Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 13: Đậu phụ bắc thảo
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:20
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Món trộn đều lên ăn sẽ ngon hơn đấy ạ."
Ngô Hân dứt lời, một trong ba liền cầm thìa lên trộn đều đĩa thức ăn.
Vài đường trộn cơ bản, các nguyên liệu hòa quyện , mùi thơm ngào ngạt vốn cái lạnh của tủ mát kìm hãm bỗng chốc bung tỏa dữ dội.
Uống rượu nhắm với món thì còn gì bằng.
Ba chờ đợi thêm nữa, cầm thìa múc ngay một miếng cho miệng.
Cảm giác ngon miệng bùng nổ trong khoảnh khắc khiến ba đàn ông tuổi trung niên ngẩn .
Một hương vị từng nếm thử...
Ngon đến mức thốt nên lời.
Thơm, quá thơm!
Sự mềm mịn của đậu phụ kết hợp cùng vị thanh mát của trứng bắc thảo, thêm chút cay nồng của tỏi băm và hành lá, vốn dĩ độ phong phú đủ say đắm lòng , khi nhai thêm vị bùi béo, giòn tan của lạc rang và vừng giã nhuyễn.
Các tầng hương vị hòa quyện bùng nổ trong khoang miệng, ngay lập tức đ.á.n.h thức giác quan.
Món ăn ngon đến kinh ngạc đành, tình cảm chan chứa bên trong nó càng khiến xúc động hơn.
"Ngon quá..."
Miếng đậu phụ bắc thảo trôi xuống cổ họng, mang theo dư vị ngon khó cưỡng, khiến đàn ông bất giác nhớ đến lũ trẻ ở nhà, e là chúng bao giờ nếm món nào ngon đến thế.
Sống ở quê nhà chỉ ăn uống đạm bạc, sống nửa đời ông cũng từng ăn món nào ngon như !
Hai bạn đồng hành cũng đang trong trạng thái bần thần, rõ ràng là đều đang hồi tưởng điều gì đó.
Cái quán ăn bình dân ngay chân chung cư, thoạt chẳng gì đặc sắc, giá cả bình dân, ngờ chất lượng vượt xa sức tưởng tượng.
"Sống ở thời đại thật đấy. Nhìn cuộc sống bây giờ xem, ai mà tưởng tượng hồi nhỏ chúng còn cơm mà ăn, c.h.ế.t đói là chuyện thường tình. Món ngon thế , tưởng tượng thế nào cũng nổi. Hồi nhỏ ăn một miếng đậu phụ sống là ước ao xa xỉ ."
Người công nhân tóc bạc nhai đậu phụ bắc thảo, bùi ngùi nhớ hương vị miếng đậu phụ sống quý giá khó khăn lắm mới ngày xưa.
Đậu phụ ngày xưa ngon hơn bây giờ nhiều, đa phần là thủ công. Những nguyên liệu tinh khiết tự nhiên kết hợp cùng nước suối trong lành tạo nên miếng đậu phụ thơm lừng. Cầm miếng đậu phụ nóng hổi mới mua về, bọn trẻ con chẳng thể nào chờ nổi đến bữa trưa.
Thèm thuồng lén bẻ một miếng bỏ tọt miệng, ngon đến mức mắt tít cả .
Cả năm trời cũng chỉ chờ đợi cái hương vị đó.
Lớn lên, đậu phụ rẻ rề, nhưng chẳng còn tìm cái hương vị ngày xưa nữa.
"Chuẩn luôn, vẫn nhớ hồi nhỏ nhà khách, bà nội mới cho tiền chạy chợ mua một miếng đậu phụ. Đậu phụ ngày xưa công nhận ngon thật."
Hai cứ thế ôn chuyện cũ, dứt.
Chỉ còn cứ im lìm xúc đậu phụ bắc thảo, chớp mắt uống cạn một chai bia.
Tiếng bật nắp chai vang lên cắt ngang dòng hồi tưởng của hai .
Quay sang , mới thấy chai bia của ông bạn cạn đáy, đang mở chai mới.
Cúi xuống đĩa đậu phụ bắc thảo bàn, vơi một nửa.
Hai : ???
Không hiểu nổi, ăn món ngon như mà chẳng chút cảm xúc gì bày tỏ ?
...
Chẳng nhờ tấm bảng đen nhỏ cửa .
Mà mới đến giờ cơm, quán kín bốn bàn khách, đậu phụ bắc thảo trong tủ lạnh bay sạch sành sanh.
Bàn nào cũng gọi một đĩa.
Chỉ một lúc , trong quán liên tục vang lên những lời trầm trồ khen ngợi món đậu phụ bắc thảo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-13-dau-phu-bac-thao.html.]
Không khí bỗng chốc trở nên rôm rả, náo nhiệt hẳn lên.
Cảm giác hào hứng nguyên thủy nhất đối với việc ăn uống của các thực khách như thổi bùng lên.
Trong mắt những đường, quán ăn bình dân vẻ đang ăn phát đạt.
Một cặp đôi trẻ đang tìm chỗ ăn trưa, thấy cảnh tượng cũng ngần ngại bước quán.
Giữa trưa hè tìm chỗ ăn trưa cũng chẳng dễ dàng, thấy quán cũng khá , khách đông đúc, ai nấy đều tươi rạng rỡ, khiến cũng ghé ăn.
