Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 137: Giữa ban ngày ban mặt mà lén lút y như ăn trộm vậy

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cháu gái cũng đang mẩy đây . Rõ ràng thỏa thuận là nghỉ hè học lớp Toán nâng cao với tiếng Anh thì ngày nào cũng cho ăn đồ ngon ở quán A Quân. Thế mà từ lúc học đến giờ hớp một miếng nào. Hôm nay nó dứt khoát hất tung bàn học, gì cũng chịu học nữa."

Nhắc đến chuyện , các ông bà cụ càng thêm rầu rĩ, ngớt thở dài.

lúc đang bàn tán xôn xao, một ông cụ đội mũ lụp xụp, bịt khẩu trang kín bưng, hai tay vòng ngực, lén la lén lút bước khu tập thể.

Ban đầu cũng để ý lắm, nhưng khi ông cụ ngang qua bóng râm, một bà cô nheo mắt kỹ vài nhận ngay. Bà vội gọi với theo: "Ông Vương, trời nóng thế ông trùm kín mít ?"

"Bà nhận lầm , ông Vương."

Ông cụ đeo khẩu trang ấp úng trả lời, bước chân cũng vội vã hơn.

Một trí nhớ , ngày nào cũng chạm mặt đến mức quen thuộc, dù đối phương trùm mũ bịt khẩu trang chỉ chừa mỗi đôi mắt, họ vẫn thể nhận ngay lập tức.

Bà cô chính là như . Nghe ông Vương chối phăng, bà đ.â.m bực. Làm mà nhận nhầm ! Bà rảo bước đuổi theo, nắm chặt lấy cánh tay ông Vương giật mạnh một cái.

Bị kéo bất ngờ, ông Vương khựng . Ngay đó, một túi đồ từ trong lớp áo của ông rơi "bịch" xuống đất.

Mọi cúi xuống kỹ. Ái chà, một túi lớn đựng đầy đồ ăn chín!

bọc kín nhiều lớp, nhưng chỉ cần màu sắc món ăn qua lớp túi nilon trong suốt, họ cũng thừa đó là thịt kho của quán A Quân. Nhất là hai túi nhỏ màu cam đỏ, khỏi cần cũng đó chính là món sườn xào chua ngọt và trứng ốp la chua ngọt trứ danh.

Ánh mắt của lập tức trở nên thèm thuồng, chằm chằm túi thức ăn, hận thể nhặt lên mang luôn.

Ông Vương lật đật cúi xuống nhặt túi đồ ăn, giấu nhẹm trong áo, lấy vạt áo sơ mi che , nhất quyết cho ai thêm cái nào nữa.

Lúc mới để ý, ông Vương chỉ đội mũ, bịt khẩu trang mà còn mặc áo hai lớp. Bên trong là áo ba lỗ, bên ngoài khoác thêm chiếc sơ mi. Thảo nào nãy giờ ai thấy ông giấu đồ ăn trong . Hóa là ông cố tình mặc thêm áo sơ mi để "hành sự".

Vẻ mặt của các ông bà cụ trở nên vô cùng đặc sắc.

"Ông Vương , ông mua đồ ăn thì cứ mua, cớ giấu giấu giếm giếm gì. Làm như bọn sẽ nhào vô cướp của ông bằng?"

" , giữa ban ngày ban mặt mà lén lút y như ăn trộm. Khu mỗi ông lấy , ai trò lố lăng như ông ."

"... chỉ ngại thôi mà, hahaha."

Trời mới điệu của ông Vương gượng gạo đến mức nào.

"Ông Vương, ông lấy ?" Có tò mò hỏi.

"À thì... sáng nay dậy lúc mười kém bảy. Lúc ban công, thấy ba bốn chục trẻ cưỡi xe đạp địa hình, rủ kéo về phía quán A Quân. Thấy lạ, cũng mò xuống xem thử, tiện tay rút luôn một cái , haha."

Ông Vương trừ vài tiếng, xách túi đồ ăn co cẳng chạy biến, nhanh như một con thỏ. Không chạy nhanh lỡ kịp nhận sự thật thì ông khó mà thoát .

Các ông bà cụ theo mà cạn lời. Họ thèm thì thèm thật, nhưng gì đến mức cướp đồ ăn của ông cơ chứ?

tò mò mở nhóm fan hâm mộ xem. Vốn dĩ định tìm sự đồng cảm từ những cũng "trắng tay" như . Ngờ mở nhóm , đập mắt là một loạt hình ảnh khoe khoang đồ ăn ngon.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-137-giua-ban-ngay-ban-mat-ma-len-lut-y-nhu-an-trom-vay.html.]

Đáng chú ý là tất cả những tấm ảnh khoe khoang đều tag ông Vương.

"Ông Vương ơi, đây là món ngon cháu mua hôm nay nè. Ông mua món gì, chụp hình lên em cùng chiêm ngưỡng tí ."

