Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 122: Tôi thực sự không cố ý đếm ngược thời gian đâu

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đây là ngày thứ 19, 5 giờ và 38 phút kể từ khi ngóng chờ kỳ nghỉ hè của ông chủ nhỏ. Thật cũng vội vàng lắm , cũng ngày nào cũng đợi chờ mòn mỏi. Trọn vẹn 19 ngày thôi mà, đời bao nhiêu cái 19 ngày, thực sự hề cố ý đếm ngược thời gian ."

"Á á á! Gia đình ông chủ Phương chứ? Từ chiều tin ông chủ nhỏ sẽ món sườn xào chua ngọt, háo hức mong chờ đến mức mất ngủ. Nửa đêm nửa hôm tự dưng báo tin ăn nữa, thử hỏi đời ai t.h.ả.m bằng ?"

Một đám "cú đêm" lúc cá cũng chẳng buồn câu, phim cũng chẳng màng xem, chỉ than vãn ỉ ôi màn hình.

Thậm chí còn nảy suy nghĩ táo bạo: là bây giờ chạy cổng Quán A Quân xổm, hễ thấy gia đình ông chủ bước là lao tới ôm chân năn nỉ, ép họ chút đồ ăn mới cho . Không cách khả thi nhỉ?

Tuy nhiên, cư dân mạng thì mất ngủ, còn gia đình Phương Quân ngủ một giấc cực kỳ say sưa. Quán đông khách, cũng mệt lử, bận rộn cả một ngày trời ngủ muộn, đương nhiên là họ ngủ ngon.

Khi chuông báo thức reo lúc sáu rưỡi sáng, Phương Quân vẫn còn ngái ngủ. Anh lờ mờ dậy, chợt nhớ hôm nay quán nghỉ bán, bèn dứt khoát tháo luôn pin chiếc đồng hồ đang kêu inh ỏi, ngã vật xuống giường ngủ tiếp. Kết quả là chuông báo thức lúc bảy giờ cũng chẳng thể đ.á.n.h thức Ngô Hân.

Bảy giờ mười phút, Phương Thương tỉnh giấc. Sau một đêm "tắm gội" trong gian hệ thống, tinh thần cực kỳ sảng khoái. Hơn nữa, nắm đến bảy tám phần bí quyết nước sốt chua ngọt. là một ngày tuyệt vời!

Xuống lầu, Phương Thương mới phát hiện bố vẫn dậy. Cậu vội vàng chạy gõ cửa. Tiếng "cộc cộc cộc" đ.á.n.h thức hai vợ chồng. Mở mắt đồng hồ: Ối trời ơi, bảy rưỡi !

"Nhanh nhanh nhanh, con trai, thu dọn đồ đạc xem cần mang theo những gì. Hôm nay nhà về quê thăm ông nội."

Nghe lời bố , Phương Thương ngơ ngác: "Sao đột ngột thế ạ? Hôm qua bố bảo gì ?"

Không nhắc tới thì thôi, nhắc tới Phương Quân thấy uất ức. Rõ ràng là một bố tràn đầy tình yêu thương, trong mắt bố đẻ, biến thành gã tồi bóc lột sức lao động của con trai chứ?

Thôi bỏ , nhiều là nước mắt.

"Tối qua ông nội gọi điện bảo nhớ con, nhanh lên, bớt nhảm ."

Vì quyết định về quê quá đột ngột, quà cáp mua sắm gì, hai vợ chồng đành lái xe đưa con ăn sáng , hối hả mua quà, tiện thể báo cho thím Trương và nghỉ .

Loay hoay giải quyết xong xuôi việc thì chín giờ. Phương Quân lái xe từ cửa hông khỏi sân. Xe bật đèn xi-nhan, kịp lăn bánh đường lớn thì từ góc chéo, một nhóm các ông bà lão lao , bao vây chiếc xe kín mít.

Đám đông đặc nghẹt, vây quanh xe ba tầng bảy lớp. Ai nấy đều giơ tay hiệu, vẫy chào gia đình Phương Quân trong xe.

Cảnh tượng quả thực chút rùng rợn, hệt như trong phim zombie công thành: nhân vật chính lái xe định phá vòng vây nhưng một bầy xác sống chặn .

Phương Quân cũng giật thon thót, tưởng lái xe ngoài để ý góc khuất nên đụng ai. Anh vội vã hạ kính xe xuống hỏi: "Ông Đinh ơi, vây quanh xe cháu gì thế? Cháu đụng cái gì ?"

"Không đụng gì cả." Ông Đinh chào hỏi Phương Quân và Ngô Hân một câu thêm với họ nữa. Ông sang Phương Thương băng ghế , giọng điệu vô cùng thiện: “Cháu Tiểu Thương, hôm nay nghỉ ở nhà chơi, định du lịch cùng bố ?"