Vừa bước qua cửa, cả hai ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của món đậu phụ bắc thảo trong khí.
Để ý thấy bàn nào cũng gọi món và ăn sạch bách, thậm chí bàn còn gọi thêm hai ba đĩa, đôi tình nhân đưa mắt , thầm đoán chắc hẳn món ngon lắm, nếu thì ai gọi nhiều đến thế.
Trên tường treo thực đơn, bàn cũng thực đơn giấy, nhưng hai chiếc tủ mát lớn trưng bày nguyên liệu tươi sống và những đĩa thức ăn sơ chế sẵn ngay mắt. Bất kỳ vị khách nào bước quán chắc chắn cũng sẽ dán mắt những món ăn trong tủ để gọi đồ.
Cách trưng bày sinh động và kích thích vị giác hơn nhiều so với những con chữ khô khan thực đơn.
"Woa, đây là món đậu phụ bắc thảo ?"
Cô gái ngay lập tức thu hút bởi đĩa đậu phụ bắc thảo bày trong tủ, chẳng gì khác ngoài ngoại hình quá bắt mắt.
Trắng muốt tinh khôi, đen nhánh lấp lánh, đỏ rực rỡ, xanh mướt mắt.
Những gam màu sặc sỡ, mang tính tương phản cao hòa quyện , thể kìm nén cơn thèm ăn.
" quý khách, hôm nay quán chương trình giảm giá đặc biệt cho món đậu phụ bắc thảo, chỉ 12 tệ một phần, chị dùng thử ạ?"
Ngô Hân quen miệng giới thiệu món đậu phụ bắc thảo của con trai, cô vô cùng tự tin món ăn .
Ngon đến mức , khách hàng nếm thử thì mà thường xuyên chứ?
"Cho em một đĩa nhé, xào thêm đĩa rau muống , tươi phết. Cho thêm đĩa cá nấu cay (thủy chử ngư) với gà xào nữa, còn canh thì... canh trứng cà chua nhé."
Thường thì những lúc hẹn hò thế , các trai ít khi quyền chọn món. Cô bạn gái chỉ cần lướt qua một vòng là gọi xong mấy món thích.
Sau đó hớn hở kéo bạn trai tìm chỗ .
Trong lúc chờ thức ăn lên, hai thủ thỉ trò chuyện.
"Nói thật em thấy mấy quán bình dân nấu ăn tại chỗ thế còn kích thích vị giác hơn cả nhà hàng trong trung tâm thương mại. Ít nhất thì thức ăn đều nấu tươi, giữ nóng của chảo, chứ như cái quán hôm nọ ăn, em nghi là đồ sẵn hâm , mang đến bàn mà thức ăn còn chẳng nóng sốt."
Nhìn biểu cảm đổi liên tục của bạn gái khi , lúc thì nhíu mày, lúc tươi rạng rỡ, Vu Hạo Bác bật , dậy lấy chai nước khoáng lạnh trong tủ lạnh .
"Em thích thì tụi đến đây ăn thường xuyên. Uống nước , lát nữa ăn cơm thì đừng uống nước ngọt nữa nhé."
"Vâng, mùi thơm quá, em bắt đầu thèm đây."
Các món gỏi luôn dọn nhanh. Vừa chuyển tờ order qua cửa sổ nhà bếp, Ngô Hân bưng ngay một đĩa đậu phụ bắc thảo lên bàn.
Với những e ngại quả trứng bắc thảo đen xì, dính dớp còn ánh lên màu xanh rêu, cô gái dĩ nhiên thích ăn đậu phụ hơn. Cô cầm thìa nhẹ nhàng trộn đều "tòa tháp" đậu phụ bắc thảo, khéo léo né phần trứng, xúc một miếng đậu phụ nhỏ cho miệng.
Ưm! Tuyệt cú mèo!
Hoàn mùi ngái của trứng bắc thảo!
Miếng đậu phụ mềm mịn quyện cùng nước xốt chua cay đậm đà, vị hăng của hành tỏi, vị bùi bùi giòn giòn của lạc và vừng vỡ vụn trong miệng, hương vị kích thích vị giác vô cùng.
Vị chua chua cay cay cùng độ giòn, mềm đan xen, hương vị phong phú đến mức khiến vị giác như đang nhảy múa. Cô gái cứ ngậm mãi trong miệng, sợ rằng mỹ vị sẽ tan biến mất.
Đi kèm với vị ngon tuyệt hảo là những ký ức chợt ùa về khi thưởng thức món ăn.
"Ngon quá mất, em nhớ hồi ở quê mỗi ăn cỗ, bất kể mùa đông mùa hè, đều dọn lên mấy món gỏi . Lần nào ăn cỗ em cũng háo hức, món chính còn lên mà em ăn no nê mấy món gỏi . Món gỏi pha chế ngon thì kích thích vị giác lắm, giống như món , ăn một miếng là bao nhiêu thèm khát ăn uống đ.á.n.h thức, ăn ăn thêm."
Vu Hạo Bác cô bạn gái ăn lấy ăn để, đến mức quên luôn cả việc gạt trứng bắc thảo , thầm nghĩ chắc cô nàng thế chỉ để kiếm cớ ăn thêm vài miếng đậu phụ bắc thảo mà thôi.
"Thích thì em cứ ăn nhiều . Bà chủ ơi, cho thêm một đĩa đậu phụ bắc thảo nữa nhé!"
...