Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 113: Khẳng định qua ánh mắt, đây chính là món muốn ăn

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:47
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh vội vàng chữa cháy: "Bà chủ ơi, chắc bà nhớ nhầm . Lần đến quán là để điều tra vụ con trai bà bắt cóc giữa đường, chứ đến mua thịt kho."

Vừa , sức nháy mắt hiệu với Ngô Hân.

Vốn chỉ là xa lạ mới gặp mặt một , Ngô Hân hiểu nổi cái nháy mắt nhanh như chớp của Miêu Đào ý đồ gì. Lại cứ tưởng mắt khó chịu, bà liền giải thích: "Làm nhớ nhầm . Hôm đó, khi đến quán tìm thấy con trai , xung quanh khen nức nở tài nấu nướng của thằng bé, còn đặc biệt xin một thứ tự cơ mà. Chiều hôm đó, chính là đầu tiên mua thịt kho đấy."

"À đúng , chỉ mua thịt đầu heo, chân gà, mà còn mua cả hai cái đùi gà bự chảng nữa. Đích đóng gói cho mà."

Miêu Đào câm nín, mặt đần .

Không chứ, trong hàng ngàn hàng vạn tâm hồn đam mê ăn uống, cũng chỉ là một hạt cát nhỏ nhoi thôi mà. Có cần nhớ rõ ràng rành mạch đến mức nhớ cả việc mua hai cái đùi gà bự chảng ?

Anh tự thấy khuôn mặt khá phổ thông, kiểu thoáng qua là sẽ quên ngay. Thế quái nào mà nhớ dai đến thế, còn bóc mẽ ngay khi chạm mặt nữa chứ.

Chuyện mua đồ ăn trôi qua khá lâu . Nếu bà chủ nhắc , chính cũng xém quên mất chuyện mua thịt kho về lén ăn sạch bách, chẳng để cho vợ con chút đỉnh nào.

Bị bóc phốt ngay tại trận, đúng là xui xẻo hết chỗ . Cảm nhận một luồng sát khí bốc lên từ phía lưng, kìm mà rùng , mếu máo hỏi: "Bà chủ ơi, chuyện qua lâu thế , bà vẫn còn nhớ mặt ? Bà quên ?"

Ngô Hân nào sóng gió sắp ập đến với gia đình , tươi đáp: "Thì tại vụ đó ồn ào quá mà, nên nhớ rõ lắm."

Miêu Đào nở nụ gượng gạo, chẳng dám đầu sắc mặt vợ con. Anh lẳng lặng cúi đầu, bế thốc cháu trai ba tuổi mà chị gái gửi gắm ở nhà , nhanh chân rảo bước về phía quầy chọn món.

Mới bước hai bước, thấy một bàn tay véo chặt eo vặn mạnh, đau đến mức Miêu Đào hít một ngụm khí lạnh.

Giọng lạnh lẽo của chị Tần vang lên bên tai : "Hay lắm, bảo hôm đó nhiệm vụ bận rộn cả nửa ngày trời mà về nhà chẳng ăn cơm. Rõ ràng sáng đó dặn là sẽ nấu món ngon cho , thế mà để dành bụng. Hóa no căng từ ."

"Vợ ơi, ngụy biện... nhầm, giải thích , chuyện như em nghĩ ."

"Được, ngụy biện ." Chị Tần khoanh tay ngực, bày bộ dạng " đang rửa tai lắng đây".

Thời buổi bây giờ điều kiện sống khấm khá, ai vì miếng thịt mà sinh sự với . Nếu hôm đó về nhà chồng chị thẳng là ăn thì chẳng chuyện gì xảy . Đằng ăn xong còn bày đặt giấu giếm, như thể nếu chị chị sẽ khó dễ bằng, chị hẹp hòi đến mức đó?

Thêm nữa, con trai chị học lớp 12, tối ngày cắm cúi ở trường. Khó khăn lắm mới về nhà một chuyến, chị hận thể gom hết đồ ăn ngon đời mang đến cho con để bồi bổ.

Chồng chị vớ đồ ngon, để dành cho thằng con đang dùi mài kinh sử quên ăn quên ngủ một ít cũng quá đáng. Đằng một đ.á.n.h chén sạch sẽ khi về. Để che đậy chuyện ăn vụng, về đến nhà còn cố nhồi nhét thêm nửa bát cơm, no đến mức nửa đêm bật dậy tìm t.h.u.ố.c tiêu hóa.

Chị Tần càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng cạn lời.

Hết cách, Miêu Đào đành kể đầu đuôi sự việc hôm đó cho vợ con .

"Đều tại tay cảnh sát giao thông đó, cứ bắt đăng hình lên mạng xã hội. Anh đường đường là một cảnh sát đặc nhiệm, cũng cần thể diện chứ bộ? Tức , liền nhét một miếng thịt miệng lưng bỏ chạy. Cứ nghĩ đến việc vì thèm thịt mà mất ngủ cả đêm là thấy sướng rơn, nên ăn mừng một chút, ngờ lỡ ăn hết sạch."

"Vợ ơi, thực sự cố ý . Chỉ tại thịt kho ngon quá, ăn dứt . Phấn khích quá đà nên lỡ ăn hết mất."