Bác Vương đẩy cái rụp ông Đinh sang một bên: "Thực du lịch cũng chẳng gì vui . Hôm nay chỗ nào cũng nghỉ, cũng đông nghẹt, thấy . Chi bằng ở Giai Thành chơi . Hay để các ông các bà dẫn cháu công viên giải trí nhé? Có nguyên một đội quân hùng hậu xếp hàng cháu, đảm bảo cháu chơi đời luôn. Chơi chán chê chiều về nhà nấu cơm, cháu thấy ?"

Hóa thấy quán đóng cửa, tưởng gia đình họ du lịch. Phương Thương bật lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-122-toi-thuc-su-khong-co-y-dem-nguoc-thoi-gian-dau.html.]

Bị cho rìa, trụ cột gia đình Phương Quân đành lên tiếng: "Nhà cháu du lịch ạ. Là bố cháu nhớ cháu nội, nên cháu đưa thằng bé về quê thăm ông."

Nghe về thăm lớn tuổi, các ông bà lằng nhằng nữa. Vốn dĩ họ cũng chỉ vì ăn món ngon nên hỏi han thêm vài câu. Giờ rõ sự tình, dù luyến tiếc đến mấy thì cũng đành nhường đường.

Tuy nhiên, một vài tay đang cầm đồ ăn sáng mua nhiệt tình "nhồi nhét" cho Phương Thương.

"Tiểu Thương , bà nội mua mấy quả táo, cháu cầm đường mà ăn, đừng để đói nhé."

"Ông mua việt quất cho cháu nội, cháu cầm một hộp . Về quê ăn chơi cho khỏe, lúc nào về tiếp tục món ngon cho ông nhé."

"Ông mua bánh bao nhân thịt to lắm , ăn hai cái cho mau lớn, mau cao, để còn sức thêm nhiều món ngon nữa."

Các ông các bà vây quanh xe nữa mà chuyển sang "nhồi nhét" đồ ăn. Họ cứ thả ghế bỏ chạy, Phương Thương từ chối cũng cơ hội.

Đợi đến khi cửa xe tản hết, băng ghế chất thành một đống đồ ăn.

Phương Quân chua chát thốt lên: "Bố quen lão Kiều ba cũng mười hai năm . Lão keo kiệt đến mức cái ngày đầu tiên bố dọn khu , uống nhờ nửa chai nước suối mà lão còn nhớ kỹ. Mười hai năm qua bố từng ăn của lão thứ gì, thế mà hôm nay lão cho con quả thanh long to tổ chảng."

Phương Thương: "..."

Ngô Hân vỗ nhẹ vai chồng, bất lực : "Thôi , đến con trai cũng ghen tị . Mau lái xe ."

Phương Quân thở dài, đạp ga tăng tốc về quê.

Nhà ông nội Phương ở một vùng quê thuộc huyện ngoại thành Giai Thành. Từ thành phố về huyện khá tiện, chỉ cần chạy thẳng lên đường cao tốc, hai tiếng là tới. đường từ huyện làng qua một đoạn đường núi quanh co. Do đường đèo cao tốc nên dù cách xa, cũng mất thêm một tiếng đồng hồ lái xe.

Đường xóc nảy, cộng thêm Ngô Hân say xe khó chịu nên Phương Quân giảm tốc độ. Về đến làng thì mười hai giờ rưỡi trưa.

Chỉ cần rẽ thêm một khúc cua nữa là tới cửa nhà, nhưng Phương Quân tình cờ gặp bạn nối khố. Đã lâu gặp, đương nhiên xuống xe chào hỏi vài câu. Anh bước xuống xe, một vài bạn cùng trang lứa cũng xúm hàn huyên.

Thấy bố mãi chuyện, Phương Thương xe đợi hoài phát chán, liền xin phép bố bộ về nhà ông nội . Nói xong, nhóc rảo bước bộ về phía nhà ông.

Cùng lúc đó, ông nội Phương đang ở trong bếp luộc thịt ba chỉ hun khói. Ở quê, cứ mỗi dịp Tết đến, dùng cành bách và trấu để hun thịt, nhiều để ăn rải rác suốt cả năm .

Hễ nhà khách, mang một tảng thịt tự tay hun khói chiêu đãi. Hôm nay cháu đích tôn về chơi, ông nội Phương chọn lấy tảng thịt ngon nhất luộc trong nồi.

Lúc ăn sáng, ông uống vài chén với lão Đỗ cùng làng nên giờ đầu óc lâng lâng. Thêm đó là thói quen ngủ trưa, thấy con trai mãi về, ông ngả lưng xuống giường định chợp mắt một lát. Nào ngờ đầu chạm gối ngáy o o.

Gió trưa thổi mạnh, cánh cửa chính tự động sập . Phương Thương đến cửa, thấy cửa khóa thì ngạc nhiên, liền sức đập cửa gọi lớn: “Ông ơi! Ông ơi! Ông nhà , cháu về đây!"

 

Loading...