Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 112: Hành động của kẻ sành ăn, sao có thể gọi là lừa dối chứ!

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ớ...

Vị thực khách cứng đờ mặt, vạn ngờ lừa gạt trót lọt thằng nhóc . Thế nhưng ông cũng thể vì một miếng ăn mà bịa chuyện bố qua đời , nhỡ hai cụ phát hiện, năm mươi mấy tuổi đầu còn "ăn đòn hội đồng" thì giấu mặt .

"Haha, bạn nhỏ, cháu giỏi thật, lợi hại, chú đùa cháu tí thôi, hahaha."

Vị thực khách ngại ngùng bỏ , lẳng lặng tìm một góc khuất xuống, đặc biệt lưng phía chiếc bàn tròn lớn .

Những thực khách xung quanh chứng kiến bộ sự việc đều che miệng khúc khích. Chẳng ai là đầu tiên nhịn mà bật phá lên, kéo theo tất cả những khác cũng ồ lên nghiêng ngả.

Vị thực khách ôm mặt hổ, lừa thành công thì ngưỡng mộ, lừa thất bại thì chỉ còn nước trò cho thiên hạ.

Không , vì đồ ăn ngon thì dỗ dành trẻ con một chút . Hành động của kẻ sành ăn thì thể gọi là lừa dối chứ!

Chẳng mấy chốc, các bạn học sinh đến đông đủ, hơn hai mươi đứa trẻ, vặn hai bàn tròn lớn.

Phương Thương khi bận rộn xong xuôi cũng bước từ nhà bếp để chào hỏi .

Các bạn nhỏ thấy xuất hiện liền thi lấy quà chuẩn sẵn tặng.

Phương Thương ôm một đống quà, ngơ ngác hỏi: "Mình tổ chức sinh nhật , các chuẩn quà cho ."

Mọi vô cùng nhiệt tình bảo cất quà .

"Bởi vì bọn đều là fan hâm mộ của mà, Thương. Bọn t.ử dự 3, 4, 5, 6, 7 của đấy, tuyệt đối đừng khách sáo với bọn nhé."

" Thương, chiếu cố bọn em hơn một chút là . Làm món gì ngon thì nhớ giống , mang cổng trường cho bọn em nếm thử với nhé."

"Không thành vấn đề." Phương Thương khách sáo nữa, cất gọn đồ đạc bắt đầu dọn món lên cho .

Một đĩa gỏi thập cẩm to tướng và một đĩa đồ kho cay kích thước mười bốn inch dọn lên, đặt ngay chính giữa bàn. Hơn hai mươi đứa trẻ cũng chẳng ăn bao nhiêu.

Phương Quân cố trổ tài thêm mấy món gỏi khác, mà tận dụng luôn phần thịt kho ngũ vị từ nồi nước cốt, thêm một đĩa thịt kho ngũ vị thập cẩm, xào thêm hai đĩa rau tinh tế, cuối cùng là thêm vài món nóng sở trường của ông, bày kín cả một bàn.

Món cuối cùng dọn lên là canh thập cẩm do chính tay Phương Thương nấu.

Một bàn thức ăn bày la liệt, cực kỳ thịnh soạn.

Bọn trẻ con thèm thuồng từ lâu, Trương Triều lên đôi lời phát biểu khai tiệc, ngay tiếng "Nhập tiệc!", ai bảo ai, lập tức cầm đũa lên gắp lia gắp lịa thức ăn từ hai chiếc đĩa khổng lồ .

"Ngon quá mất, thức ăn Thương nấu vẫn ngon như ngày nào. Cái món chân gà ngâm sả tắc thể thơm đến chứ!"

"Tớ ghét bóc vỏ tôm nhất đời, nhưng tôm Thương tớ thể ăn tì tì đến no bụng mới thôi."

"Oa, thịt kho là thịt kho cay đó nha, cay thơm, xuýt xoa, miệng quá!"

"Tớ khoái nhất là thịt kho cay đấy, Thương quả là hiểu tớ. Tớ xin thề t.ử hai của Thương đến cùng." Trương Triều tay trái cầm đầu vịt cay, tay cầm cổ vịt, ăn đến mức sung sướng lắc lư cả đầu.

Món gỏi vị chua cay thanh mát của sả tắc khác biệt so với những món gỏi khác. Hương thơm dịu nhẹ của sả tắc hòa quyện cùng vị cay nồng của ớt hiểm tạo nên một cảm giác chua cay, thanh mát giải nhiệt mùa hè cực kỳ hiệu quả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-112-hanh-dong-cua-ke-sanh-an-sao-co-the-goi-la-lua-doi-chu.html.]

Đồ kho cay thì màu đen ngả vàng, vị cay nồng xen lẫn chút ngọt ngào ở hậu vị, tạo nên một sự kết hợp cay ngọt hảo. Ngay khi đưa miệng, vị cay lập tức đ.á.n.h thức vị giác, khiến chỉ ăn mãi thôi.

Đám học sinh tiểu học ăn ngừng nghỉ. Ban đầu còn dùng đũa gắp một cách từ tốn, e thẹn, nhưng khi nhận dùng đũa quá bất tiện, chúng bèn kéo rửa tay, cứ thế dùng tay trần bốc chân gà, cổ vịt lên ăn. Mỗi c.ắ.n một miếng thịt to bự, ăn xuýt xoa đầy thích thú.

