Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 138: Chó không đi nhưng tôi đi, cái tôi muốn giành chính là số của quán A Quân
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:11
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ngon đến thế cơ ?" Cô gái qua đường tỏ vẻ ngạc nhiên.
Thấy họ thật sự gì, ông chủ tiệm tạp hóa bỗng dưng cảm thấy chút ưu việt. Ông đắc ý giải thích về những món ngon của quán đại bài đương mà từng nếm thử.
"Mọi , quán đại bài đương mới đóng cửa 5 ngày mà hội sành ăn bọn suýt nữa thì thèm phát điên. Nghe sáng nay mới 5 giờ rưỡi, đến chặn cửa ông chủ lúc chợ sớm chỉ để xin một cái . Các vị xem khoa trương ?"
Nói xong, ông chép miệng thở dài đầy tiếc nuối.
"Tiếc là sáng nay đến trễ lấy , thế là để lỡ mất món mới thịt thăn xào chua ngọt, đúng là nỗi đau lớn nhất đời . Ngày mai quyết tâm dậy từ 5 rưỡi sáng, xem ai còn nhanh chân hơn ."
Vài qua đường ông chủ tiệm tạp hóa kể mà trợn tròn mắt kinh ngạc.
Thành phố Giai Thành món ngon nhường mà họ ? Trời ạ, họ lên mạng để gì thế? Mạng nhà họ xài 2G ?
Không , ăn thử một thì ăn ngon ngủ yên mất.
Mọi dứt khoát quyết định ngày mai đến đại bài đương một bữa no nê. Đồng thời, họ cũng lôi điện thoại , ghi khung cảnh tấp nập, ồn ào như cái chợ vỡ từ trong sảnh ngoài cửa của quán đại bài đương.
Cô gái nhanh tay đăng ngay một bài lên vòng bạn bè.
"Chị em ơi, vô tình ngang qua phát hiện một quán ăn chân ái. Cả thành phố Giai Thành ai cũng , chỉ tụi là mù tịt. Trên con đường chinh phục ẩm thực, chúng tuyệt đối tụt hậu."
Chẳng mấy chốc, hội chị em của cô phản hồi.
"Thật sự quán chân ái mà tụi ăn thử ? Đông khách thế thì mùi vị chắc chắn miễn bàn, nhất định ."
"Với tư cách là một sành ăn, cho phép bỏ sót bất kỳ quán ăn ngon nào trong thành phố ."
"Xông lên, xông lên!"
Thấy nhiều chị em hưởng ứng, cô gái liền nhắn thêm một dòng.
"Nghe đồn quán áp dụng chế độ lấy xếp hàng, mới ăn. Trong các chị em, ai rảnh lúc 5 giờ rưỡi sáng thì qua quán A Quân lấy giùm với. Tối nay trực đêm ở bệnh viện, 5 rưỡi còn tan ca. Khung giờ từ 5 rưỡi đến 7 giờ cạnh tranh khốc liệt lắm, trông cậy cả đấy."
Hội chị em bỗng chốc im phăng phắc.
"Cái gì cơ? Cậu đang gì ? Sáng sớm tinh mơ 5 rưỡi dậy giành á? Chó nó cũng chả thèm ."
Thế nhưng, ngay lập tức một cô nàng đáp .
"Chó nhưng , cái giành chính là của quán A Quân. Tiểu Nhã, giỏi thật đấy. Món ngon mới phát hiện tuần , kịp khoe thì tuần lộ . Đã đến lúc cho các thế nào là món ăn cực phẩm. Nào, mỗi chuyển 50 tệ, lấy cho."
...
Tại quán A Quân, khung cảnh ồn ào náo nhiệt kéo dài mãi đến tận 9 rưỡi tối mới dần lắng xuống. Đến 10 giờ, khi vị khách cuối cùng rời , quán đại bài đương mới chính thức đóng cửa.
Vợ chồng Phương Quân mệt rã rời, đống lộn xộn trong quán mà đầu đau như búa bổ.
Hai vợ chồng , cùng ngập ngừng lên tiếng.
"Hay là... để mai dọn?"
"Thôi mai dọn , giờ nhúc nhích hết nổi ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-138-cho-khong-di-nhung-toi-di-cai-toi-muon-gianh-chinh-la-so-cua-quan-a-quan.html.]
Phương Thương cạnh lắc đầu ngao ngán.
"Bố thấy , con bảo , đừng nhiều thịt kho quá, bố cứ thích cố. Thấy hậu quả , mệt bơ phờ đấy. Ngày mai ít thịt kho nhé, tay nghề của con thì lo gì quán đông khách, tiền thì cứ từ từ mà kiếm."
"Đi , chuyện của lớn trẻ con đừng xen , mau ngủ . Ngủ trễ cẩn thận cao lên , bố sẽ tự sắp xếp."
Phương Quân phẩy tay đuổi con trai . Sau khi nghỉ ngơi một lát, hai vợ chồng mở tài khoản xem chuỗi doanh thu dài ngoằng của ngày hôm nay, bỗng dưng như bơm thêm sinh lực, cả tràn trề nhiệt huyết.
