Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 117: Đôi tay vàng trong làng săn số

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên cạnh cái khoản rồng rắn tranh trứng gà siêu thị giảm giá, niềm đam mê thứ hai của các ông bà cụ chính là hóng hớt xem náo nhiệt. Hễ chuyện gì kích thích sự tò mò là y như rằng họ sẽ xúm đông xúm đỏ quán A Quân.

Bác Vương cất tiếng rủ rê, lập tức mấy bà bạn già đang hóng mát gốc cây cũng lò dò dậy theo.

Lúc , khách ở cả hai bàn đều đang cắm mặt cắm cổ thưởng thức đồ ăn, khí im ắng đến lạ thường. Ngoại trừ tiếng nhai nhóp nhép thì chẳng âm thanh nào lọt ngoài. Đang mải mê ăn uống, bỗng ánh sáng đỉnh đầu tối sầm , kèm theo đó là một giọng tò mò vang lên bên tai.

"Mấy chị ăn ngoài cửa thế ? Trời nóng nực, trong phòng máy lạnh chẳng sướng hơn ?"

Đám khách ngẩng đầu lên, đập mắt là mấy ông bà cụ đang cửa lều, ai nấy đều vươn cổ ngó nghiêng trong. Nhìn kỹ , dẫn đầu nhóm ai khác chính là bác Vương.

Vài vị khách bàn bên cạnh bàn nhà Miêu Đào bỗng bật , nụ mang theo chút tinh ranh.

Từ dạo quán A Quân nổi lên như cồn, tên tuổi của bác Vương cũng nổi theo. Bác nổi danh vì sự nhanh tay lẹ mắt, lấy xếp hàng nhanh thoăn thoắt. Người già thường khó ngủ, dậy sớm. Thế nên sáng sớm tinh mơ, khi quán A Quân mới mở cửa, bác nhanh chân lấy .

Việc khoe khoang của bác cũng chẳng kém phần thần tốc. Vừa cầm trong tay, bác đăng ngay lên nhóm chat. Chẳng rõ bác tham gia nhóm bằng cách nào mà một điện thoại lọt hàng chục nhóm khác . Vừa là bác tung lên từng nhóm một để khoe mẽ.

Đến cả hình ảnh món ăn ngon lành cũng bác cập nhật liên tục. Gần như ngay giây phút Phương Quân cân xong đồ ăn cho bác, thì giây tiếp theo hình ảnh chễm chệ các hội nhóm.

Những điều khiến bao thực khách ở xa, ngày đêm tìm đủ cách để săn một cái , nhưng hễ chuyện đột xuất là chậm chân lỡ mất cơ hội, ghen tị đến nổ đom đóm mắt.

Trớ trêu , hai ngày nghỉ cuối tuần nào bác Vương cũng đều đặn lấy , đó là rêu rao khắp nơi. Đôi khi thấy khác lấy than vãn trong nhóm, bác còn vẻ an ủi. Cách an ủi của bác vô cùng "hiểm hóc": khoe hình ảnh mâm cơm thịnh soạn bàn ăn nhà lên nhóm, để "no con mắt, đói cái bụng".

Thế là trong một thời gian, bác Vương những trở nên nổi tiếng mà còn trở thành tâm điểm của sự bức xúc.

Một thanh niên gần cửa lều lên tiếng: "Hóa là bác Vương ạ. Hôm nay bác quán A Quân ăn cơm? Đừng là bác lấy nhé. Bình thường ai tranh bác, ngờ cũng lúc bác chịu thua đấy."

Bác Vương lập tức lôi tờ giấy ghi của , chiều đắc ý.

"Chuyện đó thể xảy ! Bác lấy cho bữa tối , đây , cho mấy đứa xem thử."

Trời đất, mới là cho bữa tối thôi mà bác mang theo bên , chắc mẩm là lên kế hoạch từ để đem khoe khoang, may bắt đúng cơ hội.

Bác Vương bộ nghiêm túc : "Mấy rảnh ăn tối đúng ? Không , tuy chờ đợi suốt một tuần mà đến tận thứ Bảy vẫn thưởng thức tài nghệ của ông chủ nhỏ, nhưng mấy món xào các ăn cũng là đồ do Phương lão bản từ nồi nước hầm của ông chủ nhỏ mà, hương vị cũng chênh lệch chẳng bao nhiêu."

"Hôm nay các bận, thì còn ngày mai cơ mà. Chẳng qua là lão già ăn may thôi. Sáng sớm tập thể dục, tình cờ bắt gặp bà chủ mua đồ ăn sáng nên tiện miệng xin luôn cái . Hoàn là nhờ may mắn nhé! Mấy nếu tò mò tối nay ông chủ nhỏ trổ tài món gì, thì cứ thong thả, lão sẽ chụp hình gửi lên nhóm ngay khi mua xong."

Nghe xem, những lời lọt tai cơ chứ.

Được ăn ngon đành, lão già còn thích rêu rao khoe khoang, thật khiến tức điên lên .

Nếu là bình thường, chắc thi ghen tị đỏ mắt. Thế nhưng hôm nay thì khác.

Ai nấy đều toe toét, chẳng chút mảy may bực tức.

"Thế thì phiền bác Vương ạ."

"Có gì mà phiền, đó là việc bác nên mà." Đạt mục đích khoe khoang, tâm trạng bác Vương vui vẻ hẳn lên, dường như trẻ đến vài tuổi.

Một bà lão bên cạnh, quên mục đích ban đầu khi tiến tới, liền hỏi: "Mấy ăn ngay cửa thế , thấy nóng ?"

