Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 141: Trả thêm tiền đây!

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:14
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nói về món trứng ốp la xào chua ngọt , Phương Thương cũng từng nếm thử. Lần đầu tiên ăn là ở nhà ông nội, lúc đó thử món mới để cho ông nếm. Ăn xong mới , hương vị quả thực ngon.

Lúc , trứng ốp la xong. Phương Thương rắc một ít tỏi băm chảo. Đáng chú ý là, tỏi băm cứ đập dập cho ngay chảo, mà khi đập dập, đem rửa qua với nước mới dùng. Làm như sẽ giúp loại bỏ vị đắng chát của tỏi, đồng thời khi phi lên, tỏi sẽ tỏa mùi thơm hấp dẫn hơn và hương vị cũng đậm đà hơn.

Đợi đến khi tỏi băm chuyển sang màu vàng ươm, lập tức đổ nước sốt chua ngọt pha sẵn chảo, đó nhanh tay cho trứng ốp la . Từng quả trứng ngập trong nước sốt chua ngọt màu nâu đỏ đặc sánh, sôi lục bục, xung quanh nổi lên vô bọt khí li ti.

Hơi nước bốc lên mang theo hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp gian bếp, lập tức đ.á.n.h thức "con sâu đói" trong bụng . Phương Quân đang bận rộn cũng kìm mà liếc về phía chiếc chảo.

Hôm qua quả thực quá bận, khách đông nườm nượp, Phương Quân trong lúc phấn khích lỡ tay bán sạch luôn cả phần trứng ốp la xào chua ngọt mà con trai phần riêng cho . Kết quả là, đường đường là nhà mà chẳng nếm thử món ngon của chính quán . Giờ ngửi thấy mùi thơm , bảo thèm thuồng cho .

Nghĩ đến việc sáng sớm tinh mơ con trai cất công món , chắc chắn là dành riêng cho . Nghĩ , trong lòng Phương Quân chợt dâng lên một dòng suối ấm áp. Sao con trai ngoan ngoãn, tài giỏi mà còn hiếu đến chứ! Anh thực sự cảm động luôn .

Nước sốt chua ngọt trong chảo dần dần ngấm đều từng quả trứng ốp la. Phương Thương cho thêm chút ớt xanh, ớt đỏ và hành tây thái sợi để món ăn thêm phần bắt mắt. Cuối cùng, thêm một muỗng nước bột năng để nước sốt sánh . Bước chỉ giúp nước sốt bám chặt trứng mà còn tăng thêm độ mềm mượt cho món ăn.

Khi nước sốt sánh đặc, bao quyện lấy từng quả trứng, rắc thêm chút hành lá xanh mướt và một nắm vừng rang thơm lừng. Vậy là món trứng ốp la xào chua ngọt thiện và sẵn sàng lò.

Phương Quân kê sẵn một chiếc ghế, chễm chệ ngay quầy gần cửa , chuẩn tinh thần để thưởng thức. Nào ngờ, đầu , thấy con trai lấy hộp nhựa đóng gói, cẩn thận xếp từng quả trứng trong.

Thấy trứng sắp đóng gói hết, Phương Quân sốt ruột hỏi: "Con trai, con cho hết trứng hộp gì thế?"

Phương Thương tươi đáp: "À, tối qua Đới Thiên Vũ gọi điện lóc ỉ ôi với con cả tiếng đồng hồ. Cậu bảo xếp hàng lấy khổ sở quá trời, lấy mà cuối cùng vẫn chẳng mua trứng ốp la xào chua ngọt. Con nghĩ sáng nào bố Đới Thiên Vũ cũng đến lấy , kiểu gì hôm nay chú cũng mua đồ ăn. Nên con phần hộp cho Đới Thiên Vũ đấy ạ."

Hóa chỉ là phần cho bạn học thôi ? Phương Quân chút hụt hẫng. Kể cũng đúng, với một đứa trẻ tài năng và chính kiến như con trai , thì bạn chắc hẳn quan trọng hơn bố . Dù thì bố ngày nào cũng gặp, chứ bạn gặp mặt thường xuyên .

Đang định dậy, một chiếc đĩa bỗng đặt ngay mặt . Trên đĩa là hai quả trứng ốp la vàng ươm, trông vô cùng hấp dẫn. Phương Thương híp mắt : "Bố ơi, ăn ạ. Hôm qua con bố ăn nên cố tình phần riêng hai quả cho bố đấy."

Chỉ một câu của con trai lập tức xua tan sự hụt hẫng trong lòng Phương Quân. Haha, hóa trong lòng con trai, ông bố già mới là một. Món riêng cho cơ mà, phần của Đới Thiên Vũ chỉ là "nhân tiện" thôi. Hahaha.

"Con trai ngoan, bố con thương bố nhất mà. Con cứ yên tâm, bố sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Với tay nghề của con cộng thêm sự chăm chỉ của bố, nhất định chúng sẽ mua căn biệt thự to đùng mà ông Đinh từng nhắc tới. Con cứ chuẩn tinh thần mà hưởng phước nhé."

