Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 128: Trên không bằng già, dưới chẳng bằng trẻ
Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:36:03
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy lời khen, Phương Quân ngượng ngùng vô cùng, vội vàng đính chính: "Nước dùng do nấu , là con trai nấu đấy."
Mọi xung quanh đều phì .
"Tiểu Quân , ăn xa về khách sáo thế. Khen tay nghề của mà còn vòng vo. Con trai mới tí tuổi đầu, mà nấu ăn, còn nấu nước dùng phức tạp thế . Cậu bé thái khoai tây xào cho chín là giỏi lắm ."
" , đừng khiêm tốn giả tạo thế."
"Không, thật sự , giải thích ." Phương Quân cố gắng phân trần, thậm chí còn kéo bếp để chứng minh.
đều cho rằng đang khiêm tốn nên chẳng ai tin.
Kết quả là, đó, cứ mỗi Phương Quân khỏi bếp để lấy nguyên liệu tìm đồ, một vài làng ngang qua khen ngợi vài câu. Nghe thấy những lời tâng bốc , ông nội Phương đang lựa gia vị liền lườm một cái sắc lẹm.
Phương Quân cảm thấy còn oan uổng hơn cả Đậu Nga.
"Bố ơi, con giải thích nhưng họ chịu tin. Con thể ép họ bếp, dí đầu họ nồi nước dùng để bắt họ xem ."
Vừa việc, ông Phương đủng đỉnh : "Mày là con tao, tao còn mày đang mở cờ trong bụng ."
Đang định chối bay chối biến, nhưng ánh mắt sắc lẹm của bố quét qua, Phương Quân đành hì hì, vẻ mặt ngốc nghếch.
"Con trai con giỏi giang, thằng bố như con cũng "thơm lây" mà. Con chỉ vui một chút xíu thôi, một tí ti thôi."
...
Dù đám tang tổ chức rình rang như đám cưới, nhưng lão Đỗ lúc sinh thời vốn tính tình xởi lởi, giúp đỡ nên hễ nhà ai việc ông đều mặt. Đỗ Tiểu Hổ nhẩm tính sơ sơ, cỗ đám ma cũng lên tới hai mươi mâm.
Đám cỗ tổ chức ngay cửa nhà họ Đỗ, trong sân bày sáu bàn, ngoài ngõ sáu bàn, khách còn đành đợi ăn mâm .
Để kịp chuẩn cho mâm cỗ đợt đầu, Phương Quân dậy từ năm rưỡi sáng để bắt đầu nấu đồ kho. Trời còn lờ mờ sáng, mở cửa phòng giật nảy khi thấy một bóng đen sừng sững giữa sân. Nhìn kỹ mới đó là bố , Phương Quân thở phào nhẹ nhõm.
"Bố ơi, con lo liệu , con sẽ sớm chuẩn thứ. Bố cứ nghỉ ngơi , đến giờ chỉ cần xào nấu thôi. Bố lớn tuổi , thức khuya dậy sớm gì."
"Đi thôi, cùng ." Ông Phương lẳng lặng đáp.
Phương Quân hiểu bố đang đau lòng, dám cản lời, hai bố con lặng lẽ cùng đến nhà họ Đỗ chuẩn cỗ bàn.
Phương Thương mãi đến bảy giờ mới thức dậy, Ngô Hân chuẩn sẵn bữa sáng. Hai con ăn xong mới thong thả sang nhà lão Đỗ.
Vừa thấy con trai, Phương Quân kéo tuột bếp: "Con nhanh lên, mấy món nguội bố chuẩn hòm hòm , giờ chỉ còn chờ nước chấm của con thôi."
Phương Thương cũng hề chậm trễ, rửa tay sạch sẽ, bàn bếp và bắt đầu bận rộn.
Dù chỉ là pha nước chấm, nhưng vì các món ăn khác nên cách pha chế cũng khác biệt. Bàn cỗ với hàng chục món nguội, nước chấm cũng pha đến dăm bảy loại.
Các loại thịt kho trong món nguội thể thái lát bày trực tiếp đĩa, nhưng khi ăn kèm theo một bát nước chấm. Thực khách sẽ chấm thịt đó để thưởng thức.
Loại nước chấm chủ yếu nhằm giảm độ ngấy và tăng thêm hương vị, nên muối và gia vị cho quá nhiều, nếu sẽ mặn chát. Món đậu phụ trứng bách thảo thì cần nước chấm chua cay đậm đà, đó là một hương vị khác biệt.
Rồi đến món thịt heo luộc thái mỏng chấm sốt tỏi, nước chấm cay xé lưỡi, ngập tràn mùi tỏi. Trong khi món đậu hũ non trộn mang vị thanh đạm, mỗi món đều sự tinh tế riêng biệt.
Phương Thương nhờ bố chuẩn các loại nguyên liệu phụ, bày la liệt những chiếc âu nhỏ đựng nước chấm. Nhìn cảnh con trai bày biện đủ loại âu, Phương Quân cũng ngả mũ thán phục.
