương nồng nàn quyện giữa tỏi băm, giấm, xì dầu, vô cùng kích thích vị giác.
Giữa tiết trời oi ả của mùa hè, món ăn mang cảm giác thanh mát vô cùng dễ chịu.
Trước khi trộn, món ăn mang vẻ kiêu sa của một tòa tháp tinh xảo, khiến chỉ ngắm chứ nỡ chạm . Sau khi trộn đều, nó biến thành một mỹ nhân nóng bỏng, đầy sức quyến rũ, mời gọi thưởng thức.
Đỏ, xanh, trắng, đen hòa quyện , múc một thìa đầy đưa miệng. Cắn một miếng trứng bắc thảo, hương vị thanh mát xộc thẳng lên não, tiếp đến là sự mềm mịn của đậu phụ quyện cùng vị cay cay, chua chua, mặn mặn đậm đà của nước xốt tỏi băm.
Một miếng đưa miệng, cảm giác thanh mát lan tỏa, xua tan cái nóng oi bức của mùa hè.
Đới Thiên Vũ vốn thích ăn gừng, cực kỳ nhạy cảm với mùi gừng. Ăn thử một miếng đậu phụ bắc thảo, nhận vị gừng nhưng thấy cọng gừng nào, khiến thấy vô cùng khó hiểu.
"Ngon quá, ngon đến mức tớ còn thấy ghét vị gừng nữa . Sao tớ ăn thấy vị gừng mà thấy gừng ở nhỉ!"
"Nếu cho gừng tươi thì nhai sẽ hỏng mất cảm giác ngon miệng, nên tớ dùng nước cốt gừng pha nước xốt, vì thế thấy gừng ."
Phương Thương bố đang thưởng thức đĩa đậu phụ bắc thảo với vẻ mặt sững sờ, trong lòng vô cùng sảng khoái.
Bảo thích màu, vẻ đây.
Cảm giác đúng là sướng thật.
Cứ như đang vã mồ hôi hột giữa ngày hè nóng bức mà tu một ngụm cola lạnh buốt bia lạnh , sướng rơn cả !
"Món thế nào mà hương vị ngon đến mức ?"
Phương Quân cầm thìa, nhấm nháp dư vị của món đậu phụ bắc thảo còn vương trong miệng, thực sự chấn động.
Ánh mắt ông con trai giờ đây còn là ánh mắt bé mới chập chững bếp đứa trẻ con đang bày trò nghịch ngợm nữa.
...