Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 147: Uy quyền của "Đệ tử số 1"
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:21
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
gọi là hộp mù thì giữ chút hồi hộp, bí ẩn mới hấp dẫn chứ. Dĩ nhiên là Phương Thương sẽ tự bóc phốt cô giáo Vương . Thế nên khôn khéo lảng sang chuyện khác, quyết hé răng nửa lời.
Bọn học trò thấy khai thác gì từ Phương Thương đành vươn cổ ngóng cửa lớp, hồi hộp chờ đợi sự xuất hiện của cô Vương.
Lúc , Đới Thiên Vũ lôi từ trong hộc bàn ba cuốn bài tập hè, thì thầm to nhỏ với Phương Thương: "Anh Thương, nè, ba cuốn bài tập hè xong xuôi, ghi tên. Đại ca chỉ cần điền tên là xong, lấy ?"
Phương Thương: "..."
Ai thể hiểu thấu sức hấp dẫn c.h.ế.t của ba cuốn bài tập đối với một học sinh lúc chứ!
"Cậu xong hết , tự nhiên vở bài tập trắng trơn, sợ bố phát hiện ?" Phương Thương tò mò hỏi.
"Không , tớ lén bố thức đêm cày cuốc đấy. Cùng lắm họ tưởng mấy hôm nay tớ mải chơi, đụng đến bài tập thôi, đảm bảo an tuyệt đối."
Thức đêm bài á!
Có cần liều mạng thế ?
Ánh mắt Phương Thương Đới Thiên Vũ lúc đổi hẳn. Cậu bạn đúng là chơi , việc nhờ vả chỉ nhiệt tình mà còn lăn xả hết .
Uy quyền của "Đệ t.ử 1" quả nhiên vẫn đang lên hương vùn vụt!
Nếu thực sự là một học sinh lớp năm, chắc chắn lúc đồng ý tắp lự. mang tâm hồn của một trưởng thành, dăm ba cuốn bài tập thực chẳng nhằm nhò gì với cả.
Giữa lúc đang nóng lòng chờ đợi, cô Vương cuối cùng cũng xách một chiếc túi to bước lớp. Bọn học trò đang thì thầm to nhỏ lập tức im bặt, ánh mắt đồng loạt hướng về phía cô với vẻ hào hứng, phấn khích.
Cô Vương bước lên bục giảng, đặt túi đồ xuống, ánh mắt lướt qua gương mặt từng học sinh. Vẻ mong chờ, sự háo hức hiện rõ từng khuôn mặt nhỏ nhắn, tất cả như cho cô rằng, chúng đang đợi cô.
Quả thật, giáo viên mà học sinh mong đợi đến cũng là một niềm tự hào. Chỉ tiếc là điều chúng mong chờ chỉ cô, mà còn là... món đồ tay cô.
"Chào các em, lâu gặp!"
Biết tụi học trò đang thèm thuồng, cô Vương cũng dài dòng. Sau khi dặn dò vài điều về an trong dịp nghỉ hè, cô bắt đầu công bố điểm và danh sách những bạn nhận hộp quà bí mật.
Ba vị trí đầu vẫn giữ nguyên như học kỳ . Các phần quà còn , đúng như lời hứa, cô Vương dành tặng cho những bạn sự tiến bộ vượt bậc trong kỳ thi .
Ví dụ như một bạn học sinh thường xuyên xếp hạng chục, xuất sắc vươn lên vị trí thứ chín, dĩ nhiên là phần thưởng xứng đáng.
Tiến bộ đáng kinh ngạc nhất kể đến Lôi Hiểu Hải. Vốn luôn đội sổ thứ hai từ lên, ngoạn mục leo lên vị trí thứ tám từ đếm lên, tức hạng 38 lớp. Thành tích phá vỡ lời nguyền "vạn năm nhì từ lên" bám riết lấy bấy lâu nay.
"Lôi Hiểu Hải, em , em cũng nhận một hộp quà bí mật. Lần tiếp tục cố gắng nhé!"
Khi nhận hộp quà bí mật từ tay cô Vương, bé xúc động bật nức nở. Sự ghi nhận của cô giáo, cùng với thành quả từ chính sự nỗ lực của bản khiến Lôi Hiểu Hải vô cùng cảm động, nước mắt nước mũi tèm lem. Hóa trong việc học, cũng ngày khác công nhận.
"À đúng , Phương Thương, em thứ tám, cũng tiến bộ nhiều, là cô tặng em một hộp quà bí mật nhé? mà hình như thế thì chẳng tác dụng khích lệ gì."
Cô Vương cầm chiếc hộp quà cuối cùng, vẻ mặt bối rối. Đối với các bạn khác, hộp quà là một phần thưởng, nhưng với Phương Thương, đó chính là những món ăn do chính tay .
Phương Thương phóng khoáng xua tay: "Thôi cô ạ, phần thưởng của em nhường cho bạn khác ."
