Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 125: Đúng rồi, mày không có cái thiên phú đó đâu
Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:35:59
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một hồi gà bay ch.ó sủa, cuối cùng ông nội Phương cũng hiểu sự nhầm lẫn tai hại mà ông Đoạn nhắc tới là gì. Ông chỉ câm nín.
Còn đám ông Đoạn thì ngượng chín mặt. Sau khi lí nhí xin ông Phương và chào hỏi gia đình Phương Quân, họ cùng nhóm dân làng vội vàng chạy đến giúp đỡ liền ba chân bốn cẳng chuồn lẹ khỏi nhà họ Phương như chạy trốn.
Gây vụ hiểu lầm động trời thế , ai còn mặt mũi nào mà ở nữa. Dự là mấy ngày tới đường mà chạm mặt lão Phương chắc cũng tìm chỗ nấp mất. Thật quá hổ!
Người cảm thấy lúng túng nhất chắc chắn là Phương Thương. Đang yên đang lành, chỉ gọi cửa vài tiếng, gọi ông nội vài câu mà suýt chút nữa tiễn luôn ông nội lên bàn thờ. Thật sự là hiếu vãi cả chưởng.
Nếu thể, cũng hòa dòng đang rút lui , tìm một xó xỉnh vắng vẻ nào đó chui lánh nạn một lúc.
May mà đang ở lốt một đứa trẻ mười tuổi. Lời trẻ con chấp, gió cuốn mây trôi.
Hai ông cháu lâu ngày mới gặp , cùng nhâm nhi trái cây, trò chuyện rôm rả thì sự ngượng ngùng cũng dần tan biến. Có điều, Phương Quân ăn mắng thêm một trận tơi bời.
"Cái thằng ranh con , còn dám mạnh miệng bảo con trai nấu ăn ngon lắm ngon . Không là kiếm chác thì là gì? Dám để đứa trẻ nhỏ xíu như thế gánh vác việc nhà, còn bắt nó nấu ăn phục vụ khách. Mày đúng là đồ vô lương tâm! Một đời oanh liệt của Phương mỗ tao đẻ cái thằng khốn nạn như mày cơ chứ."
Thế là từ lúc về nhà tới giờ, Phương Quân no đòn, còn c.h.ử.i té tát, và còn lóc ầm ĩ một trận nữa.
Phương Quân bắt đầu hoài nghi nhân sinh. Chắc chắn là đứa trẻ nhặt từ bãi rác về .
Phương Thương vội vàng lên tiếng thanh minh giúp bố: "Không ông ơi, ông hiểu nhầm . Là do cháu tự thích nấu ăn thôi. Hơn nữa, đồ ăn cháu nấu thực sự ngon, khách hàng ai cũng khen nức nở. Ông tin thì lát nữa để cháu trổ tài cho ông xem nhé."
"Được , cháu ngoan của ông là nhất. Lát nữa ông sẽ nếm thử tài nghệ của cháu."
Đang hầm hầm sát khí với con trai, sang cháu nội, sắc mặt ông Phương đổi 180 độ, hiền từ, âu yếm vô cùng.
Giờ giấc ăn uống ở nông thôn giống thành phố. Họ thường ăn sáng tầm 10 giờ, ăn trưa lúc 3 giờ chiều, và tối đến 7-8 giờ thì ăn lót món gì đó.
Gia đình Phương Quân về đến nơi lúc hơn 12 giờ. Loanh quanh một hồi thì cũng đến giờ nấu cơm trưa.
Ông Phương dẫn cháu nội bếp, lấy các nguyên liệu sơ chế sẵn từ sáng . Biết cháu thích ăn các món chua ngọt nên hôm nay ông chuẩn các món vị ngọt. Ngoài sườn xào chua ngọt và thịt thăn sốt chua ngọt, còn thịt xào xé phay vị cá và thịt kho tàu.
Nhìn thấy những món , Phương Thương chỉ thèm nhỏ dãi mà còn ngứa ngáy chân tay.
"Ông ơi, để cháu món sườn xào chua ngọt nhé, cháu nấu món ."
