Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 114: Chúng tôi chỉ thích cái cảm giác mồ hôi nhễ nhại này thôi

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:48
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Miêu Đào dõng dạc bước đến quầy thu ngân, hào sảng lên tiếng: "Mâm cỗ thì mâm cỗ, bà chủ cứ chiếu theo thực đơn mâm cỗ của cái bàn đằng , dọn cho chúng một bàn y chang . Họ trả bao nhiêu, trả y chóc bấy nhiêu."

"Dạ?" Ngô Hân khựng : “Không , chuyện là mâm cỗ, mà là..."

"Mà là nhà ít , chỉ bốn miệng ăn, gọi nhiều thế ăn hết, nên chúng sẽ gói mang về."

Miêu Đào ngắt lời Ngô Hân, ngẫm nghĩ một chút hỏi tiếp: "Hay là quán bà còn nguyên liệu để món ở bàn nữa?"

"Dạ !"

Ngô Hân sực nhớ , đúng là vẫn còn. Lúc con trai nấu cho mấy đứa bạn cùng lớp, thằng bé cố tình một ít để cả nhà ăn. Hiếm khi món mới, gia đình cũng tranh thủ thưởng thức chứ.

"Thế thì đúng , chúng lấy mâm cỗ đó. Bà chủ cần lo, thức ăn ngon nhường , chúng cam đoan sẽ để thừa mứa mà đổ ."

"Ồ, cũng đúng, sẽ sắp mâm cỗ cho nhà nhé. Khách khứa cũng thể gọi thêm bạn bè, tới chung vui."

Ngô Hân gật đầu cái rụp, thoăn thoắt ghi thứ tự, còn cẩn thận ghi chú thêm dòng chữ "Mâm cỗ". Ghi xong, bà bỗng ngẩn .

Khoan , hình như cuốn theo lời của ông khách thì . Đây là vấn đề nhà ít ăn hết?

Ngay từ đầu mấy món đó trong danh sách đem bán mà.

Những thực khách gần đó thì trố mắt .

Trời đất ơi, thế mà cũng ! Sao họ nghĩ cách , cứ đực mặt đây thèm thuồng.

"Bà chủ ơi, chúng cũng đặt mâm cỗ. Bàn chúng lên món nào cả, đổi hết sang mâm cỗ luôn ." Một vị khách lanh trí chớp thời cơ, nhanh chóng hùa theo.

"Á, cũng ăn, bây giờ, hai . Có ai ăn mâm cỗ thì chúng ghép bàn ."

"! Để thưởng thức món ngon của ông chủ nhỏ, hôm nay khô m.á.u luôn."

"Cho ghép bàn với, cũng ăn."

Khắp sảnh quán, thực khách nháo nhào cả lên vì mâm cỗ. Người thì đòi ghép bàn, thì rút điện thoại gọi nhà tới ăn cùng. Những đang ăn dở bữa thì bứt rứt yên, hận thể tiêu hóa hết đống thức ăn trong bụng ngay lập tức để ăn từ đầu.

Thấy tình hình vẻ vượt khỏi tầm kiểm soát, Ngô Hân vội vã lên tiếng: "Con trai nấu nhiều ạ, phần còn vốn định để nhà ăn, giờ chỉ còn đủ thêm hai mâm nữa thôi, còn dư ạ."

Cái gì? Chỉ còn đúng hai mâm?

Mấy vị khách đang chờ chỗ , vốn định lát nữa sẽ gọi ngay mâm cỗ. Nghe lượng khan hiếm thế, họ liền phản ứng nhanh như chớp, lập tức bu lấy Ngô Hân.

"Bà chủ ơi, cho một mâm còn nhé. Cứ xếp theo thứ tự , đầu tiên của lượt khách tiếp theo, kiểu gì cũng đến lượt . Mấy bàn gọi món xong , chắc chắn quán chuẩn xong xuôi, khi còn đang xào nấu trong bếp chứ. Sao thể đổi là đổi ngang xương ." Anh với giọng điệu vô cùng kích động.

Chẳng nhờ may mắn , mà ngay khi dứt lời, dì Trương bưng hai đĩa thức ăn nóng hổi, đặt chễm chệ lên chiếc bàn còn trống trơn.

"Không!" Khách ở bàn đó đồng loạt giơ tay sức cản , nhưng tiếc là quá muộn màng. Họ chỉ còn ngậm ngùi nuốt nước mắt, cầm đũa lên gắp những món gọi lúc nãy.

"Tuyệt vời!" Anh tư thế hình chữ V chiến thắng: “Bà chủ ơi, giờ thì mâm cỗ đó là của nhé."

"Được , mâm còn là của ."

Cùng lúc đó, nhóc tì cùng Miêu Đào đang lững thững cạnh bàn ăn của nhóm Trương Triều, đôi mắt tròn xoe thèm thuồng chằm chằm những đĩa thức ăn hấp dẫn. Thằng bé kìm , nuốt nước bọt liên tục.

Nhóm bạn đang thưởng thức món ngon phát hiện ánh mắt thèm thuồng của bé, thấy nhóc cũng đáng yêu, Mạnh Đoan Nhã liền dùng đũa chung gắp một chiếc chân gà ngâm sả tắc đưa cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-114-chung-toi-chi-thich-cai-cam-giac-mo-hoi-nhe-nhai-nay-thoi.html.]

