Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 131: Con ở đây
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:04
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trên đường trở về, Ngô Hân lái xe, còn hai bố con Phương Thương thì ngủ khò khò băng ghế . Đương nhiên, Phương Quân là ngủ thật, còn Phương Thương thì ý thức sớm tiến Không gian Hệ thống để học tập . Cậu chẳng lãng phí một giây phút nào của thời gian học tập quý báu .
Xuất phát từ hơn ba giờ chiều, Ngô Hân lái xe khá chậm, mất gần bốn tiếng đồng hồ mới về đến Giai Thành, lúc hơn bảy giờ tối.
Chưa kịp xuống xe, Phương Quân thấy một đám chen chúc cửa quán ăn A Quân, tụ tập đang gì.
Giờ đúng lúc các ông các bà ngoài hóng mát, cả nhà chỉ nghĩ họ thấy quán mở cửa nên đó hóng gió thôi, cũng chẳng mấy bận tâm.
Sau khi xe dừng hẳn, Phương Quân, ngủ mê mệt suốt cả chặng đường, bước xuống xe với cái đầu còn ong ong. Nhìn Phương Thương xuống xe nhảy nhót tưng bừng, tràn đầy sức sống, ông bỗng cảm thấy già thật .
Lúc , tiếng đóng cửa xe vang lên thu hút sự chú ý của đám đông. Một ông cụ , thấy Phương Quân đang bên đường liền hét lên một tiếng thất thanh, cứ như thể thấy nhân vật tầm cỡ nào đó .
"A, họ về kìa!"
"Cái gì? Về á?"
Các ông các bà thi ngoái . Sau khi rõ đúng là gia đình Phương Quân về, ai nấy đều kích động như thể gặp lâu ngày xa cách. Tất cả ùa lên, chạy vẫy tay ríu rít.
Một đám đen kịt ùa tới, nếu mà ở giữa đường quốc lộ thì chắc chắn dọa cho một loạt xe cộ ngang qua thắng gấp .
Thấy các ông các bà nhiệt tình chào đón như , trong lòng Phương Quân cũng dâng lên niềm xúc động. Không ngờ yêu mến trong khu phố đến thế. Cũng thôi, sống ở đây bao năm, ông cũng giúp đỡ ít, tình làng nghĩa xóm gắn bó thiết cũng là điều dễ hiểu.
"Bác Vương, bác Trương, hóng mát đấy !"
Ông chủ động bước tới, vẫy tay chào họ: "Mọi nhiệt tình quá, cháu mới vắng năm ngày thôi mà, ..."
Những lời định tiếp theo bỗng chốc nghẹn trong cổ họng.
Chỉ thấy đám tự động phớt lờ ông, mục tiêu rõ ràng là lao thẳng sang bên cạnh, vây kín Phương Thương đang gốc cây.
Phương Quân cứng đờ giơ tay lên, gọi với một giọng nhỏ xíu: "Con ở đây, ở đây ."
Tiếc , chẳng ai thèm đoái hoài đến lời ông. Thậm chí bà cô thấy ông chắn đường còn tiện tay gạt ông sang một bên, hớn hở chạy tới chỗ con trai ông.
"Ông chủ nhỏ ơi, cháu cuối cùng cũng về , mệt lắm ? Bà mua chai nước điện giải ở tiệm tạp hóa, cháu uống một ngụm cho sức nhé."
"Đi xa năm ngày mà gầy hẳn , tội nghiệp thằng bé quá. Lão Phương chăm sóc cháu kiểu gì trời."
"Chờ suốt ba ngày thêm hai ngày, tiểu Thương , cháu mấy ngày nay ông Vương sống thế nào ? Ăn chẳng ngon, ngủ chẳng yên."
"Ây da ông chủ nhỏ , cháu mà về là cháu gái bà bỏ nhà tìm cháu tận quê đấy. Mấy ngày nay bà đường chẳng dám chớp mắt, chỉ sợ lơ đễnh một cái là con bé lén trèo lên xe nào đó trốn mất."
"Thật chẳng dễ dàng gì, tròn năm ngày ròng rã, ngày nào bác thấy thời gian trôi qua dài đằng đẵng như thế. Cứ mở mắt là xem lịch, xem xong tính toán thời gian. Thấy cháu về, trong lòng bác mới thực sự nhẹ nhõm."
Bị vây chặt cứng, Phương Thương hề rụt rè mà tự nhiên chào hỏi , ai hỏi gì cũng nghiêm túc trả lời.
Phương Quân ngó lơ, khóe miệng giật giật liên hồi. Một to lù lù ngay đây mà coi như tồn tại ? Chẳng lẽ ông đủ đô con, đủ nổi bật?
Ông là bố của Phương Thương cơ mà, thằng bé nấu ăn là lời ông. Có tin ngày mai ông cấm tiệt con trai bếp, bắt học thêm để mỏi cổ chờ thêm một ngày nữa ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-131-con-o-day.html.]
