Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 130: Kẻ ngáng đường

Cập nhật lúc: 2026-06-22 06:36:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dân làng ai nấy đều sững sờ, thằng cháu nội nhà lão Phương mới bao lớn chứ, trông độ mười tuổi đầu mà món cá sốt chua ngọt thần thánh cỡ á?

Đã thế, đây còn chẳng nấu một đĩa bình thường, mà là nấu cỗ đám. Một lúc mười hai con cá mà vẫn giữ độ ngon bá cháy , đĩa nào đĩa nấy đều xuất sắc. Tay nghề đúng là đỉnh của chóp.

"Cừ thật, thằng nhóc quá cừ."

" là tuổi trẻ tài cao. Bình thường ở nhà nấu cơm, hễ xào nhiều rau một tí là nêm nếm gia vị lộn xộn ngay, xào khó ăn lắm. Nấu ăn mấy chục năm trời mà chẳng bằng một góc thằng bé mười tuổi."

"Chứ còn gì nữa, nấu cỗ đám thể so với nấu mâm cơm gia đình. Số lượng nhiều thế , thả một nắm muối xuống là chênh lệch vị ngay, mấy ai mà căn ke chuẩn xác ."

Người làng xôn xao bàn tán. Mấy bạn già thiết với ông nội Phương như lão Đoạn, do để ý lúc Phương Thương nấu nướng, bèn xồng xộc chạy bếp hỏi cho lẽ, xem đúng món cá sốt chua ngọt là tác phẩm của Phương Thương .

"Là cháu nội đấy, từ khâu ướp cá, chiên cá đến nêm nếm gia vị, tất tần tật đều do Tiểu Thương nhà thầu hết. Thằng con chỉ bên cạnh phụ bưng bê lặt vặt thôi."

Nhắc đến chuyện , ông nội Phương giấu nổi vẻ tự hào: "Thiên phú của thằng bé là xuất chúng, nấu ăn còn ngon hơn cả . Lúc nãy ăn món nguội, đĩa tỏi nê bạch nhục khen nức nở , cũng là do cháu đấy."

Nhận lời khẳng định chắc nịch, làng càng thêm kinh ngạc. Phương Thương còn quá nhỏ, ở cái tuổi mười lăm mười sáu, xách cái chảo còn thấy nặng, thế mà những món ăn tuyệt hảo đến .

"Giỏi, cháu trai ông giỏi quá, thế là chân truyền y bát của ông ."

" là con hơn cha nhà phúc, nhỏ thế nấu nướng thần sầu, lớn lên tương lai xán lạn lắm đây."

"Đấy, lão Phương, ông nối dõi tông đường ."

Dân làng tiếc lời khen ngợi. Ông nội Phương cũng hiếm khi nở nụ rạng rỡ đến thế.

Sau khi mâm cỗ đợt hai chuẩn xong xuôi, gia đình ông nội Phương cũng mời đến một bàn tiệc dành riêng cho họ.

Ba an tọa, bà con lối xóm đang ăn cỗ xung quanh đon đả chào hỏi.

"Lão Phương, gừng càng già càng cay nha, mâm cỗ hôm nay xuất sắc quá chừng."

"Cậu Quân, lên thành phố mấy năm khác, tay nghề lên hương hẳn, món gỏi ngon hơn cả bố luôn."

"Tiểu Thương nè, món cá sốt chua ngọt thực sự là do em đó hả? Em cừ quá mất, đúng là thần đồng ẩm thực. Ở nhà chắc bố chỉ bảo nhiều lắm , chứ còn nhỏ thế mà nấu ăn ngon thế ."

"Cả nhà ai cũng giỏi giang, mà thèm."

Bà con xúm khen nức nở ba , nhất là Phương Thương. Bọn trẻ con thì bằng ánh mắt ngưỡng mộ, còn lớn thì trầm trồ thèm thuồng.

Thèm là thôi, lũ trẻ mười tuổi nhà họ giờ vẫn còn đang mải trèo cây bắt chim, lội suông mò cá. Bắt bàn học là nhà cửa cứ như cái chợ vỡ. Ấy thế mà Phương Thương bắt đầu phụ ông nội cỗ, nấu những món mặn hoành tráng .

Thử so sánh xem, đám thanh niên trong làng chỉ nước ghen tị đỏ mắt. Quả nhiên, con nhà bao giờ thất vọng.

Hai ông cháu môi luôn nở nụ khiêm tốn, đáp những lời khen ngợi. Chỉ Phương Quân là gượng gạo, bụng cứ thon thót.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-130-ke-ngang-duong.html.]

Từ sáng sớm tinh mơ bận rộn đến giờ, ai nấy đều bụng réo ọt ọt. Chào hỏi xong xuôi là ba cắm mặt ăn như rồng cuốn.

"Chú Phương, vất vả cho chú quá. Cám ơn chú, nhờ chú mà đám cỗ hôm nay mới chu thế ." Đỗ Tiểu Hổ bước tới, giọng đầy vẻ ơn.

Ở nông thôn, chuyện hiếu hỉ cũng những luật lệ bất thành văn. Không màng đến mâm cỗ linh đình, sang trọng , nhưng nếu đồ ăn chuẩn thiếu hụt, hoặc nấu dở tệ khiến khách khứa buồn đụng đũa, để thừa mứa một đống, thì chủ nhà sẽ mất mặt vô cùng.

