Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 120: Bố ơi nghe con giải thích

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:54
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt và nụ của Phương Thương tràn ngập niềm vui: "Con định thử các món thuộc hệ chua ngọt. Mấy thứ cần mua phiền bố . Hai hôm nay con mệt, con lên lầu nghỉ ngơi một chút đây."

Nói xong, Phương Thương gót bước lên lầu, thả xuống giường, lập tức khởi động Không gian Hệ thống để bắt tay thực hành món đơn giản nhất trong loạt món chua ngọt: trứng ốp la sốt chua ngọt.

Ở tầng , từ lúc con trai sẽ các món chua ngọt, Phương Quân cứ đực mặt đấy. Mặc dù thím Trương mang đến vài đơn đặt hàng món xào, ông vẫn chẳng buồn nhúc nhích.

Ngô Hân đang bận rộn cân món gỏi, đầu thấy chồng vẫn thừ , liền đá nhẹ chân ghế: "Ông ngẩn đấy ? Khách khứa đều nay con trai chỉ học nửa ngày, giờ quán đông kín kìa, ông thấy ?"

Phương Quân vợ với ánh mắt đầy tủi : "Con trai bảo thử mấy món xào chua ngọt . Chắc nó chê đồ nấu dở tệ nên mới quyết định tự bếp đấy."

Ngô Hân lườm chồng một cái sắc lẹm.

"Nó thế ."

"Thế bao nhiêu là món, tự dưng nó chọn ngay món chua ngọt? Chắc chắn là chê tay nghề của ông bố quá tệ, món ăn dở ẹc chứ ."

Ngô Hân chỉ tay đĩa thịt thăn xào chua ngọt trống trơn bàn: "Thế mà gọi là chê á?"

" mà nó bắt đầu học món chua ngọt kìa."

Được , một đứa con quá xuất chúng quả thực khiến bố gặp chút áp lực. Ngô Hân quyết định lên tiếng an ủi chồng.

"Anh thử đổi góc xem . Hồi lúc bận rộn tối mắt tối mũi, ngày nào cũng nấu những món ngon để bồi bổ cho con. Giờ con nó giỏi giang , nó nấu món ngon để tẩm bổ cho . Con báo hiếu sớm như thế, thấy vui ?"

"Vui chứ!" Phương Quân nguôi giận chỉ trong một tích tắc.

"Vui thì mau xào rau cho . Còn lề mề nữa thì tối nay sô pha mà ngủ."

"Tuân lệnh, bà xã."

Phương Quân hớn hở lao bếp.

Tranh thủ lúc xào rau, ông còn lén lướt nhóm chat của hội fan hâm mộ quán. Trên các nền tảng video ngắn thì dùng tài khoản chính, bình luận khen con trai, thế thì chán òm.

Ông lập hẳn một tài khoản phụ tham gia nhóm, ngày nào cũng "chém gió" tưng bừng với những quen , bàn tán rôm rả về những món ăn con trai . Cảm giác thú vị vô cùng.

Này nhé, thấy râm ran chuyện mua tôm ngâm sả tắc, hụt mất lấy , ông lập tức nhập vai ngay.

"Hôm nay may ghê, giật một . Vừa mua tôm ngâm sả tắc và chân gà ngâm sả tắc xong, hương vị miễn bàn luôn."

Vừa gõ chữ, ông bảo vợ gắp cho một cái chân gà, thong thả đưa lên miệng gặm một miếng.

Bên lập tức hiện một loạt bình luận ghen tị. Bỗng tag hẳn tên ông: “Sao ngày nào cũng lấy ? Anh cũng ở cùng khu phố với quán A Quân giống ông Vương ?"

"Ừ, ở ngay sát bên."

Phương Quân nghĩ ngợi một lát, đúng là ông ở sát bên cạnh, ở chung nhà với Phương Thương luôn cơ mà. Lời gì sai.

Người hỏi ghen tị vô cùng, tiếp tục tag tên Phương Quân: “Anh bạn , em tán dóc trong nhóm lâu thế cũng gọi là quen . Biết sớm chẳng bằng gặp lúc duyên đến. Ngày mai em ngoài nhâm nhi vài ly nhé, mời. Anh giúp mua vài món của ông chủ nhỏ ở quán A Quân, mang theo chai rượu ngon tới tìm . Anh kết bạn WeChat với , chuyển tiền thức ăn qua cho luôn, thấy ?"

Phương Quân còn kịp trả lời, trong nhóm nhao nhao lên tiếng: “C.h.ế.t tiệt, cái mưu tính của khéo văng cả hột bàn tính mặt đấy."

" đoán chắc ông chẳng bao giờ kiểu ' gặp quen' với ai . Anh từ bỏ ý định đó ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-120-bo-oi-nghe-con-giai-thich.html.]

