Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 135: Chỉ cần chưa gục ngã, ta sẽ còn nỗ lực
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:08
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Về phần món gỏi, thì cứ món rong biển trộn . Rong biển ngâm mềm nhai giòn sần sật, kết hợp với vài cọng dưa chuột thái sợi và gia vị kèm, chắc chắn sẽ là một món gỏi "đỉnh của chóp".
Cậu lấy ngay một gói rong biển khô siêu to khổng lồ , ngâm chậu nước sạch, thoăn thoắt nêm nếm hai nồi nước cốt hầm.
Vừa bước chân , mới tá hỏa nhận , nền nhà la liệt những thau chậu đựng đầy thịt sống, đủ loại thịt lợn, thịt vịt. Nhìn thoáng qua cũng thấy lượng thịt gấp đôi ngày thường.
"Bố ơi, bố chuẩn nhiều thịt thế , nhà xoay xở kịp ạ?" Phương Thương hít một ngụm khí lạnh.
"Nhiều nhặn gì , con cứ chê bố kìm hãm tài năng của con, hôm nay cho con bung lụa hết nấc luôn. Cứ nhé, lát nữa cấm than mệt, mệt cũng ráng mà chịu."
Phương Quân cố tình vẻ cứng rắn, trưng bộ mặt "tình cha như núi lửa phun trào", khiến Phương Thương phì . Bây giờ khâu hầm thịt tới tay , bộ do bố phụ trách hết.
Cùng lắm thì lúc ở nhà, thịt hầm xong một mẻ, bố sẽ gọi qua thêm nếm gia vị nước cốt thôi, hầu như chẳng tốn sức lực gì, mà mệt .
"Con chỉ sợ bố việc quá sức thôi."
"Con yên tâm , bố đang tuổi sung sức, dăm ba cái thịt hầm nhằm nhò gì."
Thịt hầm hai vị: ngũ vị hương và cay ngọt, chiều lòng từ cụ già tám mươi đến đứa trẻ lên ba. Ngày nào cũng bán chạy như tôm tươi. Cơ hội hái tiền ngon lành thế , dại gì mà bỏ lỡ.
Con trai nắm kỹ thuật, ông góp công sức. Vừa để con mệt, kiếm tiền. Thân một cha già kỹ năng, chỉ sức vóc, đương nhiên phương châm sống là "Chỉ cần gục ngã, sẽ còn nỗ lực". Hôm nay thử tăng gấp đôi lượng thịt hầm xem , nếu bán sạch veo, ngày mai ông sẽ nỗ lực hơn nữa.
Hai bố con đang hì hục việc thì Ngô Hân cũng xắn tay áo phụ giúp. Thấy , Phương Thương thắc mắc: "Mẹ ơi, thứ tự mà, bếp thế ? Ngoài tiếp khách thì tính ?"
Ngô Hân đáp: "Số thứ tự của cả ngày hôm nay phát hết veo con ạ. Nhờ con nhiều thịt hầm, mới mạnh tay cho thêm đấy, thế mà vẫn bao nhiêu lấy ."
Phương Thương đồng hồ, tới 9 giờ mà hết sạch . Cậu thêm một góc mới về sự đắt khách của quán nhà .
Lát , thím Trương và dì Trần cũng ca. Có thêm hai trợ giúp, gánh nặng công việc của gia đình ba lập tức nhẹ trông thấy.
Phương Thương bắt đầu chỉ huy bố xử lý phần thịt thăn lợn để món xào chua ngọt. Cậu dặn bố thái thịt thăn thành từng lát dày cỡ một xentimet, đó khía những đường hoa nhỏ lên cả hai mặt của miếng thịt.
Đường khía vô cùng quan trọng, nó giúp thịt thăn ngấm gia vị sâu hơn, đồng thời khi chiên sẽ tạo nên lớp vỏ ngoài giòn rụm, bên trong mềm ngọt.
Chỉ là công đoạn đòi hỏi kỹ thuật dùng d.a.o và sức lực lớn, bé mười tuổi như kham nổi đành nhờ sự trợ giúp.
Sau khi miếng thịt thăn xử lý đúng ý, Phương Thương bước tới. Phương Quân tự giác lùi nhường chỗ. Phương Thương nêm gia vị ướp thịt, đó bắt tay pha chế bột chiên.
Phần bột chiên cũng khắt khe, lỏng quá thì bám thịt, đặc quá thì lớp vỏ dày cộm. Sau một hồi khuấy trộn, chậu bột tinh bột biến thành một hỗn hợp chất lỏng phi Newton khổng lồ, đạt trạng thái hảo nhất. Việc nhào trộn chất lỏng phi Newton để phủ đều lên miếng thịt thăn là một công việc đòi hỏi sức mạnh.
