Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 132: Tiện tay ấy mà

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:05
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phía bên Ngô Hân cũng đang bà con lối xóm "chăm sóc" nhiệt tình.

Các bà các cô ai cũng mong trưa mai ăn món mới của Phương Thương sớm một chút nên sốt sắng vô cùng. Không thể đợi đến sáng mai, họ nhất quyết đòi lấy ngay từ bây giờ, chỉ lo sáng mai cạnh tranh khốc liệt, lơ là một chút là những dậy sớm phỗng tay mất.

Thế nên, họ cứ nhao nhao bắt Ngô Hân phát ngay lập tức. Làm thì sáng mai họ thể an tâm kê cao gối ngủ nướng, đợi đến giờ là xách bụng ăn thôi.

Ngô Hân đồng ý, từ chối thẳng thừng.

"Không các bác các cô ơi. Mọi ở ngay gần đây, sáng mai qua lấy , đòi lấy thế . Làm thì bất công với những thực khách ở xa, bây giờ họ còn nhà cháu về ."

Khuyên can ầm ĩ cửa một hồi lâu, các ông bà cụ mới chịu giải tán. Vợ chồng Ngô Hân - Phương Quân đau cả đầu, chờ khuất mới hối hả quán dọn dẹp đồ đạc.

Riêng Phương Thương, vì thấy còn nhỏ, khi chào hỏi và nhét đầy tay những món quà vặt thì phiền nữa. Lúc đang ung dung trong sảnh, nhâm nhi đồ ăn vặt say sưa bấm điện thoại chơi game.

Phải công nhận, trẻ con đôi khi cũng sướng thật.

Cùng lúc đó, bác Vương - "trùm" hóng hớt của các nhóm chat - bắt đầu múa ngón tay liên tục màn hình điện thoại.

Bác thoăn thoắt chụp vài kiểu ảnh quán ăn A Quân đang mở cửa, gửi một loạt mấy nhóm chat quen thuộc.

"Xin chào thể chị em trong nhóm, lão Vương mang tin vui đến cho đây! Tin nóng hổi: ông bà chủ quán A Quân về nhé. Đích lão Vương hy sinh thời gian vàng ngọc chạy lên hỏi thăm, sáng mai quán sẽ chính thức mở cửa trở . Bà con nhớ canh giờ đến lấy nhé!"

Mấy ngày nay, lịch sử trò chuyện trong nhóm lúc nào cũng xoay quanh chủ đề mong ngóng gia đình Phương Thương trở về, hoặc là ôn kỷ niệm về những món ngon từng ăn.

Bất cứ ai may mắn nếm thử món mới đều sẽ khoe mẽ trong nhóm ít nhất là ba bận. về độ "chó", chắc chắn ai qua mặt bác Vương.

Ngày hôm qua, bác gom tất tần tật hình ảnh những món từng ăn, miễn là chụp thì đều ghép thành một video xịn xò, gửi lên nhóm cho bàn dân thiên hạ chiêm ngưỡng.

Hành động "khiêu khích" khiến cả nhóm im lặng phăng phắc suốt từ hôm qua đến giờ. Ai nấy đều ôm một bụng tức, tự nhủ quyết mở miệng để tên "phô trương" như bác Vương cơ hội khoe mẽ thêm nữa.

Ấy mà bác Vương quăng một quả b.o.m thông tin chấn động đến thế. Lập tức, những thành viên đang lặn sâu đáy nhóm cũng đồng loạt ngoi lên mặt nước.

"Tuyệt vời quá! Ông chủ nhỏ cuối cùng cũng về , món thịt kho của , món sườn xào chua ngọt của , mai là ăn !"

"Cái dày chịu đựng ấm ức bao lâu nay của rốt cuộc cũng giải thoát ? Để ăn mừng, ngày mai nhất định đ.á.n.h chén một bữa trò."

"Mặc dù bác Vương thích khoe khoang, nhưng công nhận tin tức bác đưa như một liều t.h.u.ố.c an thần. Giờ thể yên tâm ngủ sớm, chỉ đợi sáng mai lấy thôi."

Trong nhóm cũng một vài hàng xóm sống ở khu dân cư Hoa Viên. Thấy bác Vương tung tin tức sốt dẻo khắp nơi, họ lập tức cảm thấy một mối đe dọa tiềm ẩn, liền lên tiếng trách móc bác.

"Bác nhanh tay nhanh miệng quá đấy. Người mới về đến nhà, bác loa loa lên cho cả làng cả tổng . Chắc bao nhiêu nhóm là bác gửi bấy nhiêu đúng ?"

" !" Bác Vương ngần ngại thừa nhận.

Hàng xóm thì cuống quýt cả lên.

"Bác rêu rao khắp nơi gì cơ chứ? Dạo ai cũng thèm nhỏ dãi . Bác báo tin hot thế , nhỡ ngày mai đến lấy đông quá, chúng lấy phần thì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-132-tien-tay-ay-ma.html.]