Phương Thương cạn lời: Sao tự dưng bố sướt mướt thế ?

Khoảng hơn 10 giờ, khách khứa bắt đầu đổ về quán. Ngoài những đang , những vị khách rảnh rỗi lấy thường đến sớm, đợi trong quán, tận hưởng khí mát mẻ của điều hòa mong ngóng đến giờ cơm.

11 rưỡi, quán chính thức bắt đầu phục vụ. Những món ăn mà thực khách ngày đêm mong đợi lượt mang lên bàn.

Dù là những món chua ngọt do chính tay Phương Thương chế biến, các món đồ kho xào quen thuộc của Phương Quân, thì thực khách vẫn cứ mê tít. Dù từng nếm qua, nhưng thứ hai thưởng thức, họ vẫn giấu nổi sự phấn khích, ai nấy đều run lên vì sung sướng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-141-tra-them-tien-day.html.]

Nhìn thấy hầu như bàn nào cũng gọi món đồ kho xào để ăn kèm với cơm, Phương Quân cảm thấy tự hào khôn xiết. Dù đồ kho xào ngon chủ yếu là nhờ nước cốt do con trai pha chế, nhưng điều đó cũng ngăn sự tự mãn đang trào dâng trong . Vừa thoăn thoắt việc, thấy tài nghệ nấu nướng của dường như thăng hạng vượt bậc.

Vào đúng lúc , Trương Ba Trăm bước tới Quán Nhậu A Quân. Chưa kịp bước chân qua cửa, cảnh tượng đông nghẹt, ồn ào bên trong cho choáng váng.

"Wow, đông quá! Thảo nào cứ giục đến đây review. Nhìn cảnh thì ai mà chẳng tò mò. Hôm nay, để ăn thử xem đồ ăn ở đây rốt cuộc ngon đến mức nào nhé."

Anh đang phát sóng trực tiếp. Lẽ đến đây review từ mấy hôm , nhưng đen đủi , đến liền hai ngày thì quán đều đóng cửa. Hỏi han hàng xóm xung quanh, mới chủ quán về quê.

Hôm nay thấy quán mở cửa trở , mới dám đến . Nhìn thấy trong quán còn một chỗ trống, Trương Ba Trăm hoang mang. Sao hết sạch bàn thế ? Anh đợi quầy bar một lúc lâu mà chẳng nhân viên nào tiếp đón.

Cuối cùng, đành gọi với theo một đang rót nước: "Anh gì ơi, phiền tìm giúp một chỗ ?"

Người đàn ông đang rót nước liếc Trương Ba Trăm, bực bội đáp: "Đồ ngốc đầu đến ăn ? Sao tìm hiểu kỹ khi đến? Giờ thì đào chỗ cho ăn? Cậu tụi cất công đến xếp hàng lấy từ 5 giờ sáng ? Muốn ăn thì sáng mai hẵng tới nhé."

Giọng địa phương rặt khiến Trương Ba Trăm mà ngơ ngác, những câu khác rõ, nhưng đoạn "lấy từ 5 giờ sáng" thì hiểu. mà, cần sớm thế ?

"Anh ơi, nhà ở xa lắm, đến đây dễ. Anh xem thể đỡ với chủ quán một tiếng, sắp xếp cho một chỗ ?"

Người đàn ông giờ mới vỡ lẽ, hóa nhầm với nhân viên phục vụ. Anh chỉ tờ giấy ghi 18 kẹp n.g.ự.c áo, cạn lời: "Thấy tờ giấy ? Sáng nay 6 giờ đến xếp hàng mới lấy đấy. Số 18, sắp đến lượt ăn . Hôm nay các hết hi vọng , bỏ cuộc ."

Nhìn kỹ tờ giấy 18, Trương Ba Trăm và trợ lý dò hỏi các thực khách xung quanh thì mới , hôm nay bộ phát hết. Muốn thưởng thức đồ ăn, chỉ còn cách chờ đến ngày mai.

buổi livestream bắt đầu , thể để hâm mộ thất vọng chứ. Trương Ba Trăm đành nán cửa Quán Nhậu A Quân. Cứ thấy ai cầm đợi, sán tới hỏi mua .

Liêu Bằng mua của thì chần chừ. "Số của Quán Nhậu A Quân đấy, dậy từ 6 rưỡi sáng mới lấy ."

"Anh bạn, trả một nghìn tệ, nhượng cho nhé?"

" mà đồ ăn mua về là để biếu bố . Họ là nhà yêu thương nhất, trả thêm tiền đây!"

Trương Ba Trăm lập tức giá: "Một nghìn rưỡi!"

"Chốt đơn."

Liêu Bằng chần chừ, trao ngay tờ 30 cho Trương Ba Trăm, trong lòng khấp khởi mừng thầm. Nhà ở ngay cạnh quán, ngày nào cũng dậy sớm lấy . Nhịn ăn một bữa cũng chẳng , dù thì một nghìn rưỡi tệ đủ để ăn ở Quán Nhậu A Quân thêm bao nhiêu bữa nữa.

 

Loading...