Phương Thương nhường chỗ, Phương Quân tự giác tiến lên, dùng sức khuấy đều hỗn hợp trong chiếc chậu lớn. Ông thầm mừng rỡ vì già lắm, vẫn còn sức lực dẻo dai, nếu chắc chắn sẽ con trai chê bai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-135-chi-can-chua-guc-nga-ta-se-con-no-luc.html.]
Không khí trong bếp diễn vô cùng sôi nổi và khẩn trương, thời gian cũng trôi nhanh chóng.
Lúc 10 rưỡi, vị khách đầu tiên lấy bước quán A Quân. Vốn là một "cú đêm", thức trắng đêm. Bình thường tầm 9 rưỡi sáng, sẽ ăn sáng về nhà ngủ. hôm nay, vì bữa ăn ngon lành chờ đợi bấy lâu, cố gắng chống chọi cơn buồn ngủ cho đến tận bây giờ.
Vào quán A Quân mà thấy bóng dáng ai ở sảnh, liền tiến tới ô cửa sổ hỏi thăm khi nào mới đồ ăn.
"Xin , giờ vẫn còn sớm quá. 11 rưỡi chúng mới dọn mâm. Hay là cứ ngoài dạo một vòng, lát nữa hãy nhé?"
"Không cần , sẽ chờ trong quán luôn."
Anh "cú đêm" tìm một góc khuất và bắt đầu gà gật. Trong cơn mơ màng, mùi hương thức ăn thơm nức mũi thoang thoảng bay tới khiến nước bọt ứa . Đến mơ cũng thấy đang thưởng thức những món ăn tuyệt hảo.
Theo bước chân của "cú đêm", những thực khách lấy cũng lượt kéo đến. Dù tới 11 giờ, quán A Quân một nữa đông nghẹt khách.
Trừ những dù nhưng bận thể tới, những ai thể đến đều mặt từ sớm, yên vị chờ đợi bữa ăn.
Cả sảnh lớn rơi cảnh huyên náo, ồn ào như một cái chợ. Ngay cả Ngô Hân cũng bếp phụ giúp, thời gian để châm nước cho khách.
Nếu ở nơi khác, thực khách thể sẽ lên tiếng phàn nàn, nhưng ở quán A Quân thì . Phàn nàn ư? Không hề khái niệm đó.
Một vài vị khách nhiệt tình tự giác sắm vai nhân viên phục vụ, lấy ấm lấy ly rót nước cho từng bàn. Thấy bình nước uống hết sạch, họ còn nhanh nhẹn bình mới. Bận rộn tíu tít, nếu nhờ con "3" tay ghim ngực, ai cũng tưởng cô là nhân viên mới tuyển .
Sự mong mỏi khắc khoải của cuối cùng cũng đền đáp. Kim đồng hồ điểm 11 rưỡi, giờ gọi món điểm.
Tiếng gọi " một" vang lên từ cửa sổ. Anh "cú đêm" ai đó lay tỉnh, gọi món liền bừng tỉnh. Đau lưng mỏi gối tan biến hết. Dù đầu óc còn chút lơ mơ, vẫn nhắm trúng cửa sổ, dõng dạc gọi những món ăn.
Phía , mấy vị "thần đêm" cũng lục đục dậy. Mắt nhắm mắt mở, bước loạng choạng, đầu gục xuống, hai tay buông thõng, chậm rãi lết về phía cửa sổ.
Cảnh tượng khiến những thực khách khác thấy quen quen. Nếu lồng thêm hiệu ứng âm thanh, đội lên đầu mấy chiếc xô thiếc tờ báo, thì đây chính là phiên bản đời thực của game "Plants vs Zombies".
Những lấy sớm đều nhắm món ăn của Phương Thương. Gọi món xong, họ trở về chỗ , háo hức chờ đợi.
Không để chờ lâu, chốc lát , dì Trương bê đĩa thức ăn đầu tiên do Phương Thương sảnh, len lỏi qua đám đông, tiến thẳng đến bàn của "cú đêm".
Mùi thức ăn thơm nức mũi lan tỏa khắp nơi. Ngoài vị cay nồng của món gỏi, còn mùi chua ngọt đ.á.n.h thức vị giác của hai món xào.
Mọi kìm mà vươn cổ , ánh mắt dán chặt những đĩa thức ăn bàn.
Nhìn rõ hai món ăn đĩa sứ trắng, ai nấy đều ồ lên một tiếng. Mỗi thấy món ăn của ông chủ nhỏ, họ màu sắc tuyệt của chúng cho choáng ngợp. Lần cũng ngoại lệ.
Nước xốt chua ngọt vốn dĩ đặc sệt, trong veo và óng ánh, bắt mắt . Qua bàn tay chế biến điêu luyện của Phương Thương, hai món ăn càng lộng lẫy như những tác phẩm nghệ thuật. Món gỏi cũng hề kém cạnh. Ba món ăn kết hợp tạo nên một bữa tiệc thị giác đầy màu sắc.