Phương Quân tức giận, vô cùng ấm ức. Thế là ông quyết định, lát nữa ai chào hỏi gì, ông cũng sẽ giả vờ như điếc, trừ phi họ thể hiện đủ sự chân thành.
Ông mở cửa cuốn, cắm cúi sắp xếp đống ghế trong sảnh. Bỗng từ phía vang lên tiếng gọi.
"Anh Phương, về đấy ."
Chỉ vỏn vẹn mấy chữ nhưng như rót mật tai Phương Quân. Khoảnh khắc , ông thấy bầu trời như trong xanh hơn, biển cả như rộng lớn hơn, thế giới mà tươi đến thế! Ông lập tức , thấy Vương Cao Quân đang gọi , liền rảo bước tiến tới.
"Là Tiểu Cao đấy , chuyện gì ?"
Vương Cao Quân tươi hỏi: "Anh Phương ơi, hôm nay đồ kho bán ? Mấy ngày nay ăn, em thèm c.h.ế.t ."
Phương Quân lắc đầu: "Mới về đến nơi, trong quán còn lộn xộn lắm, nay bán , mai mới mở hàng."
Mấy gần đó cũng xúm góp lời: "Không , quán bừa bộn thì cứ bừa bộn, bọn nhất thiết quán ăn , mua đem về cũng thế mà. Đằng nào cũng về , tranh thủ giờ còn sớm, luôn mẻ đồ kho bán , bọn còn kịp mua lót ăn đêm."
" đấy, bình thường tám giờ đang bận túi bụi, giờ cũng mới tám giờ, đúng lúc nên phấn đấu việc. Anh xắn tay áo lên một chặp là thêm đồng đồng ngay."
Hả?
Phương Quân mấy cho ù ù cạc cạc: "Không , nhà mấy ngày nay vắng, dẫu thèm thì trong quán cũng đào rau củ thịt thà mà nấu."
Một ông bác cạnh lập tức bắt trọng tâm câu chuyện: "Nói thế nghĩa là, chỉ cần nguyên liệu thì sẽ nấu chứ gì?"
"Cái ..." Phương Quân tự dưng cảm thấy chột , linh cảm hễ trả lời xong thì sẽ chuyện kinh thiên động địa xảy .
Ông bác liền vỗ ngực: "Cháu chuyên đổ sỉ rau củ, nhà nó lúc nào cũng sẵn. Chỉ cần chê, gọi điện một cái là nó mang đồ đến tận nơi cho liền."
"Tuyệt quá, thế là nguyên liệu ! Anh Phương ơi, nổi lửa lên ! Cái sảnh cứ để bọn dọn dẹp cho."
Phương Quân hít một lạnh, cảnh giác lùi vài bước. Cứ cái đà bao vây thế , khéo ông đẩy thẳng bếp một cách khó hiểu. Mấy khi còn lôi cả nồi nước cốt từ trong tủ đông , bật bếp sẵn, dúi cái muôi tay, ép ông đồ kho cho bằng .
"Khoan , hôm nay nhà thực sự nghỉ bán. Mọi ăn thì mai nhé. Mai con trai cũng nghỉ ngơi, sẽ món đặc biệt do chính tay nó đấy."
Mấy ông bà cụ thèm đến phát rồ, còn đám cháu nhỏ ở nhà nhõng nhẽo đòi ăn cho đau cả đầu. Thấy Phương Quân ý định bếp, họ vẫn cố sức thuyết phục, một câu kẻ một lời.
ông vẫn kiên quyết mủi lòng. Một ông bác bắt đầu sốt ruột.
"Cậu Phương , bác , nhưng mối ăn mà bỏ qua. Cậu tự xem , mua căn nhà thứ hai ? Góp đủ tiền dưỡng già ? Sắm biệt thự cho cháu Phương Thương ? Trong sổ tiết kiệm đủ năm chục triệu tệ ? Cưỡi BMW Mercedes ? Chưa tạo cái điều kiện gì hồn cho thằng bé mà lấy tư cách gì đòi nghỉ ngơi?"
Nụ mặt Phương Quân cứng đờ!
Bác ơi bác đang gì ? Cháu mới về đến nhà, một ngụm nước còn kịp uống, thế mà bắt cháu trăn trở chuyện kiếm năm chục triệu tệ ? Nói thế mà !
Mặc cho sức khuyên nhủ, Phương Quân vẫn kiên quyết đồng ý. Đùa , đêm hôm khuya khoắt, chuẩn cái gì, nếu nổi lửa thật thì thời gian mà nghỉ ngơi nữa.
Phải rằng, ông là dậy sớm nhất nhà, mới năm giờ sáng chợ lựa chọn các loại rau củ thịt thà tươi ngon nhất. Chất lượng nguyên liệu của quán phụ thuộc tài chọn lựa của ông đấy.
Thấy , Vương Cao Quân và những khác đành tiếc nuối rời , khi còn quên thở ngắn than dài.