Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 118: Con trai đã bị nhốt hai tiếng rồi, thằng bé chịu nhận lỗi chưa?
Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:52
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Hân lắc đầu: "Không bác ạ. Bữa cỗ trưa nay con chỉ tôm ngâm sả tắc, chân gà ngâm sả tắc và váng đậu trộn chua cay thôi, canh cũng . Bữa tối thì chỉ đồ kho cay là lên mâm, còn mấy món thì ."
Bác Vương cố nặn một nụ gượng gạo: "Thế bây giờ đặt một mâm cỗ như còn kịp ?"
Ngô Hân vẫn lắc đầu: "Bác Vương nghĩ ngợi gì thế, nếu còn thì tranh mua hết từ lâu , gì đến lượt bác. Vốn dĩ phần dư là để gia đình ăn, giờ thì dọn lên bàn khách hết ."
"Vậy mới thể thưởng thức món tôm ngâm sả tắc với chân gà ngâm sả tắc nữa?"
"Ờ... cái xem tâm trạng con trai thế nào. Trên bảng đen món gì thì tùy thuộc con trai món nấy."
Tia hy vọng cuối cùng cũng dập tắt, trái tim lơ lửng của bác Vương cũng theo đó mà vỡ vụn.
Bác ngửa mặt lên trời thở dài sườn sượt.
"Giận ăn mà ăn, giận tại thưởng thức một , giận ánh trăng sáng cao chỉ soi chiếu một , giận ánh trăng sáng cao soi chiếu một ."
Ngô Hân: "..."
Đám đông lấp ló ngoài cửa lén: "..."
Phụt...
Cả đám ôm bụng ngặt nghẽo. Ban đầu chỉ dám khúc khích, đó kìm nén nổi, bật thành tiếng. Vừa dắt díu về chỗ .
Chàng trai trẻ sảng khoái nhất: "Cuối cùng cũng thắng một phen, chẳng dễ dàng gì."
Thấy họ vui vẻ đến , chị Tần vẻ mặt hoang mang, sang hỏi chồng: "Sao tự dưng họ kỳ cục thế? Có chuyện gì xảy ?"
Miêu Đào lấy giấy ăn lau miệng, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Theo kinh nghiệm đặc nhiệm của , chắc chắn là do đồ ăn quá ngon nên họ mới vui vẻ đến thế."
"Anh thừa!"
...
Thời gian thoi đưa, chớp mắt đến kỳ thi cuối kỳ.
Ba ngày kỳ thi, các lớp đều sức ôn tập, luyện giải đề, đoán đề thi tự luận, phát thêm tài liệu. Giáo viên tất bật, học sinh còn hối hả hơn.
Trường tiểu học trung tâm vốn là một ngôi trường điểm, ngày thường mức độ cạnh tranh khốc liệt hơn các trường khác, nay sắp thi thì sự ganh đua càng trở nên gay gắt.
Thấy học trò học ngày học đêm, tinh thần uể oải, bơ phờ, giáo viên chủ nhiệm Vương khỏi lo lắng.
Học trò thiếu động lực, bắt ép chúng nhồi nhét kiến thức tuy cũng hiệu quả nhưng chắc chắn cao. Nếu cách nào khơi dậy hứng thú học tập, đ.á.n.h thức tinh thần tự giác của chúng thì mấy.
Chỉ như , các em mới thể phát huy tối đa năng lực và đạt kết quả nhất.
để đ.á.n.h thức sự tự giác đó mới là vấn đề nan giải. Hỏi thật, ai thích học cơ chứ? Chẳng vì bắt buộc, vì bạn bè xung quanh đều học nên mới miễn cưỡng học theo ?
Suốt cả buổi sáng, cô giáo Vương cứ trăn trở mãi về vấn đề . Giờ nghỉ trưa, cô ghé quán A Quân mua đồ kho nhưng mua . Đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong đầu: Ẩm thực chẳng là thứ kích thích tinh thần nhất ?
Buổi chiều, Phương Thương tới trường cô Vương gọi văn phòng. Trò chuyện một lúc, cô Vương cùng Phương Thương bước lớp.
Trên tay cô cầm xấp đề thi định phát buổi chiều, nhưng cô vội phát ngay. Thay đó, cô vỗ tay yêu cầu cả lớp dừng việc đang .
"Dạo các em ôn tập vất vả lắm đúng ? Bài vở nhiều, đề cương thì dày cộp. Cả ba môn đều chú trọng, lơ là môn nào. Cô thấy dạo các em ít hẳn đấy."
Câu dứt, đám học trò thi than vãn ỉ ôi.
Trần Hùng, vốn thích khoe khoang tài văn chương, liền tiện miệng một câu chắp nối: “Đề cương mãi hết, bài tập giải mãi xong, bài thi mỏi cả tay, bố cằn nhằn bên tai, thêm cả cơn buồn ngủ đeo bám. Mấy mầm non tương lai của đất nước như chúng em chắc sắp nghẹt thở đến nơi ."
Cô giáo Vương phì : "Cô các em sắp 'nghẹt thở' , nên hôm nay cô đến đây để 'tiếp oxy' cho các em đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-118-con-trai-da-bi-nhot-hai-tieng-roi-thang-be-chiu-nhan-loi-chua.html.]
Đám học sinh liền tỉnh táo hơn đôi chút.
"Có cô cho bọn em một tiết Thể d.ụ.c để tự do hoạt động ạ?"
"Không , cô cách khác hơn."