Những thực khách xung quanh vốn ghen tị vì đám trẻ thưởng thức món ăn do Phương Thương nấu. Giờ đây, khi thức ăn dọn lên, hương thơm lan tỏa ngào ngạt, chứng kiến cảnh chúng ngấu nghiến ăn ngay mặt, hỏi ai mà thèm thuồng cho ?

Từng một, miệng tuy nhai món thịt xào do Phương Quân nấu, nhưng mắt cứ dán chặt miếng thịt trong tay lũ trẻ, hận thể thò tay giật lấy một miếng cho bõ thèm.

Có vị khách chép miệng than vãn: "Hồi bé thì ghen tị vì thấy học sinh tiểu học bây giờ ăn ngon hơn ngày xưa, giờ lớn vẫn ghen tị vì học sinh tiểu học ăn ngon hơn ."

cất tiếng than thở, lập tức những tiếng thở dài khác nối đuôi vang lên, cứ như thể đang thi xem ai thở dài to hơn .

"Hối hận vì lập gia đình muộn quá, giá mà cưới sớm hơn thì giờ con cũng trạc tuổi ông chủ nhỏ , gửi nó học cùng ông chủ nhỏ thì hôm nay mâm cỗ phần của con trai ."

"Con trai ăn thì cũng ăn, khác gì . thì khác, đứa con trạc tuổi chúng nó đấy. Các xem, nếu bây giờ gọi con tới quen với chúng nó, liệu "kiếm" một hai miếng thịt mang về ăn ?"

"Trông cũng chỉ tầm hai mươi tuổi, con trai mười tuổi thì chắc nuôi trong mơ ." Một cô gái ngần ngại vạch trần, đó bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ.

"Thực bố là hiệu trưởng trường trung học nhất, đây là trường trung học xịn nhất thành phố đấy. Nếu chạy sang rủ rỉ với bạn nhỏ sinh nhật là: thi trường đó thì sẽ nhờ bố nâng đỡ cho. Mọi xem, thằng bé mời chung bàn, khách quý nhỉ?"

Những xung quanh lập tức tròn xoe mắt ngạc nhiên cô gái.

Trời ạ, chỉ vì thưởng thức vài miếng thịt kho cay thôi mà, cần liều lĩnh tới mức đó ? Cô trò , bố cô hả?

Ngay lúc đó, Miêu Đào dắt vợ và các con bước quán ăn A Quân.

Sau thưởng thức món đồ kho dạo nọ, vốn dĩ định dẫn cả nhà đến thưởng thức tiếp ngay ngày hôm . Không may, vì đột xuất nhận nhiệm vụ nên rời khỏi thành phố Giai Thành và mãi đến tận hôm qua mới về.

Trong thời gian vắng nhà , thèm thuồng nhường nào. Hôm nay thời gian rảnh rỗi mới dẫn cả nhà đến đây, Miêu Đào háo hức tới mức còn phấn khích hơn cả khi thành xuất sắc nhiệm vụ và nhận bằng khen hạng nhất.

"Chồng ơi, đây chính là cái quán mà kể: học sinh tiểu học nấu ăn ngon xuất sắc, thực khách vì tranh đưa thằng bé về nhà nấu ăn mà suýt hiểu nhầm là bọn buôn đấy hả?"

"Chuẩn luôn, chính là quán ."

Chị Tần tò mò đảo mắt quanh quán ăn A Quân. Phát hiện cái quán ăn nhỏ bé, chẳng mấy nổi bật đông nghẹt , chị bắt đầu tin lời chồng kể là thật.

Thành thực mà , khi chồng kể chuyện đầu, chị tin, cứ tưởng đùa vì nó quá sức vô lý. Nào ngờ khi nhiệm vụ về, chồng chị thật sự dẫn cả nhà đến đây ăn cơm.

Thấy cảnh tượng tấp nập , chị Tần cũng bắt đầu mong ngóng.

Ngô Hân thấy khách bước liền vội vàng tiến tới chào hỏi: "Xin chào quý khách, buổi trưa vui vẻ ạ. Hiện tại quán kín bàn, còn chỗ trống. Quý khách lấy thứ tự mấy ạ, để xem quý khách cần chờ bao lâu."

"Sao cơ? Lấy á? C.h.ế.t thật, quên mất tiêu. Vậy bây giờ lấy còn kịp ?" Miêu Đào mới chỉ ăn ở đây đúng một , mà nhớ hết thứ . Nghe hỏi mới sực nhớ lấy từ .

Ngô Hân là khách lấy thì ngay đây là khách mới từng ăn ở quán. Định giải thích tình hình hôm nay của quán thì bà kỹ Miêu Đào thêm mấy , bỗng nhận quen.

"Chào đồng chí cảnh sát, hóa . Hôm nay dẫn gia đình đến thưởng thức thịt kho đấy ạ? Đợt mua về ăn ngon miệng chứ ạ? nhớ mua khá nhiều thịt đầu heo và chân gà đấy. Gạo quán bổ sung thêm các loại thịt kho mới, phong phú hơn nhiều, ghé qua quầy chọn món ?"

Chỉ trong một cái chớp mắt, sắc mặt Miêu Đào tái nhợt, trong đầu chỉ kịp lóe lên đúng hai chữ: "Tiêu tùng!"

 

Loading...