Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 133: Dậy cái gì mà dậy, bọn tôi thức trắng đêm luôn đấy chứ

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cái gì? Mấy đến lấy á?"

" , vấn đề gì ?" Mấy bắt đầu căng thẳng. "Hôm qua rõ ràng báo là nay mở cửa lấy mà, cụ thể mấy giờ bắt đầu."

Phương Quân trố mắt bọn họ, há hốc mồm. Các hiểu đang ? Có vấn đề gì hả?

Trời còn sáng hẳn, mấy chầu chực cửa một cái quán ăn vỉa hè, chẳng gì sất, chỉ để lấy một cái đợi đến trưa ăn cơm. Thế mà gọi là bình thường ?

"Lấy thì vẫn lấy , nhưng mà..." Phương Quân ngập ngừng hỏi : "Đừng là mấy dậy từ lúc gà gáy, lập team đây canh me đấy nhé."

Cả đám liền bật .

"Ông chủ Phương đùa, dậy cái gì mà dậy, bọn thức trắng đêm luôn đấy chứ."

" đấy, với lũ 'cú đêm' bọn , thức trắng đêm là chuyện thường ở huyện. Đằng nào lấy cũng dậy sớm, chi bằng thức luôn cho rảnh nợ. Chỉ cần thức nguyên đêm là khỏi lo ngủ quên. Tụi cày game thâu đêm xong, 5 giờ sáng phi xe đây lấy , đúng chuẩn bài!"

"Đêm mới là lúc bọn tỏa sáng. Ban ngày nắng gắt, ngủ là thượng sách. Tụi định bụng ăn trưa xong sẽ ngủ bù một giấc thật , tối dậy cày cuốc thâu đêm, sáng mai lấy . là một vòng tuần hảo."

Nghe xong màn trình bày của đám thanh niên, Phương Quân bái phục sát đất. Chỉ vì một cái mà hi sinh luôn giấc ngủ.

Ông quầy thu ngân ghi vài con , phát cho từng một. Vốn tưởng đám khuất là thể an tâm chợ, ai dè ông ngờ lượng đến lấy lúc đông đến thế.

Chân đám "cú đêm" , chân ngay mấy chạy bộ buổi sáng tấp . Mấy thanh niên nhễ nhại mồ hôi, dường như hẹn từ , bước quán xin .

Cứ thế, khác tới. Ghi suốt 20 phút đồng hồ mà khách vẫn cứ rải rác bước . Phương Quân ngước chiếc đồng hồ treo tường, bắt đầu sốt ruột.

"Trời đất ơi, dậy sớm là để chợ giành mua rau củ tươi ngon nhất. Mọi cứ vây quanh đòi thế trễ nải thời gian của , mấy món ngon ngoài chợ mua sạch mất thôi."

Ông vội vàng quẳng cây bút xuống, chạy tót lên lầu gọi vợ dậy, bảo nhà cả tá chờ lấy , giục bà mau xuống giải quyết.

Ngô Hân còn tưởng nay ngủ nướng, luống cuống bật dậy đ.á.n.h răng rửa mặt. Tiện tay cầm điện thoại lên xem giờ, bà tưởng hoa mắt. Mới 6 giờ sáng mà chờ lấy á, đùa chắc!

Bà bán tín bán nghi bước xuống lầu. Vừa đến sảnh, cảnh tượng mắt khiến bà suýt ngất.

Quầy thu ngân một đám đông chen chúc. Vì quá đông thể vây quanh quầy nữa, tự giác xếp thành một hàng dài dằng dặc.

Ngô Hân hít một lạnh: "Sao lấy sớm thế , cần thiết ?"

Sao cần thiết chứ? Một cô gái nghiêm túc đáp: "Nhà cháu xa lắm, đến sớm là mấy bác ở gần lấy hết sạch . Chỉ còn cách dậy sớm mò đây thôi. Ai bảo 'chim dậy sớm thì bắt sâu' cơ chứ?"

Ngô Hân nào đám thực khách tin nhắn của bác Vương khích tướng nên mới rủ sớm. Bà chỉ nghĩ đơn giản là lượng khách đến sớm hôm nay đông bất thường.

Vừa ghi xong cho những đang xếp hàng, bà sang rót cốc nước, kịp mua đồ ăn sáng cho con trai thì bước xin .

