Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 111: Cháu chỉ nhỏ tuổi, không có nghĩa là cháu ngốc đâu nha

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:45
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ăn bữa trưa thì vẫn còn bữa tối. Nghĩ , những tâm hồn đam mê ẩm thực từ ngóc ngách của thành phố Giai Thành, với phương châm "đằng nào cũng lỡ thức dậy thì lấy một cho buổi chiều luôn", tiếp tục đổ xô về phía quán ăn A Quân.

Sáng hôm đó, chỉ hai bố con Phương Thương bận rộn, mà Ngô Hân cũng xoay như chong chóng. Mọi ngày, khách đến quán chỉ cần lẳng lặng nhận về là xong. Thế nhưng hôm nay, mặc dù xem tin nhắn trong nhóm chat và mười mươi là trưa nay đồ ăn do ông chủ nhỏ nấu, khách hàng vẫn ngoan cố hỏi hỏi cho bằng .

Hết cách, Ngô Hân đành nhẫn nại giải thích giải thích với từng một: “Dạ đúng ạ, con trai đang mải chuẩn nguyên liệu cho bữa tiệc sinh nhật của mấy bạn, nên rảnh món khác ạ."

"Dạ, cô nhầm , trưa nay quán thật sự bán. Nếu cô thưởng thức thì tối nay nhé, tối nay con trai mới thời gian."

"Bác trai ơi, cháu mở cửa buôn bán đàng hoàng, lừa bác . Chuyện thể mang đùa giỡn ạ."

Giải thích đến rát cả họng, cuối cùng Ngô Hân đành chạy tiệm in, in một tờ thông báo dán ngay quầy thu ngân, hy vọng vớt vát chút sức.

Lúc , bác Vương sống cùng khu phố đang tần ngần trong quán. Nhìn chiếc bảng đen nhỏ dựng trong góc, một dự cảm chẳng lành bỗng dâng lên trong lòng bác.

Bởi lẽ, chiếc bảng đen lúc trống trơn, chẳng lấy một dòng chữ.

Phải rằng, những ngày cuối tuần đây, kể cả là bán đồ kho nữa, bảng cũng sẽ ghi rõ hôm nay Phương Thương kho những món gì. Nếu thấy tên món bảng, bà con lối xóm tự khắc hiểu đó là đồ do bố Phương Thương .

Hôm nay bảng chẳng gì cả, điều đó đồng nghĩa với việc Phương Thương hôm nay nấu ăn.

Thế nhưng thằng bé rõ ràng đang bận bịu trong bếp cơ mà?

Mang theo nỗi thấp thỏm, bác Vương lách qua đám đông, tiến về phía quầy thu ngân, hồi hộp hỏi Ngô Hân: "Mẹ Phương Thương , hôm nay cô quên tên món ăn lên bảng đen hả? Phương Thương hôm nay nấu món gì, cô đưa bút đây hộ cho."

Ngô Hân hít một thật sâu, tiếp tục bài ca giải thích: "Bác Vương ơi, hôm nay trong nhóm chat gửi thông báo mà bác xem ? Ngay quầy thu ngân cũng dán thông báo đấy ạ. Hôm nay Phương Thương học bổ túc, còn tiệc sinh nhật cho các bạn cùng lớp, nên sáng nay thời gian ạ. Bác chỉ thể mua đồ kho do chồng cháu thôi. Hay là bác mua một ít đồ kho về ăn tạm nhé?"

"Cái gì? Trưa nay ông chủ nhỏ nấu ăn á?"

Bác Vương trân trân chằm chằm tờ thông báo quầy, cả như hóa đá. Bác thể ngờ , ngày thường khi hên hên thì mua món ngon, đến thứ Bảy tưởng sẽ đắm chìm trong hạnh phúc ẩm thực cả ngày, ai dè xôi hỏng bỏng .

Bác vẫn tin mắt , bèn mở nhóm chat kiểm tra. Quả nhiên, phần thông báo cũng đăng tải nội dung y hệt, chỉ là ban nãy lúc tán dóc trong nhóm bác chú ý mà thôi.

Khuôn mặt bác Vương nhăn nhó, những nếp nhăn vốn dĩ hằn sâu nay càng thêm chằng chịt.

"Thật sự món nào ?"

"Dạ ạ!"

" thèm ăn món thằng bé nấu quá."

"Bác ráng nhịn tới bữa tối nhé, cháu ghi cho bác một cho buổi chiều luôn nha."

Ngô Hân vội vã ghi một cho buổi chiều đưa cho bác Vương. Lượng ăn bữa tối quá đông, thể xếp thứ tự trải dài từ sáng đến tối như khi .

Bà đành hỏi rõ ràng từng một: Nếu ai thời gian thì mời ăn trưa, còn ai nhất quyết ăn món của Phương Thương thì xếp thẳng buổi chiều luôn, ưu tiên xếp đủ bàn .

Cầm tờ giấy ghi của buổi chiều, bác Vương mang vẻ mặt như chịu một cú đả kích nặng nề, lầm lũi bước khỏi quán ăn A Quân. Đứng cửa quán, bác bỗng cảm thấy những cơn gió hôm nay thổi qua phần ồn ào và não nề hơn hẳn.