Lúc ở trong gian hệ thống, ban đầu định bắt đầu bằng món trứng ốp la chua ngọt cho đơn giản, nhưng vì sườn xào chua ngọt là món khoái khẩu nên quyết định chọn nó để thực hành.
Thậm chí đường về quê, trong lúc ngủ gật xe, cũng tranh thủ gian hệ thống để học. Giờ thì nóng lòng nấu thử một đĩa để nếm thử mùi vị xem .
"Được, Tiểu Thương nấu thì cứ để Tiểu Thương nấu."
Cháu cưng hiếm khi về thăm, ông Phương cũng như bao lớn khác, chiều chuộng cháu hết mực. Thằng bé nấu sườn xào chua ngọt thì . Dù dở đến mấy ông cũng sẽ ăn hết sạch một bát to. Ông chỉ lo cháu còn nhỏ, nấu nướng lóng ngóng bỏng thôi.
Ông sang huých chân thằng con trai đang đực mặt : "Còn ngây đó gì? Mau sơ chế nguyên liệu phụ . Hay là mày định để trẻ con tự rửa sườn, thái miếng chuẩn hành gừng tỏi nữa? Trời ạ, dạy mày bao nhiêu năm mà bếp vẫn cứ ngơ ngơ ngác ngác, chẳng gì."
Cảm nhận uy lực của đấng sinh thành, Phương Quân lập tức chuyển sang chế độ "cu li" chỉ trong một giây. Anh tất tả sơ chế nguyên liệu.
Ngô Hân ở cửa bếp, ba đàn ông trong nhà đang bận rộn mà tìm chỗ nào để xen tay , đành tủm tỉm phòng khách xem tivi tiếp.
Không cô lười biếng, mà là cái bếp bé tí teo, ba chật cứng còn chỗ cho cô nữa.
Ông Phương lấy một cái bát, cho nước lọc, tương cà, giấm trắng, đường và bột năng khuấy đều. Thế là xong phần nước sốt chua ngọt.
Tỉ lệ do chính ông mày mò . Ông cho rằng với công thức , độ chua ngọt sẽ đạt đến mức độ hài hòa nhất, quá chua cũng quá ngọt.
"Đây, Tiểu Thương, nước sốt chua ngọt của cháu đây. Lát nữa sườn thì dùng nhé."
Phương Thương đưa mũi ngửi thử nước sốt, dùng đũa chấm một tí nếm thử. Cậu cảm thấy hương vị phần khác biệt so với công thức học trong hệ thống. Thế là cầm mấy lọ gia vị bên cạnh lên, nêm nếm thêm chút đỉnh và thêm một ít nước lọc.
Khuấy đều lên nếm , mới gật gù hài lòng. Đây chính là hương vị nước sốt chua ngọt pha trong gian hệ thống. Nếu khi nấu sườn mà bỏ thêm hai quả ô mai nữa thì hương vị sẽ càng tuyệt hảo hơn.
Ông Phương đang rán thịt thăn, đầu thì thấy Phương Thương đang tự ý cho thêm đồ bát nước sốt ông pha. Ông kêu lên "Ái chà".
"Tiểu Thương , nước sốt ông pha chuẩn vị , cháu bỏ thêm đồ thế thì mất ngon đấy."
Phương Thương lắc đầu: "Ông ơi, cháu thấy nước sốt ông pha vị khác với của cháu, nên cháu nêm thêm gia vị cho miệng thôi ạ."
Ông Phương vốn cưng chiều cháu, quyết định để mặc cháu gì thì . sự tò mò vẫn thôi thúc ông dùng đũa chấm một chút nếm thử. Ông ngạc nhiên nhận hương vị cũng ngon, mặc dù độ chua ngọt đậm đà bằng của ông. Chẳng khi nấu lên thì hương vị sẽ .
Ông vốn là đầu bếp nấu cỗ, thao tác cực kỳ nhanh nhẹn. Chẳng mấy chốc các món xào xong xuôi, chỉ còn mỗi nồi thịt kho tàu đang om nhỏ lửa bếp.
