Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 14: Đầu bếp vẫn chưa tan học?
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:21
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe bạn gái khen ngon, Vu Hạo Bác cũng cầm thìa lên múc một miếng nếm thử, lập tức im bặt.
Mùa hè nóng bức, lúc nào cũng thấy chán ăn, đến bữa cơm cũng chẳng mấy hào hứng. Đôi khi chỉ húp tạm bát cháo trắng với chút dưa muối cho qua bữa.
Nếu vì chiều bạn gái, chắc thiết tha ăn uống.
vài miếng đậu phụ bắc thảo trôi xuống dày bỗng khiến thèm cơm trắng da diết.
Không dám tưởng tượng món gỏi chua chua cay cay, đậm đà mà chan lên cơm nóng, chẳng cần trộn đều, cứ dùng thìa xúc từng miếng lớn cho miệng thì sẽ cảm thấy sung sướng đến mức nào.
Đang ăn dở thì đĩa rau muống xào tỏi mang .
Nghĩ bụng món gỏi xuất sắc thế , mấy món khác chắc hẳn cũng dạng , cô gái liền gắp một đũa rau muống cho miệng.
Xào cũng tàm tạm, cọng rau vẫn giữ độ giòn, lá rau thì mềm, nhưng cũng chỉ là hương vị rau muống xào bình thường.
Đem so sánh với món đậu phụ bắc thảo gây ấn tượng ngay từ miếng đầu tiên thì quả thật cách một trời một vực. Cô gái vốn thẳng tính, giấu giếm cảm xúc nên lập tức buông tiếng thở dài thườn thượt.
Vu Hạo Bác hiểu ý liền giải thích: "Một quán ăn thì món nào cũng xuất sắc . Thường thì chỉ cần một món tủ, hương vị đủ sức níu chân khách là quán đó sống khỏe re ."
"Chứ nếu món nào cũng ngon xuất sắc, thì toang."
Vu Hạo Bác cố tình lấp lửng, thành công dời sự chú ý của bạn gái, cô nàng tò mò hỏi: "Sao toang? Chẳng quán sẽ đông khách nườm nượp ?"
" , đông khách lắm, nên bọn thèm chắc đến lượt ăn , khéo xếp hàng, đặt lịch các kiểu."
Cô gái xong gật gù chiều lý.
"Cũng đúng ha, đậu phụ bắc thảo ngon nhức nách thế mà quán vắng hoe, đúng là một tiệm ăn 'chân ái'."
Thấy bạn gái tươi rói, tâm trạng vui vẻ thưởng thức đậu phụ bắc thảo, Vu Hạo Bác thầm nghĩ: dễ dỗ thật đấy~
Bữa cơm , hai gần như chẳng đụng đũa đến mấy món khác, mỗi chén sạch một đĩa đậu phụ bắc thảo, kèm theo hai bát cơm đầy, cuối cùng xoa bụng no căng về, mấy món còn thừa cũng gói mang theo.
"Ngon quá, ngon quá mất, ngày mai tụi đến đây ăn nhé, , trưa đến tối đến. Đồ ăn quán hợp khẩu vị của em lắm, vặn trị luôn cái bệnh chán ăn mùa hè của em, dạo gầy đây ."
Cô gái nũng nịu bóp bóp cánh tay bạn trai, ý chừng sờ còn tay như nữa.
"Được , trưa mai qua đón em."
Hai vui vẻ rời khỏi quán.
Trưa hôm , cả hai háo hức từ sớm.
Vừa cửa gọi ngay món đậu phụ bắc thảo.
lúc đó mới hơn 11 giờ, Phương Thương còn tan học.
Phương Quân một phần đậu phụ bắc thảo theo công thức thường ngày của ông.
Vừa dọn lên bàn, đôi tình nhân trẻ tinh ý nhận ngay sự khác biệt.
Nhìn bề ngoài hấp dẫn bằng đĩa hôm qua .
nghĩ cùng một quán , hai vẫn dè dặt ăn thử.
Sắc mặt họ đổi ngay tắp lự.
Hương vị sai quá sai!
Chẳng ngon bằng một góc của ngày hôm qua!
Mặc dù đến nỗi khó nuốt, nhưng sự chênh lệch là quá rõ ràng.
Khi ăn còn mang cảm giác thích thú, thỏa mãn như nữa, khiến họ tụt hẳn cảm giác thèm ăn.
Kỳ vọng càng cao thì thất vọng càng nhiều.
Vu Hạo Bác nhíu mày, gọi lớn về phía quầy thu ngân chỗ Ngô Hân đang : "Bà chủ ơi, món hương vị đúng , khác hẳn hôm qua thế?"
Tối qua khách khứa tấp nập, Ngô Hân thật sự nhớ mặt hai vị khách , vội vàng ái ngại giải thích: "Xin hai chị nhé, món gỏi tối qua là do con trai , còn bây giờ..."
Cô liếc đồng hồ, mới 11 giờ 28 phút. "... Nó vẫn tan học ạ."
Vu Hạo Bác và bạn gái xong thì ngớ một giây.
"Món gỏi là do chồng , thật sự xin chị!"