Khách khứa cứ rải rác kéo đến, duy trì mãi đến 6 giờ 40 thì bắt đầu bùng nổ. Dân công sở dường như bàn bạc với từ , đồng loạt đổ bộ quán cùng một lúc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-133-day-cai-gi-ma-day-bon-toi-thuc-trang-dem-luon-day-chu.html.]

Người tiện đường thì tranh thủ ghé qua sớm một chút để tránh mấy ông bà cụ thử món mới mà cướp mất .

Người tiện đường thì nghĩ bụng, sớm lỡ trễ giờ thì . Đương nhiên chừa đủ thời gian . Trong chốc lát, chỉ vì một cái mà quán ăn vỉa hè bé tí teo chật ních .

Ngô Hân ngờ bủa vây bởi một đám đông xin , bất đắc dĩ biến thành một cỗ máy ghi vô tri vô giác.

Lúc , các ông bà cụ trong khu dân cư cũng bắt đầu khỏi nhà. Người thì xách túi rác vứt, thì chuẩn mua đồ ăn sáng, cũng rủ công viên dạo.

khi những việc đó, ai cũng ghé ngang quán A Quân để lấy , giống như thói quen thường ngày.

Vài ông bà cụ rôm rả trò chuyện thong thả bước về phía quán ăn A Quân. Vừa tới cửa, họ sốc bởi cảnh tượng đông đúc bên trong.

"Chuyện gì thế ? Sao đông quá ?"

"Họ tụ tập gì thế?"

Trong đầu các ông bà cụ đầy ắp dấu chấm hỏi. Họ vội vàng len trong quán, ngó nghiêng về phía quầy thu ngân, thấy bà chủ đang thoăn thoắt ghi .

Nhìn hàng xếp hàng dài dằng dặc, các ông bà cụ như sét đ.á.n.h ngang tai, buột miệng thốt lên câu hỏi đầy vẻ khó tin: "Tất cả đều đến xếp hàng lấy hết ?"

"Dạ đúng ạ. Nếu các bác lấy thì chịu khó xếp hàng phía nhé," bụng nhắc nhở.

Các ông các bà hít một lạnh, ngoan ngoãn xuống cuối hàng . Đầu óc vẫn còn ong ong, một lúc lâu mới định thần , bèn cất tiếng hỏi đám thanh niên đang xếp hàng phía .

"Mấy đứa ơi, tụi cháu cất công đây lấy sớm thế? Tích cực quá nhỉ!"

Đám thanh niên , các cụ với ánh mắt cực kỳ thiện.

"Bác ơi bác đùa , bọn cháu đang đường , tình cờ ngang qua đây nên ghé lấy cái thôi. Chứ cố tình đến sớm lấy mà bác bảo tích cực."

" đấy ạ, bọn cháu lập team đạp xe ngang qua đây, tiện thể thì tạt lấy luôn. Vừa lúc quán mở cửa, bọn cháu ngang, đúng là tiện tay thôi mà."

"Nhà cháu cách đây tận tám cây , đường ngược hướng với quán. Lấy xong khéo cháu chẳng còn thời gian ăn sáng, nhưng mà việc lấy cũng chỉ là tiện tay thôi mà bác."

"Chuẩn luôn, chỉ là tiện tay thôi. Các bác đừng hiểu lầm, bọn cháu thực sự hề cố ý dậy sớm để lấy ."

Lời lẽ đầy "mùi t.h.u.ố.c súng" khiến các cụ cảm thấy gì đó sai sai. Hơn nữa, những lời quen tai thế nhỉ, hình như từng ai đó .

Một bà cụ thấy một thanh niên quen mặt phía , nghĩ bụng đằng nào cũng chờ, liền sấn tới bắt chuyện.

"Cháu Trịnh , bác nhớ nhà cháu ở xa lắm mà, nay đây sớm thế? Chắc cháu dậy từ 6 giờ hơn để lặn lội đây nhỉ."

Anh tên Trịnh ngáp một cái thật to: "Vâng ạ, cháu đặt báo thức lúc 6 giờ sáng. Vừa mở mắt là kịp rửa mặt đ.á.n.h răng gì sất, tức tốc lái xe đây xếp hàng ngay tắp lự. Tất cả chỉ vì một cái thôi đấy ạ."

Nói xong, giọng mang theo chút uất ức: "Bác , tối qua trong nhóm fan một ông bác đáng ghét lắm. Cứ lên mặt khoe khoang nhà gần, lấy dễ như trở bàn tay. Chọc điên lên . Hôm nay cả đám quyết tâm phục thù, giành cho bằng một cái ."

 

Loading...