Ông vội vàng quan sát cháu nội nấu ăn, xem thiên phú của cháu đến . Nếu con trai dạy sai, ông còn kịp thời uốn nắn.
Lúc , Phương Thương đang rửa sườn. Cậu chỉ rửa bằng nước lã mà còn cho thêm một chút bột mì chậu nước. Làm như , bột mì sẽ hút hết cặn bẩn và m.á.u đọng trong sườn.
Rửa xong, Phương Thương đem sườn chần sơ. Ngoài hành cắt khúc và gừng thái lát, còn cho thêm vài lát hành tây và cà rốt.
Thấy , ông Phương liền lên tiếng hỏi: "Tiểu Thương, cháu cho thêm hành tây và cà rốt gì thế?"
Phương Thương giải thích: "Ông ơi, thế giúp tăng hương vị, khử mùi tanh, giảm độ ngấy và cho thịt sườn mềm ngọt hơn ạ."
Lại còn mẹo nữa ? Ông Phương sang con trai đầy nghi hoặc.
Phương Quân vội xua tay phân trần: "Bố ơi, con tài cán đến bố còn lạ gì. Những gì bố con còn xong, những gì bố thì chắc chắn con càng mù tịt. Cái tuyệt đối con dạy , chắc là do Tiểu Thương tự mài mò đấy."
" , mày gì cái thiên phú đó." Ông nội khẳng định chắc nịch.
Chần sườn xong, Phương Thương chuyển sang bước chiên sườn. Bước dễ b.ắ.n dầu, nhiều lớn khi còn rụt rè cẩn trọng, huống hồ là một đứa trẻ, đứa nào nhát gan khi vứt luôn cả muôi mà bỏ chạy.
Ông Phương chuẩn tinh thần đỡ lấy cái muôi để cháu. Nào ngờ cháu trai ông thản nhiên thả sườn chảo dầu đang sôi, nét mặt điềm tĩnh, thỉnh thoảng còn dùng muôi đảo đều sườn. Thấy cảnh đó, ông Phương khỏi rạo rực.
Tốt lắm, chỉ phong thái chiên sườn thôi cũng đủ thấy cháu ông tư chất của một thần bếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-125-dung-roi-may-khong-co-cai-thien-phu-do-dau.html.]
Sau khi chiên xong sườn, Phương Thương liếc mẻ nước hàng mà ông nội thắng, ngập ngừng một giây sang tự thắng một mẻ nước hàng khác.
Tưởng cháu tìm thấy nước hàng, ông Phương chỉ tay cái bát để bên trái bệ bếp: "Cháu ngoan, nước hàng ở kìa."
Phương Thương nghiêm túc đáp: "Ông ơi, để ông đ.á.n.h giá chính xác tay nghề của cháu, cháu nghĩ tự thắng nước hàng sẽ hơn."
Mỗi một cách cảm nhận riêng về độ già, non của nước hàng. Phương Thương thấy nước hàng ông nội thắng vẻ già một chút, nếu tắt bếp sớm hơn vài giây thì sẽ hảo hơn.
"Tốt, cháu ngoan của ông chí tiến thủ lắm." Ông Phương những suy nghĩ tính toán trong đầu cháu , dịp khen ngợi một phen.
Chỉ Phương Quân bên cạnh quan sát mới chợt hiểu vấn đề.
Hóa từ đến nay, việc con trai chịu dùng nước hàng thắng chẳng vì mấy lý do kỳ quái gì, mà đơn giản là thằng bé thích dùng mà thôi.
Cái thằng nhóc mồm mép thật đấy, nếu hôm nay ngoài quan sát thì chắc cũng chẳng nhận nổi.
Sau khi thắng xong nước hàng, cuối cùng cũng đến công đoạn om sườn. Nắp vung đậy đun nhỏ lửa, mùi hương chua chua ngọt ngọt bắt đầu tỏa . Ban đầu rõ rệt lắm, còn mùi tương đậm đà của thịt kho tàu lấn át. thời gian om càng lâu, hương thơm càng trở nên nức mũi.