Chẳng mấy chốc, đến giờ diễn bữa tiệc sinh nhật. Các bạn học sinh lượt tụ họp tại quán ăn A Quân. Là nhân vật chính của bữa tiệc, Trương Triều mặt từ sớm để chuẩn . Cậu nhóc diện một bộ quần áo mới tinh tươm, oai vệ ngay sảnh chính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-111-chau-chi-nho-tuoi-khong-co-nghia-la-chau-ngoc-dau-nha.html.]

Cứ thấy bạn học nào đến là tiến tới chào hỏi, tiện thể dẫn đường đưa họ đến chiếc bàn mà Phương Thương dành riêng cho , cái dáng vẻ trông cứ như một ông cụ non thực thụ.

Có thực khách đến quán ăn cơm, thấy Trương Triều đang lăng xăng tiếp đón bạn bè thì tiến gần bắt chuyện: "Cháu là bé hôm nay tổ chức sinh nhật đúng ?"

"Dạ đúng chú, chú ạ?"

Sao cho ? Phàm là những tâm hồn đam mê ăn uống định đến đây ăn trưa hôm nay thì ai mà chẳng chuyện .

Thực khách đó lầm bầm trong bụng, nhưng nét mặt vẫn tươi hiền hòa: "Chuyện đó quan trọng cháu. Quan trọng là, chú tham gia tiệc sinh nhật của cháu, ? Cháu quà gì, chú lập tức mua cho cháu liền."

Trương Triều "ớ" lên một tiếng, nhất thời kịp load não.

"Chú ơi, đây là buổi tiệc của học sinh tiểu học bọn cháu mà, chú là lớn, tự dưng xen hợp lý ạ."

" chú thực sự tham dự mà, năn nỉ cháu đấy, cho chú một cơ hội , chú tham dự tiệc sinh nhật của cháu lắm lắm luôn á."

"Như thực sự chú, cháu xin ạ." Trương Triều tài nào hiểu nổi mạch suy nghĩ của vị khách lạ mặt , dứt khoát từ chối.

Thời buổi bây giờ điều kiện sống khấm khá, trẻ con lớn thường chiều theo ngay. Chỉ cần yêu cầu quá đáng, vị thực khách thấy dùng quà cáp thuyết phục Trương Triều, đảo mắt nghĩ ngợi bất ngờ lén nhéo mạnh đùi một cái.

Cơn đau điếng khiến khóe mắt ông ửng đỏ. Ông sụt sùi: "Thực hồi bé chú đáng thương lắm, sinh đến cả bỉm cũng tiền mua. Nhà nghèo, tivi cũng chỉ là cái tivi trắng đen thôi. Mỗi dịp sinh nhật chẳng những quà mà còn ăn đòn. Chú thậm chí còn từng thấy cái điện thoại là gì. Mãi cho đến khi , chú mới mua nổi một cái bánh kem sinh nhật, mới chạm chiếc điện thoại."

"Người bảo, những bất hạnh của tuổi thơ dùng cả một đời để hàn gắn. Thế nên, chú luôn khao khát một đón sinh nhật cho riêng , như một đứa trẻ. Hôm nay chứng kiến cháu tổ chức sinh nhật, chú cũng khao khát một đứa trẻ mười tuổi đón sinh nhật sẽ cảm giác như thế nào. Cháu ngoan, cháu thể giúp chú thành ước mơ ?"

Những thực khách đang chờ ăn cơm xung quanh thấy liền hiểu tỏng ông đang lươn lẹo dỗ dành trẻ con, đồng loạt ném cho ông những ánh khinh bỉ.

Quá đỗi trơ trẽn!

Cảm nhận những ánh chòng chọc hướng về , vị thực khách chỉ khẽ hừ lạnh trong lòng, vênh váo hất cằm lên. Nhìn , chả cả! Chỉ cần gạt đám trẻ con để lấy đồ ăn, ông sẽ là kẻ sáng chói nhất trong tất cả các thực khách đến đây giờ nghỉ trưa , sẽ chỉ ghen tị với ông mà thôi!

Trẻ con vốn dễ xúc động và đồng cảm. Vị thực khách lóc ỉ ôi, thỉnh thoảng lén nhéo đùi mấy cái khiến nước mắt cứ chực trào rơm rớm nơi khóe mắt.

Trương Triều còn kịp phản ứng thì đám bạn bè xung quanh rơm rớm nước mắt theo.

"Ông chú tội nghiệp quá mất."

" , Trương Triều , đồng ý , cho chú chơi cùng để chú cảm nhận khí sinh nhật tuổi mười là như thế nào."

Nghe thấy đám trẻ con đỡ cho , ánh mắt vị thực khách ánh lên vẻ phấn khích, tràn trề mong đợi về phía nhân vật chính của ngày hôm nay.

Trương Triều nhướng mày, đáp trả bằng một vẻ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn: "Không !"

"Hả!" Đám bạn sững sờ.

Vị thực khách cũng hình: "Tại... tại chứ?"

Trương Triều cạn lời: "Chú ơi, cháu chỉ nhỏ tuổi thôi chứ ngốc nha. Chú chắc cũng ngoài năm mươi nhỉ? Cái thời của chú, khái niệm tã giấy, dùng tã vải là may lắm . Với , các chú xem tivi trắng đen thì đương nhiên là màu ."

"Còn nữa, thời đó bánh kem sinh nhật, càng thể điện thoại di động, điện thoại cục gạch là xịn lắm . Chú còn định lừa cháu nữa !"

 

Loading...