Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 123: Ông là người hay ma?
Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:57
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Thương gọi liên tục mấy tiếng nhưng ai mở cửa. Tưởng ông nhà, liền bước tới cửa sổ, kiễng chân vịn tay lên bệ cửa ngó trong. Cậu thấy rõ mồn một ông nội đang giường ngủ say sưa.
Cậu ghé sát cửa sổ gọi thêm vài tiếng: "Ông ơi, cháu Tiểu Thương đây, cháu về , ông ơi!"
Ông nội Phương vốn nghễnh ngãng. Để ông thấy, Phương Thương dùng hết sức bình sinh mà hét lên. Vài tiếng hét vang vọng đến xé họng cổ bắt đầu ngứa rát, khóe mắt cũng đỏ hoe.
Trong nhà, ông nội Phương đang ngủ say, chợt loáng thoáng tiếng cháu gọi. Trong vô thức, ông lẩm bẩm: "Ra ngay, ngay đây."
Lẩm bẩm xong, ông nghiêng đầu ngủ tiếp. Trong tiềm thức, ông cụ thậm chí còn đinh ninh rằng mở cửa , nên cứ yên tâm chìm giấc ngủ.
Phương Thương lắc đầu ngao ngán, nhảy từ bệ cửa sổ xuống đất, định bụng đợi bố đến mở cửa , dù thì cũng vội.
Khi ngang qua cửa sổ nhà bếp, nhớ mỗi về quê ông nội đều chuẩn nhiều đồ ăn ngon, Phương Thương liền quen thói cũ, nhảy cẫng lên ngó bếp xem hôm nay món gì. Vừa , buột miệng c.h.ử.i thề "Đệt mợ!".
Chỉ thấy bếp gas vẫn đang cháy hừng hực, trong nồi khói bốc lên nghi ngút, thoang thoảng còn mùi khét bay .
"Ối giời ơi, cháy cạn nồi !"
Ban đầu còn định gốc cây lớn đợi, giờ thì Phương Thương thể bình chân như vại nữa. Đợi thêm lúc nữa nhỡ bếp cháy lan thì ?
Cậu cuống cuồng chạy cửa sổ phòng ông, bám hờ lên bệ cửa, cố đ.á.n.h thức ông dậy: “Ông ơi, ông dậy ! Mau mở cửa ông ơi, bếp sắp cháy ..."
Gào thét một hồi đến mỏi nhừ cả tay, Phương Thương rơi bịch xuống đất. Cậu chạy cửa chính đập thình thịch gọi tiếp.
Sau một hồi náo loạn, ông nội Phương vẫn ngủ say như c.h.ế.t.
Phương Thương cảm thấy cổ họng rách toạc , giọng bắt đầu lạc . Vừa há miệng , chẳng từ một con muỗi bay thẳng họng. Phương Thương kinh tởm cúi gập nôn khan, nước mắt giàn giụa. Miệng vẫn cố gắng phát âm thanh: "Ông ơi, ông là cháu đập vỡ kính đấy."
Nhà của ông nội là kiểu nhà sân nhỏ phía , và những ngôi nhà hàng xóm xung quanh cũng thiết kế y hệt như .
Giữa trưa nắng gắt, vợ chồng ông Đoạn nhà hàng xóm cũng ngoài mà ở nhà hóng mát xem tivi. Đang xem dở, ông Đoạn loáng thoáng thấy tiếng gào thét xé ruột xé gan. Ông ngó đầu ngoài cửa, sang hỏi vợ: “Bà thấy tiếng trẻ con ? Vừa gào, thê t.h.ả.m lắm."
" cũng thấy, hình như là tiếng một đứa trẻ gọi ông nội. Tiếng thê lương đến mức nổi hết cả da gà."
"Đi, ngoài xem chuyện gì."
Hai vợ chồng bỏ dở chương trình tivi, bước khỏi nhà. Vừa đến sân, tiếng gào thét càng trở nên rõ ràng. Họ thấy âm thanh t.h.ả.m thiết phát từ sân nhà bên cạnh.
"Ông ơi... Ông ơi... Ông mau dậy mà... Ông rõ ràng thấy cháu gọi , ông chịu dậy..."
Ông Đoạn giật : "Đây chẳng là nhà họ Phương ? Hôm qua lão Phương còn khoe nay cháu đích tôn về, thằng bé về lóc t.h.ả.m thiết thế ."
Bà Đoạn nghĩ đến chuyện gì, sắc mặt bỗng chốc biến đổi. Lại lắng tai kỹ âm thanh : giọng thằng bé khàn đặc vì gào gọi ông nội, từng tiếng, từng chữ đều toát lên vẻ bi ai. Thật sự là rơi lệ, kẻ thấy đau lòng.
"Chẳng lẽ lão Phương "" ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-123-ong-la-nguoi-hay-ma.html.]
"Bà cái gì? Chuyện thể? Chiều qua chúng còn chuyện phím với ông cơ mà, bà đừng gở." Giọng ông Đoạn bắt đầu run rẩy.
