Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 124: Sao bố không đợi con

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:58
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông nội Phương mới ngủ dậy, đầu óc vẫn còn mơ hồ, lơ ngơ hiểu chuyện gì đang xảy , bèn thật thà hỏi : "Thế nên là là ma?"

Ba đó đưa mắt , trả lời thế nào, cứ ngây như phỗng.

Bọn họ sững sờ chứ Phương Thương thì . Cậu vẫn nhớ ngọn lửa trong bếp, liền lao ngay nhà: "Nhanh lên ông ơi! Nồi trong bếp bốc khói xanh kìa, mau tắt bếp !"

"Ôi trời đất ơi!"

Ông nội Phương lúc mới nhớ trong bếp vẫn đang luộc thịt. Chẳng ngủ quên bao lâu, ông vội vàng đuổi theo cháu: "Trẻ con chạy nhanh thế gì, im đấy, để ông , cẩn thận kẻo bỏng!"

Phương Thương là một đứa trẻ mười tuổi thực sự. Mấy chạy theo liền thấy dứt khoát vặn tắt van bình gas, mở nắp vung xem. May quá, nước mới cạn một lúc, chỉ phần thịt là cháy xém, ngoài vấn đề gì nghiêm trọng.

Cậu múc một gáo nước lạnh đổ cái nồi vẫn đang bốc khói để hạ nhiệt, sang bật máy hút mùi. Sau một hồi thao tác gọn gàng, Phương Thương hài lòng bước khỏi bếp.

"Ông ơi, ngoài ạ. Chờ một lát cho máy hút hết mùi khét là thôi."

Ông Đoạn và ông Hà , Phương Thương, đột nhiên vỡ lẽ.

"Vậy ban nãy cháu ngoài cửa gào thét ầm ĩ là vì nồi thịt trong bếp khét, sợ cháy nhà ?"

"Vâng ạ, ông nội cháu ngủ say quá, gọi mãi dậy, cháu đành liên tục đập cửa và gọi to."

Phương Thương nào rằng, chỉ về quê một chuyến, ngoài cửa gọi ông nội vài câu mà suýt chút nữa tiễn ông lên bàn thờ .

Sắc mặt của mấy hàng xóm trở nên cực kỳ khó coi, khóe mắt giật giật liên hồi.

"Cháu gọi thì cứ gọi, việc gì gào t.h.ả.m thiết đến lạc cả giọng thế. Nghe thê t.h.ả.m lắm, bọn ông hiểu lầm."

Phương Thương gãi đầu ngượng ngùng: "Ông cháu nghễnh ngãng mà, gọi to ông tỉnh . Ông Đoạn ơi, cháu lớn chừng còn mít ướt nữa. Chẳng qua lúc gọi ông, con bọ bay tọt miệng cháu lợm giọng nôn khan, thế là ứa nước mắt thôi ạ."

Thì đây là nguyên nhân khiến Phương Thương lóc t.h.ả.m thiết đến ?

Mấy đó cạn lời luôn.

"Hiểu lầm chuyện gì?" Lúc ông nội Phương mới phản ứng , sang hỏi ông Đoạn.

"Không, gì!"

Ông Hà và ông Đoạn liếc , trong nháy mắt cùng đưa một quyết định: giả vờ như gì cả. Nếu để lão Phương bọn họ tưởng lão "" thì ngượng c.h.ế.t mất.

Nghĩ đến việc ban nãy còn rỏ vài giọt nước mắt cá sấu, bọn họ càng thấy mất mặt.

"Lão Phương, ông cái trò gì thế? Biết thừa hôm nay con cháu về mà còn đóng kín cửa ngủ trương thây ." Ông Đoạn trách móc.

Ông Phương càng tỏ vô tội: " nhớ rõ ràng là đóng cửa mà. Lúc cháu gõ cửa, còn mở cửa, tiện tay tắt bếp chơi đùa với nó một lúc mới ngủ tiếp. Chẳng lẽ nãy giờ đang ?"

Mấy lớn đồng loạt đảo mắt. Không mơ thì là gì?

May mà cái sự nhầm lẫn tai hại ai , lạy trời lạy phật.

Cả nhóm bước phòng khách, ông Phương lấy quả dưa hấu mới mua sáng nay , bổ thành những miếng lớn mời cháu nội và hàng xóm cùng ăn.

Ông Hà nhai miếng dưa hấu mát lạnh, cảm giác quên béng mất chuyện gì đó nhưng nghĩ mãi , đành tập trung ăn dưa để trấn tĩnh .

"Tiểu Thương, bố cháu ? Sao giờ vẫn về?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-124-sao-bo-khong-doi-con.html.]

"Dạ, bố cháu đang chuyện với chú Đỗ ở đầu ngõ ạ. Các chú nhiệt tình quá, cứ kéo bố cháu bắt chuyện mãi cho . Cháu chán quá nên chạy về ."

Năm ăn dưa hấu trò chuyện rôm rả, thong dong đến lạ.

