Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 126: Đừng tưởng là bố tao thì tao nhường nhé

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:36:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông Phương lườm con trai với ánh mắt ghét bỏ, cái điệu bộ miệng ngậm sườn, nước sốt dính lem nhem quanh mép của Phương Quân.

"Lớn tồng ngồng mà ăn cơm còn đợi tao gắp thức ăn cho ."

Nói thì , nhưng ông vẫn gắp cho con trai một miếng. Nhoáng cái sang, ông gắp liền hai miếng cho Phương Thương. Cháu thích ăn, món ăn ngon, ăn nhiều , đang tuổi ăn tuổi lớn mà.

Cả nhà bắt đầu thưởng thức bữa tối ngon lành. Phương Quân còn khui chai rượu xịn mang từ Giai Thành về, chén tạc chén thù cùng ông cụ.

Cánh đàn ông mà, cứ rượu lời là bắt đầu "chém gió". Đang ba hoa thế nào, chủ đề chuyển sang Phương Thương. Phương Quân đầy tự hào vỗ n.g.ự.c với bố: "Bố thấy , đây là con trai con đấy, Tiểu Đương Gia ngoài đời thực, thần bếp tái thế, con đẻ thế chứ lị."

Ông nội Phương hừ lạnh vẻ cao ngạo: "Do mày đẻ thì chứ, Tiểu Thương thừa hưởng thiên phú của tao đấy. Đây gọi là di truyền vượt thế hệ, ha ha, vẫn là lão t.ử đây mới đỉnh."

" nó là con trai con!"

"Nó là cháu nội tao!"

"Con trai con là một thiên hạ!"

"Cháu nội tao mới là vô địch!"

"Đừng tưởng là bố tao thì tao nhường nhé, con trai con mới là nhất!"

"Thằng ranh con, rõ ràng cháu nội tao mới là đỉnh nhất."

Hai nhận đang tranh cãi về cùng một hả trời?

Bên cạnh, Phương Thương ăn uống no nê và đang bấm điện thoại chơi game. Nghe hai vị trưởng bối say xỉn thi tung hô , ngượng đến mức ngón chân co quắp . Được khen thì cũng thích đấy, nhưng tự luyến kiểu thì cũng đỏ mặt chứ bộ.

Hai ngày tiếp theo ở quê, Phương Thương tận hưởng thời gian vô cùng sung sướng. Không bài tập, cô giáo, thích gì thì .

Suốt ngày lẽo đẽo theo ông nội lên núi hái rau rừng, xuống sông bắt cá. Về nhà, ông nội trổ tài biến những nguyên liệu dân dã khó kiếm ở thành phố thành những món ngon thiết đãi .

Mỗi khi chợ chuẩn nấu cơm, ông Phương luôn chủ động hỏi ý kiến Phương Thương xem món gì. Phương Thương mới "mở khóa" kỹ năng các món chua ngọt, đang ngứa nghề nên cũng chẳng khách sáo, một lèo từ thịt thăn sốt chua ngọt đến cá sốt chua ngọt.

Tất nhiên, cũng quên trổ tài những món học đó để đãi ông một bữa trò.

Mỗi bữa cơm, ngoài một món chua ngọt, còn một món canh và một đĩa gỏi thập cẩm mồi nhậu cho ông nội.

Thấy hiếm khi về thăm nhà, Phương Quân cũng thể hiện chút lòng hiếu thảo, định tự tay bếp nấu vài món cho bố. Lúc chợ, mở miệng đề nghị bố vùi dập thương tiếc.

"Với cái trình độ ba cọc ba đồng của mày thì nấu cái món gì hồn chứ?"

Phương Quân ngẫm , món xào thì ngon bằng bố, gỏi với canh thì ngon bằng con trai. Hình như chẳng món nào đem khoe khoang thật, đành lắc đầu quầy quậy, ngoan ngoãn về phận "cu li".

Ban đầu, ông nội Phương thấy cháu thiên phú như , cũng đem chút bí quyết nghề nghiệp, những món mà con trai học mãi thành truyền cho cháu thử xem .

khi thấy cháu nội lúc thì nấu bát canh ngon bá cháy, lúc thì tiện tay trộn đĩa gỏi cũng ngon nuốt lưỡi, ông lập tức dập tắt ngay ý định .

Cháu nội thiên phú hơn , nấu ăn tự mài mò sáng tạo, trình độ thế ông dạy nổi? Chẳng dạy chút nào sất.

Nếu coi ông là học sinh giỏi trong lĩnh vực ẩm thực, thì cháu nội đích thị là học bá siêu cấp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-126-dung-tuong-la-bo-tao-thi-tao-nhuong-nhe.html.]

Học sinh giỏi dạy học bá siêu cấp .