"Dạ, là do bọn cháu thèm quá, thể chờ thêm giây phút nào nữa, nên đành nhờ bà chủ dựng tạm cái bàn ở ngoài ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-117-doi-tay-vang-trong-lang-san-so.html.]

Vài trong nhóm, kẻ thì bưng bát súp, thì cầm cổ vịt, đang ngậm miếng chân gà ngâm sả tắc, đồng loạt đưa đồ ăn lên mũi hít một thật sâu, nét mặt vô cùng đắm chìm, tận hưởng.

"Thơm quá xá!"

Đám ông bà cụ tò mò bọn họ, liếc mắt sang mấy đĩa thức ăn bàn. Các món ăn do Phương Thương phần lớn "tiêu diệt" gọn ghẽ, chỉ còn trơ trọi chút nước sốt đáy đĩa. Trông chẳng còn gì hấp dẫn, mùi hương cũng phai nhạt nhiều, khiến họ chẳng nhận món gì đặc sắc.

Bác Vương cảm khái : "Phương lão bản ngày nào cũng quan sát ông chủ nhỏ bếp, tay nghề chắc hẳn tiến bộ vượt bậc . Đây là mấy món mới của Phương lão bản đấy ?"

Cuối cùng thời khắc khoe khoang của bọn họ cũng tới ?

Cái miệng của họ khao khát khoe mẽ từ nãy đến giờ !

Thế là, trong bàn đồng loạt lắc đầu nguầy nguậy, nhịp nhàng đến mức như thể tập duyệt từ .

"Cháu đang thưởng thức món canh tứ hỷ viên do chính tay ông chủ nhỏ nấu đây ạ. Canh ngon ngọt, viên thịt dẻo dai, đậm vị. Canh tuyệt hảo thế , dù giữa trời nắng gắt mồ hôi nhễ nhại, cháu cũng nguyện ý."

"Đây là món đồ kho cay do đích ông chủ nhỏ . Thơm lừng, cay xé lưỡi, cay đến mức cháu hít hà liên tục, trán cũng lấm tấm mồ hôi . Sướng thật đấy!"

"Dạ thưa, cháu đang dùng đĩa gỏi thập cẩm của ông chủ nhỏ ạ. Ngoài chân gà ngâm sả tắc, còn tôm ngâm sả tắc và váng đậu trộn chua cay. Hương vị đó... chao ôi, đằng nào bác Vương cũng nếm thử, chi bằng cháu khỏi kể cho đỡ thèm."

Tất cả xúm , một câu kẻ một lời, ngớt lời tâng bốc tài nghệ của Phương Thương. Mỗi món ăn đều họ đem mổ xẻ, nhận xét chi tiết, bỏ sót một món nào, đến hạt lạc rang chung với váng đậu cũng khen nức nở.

"Cái gì? Đây là những món ông chủ nhỏ ?"

Nhóm ông bà cụ sững sờ, bác Vương cũng chôn chân tại chỗ. Bác lắc đầu nguầy nguậy, dám tin tai .

"Không thể nào, tuyệt đối thể! Bà chủ rõ ràng hôm nay ông chủ nhỏ kẹt việc, ngoài mấy món cỗ thì thời gian nấu món gì khác cơ mà."

Nhóm khách của Miêu Đào, vốn chỉ là những mới đến, những khúc mắc đằng sự việc. Thấy bác Vương quả quyết phủ nhận, họ liền lên tiếng thanh minh.

"Bác ơi, thật đấy ạ. Món cỗ ông chủ nhỏ chuẩn một ít. Bọn cháu thấy thèm quá, bèn đặt luôn mâm cỗ y hệt như bàn sinh nhật của các bạn học sinh. Nhờ thế mới thưởng thức tay nghề của ông chủ nhỏ. Hehe, đến sớm bằng đến đúng lúc bác ạ."

Câu chốt đúng là chí mạng! Bàn bên cạnh đồng loạt giơ ngón tay cái tán thưởng.

Mấy ông bà cụ xong thì ôm n.g.ự.c tiếc hùi hụi, vẻ mặt như thể để vuột mất một tỷ. Sáng sớm tiện miệng hỏi một câu, bảo là bỏ cuộc ngay. Lúc đó gặng hỏi thêm vài câu nữa, giờ ấm bụng .

Bác Vương là chịu đả kích nặng nề nhất. Tự xưng là bậc thầy lấy , ngờ cũng ngày bác lỡ mất một nhịp.

Mấy vị khách bàn bên còn hùa trêu chọc bác. Họ giơ những miếng thức ăn hấp dẫn lên ngay mặt bác Vương.

"Đừng buồn bác Vương ơi, tụi cháu an ủi bác nhé. Nhanh lên, thêm mấy cái cho đỡ thèm, kẻo lát nữa cháu nhịn ăn mất là còn gì để ."

Bác Vương chôn chân tại chỗ, ngây như phỗng. Kể từ nay, bác còn là ông cụ bảnh chọe nhất nhóm chat nữa . Sao thể chấp nhận sự thật chứ?

Không, bác nhất quyết cam tâm.

Khoan , vẫn còn bữa tối ?

Không hổ danh là bậc thầy lấy , chuyên gia khoe mẽ trong nhóm, phản ứng của bác cực nhanh. Bác tức tốc phóng thẳng quán A Quân, dồn dập hỏi Ngô Hân: "Bà chủ, mấy món gỏi thập cẩm ông chủ nhỏ hồi sáng, tối nay lên thực đơn ?"

 

Loading...