Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 139: Con xin bố, đừng gửi con đi mà
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:12
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngô Hân hé mắt , chồng bảo tính mua máy bốc thì cũng nể độ " đầu óc kinh doanh" của ông.
Bà bất lực đáp: "Anh tưởng em nghĩ tới cái vụ máy bốc chắc? Tiện thì tiện thật, khách tới cứ tự bốc là xong. ngặt nỗi canh, nếu tin 5 rưỡi khách tới, 6 giờ là sạch bách ? Toàn mấy tới sớm bốc sạch cho họ hàng hang hốc nhà họ thôi."
"Hả? Thế ? Em định ngày nào cũng thức dậy cùng xuống nhà ghi cho khách ?"
Ngô Hân thở dài cái sườn sượt: "Chồng , từ nay về cứ yên tâm bám trụ trong bếp phụ việc cho con trai . Mấy việc phía để em lo, kham nổi ."
Đầu Phương Quân nảy một loạt dấu hỏi chấm, chả hiểu vợ đang ám chỉ cái gì.
"Thế giờ tính ?"
Thôi bỏ , chồng tính tình thật thà, nhất đừng vòng vo tam quốc, ổng nghĩ mãi .
Ngô Hân thẳng thừng: "Chồng , quán là do mở, để khách dắt mũi . Không thể cứ khách 5 rưỡi tới là lóc cóc 5 rưỡi dậy ghi . Nhỡ họ 4 giờ tới, chẳng lẽ 4 giờ dậy? Nên em quyết định , từ ngày mai, quán sẽ ấn định giờ giấc đàng hoàng, cứ đúng 7 giờ sáng mới bắt đầu cho lấy ."
Vợ dứt lời, Phương Quân như đả thông kinh mạch, xuýt xoa khen ngợi: "Vợ ơi, em thông minh quá, nghĩ ngay cách . Đổi là , chắc cứ ngốc nghếch 5 rưỡi sáng mò dậy ghi thật."
"Thôi , bớt nịnh nọt , lo chợ , em xuống ngay đây."
Ngô Hân nhanh chóng vệ sinh cá nhân xuống lầu ghi .
Chỉ mới một chốc mà nhà đen nghịt . Ngô Hân bước tới quầy, lập tức xúm . Khách đến ăn ở quán A Quân quá quen với việc xếp hàng, hễ thấy đông là tự giác hàng ngay.
Chẳng cần Ngô Hân nhắc nhở, xếp hàng rồng rắn từ trong quán kéo dài tít ngoài đường.
Lúc , tại một căn hộ trong khu dân cư Hoa Viên, bà Đặng dậy vệ sinh, theo thói quen ngó xuống đường thì đập mắt là hàng dài dằng dặc cửa quán A Quân.
Bà Đặng ngẩn mất vài giây hốt hoảng nhận vấn đề.
"Ôi ơi! Mấy thanh niên , sáng sớm bảnh mắt xếp hàng lấy . C.h.ế.t dở, xuống lấy ngay kẻo nay nhịn đói."
Bà lão thậm chí thèm giày, cứ thế mang đôi dép lê lẹt xẹt chạy hộc tốc xuống lầu, tuổi cao sức yếu mà chạy cứ như bay.
Xuống đến nhà, bà mới phát hiện trong khu cũng ít hàng xóm láng giềng mặt mũi đang hớt hải, bước thoăn thoắt, cùng hướng thẳng cổng khu dân cư. Khỏi đoán, ai cũng họ đang nhắm tới quán A Quân để lấy .
Tưởng nhanh chân chiếm ưu thế, bà Đặng hít sâu một , rảo bước nhanh hơn nữa. Cả 6 ngày nay bà nếm thử món ngon nào , nếu hôm nay còn lỡ hẹn, chắc bà trầm cảm mất.
Có thêm cư dân trong khu gia nhập, hàng vốn dài nay càng thêm hùng hậu.
Sáng hôm , một nữa tới 9 giờ mà bộ trong ngày vơ vét sạch sẽ. Chẳng từ lúc nào, dường như từ cái dạo ông Vương khoe khoang ầm ĩ, bắt đầu dấy lên phong trào cạnh tranh .
Vốn dĩ chỉ vì một miếng ăn, thi "hành xác" lắm , nay còn cạnh tranh khốc liệt hơn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-139-con-xin-bo-dung-gui-con-di-ma.html.]
Những ai lấy thì mặt mày rạng rỡ, hớn hở về như bắt vàng. Ngay cả mấy ông bà cụ thấy lớp trẻ nhảy nhót tưng bừng cũng bắt chước nhảy lò cò về khu dân cư. Cái dáng vẻ lóng ngóng của các cụ khiến ai nấy đều phì .