"Chúng đều già cả , gặp chuyện cũng là bình thường. Ông nhớ ông lão ép dầu làng bên ? Hôm ngày 13 ép dầu, ông còn rót nước sôi cho uống. Kết quả đến ngày 14 sang lấy bã dầu thì tin ông . Nghe ngủ một giấc, sáng dậy là luôn."
Ông Đoạn quýnh quáng, vội vàng xách cái thang trong góc sân dựa tường trèo lên sang. Ông thấy cháu nội của lão Phương đang xổm bệ cửa sổ, cuộn tròn , gào gọi ông nội, nước mắt giàn giụa, đến mức nôn khan cả .
Còn điều gì thể khiến một đứa trẻ về nhà t.h.ả.m thiết đến , miệng còn ngừng gọi ông dậy?
Ông Đoạn ý nghĩ đó thao túng, lúc tụt xuống thang mà hai chân cứ run lẩy bẩy.
"Đi, mau sang đó xem giúp gì ."
Hai vợ chồng tất tả sang nhà bên cạnh. Vừa đến cửa nhà họ Phương, họ đụng mặt vợ chồng ông Hà Quốc Dương - hàng xóm sống phía bên trái nhà ông nội Phương.
Thấy ông Đoạn, ông Hà vội bước tới hỏi: "Ông Đoạn, lão Phương ông ... ông thật sự ?" Nói đến đây, giọng ông nghẹn ngào.
Rõ ràng là ông cũng thấy tiếng gào của Phương Thương.
Ông nội Phương vốn là đầu bếp chuyên nấu cỗ ở làng. Tay nghề ông giỏi, tính tình hào phóng. Bình thường món gì ngon cũng mang sang chia cho hàng xóm. Nhà ai việc cần giúp đỡ, chỉ cần gọi một tiếng là ông mặt. Tình làng nghĩa xóm lòng . Bà con lối xóm ai cũng quý mến ông. Giờ đột ngột tin ông mất, trong lòng ai nấy đều khỏi xót xa.
Giọng ông Hà chùng xuống, ông Đoạn cũng kìm mà rơm rớm nước mắt.
"Đang yên đang lành, lão Phương bỏ đột ngột thế . Hôm qua ông còn bảo hôm nay cháu đích tôn về, sẽ thật nhiều món ngon thiết đãi cơ mà."
Cả hai gia đình đều rơm rớm nước mắt.
Lúc chuẩn bước nhà, ông Hà sang với vợ: "Hay là và ông Đoạn , bà gọi thêm mấy trong làng đến giúp một tay nhé."
" đúng, để gọi . Lúc chắc thằng Phương Quân cũng đang rối như tơ vò . Hàng xóm láng giềng chúng xúm giúp đỡ nó nhiều hơn." Bà Hà dứt lời liền gót chạy thục mạng về phía trong làng.
Trong sân nhà, Phương Thương gọi mãi mà ông lãng tai vẫn tỉnh. Hết cách, quyết định đập vỡ kính cửa sổ, múc gáo nước giếng hắt thẳng mặt ông để gọi ông dậy cho xong. Dù cách thô bạo nhưng còn hơn là để cháy rụi cả căn bếp.
Cậu tìm nửa viên gạch thì bất ngờ thấy mấy ông bà hàng xóm bước sân. Cậu mừng như bắt vàng, vội kêu lên: "Ông Đoạn, ông Hà ơi! Mọi mau giúp cháu gọi ông nội dậy với ạ."
"Cháu ngoan, đừng buồn. Có ông Đoạn ở đây . Từ nay về , ông Đoạn sẽ là ông nội của cháu. Ông nội cháu thương cháu thế nào, ông Đoạn sẽ thương cháu như ."
"Hả?" Phương Thương sửng sốt. Cậu cảm thấy câu mà kỳ lạ đến thế?
Nhắc đến chuyện đau lòng, ông Đoạn rơi nước mắt. Sợ thằng bé thấy to hơn, ông vội đưa tay quệt ngang khóe mắt, bước tới định ôm lấy đứa trẻ an ủi. Phụ nữ vốn dĩ nhạy cảm, bà Hà rút khăn tay thấm nước mắt từ lúc nào, miệng vẫn cố gắng dỗ dành Phương Thương: "Cháu ngoan, đói ? Hay là qua nhà bà nhé, bà đồ ăn ngon cho cháu."
Vài dỗ dành dẫn Phương Thương phía cổng. lúc , ông nội Phương lơ mơ tỉnh giấc. Không thấy cháu nội trong phòng, tiếng lao xao ngoài cửa, ông lồm cồm bò dậy , "xoạch" một cái kéo tung cánh cửa lớn.
Đám đang đắm chìm trong nỗi đau thương bỗng thấy cửa mở tung. Ngoảnh đầu , thấy rõ cửa chính là ông nội Phương, tất cả đều giật b.ắ.n . Ông Đoạn thậm chí còn giật nảy , lùi ba bước, hét toáng lên: “Ông là ma?"