Bọn trẻ đồng loạt bĩu môi, đứa bạo dạn còn buông tiếng "Xì".
Cô Vương chẳng hề bực bội, mỉm : "Để khơi dậy hứng thú học tập của cả lớp, cô bàn bạc với bạn Phương Thương và quyết định đặt riêng 10 hộp quà bí mật từ cửa hàng nhà bạn . Đây sẽ là phần thưởng cho kỳ thi cuối kỳ sắp tới."
"Trong mỗi hộp quà bí mật là một món ăn ngon do chính tay Phương Thương trổ tài nấu nướng. Đảm bảo mỗi hộp là một món khác , vô cùng hấp dẫn. Trước khi mở hộp, ngoài Phương Thương , ai bên trong chứa gì nhé."
Cái gì? Thi đạt điểm cao, cô giáo sẽ thưởng hộp quà bí mật chứa món ăn do chính tay Phương Thương ?
Ôi trời đất ơi, ngày gì mà sung sướng thế .
Hơn nữa, tận 10 hộp quà cơ đấy. Lớp 45 học sinh, tỷ lệ nhận quà cũng hề nhỏ. Lớp học bỗng chốc trở nên huyên náo, sôi động hẳn lên.
"Cô ơi, thật ạ? Cô đùa bọn em chứ."
"Vậy tiêu chí để nhận hộp quà là gì ạ? Top 10 của lớp cô?"
"Cô ơi, dù em áp chót từ đếm lên, nhưng em cũng hộp quà. Từ bây giờ em sẽ cắm đầu ôn tập, nếu tiến bộ thì nhận quà ạ?"
Nhìn đám học sinh nãy giờ còn ủ rũ, ỉu xìu, giờ đây đứa nào đứa nấy phấn khích tột độ, hừng hực khí thế như tiếp máu, cô Vương vô cùng hài lòng với sự đổi .
"Thế các em nhận quà nào?"
"Muốn! Muốn! Muốn!" Âm thanh vang dội, đồng thanh đáp .
Cô Vương tiếp lời: "Quy tắc đơn giản. Không chỉ ba bạn đầu lớp, mà những bạn sự tiến bộ vượt bậc, cải thiện điểm nhiều nhất cũng sẽ nhận hộp quà bí mật . Chỉ cần các em cố gắng, ai cũng cơ hội cầm tay phần thưởng hấp dẫn ."
Không chỉ top 3, mà những bạn học tiến bộ rõ rệt cũng cơ hội. Nghĩa là những bạn đội sổ, chỉ cần nỗ lực ôn tập, thi là cũng hy vọng.
Nghe đến đây, đám học sinh kém cỏi nhất lớp càng thêm phấn khích.
Cô Vương đúng là tuyệt vời nhất quả đất, ngay cả những đứa học sinh kém cỏi như bọn chúng mà cô cũng quan tâm.
"Cô Vương muôn năm!"
"Cô Vương yên tâm, em nhất định sẽ ôn tập thật . Hạng nhất học kỳ , chắc chắn thuộc về em."
"Mình đang xếp hạng tư, cơ hội vươn lên hạng ba."
"Từ vị trí thứ mười từ đếm lên mà leo lên vị trí thứ mười mấy từ đếm lên, chắc cũng coi là tiến bộ vượt bậc nhỉ. Từ hôm nay, cũng sẽ noi gương xưa, thức khuya dậy sớm, quyết tâm ẵm trọn hộp quà bí mật ."
Tối hôm đó, phụ học sinh lớp Năm Bốn kinh ngạc phát hiện con em , những đứa trẻ vốn dĩ giải đề đến mức phát ói, tự nhiên chăm chỉ học hành một cách lạ thường. Dường như tụi nhỏ bỗng nhiên tự nguyện yêu thích việc học . Thật sự là dọa mà!
Tại một khu dân cư nọ, Lôi Hiểu Hải đang ngay ngắn bàn học, chăm chú ôn bài. Trên trán nhóc còn dán một mẩu giấy bằng nước bọt, bên nguệch ngoạc hai chữ "Cố lên" to đùng.
Cậu nhóc say sưa từ vựng tiếng Anh suốt nửa tiếng đồng hồ mới chuyển sang sách Ngữ văn. Nếu là ngày thường, đầy hai mươi phút là nhấp nhổm yên .
hôm nay, hộp quà bí mật mang đến cho nguồn động lực to lớn. Thậm chí bài tập hiểu mà thường ghét cay ghét đắng, giờ cũng thấy thương hơn hẳn.
Ngoài cửa, Lôi thấy cửa phòng khóa trái, liền sang quắc mắt mắng chồng: "Có khắt khe với con quá ? Mới tối hôm nó thức đêm chơi game bắt quả tang, những tịch thu điện thoại, còn nhốt nó trong phòng, bắt xong hai xấp đề thi mới cho ngoài. Anh là bố dượng của nó hả?"
Bố Lôi thản nhiên đón nhận cơn thịnh nộ của vợ, hề lay chuyển. Không ông quá khắt khe, mà là con trai quá hư đốn. Học kém , nhưng cái tội thức thâu đêm chơi game thì quá đáng lắm . Nếu dạy dỗ đàng hoàng, nó sẽ ai mới là tiếng trong nhà.
Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, thấy con ở trong phòng quá lâu, bố Lôi bèn lên tiếng hỏi vợ.
"Con trai nhốt hai tiếng , thằng bé chịu nhận ?"