Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 134: Lại là anh à

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:07
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hả? Hóa mấy dậy sớm tranh chỉ vì quán A Quân đóng cửa 5 ngày, mà còn vì ông bác trong nhóm chọc tức á?" Bà thím kinh ngạc thốt lên.

" thế ạ! Nếu thì cháu dậy sớm thế . Bình thường lấy buổi chiều cũng chả , nhưng bây giờ nhất định lấy buổi sáng, sống c.h.ế.t cũng giành . Không vì miếng ăn cũng vì sĩ diện!" Tiểu Trịnh nắm c.h.ặ.t t.a.y đầy quyết tâm.

Bà thím ngờ chỉ là lấy thôi mà dính dáng đến ân oán tình thù, bất giác thầm may mắn. May mà thuộc nhóm dậy sớm trong khu phố, chứ muộn tí nữa thì khéo chẳng còn mà lấy.

Lúc , đến lấy ngày càng đông. Đám thanh niên dường như đang kìm nén một cục tức, tất cả đều đồng loạt đổ xô lấy .

Chỉ là ghi thôi mà, tốn nhiều thời gian. Hàng cứ xếp dài đó, nhanh mà đến còn nhanh hơn.

Đến khi những ông bà cụ thong thả khỏi khu phố, tới quán A Quân thì ai nấy đều c.h.ế.t sững.

Bọn họ chỉ mới ngủ một giấc nướng, tà tà khỏi nhà, tiện tay lấy cái như ngày thôi mà, đông thế .

Hỏi mới , bây giờ chỉ còn cho bữa chiều. Ai nấy đều kinh ngạc đến rớt cằm. Mới 7 giờ sáng mà lấy cho bữa chiều ư? Thanh niên thời nay rảnh rỗi thế ? Bọn họ ? Không cần ngủ nướng ?

Ai cho họ rốt cuộc xảy chuyện gì !

Cùng lúc đó, Miêu Đào cũng đang phóng xe máy điện lao về phía quán A Quân. Ban đầu định lái ô tô cho nhanh, nhưng đoạn đường từ nhà đến quán một khúc cực kỳ kẹt xe. Sáng mà lái ô tô qua đó thì kiểu gì cũng tắc cứng, dứt khoát xe máy điện cho lành.

Anh phóng xe vun vút, hận thể mọc thêm đôi cánh bay thẳng tới quán.

Thấy chỉ còn cách quán A Quân chừng một cây nữa, môi Miêu Đào hiện lên nụ đắc thắng. Chỉ cần hôm nay lấy , mời vợ con một bữa no nê, vợ vui vẻ sẽ bỏ qua chuyện lén lút sắm cây cần câu hơn năm ngàn tệ.

Ngay lúc đó, phía chợt vang lên tiếng còi tuýt tuýt. Miêu Đào ngẩng lên thì thấy cảnh sát giao thông đang hiệu yêu cầu tấp xe lề.

Miêu Đào sốt ruột lắm, chỉ phóng thẳng qua luôn cho xong, nhưng lý trí mách bảo càn, đành miễn cưỡng tấp xe lề đường.

Anh cảnh sát giao thông bước tới. Bốn mắt , quả nhiên là quen cũ.

Hướng Tiểu Hoa cạn lời: "Lại là ?"

Miêu Đào bật dậy: "Câu đó mới đúng chứ. Lại là ? Hôm nay ăn gì , cản ?"

Hướng Tiểu Hoa liếc Miêu Đào, nhớ nhét miếng thịt miệng, ăn xong thèm đến mức cả đêm ngủ . Bỗng dưng cảm giác như ông trời đang tạo cơ hội cho trả thù.

"Anh ăn, nhưng cũng đội mũ bảo hiểm. Không cản thì cản ai?"

Chưa đội mũ bảo hiểm ?

Miêu Đào sờ tay lên đầu mới sực nhớ . Lúc vội quá, tay cầm mũ bảo hiểm , thế quái nào lúc mang giày tiện tay đặt luôn lên kệ.

Anh lấy phong thái lúc xử lý án kiện, thoăn thoắt rút ví tiền , hối thúc Hướng Tiểu Hoa: "Nhanh nhanh lên, biên lai phạt , nộp phạt luôn, đang gấp lắm."

Hướng Tiểu Hoa câu cho nghẹn họng, ngăn hành động rút tiền của .

"Anh xằng bậy gì thế, ai phạt tiền . Bây giờ chủ trương phạt tiền nữa. Hơn nữa, phạt tiền mấy cũng chả nhớ đời, kiểu gì chả quên đội mũ."