"Đại ca ơi, bọn ' gặp quen', em chỉ là một sinh viên bình thường thôi. Hay là kết nghĩa vong niên nhé? Chỗ em đang hai chai nước suối khoáng đóng chai năm 1982 . Giờ em phi ngay đến chỗ , ăn tôm ngâm sả tắc cũng chẳng , chủ yếu là quen với thôi."

Phương Quân mím môi, suýt thì bật thành tiếng heo kêu.

Đấy, niềm vui của việc dùng tài khoản phụ là thế đấy.

Cảm giác ẩn danh "chém gió" đúng là sướng rơn, c.h.é.m gió mãi, sướng mãi, hehe.

Phương Quân hề hề thoăn thoắt xào rau, cũng quên gửi tin nhắn hồi đáp. Trò chuyện một lúc, từ lúc nào chủ đề chuyển sang bàn luận về những món ăn mới.

"Mọi để ý , hình như dạo ông chủ nhỏ tung món nào mới. Linh cảm của mách bảo sắp thực đơn mới ."

"Nghe cũng thấy giống thế. Thường thì ông chủ nhỏ bán một món lâu là mày mò món khác ngon hơn. Mấy món thịt kho bán lâu thế chắc là do thêm vị cay nồng, đa dạng các loại thịt thôi."

"Thế thử đoán xem món tiếp theo ông chủ nhỏ sẽ bán là gì?"

Đủ giả thuyết đưa . Người thì đoán là món ăn vặt đặc sản, bảo thể là một trong những món chiên, rán, hấp, luộc, xào... Nhiều còn đoán già đoán non là món mì.

Thấy đoán sai bét nhè, Phương Quân sốt sắng quá, vội vàng chen ngang: "Mọi đoán sai hết , ông chủ nhỏ đang chuẩn tung các món thuộc hệ chua ngọt đấy."

"Gì cơ? Làm ?"

tin nhắn dồn dập gửi đến. Phương Quân lúc mới giật nhận , vội vàng đưa tay bịt miệng.

Trời ạ, nhanh miệng quá lỡ lời mất .

ngẫm , hình như cũng chẳng chuyện gì bí mật thể tiết lộ.

"Sáng nay lúc chợ tình cờ gặp ông chủ Phương. Ông bảo đang mua nguyên liệu cho con trai món chua ngọt."

Thế là cả nhóm nhao nhao bày tỏ sự háo hức chờ đợi ngày món chua ngọt của Phương Thương ghi lên bảng đen.

Tối đó, khi quán đóng cửa, Phương Quân và Ngô Hân vệ sinh cá nhân xong xuôi, định bụng xem nốt một tập phim ngủ.

Đang xem phim say sưa thì điện thoại của Phương Quân đổ chuông. Cầm lên xem, thấy bố gọi, ông vội vàng bắt máy, gọi "Bố" một tiếng thì kịp gì thêm, ông cụ phủ đầu .

"Con trai, hỏi thật con chuyện , Phương Thương hôm nay nghỉ hè đúng ?"

"Dạ, đúng bố. Hôm nay thi xong, vài bữa nữa đến trường lấy giấy chứng nhận là xong. Bố nhớ cháu nội ?" Phương Quân đáp.

"Chứ còn nữa, bọn con về cũng ba tháng . Lâu quá gặp, bố nhớ thằng bé lắm. Hay là hai vợ chồng đóng cửa quán mấy bữa, dẫn con về quê chơi cho thư thả."

"Đóng cửa quán ạ?" Phương Quân vẻ ngập ngừng. " bố ơi, dạo quán đang đông khách lắm. Đột nhiên đóng cửa về quê thì cho lắm. Hay là dời một ngày, mốt bọn con về ?"

Ông nội Phương nổi trận lôi đình: "Cái thằng ôn con , mày nấu nướng , bố mày chả rành quá. Từ đầu chí cuối chẳng lấy một chút năng khiếu nấu ăn, dạy dỗ bao lâu cũng chỉ gọi là tạm chấp nhận . Với cái tay nghề của mày mà quán còn đòi đông khách á? Bố mày chỉ già thôi chứ lú lẫn nhé."

Phương Quân ông cụ mắng cho một trận xối xả, lúc mới sực nhớ quên khuấy một chuyện vô cùng quan trọng.

Thì ông quên khoe với bố chuyện Phương Thương thiên phú nấu ăn xuất sắc, học lỏm món nào là tự mày mò món ngon khiến ăn một là nhớ mãi. Thảo nào ông cụ phản ứng gay gắt đến .

C.h.ế.t dở, bây giờ mới khai báo liệu muộn quá ? Kiểu gì cũng mắng cho một trận nữa đây.

Phương Quân đành c.ắ.n răng giải thích: "Không bố, bố con ngụy biện, , bố con giải thích . Quán dạo thực sự đông khách. Vì cháu nội bố năng khiếu nấu nướng bẩm sinh, món nào cũng ngon tuyệt cú mèo, nên quán mới đông khách đến đấy ạ."

 

Loading...