Hơn nữa, sẽ công khai chê bai đầu bếp, mà chỉ lén xì xầm to nhỏ chê chủ nhà cỗ, lo liệu kém cỏi, đến mời đến phụ giúp mà còn lo nổi bữa cơm no bụng.

sức mạnh truyền miệng của hội các bà các cô, tiếng đồn xa, chủ nhà sẽ đem m.ổ x.ẻ bàn tán một thời gian dài.

Mâm cỗ như hôm nay, món ăn chuẩn tươm tất, hương vị xuất sắc, ai nấy đều tấm tắc khen ngon. Đỗ Tiểu Hổ cuối cùng cũng trút tảng đá trong lòng. Bố lúc sinh thời trọng thể diện, trong chặng đường cuối cùng , tuyệt đối thể để xảy bất cứ sơ suất nào.

Ông nội Phương xua tay: "Lão Đỗ giống như cả của , việc là bổn phận của thôi. Sau cháu chuyện gì khó khăn, cần bàn bạc thì cứ tìm đến chú. Chú sẽ quan tâm, chăm sóc cháu giống như bố cháu từng quan tâm, chăm sóc chú ngày xưa ."

Nghe ông nội Phương nhắc chuyện cũ, Đỗ Tiểu Hổ xúc động nghẹn ngào, khóe mắt rơm rớm, cố gắng lắm mới kìm những giọt nước mắt, vội vàng mời dùng bữa.

Mâm cỗ quá đỗi ngon miệng nên buổi tiệc cũng kéo dài hơn thường lệ. Sau khi tàn tiệc, vẫn nán tìm gặp Phương Quân để hỏi han.

"Anh Phương , gia đình mở quán ăn Giai Thành ? Ở đó những món ngon như thế ?"

" , mở một quán nhậu tên là Quán nhậu A Quân. Ngày thường quán bán các món xào, đồ kho, chân gà vịt cay... Cuối tuần, con trai sẽ trổ tài vài món mà thằng bé yêu thích."

Nghe đến đây, đồng hương sáng mắt lên, lập tức rút điện thoại , nhiệt tình : "Chúng kết bạn nhé, cho xin địa chỉ . Bữa nào lên Giai Thành thăm , tạt qua quán ăn luôn. Đồ ăn nhà ngon quá, ăn thèm."

"Được thôi, sẽ gửi định vị cho . Có điều quán cũ, đợt chúng đang tìm chỗ mới rộng rãi hơn. Bữa nào đến thì nhắn tin nhé, kẻo tìm sai địa chỉ."

Trước khi về, ông nội Phương cẩn thận dặn dò Đỗ Tiểu Hổ thêm vài việc. Lúc đến ngõ, Đỗ Tiểu Hổ rút tiền định gửi tiền công nhưng ông Phương kiên quyết từ chối. Phần của Phương Quân, ông cũng nhận . Hai bên giằng co một hồi, ông Phương nhất quyết nhận tiền.

Hết cách, Đỗ Tiểu Hổ đành cho tiền bao lì xì đỏ, dúi vội tay Phương Thương đang mút kem mút gần đó, chạy vụt nhà đóng sầm cửa . Thấy , ông nội Phương đành để Phương Thương giữ lấy chiếc bao lì xì.

Bận rộn cả nửa ngày trời, ba đều thấm mệt. Về đến nhà, Phương Quân chỉ lăn ngủ một giấc cho sức nhưng Ngô Hân ngăn .

"Muốn ngủ thì về Giai Thành ngủ. Giờ chúng xuất phát luôn, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, sáng mai còn mở cửa đón khách sớm."

" mệt rã rời , chỉ thèm ngủ thôi. Mai sáng sớm ?" Phương Quân ngáp ngắn ngáp dài, thật tình mà , mâm cỗ hôm nay vất vả nhất.

"Không , hứa là sáng mai mở cửa bán hàng , em tuyệt đối thể nuốt lời thêm nào nữa . Làm ăn mà thất hứa thế thì mất khách hết. Anh lên xe ngủ cũng mà, em lái cho."

Bàn tay "tàn nhẫn" của Ngô Hân lôi tuột Phương Quân lên xe, cho nửa lời phản kháng.

"Ông ơi, ông lên Giai Thành với nhà cháu thật ạ?" Phương Thương hỏi .

Ông nội Phương lắc đầu: "Cháu ngoan, ông sẽ nhớ cháu lắm đấy. Thích nấu ăn thì lúc nào rảnh cứ bếp, ngày nào cũng vui vẻ nhé. mà cháu còn nhỏ, đừng tự tạo áp lực cho quá, ."

Dặn dò cháu xong xuôi, ông nội Phương sang mắng Phương Quân một trận xối xả. Ông bảo hạn chế cháu nội việc việc nọ, cháu nó giỏi giang hơn nhiều, bảo đừng kỳ đà cản mũi.

Đầu óc Phương Quân ong ong. Hóa , từ vị thế trụ cột gia đình, giờ giáng cấp xuống thành "kẻ ngáng đường" ?

Loading...