Trái , những đến trễ lấy thì ủ rũ, tiu nghỉu về.
Chỉ vì một miếng ăn mà kẻ .
Và Cung T.ử Hiên là một trong những kẻ đang lóc ỉ ôi. Lúc , bé đang xổm trong phòng chờ nhà ga xe lửa, ôm chặt lấy đùi bố mà ré lên.
"Bố ơi, bố thể đuổi con . Bố hứa mà, nghỉ hè con sẽ tự lo cho bản , bố cứ yên tâm . Tại cứ nhất quyết bắt con về quê với ông bà nội? Con , con nhất định ."
Cung Diệu Tổ thằng con lóc cho nhức hết cả đầu. Từ lúc khỏi nhà đến tận ga tàu, nó ỉ ôi suốt cả chặng đường. Bây giờ còn ôm riết lấy đùi ông mà lóc. Cho dù hiền lành đến mấy, ông cũng phát hỏa.
"Bố đưa con về quê với ông bà nội, chứ đem bán sang Myanmar mà con gào ghê thế? Có tin bố lôi con nhà vệ sinh tẩn cho một trận hả?"
"Huhu, bố cứ đ.á.n.h ! Có đ.á.n.h c.h.ế.t con cũng về quê . Trẻ con nhà nghỉ hè bắt về quê, tại con về? Con ăn mấy món ngon ở quán A Quân cơ! Con ăn món do 'Tiểu đương gia' nấu! Dựa mà bố ăn còn con thì ? Con ! Nhất quyết !"
Cung T.ử Hiên đến mức hai mắt sưng húp, đủ nhóc ròng rã bao lâu .
Cung Diệu Tổ tức lộn ruột. Hai vợ chồng ông công việc ngập đầu ngập cổ. Ngày thường học, quý t.ử gửi luôn ở lớp bán trú. Ăn uống học hành cả ngày ở đó, đến tận 8 giờ tối mới đón về.
Bây giờ nghỉ hè, vợ ông công tác nửa tháng. Công ty ông dạo ép tăng ca liên miên, bận tối mắt tối mũi. Tính toán mãi mới quyết định đưa con về quê nhờ ông bà nội chăm sóc một thời gian. Mấy năm đều êm xuôi, chẳng hiểu năm nay thằng bé sống c.h.ế.t chịu .
Thấy sắp đến giờ soát vé, Cung Diệu Tổ mặc kệ con lóc ăn vạ, cứ thế vác thằng bé lên vai thẳng cửa kiểm soát.
Cung T.ử Hiên lập tức gào thét như heo chọc tiết. Tiếng thét chói tai thu hút ánh của tất cả những xung quanh. Cung Diệu Tổ ngượng ngùng đành đặt con xuống.
Trẻ con thời nay khôn ranh lắm. Thấy dồn sự chú ý về phía , Cung T.ử Hiên lập tức quỳ sụp xuống đất, ôm chặt lấy đùi bố lóc van xin.
"Bố ơi, con cầu xin bố, đừng gửi con mà! Con ăn ít lắm, bố chỉ cần chia cho con một mẩu đồ ăn của bố, đủ để con c.h.ế.t đói là . Con sẽ ngoan ngoãn, việc nhà gì con cũng . Con giặt quần lót, giặt tất cho bố. Bố , con công viên lượm ve chai phụ giúp gia đình. Con thực sự ích mà, đừng gửi con , bố?"
Trời đất ơi!
Những lời thốt khỏi miệng con trai, Cung Diệu Tổ ngay là to chuyện . Quả nhiên, ngay khi bé dứt lời, ánh mắt của những xung quanh đổ dồn ông đều mang hình viên đạn.
Những vốn đang từ xa cũng xúm , vẻ đòi công bằng cho bé.
Một phụ nữ đang bế con là đầu tiên lên tiếng: "Này , sinh con thì trách nhiệm với cuộc đời nó chứ. Trông ăn mặc cũng đàng hoàng, thể nhẫn tâm những chuyện như ?"
" thế, đứa bé ngoan ngoãn thế , thật tội nghiệp, đến sưng cả mắt ." Một bà lão kéo Cung T.ử Hiên dậy, rút khăn giấy lau nước mắt cho bé.
"Cậu thanh niên, xem con trai hiểu chuyện đến mức nào. Nào là đỡ đần việc nhà, nào là lượm ve chai kiếm tiền. Đứa trẻ ngoan ngoãn thế tìm , nhẫn tâm đem cho khác?"