Trong bếp, Phương Quân trọn vẹn đoạn hội thoại, con tim như tan nát, tưởng chừng đang ôm mặt tu tu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-14-dau-bep-van-chua-tan-hoc.html.]
Quá đả kích, thật sự là quá đả kích mà!
Ông nấu ăn dở đến mức đó cơ !
Lại bằng thằng con trai mới chập chững học việc vài ngày ?
Chẳng lẽ nỗ lực thiên bẩm thực sự đáng một xu?
Phương Quân cảm thấy suy sụp .
"Hả? Vậy khi nào mới ăn đồ con trai bà ?"
Cô gái vẫn còn nhung nhớ hương vị đĩa đậu phụ bắc thảo tối qua, sốt sắng hỏi dồn.
"Chuyện ..."
Ngô Hân ngập ngừng: "Bình thường từ thứ hai đến thứ sáu, nó tan học lúc 12 giờ 10 phút, về đến nhà ăn cơm xong xuôi cũng gần 1 giờ , chắc thời gian nấu nướng ."
"Tối thì còn tùy xem bài tập nhiều , nếu ít thì chắc ăn , cuối tuần thì nó rảnh rỗi hơn."
Cặp đôi thì gật gù hiểu, đó gọi thêm hai món nữa để ăn cùng cơm.
Lúc nãy đến chỉ gọi đúng hai phần đậu phụ bắc thảo, giờ món tủ như mong đợi, rõ ràng là khó mà trôi cơm.
Đợi Ngô Hân khỏi, cô bạn gái liền hạ giọng thì thầm.
"Trời đất ơi, món hôm qua do con trai chủ quán , chuyện cũng khó tin quá mất!"
"Buồn thật, cất công chạy tới đây ăn, kết quả là đầu bếp tan học."
Vu Hạo Bác cũng sốc kém. Không ngờ một nhóc tài nghệ nấu nướng siêu phàm đến , nấu ăn ngon hơn cả bố . Trình độ món đậu phụ bắc thảo đó thực sự đáng nể. Đi hẹn hò, hai cũng từng đến mấy nhà hàng Michelin ba , ăn thử cả đống nhà hàng hot trend, những quán ăn gia truyền khó đặt chỗ cũng ăn ít.
Thế nhưng thấy nơi nào món gỏi xuất sắc như .
Quả nhiên cao thủ thường ẩn dật trong dân gian.
Trong khi đó, ở trường học, mặt Phương Thương đỏ bừng bừng suốt cả buổi sáng.
Cái miệng loa phát thanh Đới Thiên Vũ, tối qua nếm đồ nấu, về nhà bô bô khoe khoang khắp với bạn bè trong lớp.
Sáng nay còn đến lớp, danh tiếng "Vua đầu bếp" vang dội đến tai cô giáo chủ nhiệm luôn .
Trước nay vẫn Đới Thiên Vũ chỉ lắm mồm mà còn buôn dưa lê một, giờ mới thấy vẫn còn đ.á.n.h giá quá thấp trình độ của .
Chuông tan học reo, đám bạn kịp buôn xong xúm đen xúm đỏ quanh .
"Phương Thương, quán nhà ở thế, khi nào bếp, tụi qua ủng hộ."
" , em mà đích bếp thì tụi chắc chắn là những thực khách đầu tiên chứ!"
"Hay quá, tuần sinh nhật Mạnh Đoan Nhã nè, là tổ chức sinh nhật ở quán nhà Phương Thương luôn , mai là thứ bảy , Đoan Nhã thấy ?"
"Duyệt luôn, đúng lúc tớ đang đau đầu tìm chỗ đặt tiệc!"
Nhân vật chính Mạnh Đoan Nhã lên tiếng đồng ý, ánh mắt đổ dồn về Phương Thương, chờ câu trả lời.
Với bọn học sinh tiểu học, bình thường đừng đến chuyện nấu nướng, bưng rót nước, rửa rau rửa bát là giỏi lắm .
Vừa tin nhà Phương Thương mở quán ăn, đồ ăn nấu ngon "tuyệt cú mèo", ai nấy đều tò mò đến nếm thử.
Cũng là một cách để ủng hộ bạn bè.
Phương Thương thật sự bó tay!
Cũng chẳng đám nhóc học cái kiểu ăn đó ở , nhà mở quán thì liên quan gì, mà kéo bè kéo lũ đến ủng hộ.
Làm cứ thấy ngượng ngùng thế nào .
Nhìn gương mặt đầy vẻ "nghĩa khí ngút trời" của lũ bạn, Phương Thương cảm động buồn , thấy tụi nó mà sến súa, trẻ trâu quá.
"Được , để tớ về thưa chuyện với bố , các chốt giờ giấc báo tớ nhé."
Mạnh Đoan Nhã: "Ok la!"
Bàn bạc xong xuôi chuyện đặt tiệc sinh nhật thì đồng hồ chỉ 12 rưỡi, Phương Thương thấy bụng réo ầm ĩ liền vắt chân lên cổ chạy thục mạng về nhà.
Chạy thục mạng trời nắng gắt về đến nhà, mồ hôi nhễ nhại túa ướt sũng cả trán.
Ngô Hân thấy , vội lấy khăn ướt lau mặt cho con.