Ở một diễn biến khác, bà Hà hớt hải chạy đường lớn, định gọi mấy nhà thiết với lão Phương đến giúp đỡ. Vừa đến ngã ba thì thấy Phương Quân và vợ vẫn đang tán gẫu với mấy thanh niên trong làng.

Nhìn bộ dạng vui vẻ của họ, bà Hà đoán chắc Phương Quân vẫn chuyện nhà tang. Bà chạy tới gọi giật : “Tiểu Quân, cháu vẫn còn đây? Cháu nhà cháu đang loạn cào cào lên hả?"

Phương Quân ngơ ngác: "Dì Hà, nhà cháu ạ?"

Thấy vẻ mặt vẫn ngây ngốc gì của , bà Hà thấy đành lòng, nhưng vẫn thở dài: "Vừa nãy con trai cháu ở nhà gào t.h.ả.m thiết lắm, cứ gào ông nội dậy, bảo ông đừng để ý đến nó... Nói chung là cháu chuẩn tinh thần , mau về nhà xem ."

"Dì gì cơ? Chẳng lẽ bố cháu... ông ... ông ..."

Phương Quân xong, hai chân bủn rủn, suýt nữa thì ngã phịch xuống đất. Nhờ Ngô Hân vội đỡ lấy mới vững . Rồi đột nhiên, vùng chạy thục mạng về phía nhà, chạy nức nở.

Ngô Hân tất tả chạy theo . Vì mang giày cao gót nên cô thể chạy nhanh, cuống cuồng lột phăng giày để đất cho nhanh.

Phương Quân hình tráng kiện, chạy nhanh, chỉ nháy mắt đến sân nhà. Nhìn thấy mảnh sân quen thuộc, bao nhiêu ký ức xưa cũ bỗng ùa về.

Nhớ những ngày tháng cơ cực khi mất, một tay bố nuôi khôn lớn, những lời dạy bảo ân cần của bố... Phương Quân càng nấc lên từng hồi, thở nổi, bật tiếng gào thê lương: “Bố ơi!"

Gào xong, lao thẳng nhà, chạy thẳng tới phòng ngủ của ông nội Phương. Vì chạy quá nhanh, bỏ qua mấy đang trong phòng khách ăn dưa hấu, tán gẫu.

Lao tới giường, quỳ sụp xuống: "Bố ơi, bố đợi con... Ơ kìa, bố con ?"

Ngẩng đầu lên, Phương Quân ngớ . Chiếc giường trống trơn, chẳng lấy một bóng .

Chợt nhớ lúc nãy chạy ngang phòng khách hình như thấy bóng bố, lồm cồm bò dậy, phóng phòng khách. Thấy bố đang đó ăn dưa hấu, nỗi xót xa dâng trào. Anh nhào tới ôm chặt lấy đùi bố, gào t.h.ả.m thiết: “Hu hu hu, bố ơi! Sao bố bỏ con mà đợi con! Dù bố chê con ngốc, bảo con năng khiếu nấu ăn, còn bắt con tự mày mò chẳng kiên nhẫn chỉ bảo gì, nhưng con bố là bố tuyệt vời nhất thế gian! Bố ơi, con yêu bố, bố đừng bỏ con..."

Ông nội Phương ngơ ngác. Đây là thứ hai trong ngày ông rơi trạng thái ngơ ngác.

Đang yên đang lành, thằng con trai bốn mươi tuổi đầu mà tự nhiên thút thít, còn những lời kỳ quái. Cũng chẳng rõ nó đang khen đang chê nữa. Ông bực đá cho con trai một cái.

"Mau dậy ngay! Từng tuổi còn ôm chân bố lóc, mày thấy hổ ?"

"Con buông ! Bố ơi... Con nỡ... khụ khụ..."

Khoan ! Phương Quân đột nhiên sực tỉnh. Có gì đó sai sai. Bố vẫn đang chình ình sofa, giọng oang oang khỏe khoắn, thế thì cái nỗi gì? Ai đồn nhảm là bố c.h.ế.t thế hả?

Phương Quân vốn dĩ phản ứng chậm chạp, nhưng cái miệng nhanh hơn não, buột miệng hỏi một câu ngớ ngẩn: "Bố ơi, bố c.h.ế.t !"

Vẻ mặt ông nội Phương cứng đờ.

Ông Đoạn và ông Đỗ cũng chợt nhớ điều quên bén, sắc mặt cả hai lập tức cứng đờ theo.

Mẹ kiếp, quên mất chuyện vợ lão Đỗ gọi tới giúp! Thôi xong, thì giấu nữa.

Ba giây , ông nội Phương chộp lấy cái chổi lông gà bàn, đuổi theo Phương Quân đ.á.n.h tới tấp.

"Thằng ranh con! Mấy tháng về nhà, về trù ẻo tao c.h.ế.t. Chắc mày ngứa đòn đúng ? Đừng tưởng bốn mươi tuổi tao dám đ.á.n.h mày. Đứng đó!"

"Á... ái da... ui da... Bố ơi, bố con giải thích... ái da..."

 

Loading...