Các ông bà cụ đang thắc mắc tại ai cũng tag ông Vương. Ráng kiên nhẫn hết các bình luận, họ mới vỡ lẽ, đồng loạt buông lời c.h.ử.i thề.

"Mẹ kiếp, hóa chuyện đều do lão Vương gây . Thảo nào nãy lão cứ hành tung mờ ám."

"Lão ăn thì thôi, cớ liên lụy đến bọn . Có còn vương pháp nữa , bọn vô tội mà!"

"Chẳng trách từ ngày nhóm chat, lão cứ phơi phới như hoa nở mùa xuân. Hóa là lên nhóm khoe mẽ. Không , món nợ lão trả. Dựa mà chúng ăn. Đi, sang nhà lão ăn chực."

", sang ăn chực! Bữa nay gì thì cũng ăn ké một miếng."

Thế là một đám hùng hổ, khí thế hừng hực kéo đến nhà ông Vương.

...

Suốt cả ngày hôm đó, quán A Quân lúc nào cũng trong tình trạng quá tải. Nhất là bữa tối, lượng khách đổ về còn đông và dồn dập hơn cả bữa trưa.

Ai cũng nhanh chóng thưởng thức bữa tối ngon lành. Lượng quá đông khiến quán còn chỗ . Nhớ chuyện từng ăn ngoài cửa, lập tức khách yêu cầu dọn bàn ngoài, họ sẵn sàng ăn ngoài cửa.

" ngoài cửa điều hòa, chỉ quạt thôi, nóng lắm!" Có lưỡng lự, nhưng ngay lập tức bạn cùng phản bác.

"Bọn ăn thịt nướng, ăn lẩu cũng vỉa hè đấy thôi. Lẩu nóng hầm hập thế mà bọn vẫn ăn tì tì, thấy ai kêu nóng . Mấy món cơm nhà ăn thấm so với lẩu. Vừa ăn hớp bia lạnh thì còn gì bằng."

Người liền bừng tỉnh: "Ờ ha, ăn lẩu vỉa hè , mắc mớ gì ăn cơm nhà ? Bà chủ, bà chủ ơi, mau dọn bàn đây. Để bọn lấy ghế cho, cho cái bàn gốc cây nhé."

Chắc là do kịp phản ứng. Thường thì buổi tối ăn ngoài, ngoài ăn vỉa hè thì chỉ ăn lẩu hoặc thịt nướng mới vỉa hè, hiếm khi thấy ai ăn cơm nhà mà ngoài đường.

Giờ nghĩ thấy thể kê thêm bàn, ai nấy đều hăng hái hơn cả Ngô Hân. Đợi bà tìm bàn, chẳng cần đợi bà đụng tay, đám khách xúm bưng bàn, kẻ xách ghế. Những còn tự giác lấy bát đũa.

Bàn đủ, Ngô Hân còn chạy sang mượn tạm mấy cái của quán ăn sáng bên cạnh.

Chẳng mấy chốc, cửa quán A Quân bày la liệt bàn ghế. Một nhóm thực khách mãn nguyện thưởng thức những món ăn do Phương Thương nấu cùng với thịt kho của ngày hôm nay.

Món chua ngọt ăn khai vị sảng khoái. Gắp thêm một miếng gỏi rong biển giòn sần sật, cay cay tê tê, nhấm nháp miếng thịt kho đậm đà, vị ngon lưu luyến nơi đầu lưỡi. Cuối cùng, ngửa cổ tu một ngụm bia lạnh lớn. Ôi chao, cái cảm giác đó mới tuyệt !

Các thực khách ăn uống vô cùng tận hưởng, còn lim dim đôi mắt, thả hồn hương vị tuyệt mỹ.

Lúc , trời sập tối, quán A Quân đèn đuốc sáng trưng. Nhìn từ ngoài , khách khứa chật kín cả bên trong lẫn bên ngoài. Người qua đường thấy lạ, khỏi tò mò.

"Lạ thật, bên đường nhiều ăn ngoài cửa thế ? Có mới mở quán thịt nướng nào ? biển hiệu ghi là quán bình dân, hình như bán cơm xào thì ?"

Người cùng cũng thắc mắc: " đó, giờ mà quán cơm xào đông khách thế , chắc đồ ăn ngon lắm đây."

Ông chủ tiệm tạp hóa đang hóng mát bên bồn hoa liền : "Đương nhiên , ngon đến mức ăn xong ăn nữa, thèm dứt . Chắc chị ăn thử bao giờ đúng ? Để cho mà , mấy món do ông chủ nhỏ của quán đó nấu ngon tuyệt cú mèo. Ngày nào quán cũng đông nườm nượp thế , tìm một cái bàn trống khó lắm."

 

Loading...