Thực đợt xem mặt bằng, hai vợ chồng nhắm một nhà hàng đang chuẩn sang nhượng. Từ vị trí đắc địa cho đến diện tích và thiết kế bên trong, tất cả đều cực kỳ ưng ý.
Mặt bằng vốn dĩ là nhà hàng, trang trí sang trọng. Nếu sang , sẽ cần đập xây nhiều, tiết kiệm một khoản kha khá tiền sửa sang.
Tuy nhiên, chủ nhà dự định bán nhà để chuyển lên thủ đô Bắc Kinh sinh sống. Đợi khi chủ nhà hàng hiện tại hết hợp đồng thuê, họ sẽ bán đứt luôn. Không cho thuê nữa mà yêu cầu mua đứt.
Nói thật, khả năng mua thì ai thuê gì. Hơn nữa, chủ nhà đưa cái giá chăng, vị trí cực kỳ , ngay gần trường trung học nhất thành phố. Sau con trai lên cấp hai, buổi trưa về tiệm ăn cơm cũng tiện lợi. Hai vợ chồng thật sự xiêu lòng.
dù giá cả hợp lý đến , đó vẫn là một khoản tiền lớn. Với tiền hai vợ chồng tích cóp bao năm nay, vẫn còn thiếu một khoản nhỏ.
Bởi , họ tính toán tranh thủ hơn một tháng nữa khi nhà hàng hết hạn hợp đồng, ráng cày cuốc thêm chút đỉnh. Đến lúc đó mượn thêm gia đình hai bên mỗi bề một ít, gom đủ tiền thì sẽ chốt luôn nhà hàng .
"Tuy mệt rã rời, nhưng mà kiếm nhiều tiền thật. Doanh thu của riêng ngày hôm nay thôi bằng cả nửa tháng trời nai lưng bám trụ ở quán ngày xưa ."
"Còn hơn thế nữa chứ. Đồ ăn bé Thương ngon, bán giá, lãi cũng cao. Cái khoản tiền chắt bóp tằn tiện nửa tháng trời mà bì kịp."
Ngô Hân nở nụ mãn nguyện. khi mớ lộn xộn trong quán, bà khẽ chau mày.
"Em nghĩ là tăng lương cho thím Trương với dì Trần . Giờ việc cũng cần nới rộng một chút. 10 giờ sáng mới tới thì muộn quá, mà 8 giờ tối về thì sớm quá, bọn xoay xở xuể."
Phương Quân gật gù tán thành: "Ừ, lát nữa em gọi điện bàn bạc với họ luôn nhé. Còn nữa, thịt kho bán chạy quá, là em thuê thêm . Tụi dời tủ đông ngoài, xếp đầy thịt kho đó. Đến giờ cao điểm thì cử chuyên bán thịt kho thôi."
Mắt Ngô Hân sáng rực lên khi sáng kiến .
"Ý kiến đấy! Mấy lấy mua đem về, nếu chỉ mua thịt kho thì cứ ngoài đó mà lấy, đỡ chen chúc trong quán nữa."
Hai vợ chồng bàn bạc kỹ lưỡng, thấy thỏa mới yên tâm ngủ.
Đêm đó, gia đình Phương Quân vì quá mệt mỏi nên ngủ say. Còn hội già trong khu dân cư thì trằn trọc khó ngủ.
Nhìn thưởng thức món ngon cả ngày trời mà chỉ ngó suông, cái cảm giác đó khó chịu bao. Nhất là khi nhà gần, bước chân cửa là thấy cảnh tấp nập mua đồ ăn ở quán A Quân, càng càng thấy ấm ức.
Bởi , đêm nay ai cũng thầm quyết tâm, sáng mai dù thế nào cũng dậy thật sớm để lấy , kiên quyết để tuột mất cơ hội thưởng thức món ngon nữa.
Còn những thực khách ở xa, khó khăn lắm mới cơ hội "lên mặt" nên càng quyết tâm hơn.
Chỉ là dậy sớm thôi mà, dậy sớm ngủ sớm cho sức khỏe, còn ăn ngon, thì cứ tiếp tục dậy sớm thôi. Dậy sớm một ngày thấy sướng, ngày nào cũng dậy sớm thì ngày nào cũng sướng.
Thế là 5 giờ 30 phút sáng hôm , khi Phương Quân kéo cửa cuốn quán A Quân lên định chợ thì bủa vây một nữa.
Lần chỉ vài , mà đến mấy chục . Ai nấy đều tỉnh như sáo, mắt sáng rực ông chờ lấy .
Phương Quân bàng hoàng, dứt khoát phát nữa mà chạy thẳng lên lầu đ.á.n.h thức vợ.
"Dậy mau em ơi, nguy to . Sáng nay đến chặn xin đông lên , đến mấy chục lận. Anh thấy vụ máy phát là tiết kiệm nữa . Nếu em sẽ chẳng bao giờ ngủ nướng nữa. Trưa nay tụi sắm ngay một cái máy phát mới ."