Ngửi thấy mùi hương , mắt ông Phương sáng rực. Ông bắt đầu tin những lời thằng con ngốc nghếch là sự thật. Cháu nội ông quả thực năng khiếu nấu ăn xuất chúng. Nếu thì thể nấu món ăn mùi vị thơm lừng đến thế.
Còn về chuyện liệu mùi thì thơm mà ăn ngon ? Đùa , đây là cháu nội ông đấy, thừa hưởng chút tài nghệ nấu nướng của ông thì gì lạ.
"Tiểu Thương giỏi quá, chỉ ngửi mùi thôi là ông thấy thèm . Đĩa sườn hôm nay, hễ còn sót miếng nào, ông sẽ nhai luôn cả cái đĩa."
Chẳng mấy chốc, sườn xào chua ngọt cũng om xong. Vừa mở vung nồi , hương thơm càng sực nức. Phương Thương đảo đều để nước sốt sệt trút đĩa.
Ông Phương ghé sát , khuôn mặt lộ vẻ kinh ngạc. Ông vốn nghĩ món ăn cháu sẽ ngon, nhưng ngờ xuất sắc đến . Chỉ hình thức thôi, ngay cả ông cũng ngả mũ bái phục.
Nước sốt màu hổ phách bám đều lên từng miếng sườn, khiến lớp da sườn trở nên trong veo, như phủ một lớp men pha lê tuyệt . Sườn qua chiên, lớp vỏ ngoài vàng ruộm xém, càng tăng thêm vẻ đa dạng về màu sắc cho món ăn.
Sườn là loại ngon, thịt dày cùi. Giờ đây hút no nước sốt, miếng nào miếng nấy căng mọng. Dưới đáy đĩa, nước sốt sánh mịn chảy xuống đọng , thôi thấy ngón trỏ giật giật, hai hàm răng như biểu tình.
Dù chỉ bày một chiếc đĩa sứ trắng rẻ tiền nhưng món ăn mắt đến nỗi ai thể rời mắt. Thậm chí chiếc đĩa sứ trắng dường như cũng tôn thêm vẻ sang trọng.
Mùi thơm nồng đượm hòa quyện cùng vị chua ngọt phả mặt. Hương thơm của thịt cũng kém cạnh, thi kích thích khứu giác. Hai mùi hương đan xen khiến cơn thèm ăn lập tức trỗi dậy.
Thấy ông cứ dán mắt đĩa sườn, Phương Thương đưa cho ông đôi đũa: "Ông ơi, ông nếm thử xem ạ."
"Được, để ông thử."
Là một đầu bếp, món ngon vật lạ gì ông Phương từng nếm qua. giờ phút , ông thực sự món sườn xào chua ngọt do cháu nội khơi dậy cơn thèm. Cầm lấy đôi đũa, ông gắp ngay một miếng đưa lên miệng.
Sườn vớt khỏi chảo vẫn còn nóng, ông thổi phù phù vài cái c.ắ.n một miếng. Lớp vỏ giòn rụm mang đến hương vị thơm lừng của thịt cháy xém. mùi cháy xém hề lạc điệu, ngược còn tạo nên một nét đặc sắc riêng. Cắn nhẹ một cái, lớp vỏ xé toạc, để lộ phần thịt mềm mịn, tươi rói bên trong.
Phương Thương kiểm soát lửa khi chiên sườn vô cùng tài tình. Thịt ngoài giòn trong mềm, chỉ cần c.ắ.n nhẹ, phần thịt tách rời khỏi xương, lôi cả mảng thịt lớn.
Nước thịt tươi ngọt quyện cùng nước sốt chua chua ngọt ngọt tràn khoang miệng. Cảm giác chua ngọt lập tức kích thích gai vị giác.
Đầu tiên là vị ngọt thanh, ngay giây , vị chua dịu của giấm xuất hiện, giúp cân bằng vị ngọt ngấy của đường. Sự hòa quyện cùng hương vị của tương cà mang đến một sự cân bằng tinh tế đến khó tin cho vị chua ngọt.
Vị chua đủ, vị ngọt vặn. Dường như chỉ cần chua thêm một chút ngọt hơn một phần thì hương vị sẽ phá vỡ.