"Thế ? Lại bắt đăng Facebook chứ gì. Ok, đăng ngay đây." Miêu Đào cất ví tiền , rút điện thoại . Chuyện đăng Facebook quen , cũng chê một , thứ hai thì cũng chả hề hấn gì, cứ coi như là chuyện phím thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-134-lai-la-anh-a.html.]

Hướng Tiểu Hoa chặn tay : "Không, đội trưởng bọn chỉ thị . Hôm nay ai đội mũ bảo hiểm đường thì đây trực cùng , cho đến khi bắt đội mũ bảo hiểm tiếp theo mới thôi."

"Cái gì? Thế lỡ mãi bắt ai thì ?" Miêu Đào sốt ruột đến phát hỏa. Chậm một giây là nguy hiểm thêm một giây, thứ tự của , bữa ăn ngon của !

"Sao bắt . Sáng đầy vội quên đội mũ bảo hiểm. Anh cứ chờ xem."

" van đấy, phạt tiền . đang gấp lắm thật mà. Lần miếng thịt ăn là mua ở quán A Quân đấy, chỗ khác . Quán A Quân đóng cửa suốt 5 ngày, hôm nay mới mở . lấy , là lỡ hết."

"Không , lấy hôm nay thì mai lấy. Dù thì vợ cũng lấy ."

Sau ăn miếng thịt đó, Hướng Tiểu Hoa tìm mua mấy ngày liền mà mua loại thịt thủ heo đó. Cuối cùng, vì quá thèm, mới lên mạng tìm kiếm từ khóa "thịt thủ heo ngon nhất", thế là phát hiện quán A Quân. Bán tín bán nghi mua thử, cuối cùng trở thành fan cuồng của quán luôn.

Thế nên, sáng nay trực, vợ thức dậy cùng . Anh , vợ lấy , giờ chắc lấy , đưa con học luôn .

là đòn tâm lý chí mạng!

Miêu Đào trố mắt Hướng Tiểu Hoa.

"Anh thể thông cảm chút ? Nể tình chúng đều là fan của ông chủ nhỏ mà."

"Máy của đang bật đấy, nghĩ ?"

"Được, bắt, bắt là chứ gì?"

Miêu Đào dõi mắt theo dòng xe cộ qua . Một phút , đưa quyết định, móc điện thoại từ trong túi , gọi cho bố vợ.

"A lô, bố , buổi sáng lành... Bố ăn sáng ạ? Chuyện là thế , con đang ở cách khu nhà bố cỡ một cây . Chỗ con đang chút chuyện gấp, bố mau chạy xe máy điện qua đây một chuyến nhé, nhanh lên chút bố ạ."

Năm phút , bố vợ Miêu Đào chạy xe máy điện tới. Quả nhiên là một nhà hiểu rõ tính nết của , ông cụ cũng... đội mũ bảo hiểm.

Thấy bố vợ từ đằng xa, Miêu Đào vội vã vẫy tay hiệu cho ông tấp xe lề: "Bố, còn thời gian giải thích nữa, con đây."

Rồi sang với Hướng Tiểu Hoa: "Xong nhé, tóm đội mũ bảo hiểm , chính là bố vợ . Bây giờ ? Tạm biệt!"

Dứt lời, nhảy tót lên xe máy điện, vặn ga phóng vút , biến mất khỏi tầm mắt của Hướng Tiểu Hoa, bỏ ông bố vợ hiểu ấp giáp gì cùng với cảnh sát giao thông đang há hốc mồm kinh ngạc.

Một lúc , Hướng Tiểu Hoa mới sực tỉnh, hướng về phía Miêu Đào biến mất giơ ngón tay cái tán thưởng.

"Tuyệt đỉnh!" Đến bố vợ mà cũng dám đem "tế", bái phục mới lạ.

...

Bên , Phương Thương ngủ một mạch đến bảy rưỡi sáng mới dậy. Vốn dĩ tính sáu rưỡi là , nhưng bảo trẻ con đang tuổi ăn tuổi lớn ngủ nhiều mới mau cao, ngủ nướng thêm một chút. Phương Thương đành chiều ý mà đổi giờ.

Rửa mặt mũi xong xuôi, xuống lầu ăn sáng, đặt bát xuống là bay thẳng căn bếp yêu, cuối cùng cũng thỏa sức vẫy vùng .

Hôm nay những trổ tài món xào chua ngọt, còn thêm vài món gỏi thanh mát.

Về phần món chua ngọt, lên thực đơn: thịt thăn xào chua ngọt và trứng ốp la xốt chua ngọt. Quán nghỉ bán cả năm ngày, khách hàng ai cũng thèm thuồng. Hai món lẹ tay, nấu thoăn thoắt, dọn lên bàn cái vèo, khách khứa đỡ mòn mỏi ngóng chờ.

 

Loading...