"Vậy là tóm , đạp xe ăn thịt kho nên cảnh sát giao thông bắt, cuối cùng phạt đăng hình lên mạng xã hội đúng ?"

"Ừ!" Miêu Đào trưng bộ mặt tủi tột độ.

Trong đầu chị Tần và con trai ngay lập tức hiện lên cảnh tượng đạp xe, ăn vặt, cảnh sát giao thông chặn . Hai con đồng loạt đưa tay bụm miệng, nhịn đến đỏ cả mặt, cuối cùng kìm nén nữa mà phá lên khúc khích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-113-khang-dinh-qua-anh-mat-day-chinh-la-mon-muon-an.html.]

Thấy vợ con , Miêu Đào thở phào nhẹ nhõm. Anh dúi nhóc tì lòng con trai, kéo tay vợ đến quầy thức ăn, lẹ làng chuyển chủ đề.

"Nào, vợ xem xem ăn món gì?"

Chị Tần liếc những khay thịt kho bày ở quầy, ánh mắt lập tức sáng rực lên. Những khay thịt kho trông bắt mắt vô cùng, màu vàng óng ả, lớp mỡ lấp lánh. Nhìn lát cắt, phần thịt nạc thớ thịt rõ ràng, phần mỡ thì trắng muốt, chút cặn bẩn.

Món thịt bò kho thì khỏi bàn, thớ thịt rõ nét, những đường gân trong suốt lan tỏa xung quanh, bao bọc bên ngoài là một lớp keo óng ánh, trông cứ như thêm hiệu ứng kỹ xảo .

"Wow, thịt kho mắt quá, mùi cũng thơm nức mũi. Vậy em chọn móng giò kho với chân gà nhé. Còn con trai, con ăn món gì?"

Cả nhà nhanh chóng chọn những món yêu thích, định tìm chỗ để thưởng thức thì vấn đề nảy sinh: Hiện tại quán còn lấy một chỗ trống, đành chờ thêm một lát nữa.

Đây còn là nhờ hôm nay ông chủ nhỏ rảnh tay xuống bếp, nên lượng khách vắng hơn hẳn. Nếu là những ngày ông chủ nhỏ trổ tài, thì lúc quán đông nghẹt đến mức còn chỗ để chen chân, chi đến chuyện ăn uống.

Lúc , Miêu Tuấn Tuấn chợt ngửi thấy một mùi hương vô cùng đặc biệt. Một mùi chua thanh thanh, cực kỳ kích thích vị giác, xuyên thủng màn hương thịt kho ngào ngạt để len lỏi mũi .

Cậu theo mùi hương, tiến đến chỗ bàn tiệc của một nhóm học sinh tiểu học, và bắt gặp đĩa chân gà ngâm sả tắc cùng tôm ngâm sả tắc. Vừa thấy, thèm rỏ dãi.

"Bố ơi, con ăn món ."

Hai vợ chồng tò mò bước đến. Vừa thấy mấy món ăn bàn, ngửi thử mùi hương, tâm hồn ăn uống của cả hai lập tức bùng nổ. Chỉ cần bằng mắt chắc chắn đây chính là hương vị mà họ đang tìm kiếm.

Hai vợ chồng vội vã gọi với phía quầy thu ngân: "Bà chủ ơi, cho chúng mấy món giống hệt hai đĩa to bàn nhé."

Ngô Hân kịp giải thích thì những thực khách cạnh nhao nhao lên tiếng.

"Nghĩ , chúng đến mà còn ăn kìa."

" đấy, qua là món do ông chủ nhỏ tự tay . Đây là bạn học của thằng bé, đến dự sinh nhật mà, ông chủ nhỏ nhất mấy món tiệc để đãi họ thôi, bán ."

"Nếu bán thì mua sạch sành sanh từ lâu , đến cái đĩa cũng l.i.ế.m sạch bóng, gì đến lượt các ."

Món tiệc ư?

Gia đình ba , cộng thêm một nhóc tì, đĩa thức ăn mà càng càng thấy thèm.

Đĩa chân gà ngâm sả tắc màu vàng ươm, trắng vàng đan xen, vàng rực rỡ như vàng thỏi, trắng muốt như bạch ngọc, hệt như một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo. Điểm xuyết xung quanh là những trái ớt hiểm đỏ rực như hồng ngọc, cùng hành lá xanh mướt như ngọc lục bảo. Chỉ riêng vẻ ngoài của món ăn đủ sức khiến phát cuồng, kể đến phần thịt kho cay hấp dẫn kế bên.

"Con trai, ăn ?"

"Muốn ạ."

"Mẹ cũng ăn."

" đây là mâm cỗ mà, nhiều thức ăn thế, nhà chỉ bốn , ăn hết."

"Không , ăn hết thì mang về, ngày mai con trai thể đem một ít tới trường ăn. Cứ tranh thủ cơ hội 'chặt chém' bố một trận trò , đừng nương tay, coi như ăn mừng việc bố cảnh sát giao thông phạt đăng hình lên mạng xã hội."

Miêu Đào: "..."

 

Loading...