Nhai kỹ, vị thơm của thịt và vị đậm đà của nước sốt hòa quyện , đ.á.n.h thức giác quan, mang đến cảm giác ngon miệng đến tột đỉnh. Dư vị đọng vô cùng khó phai.
Khi nuốt xuống, chỉ cần chép miệng một cái, vị trái cây ngọt ngào của ô mai bất chợt thoang thoảng nơi đầu lưỡi. Ăn xong một miếng sườn, ông Phương gần như thể tin nổi món ăn do chính tay cháu nội .
Ông vốn là bậc thầy nấu cỗ ở nông thôn, là bậc thầy hẳn hoi đó nhé. Những món ăn ông tự , những món sư phụ nấu hồi ông học nghề, trải nghiệm món ăn của bao khác nữa.
Ông từng thưởng thức bao nhiêu món ngon, món sườn xào chua ngọt quen thuộc ông cũng ăn ít. Vậy mà nếm thử món sườn do cháu mười tuổi nấu, tất cả những món đây đều đ.á.n.h bại tơi tả.
Đến lúc , ông Phương cuối cùng cũng tin lời con trai: Cháu nội là trụ cột của quán, quán buôn bán đắt hàng đều nhờ tài năng nấu nướng của nó.
Cháu ông thể nấu món ăn tuyệt hảo đến thế thì con trai ông dĩ nhiên dạt sang một bên. Nếu ông là khách, ông cũng sẽ kiên nhẫn chờ để thưởng thức món ăn của cháu nội.
Ông Phương sang liếc con trai, lên tiếng: "Tao phát hiện ước mơ hồi bé của mày nay thành hiện thực đấy."
"Ước mơ gì hả bố?" Phương Quân hiểu.
Ông Phương thủng thẳng : "Năm mày 13 tuổi, tao thấy mày học hành lẹt đẹt nên bắt mày theo tao học nấu ăn. Mày chê học đầu bếp cực khổ, học, bảo ước mơ lớn lên của mày là 'ăn bám'. Giờ thì , ông bố tuy thể biến mày thành thiếu gia con nhà giàu để 'ăn bám bố ', nhưng Tiểu Thương thì giúp mày đủ vốn liếng để 'ăn bám con cái' đấy. là mả tổ nhà bốc khói xanh."
Mặt Phương Quân bỗng đỏ bừng: "Bố ơi, chuyện xửa chuyện xưa từ đời thuở nào mà bố còn lôi . Giờ con là chồng , bố mẫu mực, luôn nỗ lực vươn lên nhé."
"Thế mày 'ăn bám' thì bảo!"
"... Thì ."
Phương Thương hì hì hỏi: "Ông ơi, mùi vị thế nào ạ? Ông còn nhận xét đấy."
Ông Phương giơ ngón cái lên, khóe mắt, khóe miệng đều rạng rỡ nụ : "Ngon, ngon tuyệt vời! Cháu ngoan, cháu giỏi quá, ông bao giờ ăn miếng sườn nào ngon như thế ."
Ông gắp thêm một miếng sườn nữa lên: "Nhìn màu sắc xem, trong suốt như pha lê, đỏ óng ánh hấp dẫn. Lại còn mùi thơm nữa, ngửi thôi thấy dễ chịu."
Há miệng c.ắ.n một miếng: "Ngoài giòn trong mềm, độ chua ngọt hảo. Trước đây ông luôn tự mãn rằng nước sốt chua ngọt của là vô địch. Hôm nay nếm thử đĩa sườn mới vỡ lẽ, hóa độ chua ngọt còn thể mang cái vị thanh tao, sảng khoái đến . Ngon lắm!"
Dù món nấu ngon nhưng ông nội khen, Phương Thương vẫn sướng rơn, tít mắt bưng đĩa thức ăn đặt lên bàn.
"Ông thích thì ăn nhiều nhé."
"Cháu ngoan, cháu cũng ăn ." Ông Phương gắp một miếng sườn cho cháu, gắp một miếng cho con dâu.
"Bố, còn con thì !" Đợi mãi thấy phần , Phương Quân đành lên tiếng nhắc nhở bố.