"Chuyện đó mà xảy ! Chúng sống ngay cạnh quán A Quân cơ mà. Ngáp một cái, mở cửa bước là tới nơi. Sáng mai ngủ dậy, thể cầm bữa sáng bằng tay trái, tay thong thả gắp đồ ăn, nhởn nhơ lấy . Thử hỏi ai mà tranh bọn chứ?"

Bác Vương bận tâm đến chuyện đó, còn cho rằng những hàng xóm quá thiếu kiên nhẫn. Cứ bình tĩnh , lấy cái thôi mà, chỉ là tiện tay cái một.

"Nào, cùng theo đoạn nhé: tiện tay vứt rác lấy , tiện tay chợ mua mớ rau lấy , chạy ù mua cái bánh quẩy lấy . Tóm là tiện tay lấy thôi. Ai bảo chúng ở khu Hoa Viên chi, việc lấy với chúng dễ như thò tay túi lấy đồ ."

Đoạn văn đăng lên, những hàng xóm bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm. Nghe lý quá! Chỉ cần bước khỏi nhà là lấy , việc gì lo bò trắng răng. Dù ở cũng chẳng ai gần bằng bọn họ.

Chỉ là…

"Bác Vương ơi, bác đắc ý quá đà đấy, coi chừng ăn đập bây giờ."

Bác Vương thả một cái nhãn dán vô cùng ngây thơ vô tội.

" chỉ sự thật thôi mà, thời buổi thật cũng đ.á.n.h ? Haiz, thật thà khó quá mất."

Hàng xóm: "..." Thôi, im lặng là vàng.

Bác Vương quả nhiên là "chuyên gia gây đóng băng". Đoạn video hôm qua "tắt đài" cả bốn nhóm chat, đến hôm nay với màn "tiện tay" , bác tiếp tục cho bốn nhóm chat nữa rơi trạng thái "đóng băng" tĩnh lặng.

Những thành viên trong nhóm khi dòng tin nhắn "tiện tay lấy " của bác Vương thì chỉ c.ắ.n răng chịu đựng, cảm giác như tim đang rỉ máu.

Còn thiên lý cơ chứ? Có luật pháp nào quản chuyện ? Bọn họ chỉ là những tâm hồn ăn uống chân chính đam mê ẩm thực, bọn họ gì sai mà chịu đựng màn khoe khoang trắng trợn ?

Ông trời ơi, dám giáng một tia sét xuống trừng phạt cái tên khoe khoang ngạo mạn !

Đám thực khách ôm một bụng tức tưởi. Trong chốc lát, ai nấy đều đau đáu suy nghĩ cách để sáng mai lấy cho thật sớm.

Không vì miếng ăn thì cũng vì sĩ diện, gì thì , nhất định giành cho một con .

Chỉ cần một trái tim chân thành yêu thích ẩm thực và hành động thực tế, chắc chắn sẽ đền đáp xứng đáng.

Không chỉ riêng họ, những ở xa, sống tít bên thành phố ngoài vùng ngoại ô, cũng đang đau đầu tính kế lấy thật sớm. Ít nhất ngày mai cũng ăn một bữa cho thèm.

Đến cả Hà Chí Thượng ở tận tỉnh Vân Nam cũng đang tính kế để lấy càng sớm càng , để thưởng thức món ăn đặc biệt của "thần bếp nhí".

Ở xa thế , tự lấy là điều thể. thể thuê chạy vặt ở Giai Thành lấy giùm. Nghĩ , Hà Chí Thượng cũng cài báo thức lúc 6 rưỡi sáng, chuẩn 6 rưỡi dậy sẽ gọi dịch vụ chạy vặt lấy giúp .

Tối hôm đó, bao nhiêu ngủ từ sớm. Hội mê game bỏ dở trận đấu, hội đam mê câu cá cũng cất cần ngủ, ngay cả những con cú đêm thức khuya cũng ngoan ngoãn leo lên giường nhắm mắt sớm.

Sáng hôm , lúc 5 giờ 30 phút, Phương Quân tiếng chuông báo thức gọi dậy. Ông ngáp một cái thật dài, uể oải rời khỏi giường, đ.á.n.h răng rửa mặt qua loa mở cửa cuốn.

Lúc trời mới hửng sáng. Vừa lưng chuẩn kéo cửa xuống để chợ đầu mối mua đồ, từ cột điện cạnh đó bỗng vài bóng lao , thoắt cái sừng sững mặt Phương Quân khiến ông giật nảy , nhảy lùi sang một bên.

Mấy dường như chẳng hề hết hồn, ngược còn hớn hở với Phương Quân: "Anh Phương, cuối cùng cũng mở cửa . Mau mau lấy cho tụi với, bọn thèm món chua ngọt của ông chủ nhỏ lắm ."

" , đúng ! Chờ nãy giờ. Phát cho bọn , hôm nay kiểu gì cũng chen chân top 5 cho xem, chao ôi, gian nan quá mà."

 

Loading...