Anh luôn nghĩ món nguội chỉ sự khác biệt giữa thanh đạm và đậm đà, chẳng cần phân loại chi tiết đến thế. phong thái pha chế điêu luyện của con trai, cảm giác như một học sinh kém đang quan sát học sinh giỏi giải bài tập, đẳng cấp quả là khác biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-128-tren-khong-bang-gia-duoi-chang-bang-tre.html.]
Phương Thương việc cực kỳ dứt khoát, hề chút lóng ngóng, vụng về của một đứa trẻ. Nhờ rèn luyện vô trong gian hệ thống, cách kết hợp nguyên liệu in sâu tâm trí . Gần như chỉ cần lướt qua món cần trộn, tự động thêm nguyên liệu tương ứng. Nhoáng một cái, đủ loại nước chấm thành.
Lúc , ngoài sân tiếng pháo nổ vang rền, tiếng kèn xô-na dần khuất xa. Phương Quân giờ khai tiệc điểm, lập tức đẩy nhanh tốc độ.
Anh vội vàng trút các món nguội những chiếc âu lớn, đó rưới nước chấm lên và trộn đều.
Số lượng món nguội quá lớn, liên tục lặp động tác trộn và bày đĩa. Vì tự tay nêm nếm gia vị, cảm giác như chỉ là công, Phương Quân thấy bản biến thành một cỗ máy trộn gỏi vô tri vô giác.
mười rưỡi sáng, mâm cỗ đợt đầu tiên bắt đầu. Đội bưng bê hối hả tiến bếp, bê những đĩa gỏi đủ kích cỡ ngoài. Bếp vãn , ba nhà họ Phương lập tức bước giai đoạn bận rộn cực độ.
Phương Thương bận rộn món cá sốt chua ngọt, ông nội thì lo các món nóng khác, còn Phương Quân thì trở thành "chân chạy vặt" cho hai .
"Con trai ơi, mang gà ướp giòn đảo đều cho ngấm gia vị nào."
"Bố ơi, lấy cho con cái thau đựng cá ."
"Con trai, mở nắp nồi canh , thả nấm đông trùng hạ thảo ."
"Bố ơi, nguyên liệu phụ của con chuẩn xong ?"
"Bố ơi, cá nhiều quá con bê nổi!"
"Con trai ơi..."
Phương Quân tất bật chạy tới chạy lui, chân chạm đất. Khi hai ông cháu gần như cùng lúc gọi lớn tên , khựng giữa bếp, đầu óc ong ong.
Trong đầu chỉ còn vang lên ba câu hỏi kinh điển: là ai? đang ở ? gì?
Thì đây chính là "Đãi ngộ của việc bằng già, chẳng bằng trẻ" ?
Bố và con trai chỉ việc lệnh bằng miệng, còn cầu nối như thì chạy đứt cả .
Cái kiếp sống nổi!
...
Ở ngoài sân, khi các món nguội bày biện tươm tất, giờ ăn điểm.
Chỉ cần bàn nào đủ là khách khứa bắt đầu cầm đũa lên thưởng thức.
Hồi khi ông nội Phương nghỉ hưu, cỗ do ông nấu luôn tiếng thơm đồn xa. Từ khi ông gác bếp, dân làng ai cũng tiếc rẻ. Không ngờ Đỗ Tiểu Hổ mời ông "tái xuất giang hồ", khiến vô cùng háo hức.
Dù là đám tang, khí náo nhiệt như đám cưới, nhưng lão Đỗ thanh thản trong giấc ngủ, ốm đau bệnh tật gì, cũng xem là "hỉ tang" nên khí bữa tiệc khá ấm cúng.
Khi thực khách gắp những món nguội đầu tiên đưa miệng, mắt ai nấy đều sáng rực lên.
"Chao ôi, món lưỡi heo luộc đậm đà quá, gia vị thấm đẫm từng thớ thịt. Ăn một miếng mà vị ngon còn đọng mãi lưỡi."
"Món đậu hũ trứng bắc thảo cũng ngon xuất sắc, vị chua cay kích thích vị giác cực kỳ, quyện với vị bùi béo của trứng bắc thảo. từng nghĩ một món ăn dân dã như đậu hũ trứng bắc thảo thể ngon đến ."
"Mọi mau thử món thịt heo luộc thái mỏng chấm sốt tỏi . Miếng thịt to thế mà ăn hề ngấy chút nào, thịt ngọt mềm, tỏi thơm lừng. Hình như món là do Phương thì , thấy đang trộn. Không ngờ lên thành phố vài năm mà tay nghề lên hương thế ."
"Cậu Phương nay đỉnh thật, mở quán phố mấy năm mà giờ giỏi hơn cả bố ."
Đám đông nhao nhao khen ngợi Phương Quân. Lúc , Phương Quân đang lấp ló ngoài cửa bếp canh lửa cho con trai. Nghe thấy những lời khen cánh, giấu nụ tủm tỉm, miệng vẫn quên thanh minh: "Nước chấm là do con trai pha đấy ạ, là cháu nó pha ngon đó."