"Em trai, phần em ."

Cậu nhóc lắc đầu quầy quậy: "Mẹ dặn nhận đồ ăn của lạ."

Dù miệng thì nhận, nhưng đôi mắt nhỏ xíu của dán chặt chiếc chân gà. Hai tay đưa giữa chừng, dáng vẻ lấy cố kìm nén. Khuôn mặt nhỏ nhắn rướn tới, chỉ thiếu điều há miệng ngoạm luôn chiếc chân gà.

Cả đám học sinh phì vẻ mặt đáng yêu của nhóc.

Mạnh Đoan Nhã tủm tỉm: "Lúc nãy chúng quen, nhưng giờ thì quen mà. Chân gà chỉ còn đúng một chiếc thôi, em ăn thì các chị lấy mất đấy nhé."

Bàn tay nhóc rụt rè vươn về phía chiếc chân gà, nhưng kịp chạm vội vã rụt .

"Chị gạt em, chúng mới gặp đầu, mà quen . Em còn là đứa trẻ lên ba nữa , chị đừng hòng lừa em."

Cậu nhóc bốn tuổi hừ nhẹ một tiếng, hất cằm lên cao, vẻ thông minh lắm.

"Vậy chị ăn đây nhé, chị ăn thật đấy." Mạnh Đoan Nhã bộ đưa chiếc chân gà lên miệng.

Cậu nhóc cuống quýt nắm chặt lấy tay Mạnh Đoan Nhã. Đột nhiên, như chợt nhớ điều gì, khuôn mặt bừng sáng rạng rỡ: "Chị ơi, em cách ! Tháng ông trẻ em mới lấy vợ mới, đó cũng là đầu tiên hai gặp . vì họ kết hôn nên còn là lạ nữa. Hay là thế , lớn lên em cưới chị nhé? Chị lấy em thì chúng sẽ còn là lạ nữa."

"Phụt... hahaha..."

Cả nhóm học sinh tiểu học ngặt nghẽo câu của nhóc bốn tuổi.

Đang bận rộn tìm kiếm cháu trai lạc, Miêu Đào tình cờ chứng kiến cảnh tượng . Anh hối hả lao tới, buông lời xin túm gọn lấy gáy áo nhóc xách ngoài.

Nhìn chiếc chân gà ngon lành xa dần khỏi tầm mắt, bé há hốc miệng, òa nức nở.

"Hu hu, em ăn chân gà! Khó khăn lắm em mới nghĩ cách kết hôn với chị gái, chú bế em ? Em ăn chân gà, trả chân gà cho em..."

Giọng the thé của bé như xuyên thủng màng nhĩ. Cả sảnh quán vốn ồn ào nay ngập chìm trong tiếng inh tai của . Bị xách lơ lửng, bé vung vẩy tứ chi trong trung, gào thét đến thê thảm, khiến ai cũng xót xa.

chỉ hai phút , tiếng nức nở nhường chỗ cho những tiếng nhai nhóp nhép. Cậu nhóc ngoan ngoãn ăn chiếc chân gà mà Mạnh Đoan Nhã đưa cho. Chiếc chân gà ngon đến mức nhóc ăn ngấu nghiến.

Vừa ăn, nhóc lì lợm lì bên bàn ăn của , miệng lẩm bẩm: "Chị ơi, lớn lên chúng sẽ kết hôn, thế nên bây giờ em ăn nhiều một chút cũng chứ nhỉ?"

Chỉ cần ai định bế tru tréo lên.

Gia đình Miêu Đào chứng kiến cảnh tượng chỉ đưa tay lên ôm trán. Trẻ con là thế đấy, nhưng mà ngượng ngùng quá chừng.

"Bà chủ ơi, mau kiếm giúp chúng một cái bàn để ăn cơm . Chỗ trống ngoài cửa cũng , bà cứ dọn đó, chúng ăn ngoài cửa luôn cho tiện."

Ngô Hân liếc ngoài cửa. Mùa xuân mùa thu thì còn tàm tạm, chứ mùa hè nóng nực, mặt trời chiếu thẳng góc một giờ trưa rát cả mặt. Nắng to thế , ngoài đó chẳng khác nào thiêu sống.

Vừa hé cửa một khe nhỏ, luồng khí nóng hầm hập ùa mặt, khác hẳn khí mát mẻ bên trong quán. Bà trố mắt về phía cửa.

"Quý khách chắc chắn ăn ngoài cửa ?"

"Chắc chắn."

" ngoài đó nóng lắm. Giữa trời nắng gắt thế , quạt máy cũng chẳng ăn thua gì . Ăn mấy miếng mồ hôi nhễ nhại ."

Gia đình ba chỉ mong xử lý xong nhóc lắm lời gây hổ nên c.ắ.n răng chịu nóng.

"Không , chúng thích cái cảm giác mồ hôi nhễ nhại, sảng khoái tuôn trào cơ. Tiện thể chữa luôn cái bệnh phong thấp lâu năm."

 

Loading...