Nghe mấy thầy cô cấp ba ở làng về nghỉ hè kể , những học bá "biến thái" cực kỳ. Bài thi kiến thức vượt cấp, những câu hỏi khó mà giáo viên nghiên cứu kỹ còn giải nổi, khi giải xong vẫn sai, thế mà tụi học bá giải ngon ơ .

Chắc hẳn cháu nội cũng thuộc thành phần đây.

Thế thì ông còn múa rìu qua mắt thợ gì, rủi dạy sai hỏng tư duy của cháu thì ? Chi bằng cứ để cháu tự do phát huy, sáng tạo những món ngon thần sầu hơn.

Nghĩ đến đây, ông Phương thấy gai mắt với thằng con trai. Nhớ ngày xưa lúc dạy nó nấu ăn, ông hao tâm tổn trí, cạn lời cạn sức, lắm lúc tức hộc máu.

Giờ đến lượt nó bố, dạy con thì chỉ việc vỗ tay khen , rung đùi chờ con tỏa sáng. Chuyện thế rơi đầu nó cơ chứ, càng nghĩ càng tức. Ông đặt mạnh chén rượu xuống bàn, lấy ngón tay chọc trán con trai: “Uống, uống, uống, chỉ uống thôi. Đi, trong bếp còn thịt bò đấy, xào cho tao đĩa bò lúc lắc tiêu đen món tủ của mày xem nào, để tao xem tay nghề mày lùi bước đến ."

"Khỏi bố ơi."

Sắc mặt Phương Quân biến đổi. Anh thể hiện lòng hiếu thảo thật, nhưng cũng đến mức ngu ngốc lao đầu họng s.ú.n.g lúc bố đang kiếm cớ gây sự.

"Bố từng chê con xào ngon bằng bố, cấm con động tay chảo cơ mà?"

"Lão t.ử đếm tới ba!"

Ông bố giây còn hiền từ, giây hóa ngay giám thị hắc ám. Phương Quân rụt cổ ngoan ngoãn như học sinh tiểu học.

"Vâng, thưa bố, bố bớt giận, con ngay đây!"

Chẳng cần cũng , đó là một trận gà bay ch.ó sủa.

Nhoáng cái đến chiều ngày thứ ba. Vì sốt ruột việc buôn bán ở quán, vợ chồng Phương Quân quyết định ăn xong bữa tối sẽ khởi hành về nhà.

Tuy nỡ, nhưng ông Phương cũng hiểu thể giữ con cái ở quê mãi . Ông cùng cháu nội một mâm cơm thịnh soạn để tiễn con cháu.

"Ông ơi, là ông lên Giai Thành ở với chúng cháu . Nhà cháu rộng lắm, còn phòng trống dành riêng cho ông đấy. Ông lên đó, ngày nào cháu cũng nấu đồ ăn ngon cho ông." Phương Thương nài nỉ.

Ông Phương xua tay: "Lên thành phố bất tiện lắm. Ông quen sống thanh nhàn ở quê , . Lần cháu rảnh về chơi với ông nhé."

Ăn xong, ông Phương khuân một đống đặc sản chất lên cốp xe. Cả nhà đang lưu luyến dặn dò , bỗng thanh niên Đỗ Tiểu Hổ trong làng chạy loạng choạng tới, hai mắt đỏ hoe gọi: "Chú Phương, bố cháu... bố cháu mất ."

"Cháu cái gì?"

Ông Phương trợn tròn mắt. Mới hôm qua ông còn dẫn con cháu sang nhà lão Đỗ chơi, hai ông già còn cạn với vài ly, lúc đó lão Đỗ trông vẫn khỏe mạnh sung sức lắm, chuyện ngay .

Nhớ vụ hiểu lầm c.h.ế.t nhà , ông đắn đo hỏi : "Không hiểu lầm gì đấy chứ, cháu từ nhà đây ai đồn bậy bạ ngoài đường?"

Chuyện hiểu lầm hài hước nhà họ Phương ầm ĩ mấy ngày nay Đỗ Tiểu Hổ , nhưng vẫn lắc đầu: "Chú Phương, hiểu lầm gì , bố cháu mất thật ."

Ông Phương loạng choạng, suýt nữa ngã khuỵu: "... hôm qua ông vẫn còn khỏe re cơ mà?"

"Sáng nay ăn sáng xong, bố cháu đồng hái ít rau về, kêu mệt nên về nhà nghỉ. Vừa nãy đến giờ cơm, nhà gọi thì mới phát hiện bố cháu ."

Nghe Đỗ Tiểu Hổ giải thích, ông Phương mới chắc chắn lão Đỗ thật. Cố kìm nén mà , nước mắt ông lã chã tuôn rơi.

Lão Đỗ hơn ông tám tuổi. Hồi trẻ ông ngoài bươn chải, nhờ lão Đỗ cưu mang. Những lúc nhẵn túi, lão Đỗ bao cơm, giúp đỡ ông bao nhiêu bận.

 

Loading...