"Được , cô sẽ tặng phần thưởng theo lệ cũ cho em là một cuốn vở nhé. Còn hộp quà bí mật cuối cùng , chúng sẽ dành tặng cho 'chiến thần học lệch' của lớp - Trần Hùng. Môn Văn lúc nào cũng nhất, nhưng Toán thì đội sổ. Lần môn Toán của em tiến bộ vượt bậc, đáng tuyên dương!"
Nghe tin vốn cơ hội bất ngờ nhận thưởng, Trần Hùng mừng rỡ tột độ. Cậu chạy ùa đến mặt Phương Thương, quỳ một gối xuống, nắm chặt lấy tay .
"Đa tạ Thương nhường cơ hội! Hùng trôi dạt nửa đời , từng gặp minh chủ. Nếu ngài chê, Hùng xin bái ngài nghĩa phụ."
Cả lớp ồ lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-147-uy-quyen-cua-de-tu-so-1.html.]
Phương Thương: "..."
Đôi lúc cạn lời là vì thật sự chẳng gì hơn.
Những học sinh tên trong danh sách nhận thưởng lúc tiếc nuối tột độ, chỉ hận bản đó chăm chỉ học hành, để giờ đây ngậm ngùi bạn bè ôm hộp quà bí mật mà thèm thuồng.
"Thôi nào, những bạn nhận hộp quà thì năm cố gắng hơn nhé, lúc đó cô sẽ mua tặng các em."
Kỳ thi , nhờ hiệu ứng của những hộp quà bí mật, lớp 5/5 xuất sắc giành vị trí quán quân khối, thậm chí còn vượt qua cả lớp 5/1, khiến cô Vương vô cùng hài lòng.
Cô Vương thầm dự tính, kỳ các em lên lớp sáu, là năm học quyết định để thi trường cấp hai , cô sẽ tiếp tục đôn đốc, khơi dậy tinh thần học tập của cả lớp. Và chắc chắn, chiêu "hộp quà bí mật" sẽ còn áp dụng dài dài.
"Mạnh Đoan Nhã, hộp quà của là gì thế? Của tớ là chân gà trộn chanh sả ."
Đám học sinh bắt đầu ríu rít hỏi han về "kho báu" bên trong hộp quà bí mật. Mạnh Đoan Nhã, cô học sinh luôn dẫn đầu lớp, nghiễm nhiên trở thành tâm điểm tò mò của cả bọn. Mọi háo hức hộp quà của cô bạn thủ khoa ẩn chứa điều gì đặc biệt.
Mạnh Đoan Nhã cẩn thận mở hộp quà của , khẽ "A" lên một tiếng kinh ngạc: "Của tớ hình như là cá hố sốt chua ngọt, món quán nhà Phương Thương từng bán bao giờ ."
"Oa, món mới toanh luôn hả?" Đám học sinh xung quanh , ánh mắt đồng loạt sáng rực lên sự thèm thuồng.
Chưa kịp để đám đông xúm xem, những bạn khác mở hộp quà cũng bắt đầu trầm trồ kinh ngạc.
"Tớ cũng nè! Hộp của tớ là món từng xuất hiện ở quán Thương, sườn xào chua ngọt! Ôi sướng quá mất, tớ chắc chắn là đầu tiên ngoài gia đình Thương thưởng thức món ."
"Trời đất ơi, của tớ là mề vịt trộn chua ngọt, cũng là món mới tinh luôn!"
"Thịt heo chua ngọt sốt dứa, hehehe."
Mỗi cái tên món ăn xướng lên khiến những bạn nhận quà thêm phần ghen tị đỏ mắt.
Còn cô Vương, thấy tên những món ăn trong hộp quà bí mật, biểu cảm mặt dần trở nên méo xệch.
Không chứ! Bao nhiêu món ngon thế mà chỉ "quá giang" qua tay cô thôi ?
Tin là cô mua nhiều món ăn phiên bản giới hạn của quán A Quân, những món mà ngoài dù tiền cũng chắc mua .
tin buồn là... đống đồ ăn đó dành cho cô.
Vừa nãy cô cầm tay hộp cá hố sốt chua ngọt đó! Món khoái khẩu từ lâu của cô!
Trời ơi, tại lúc đặt hàng cô quên phần một suất chứ! Tiện tay đặt thêm thì cô một bữa no nê .
Giờ thì , cô cũng chỉ như đám học sinh đang nuốt nước bọt ăn.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cô Vương cảm thấy hụt hẫng tột độ. Cô hận thể lao xuống đám học sinh cướp bóc một trận, gom hết đống đồ ăn ngon lành lòng . lý trí của một trưởng thành kịp thời phanh sự bốc đồng .
Hu hu hu, cô chỉ vùi mặt gối một trận cho thỏa.
Cô uể oải lên tiếng: "Được , các em tự do hoạt động nhé. Ai về nhà nấy, nhanh chân lên nào."
Lời dứt, những bạn nhận hộp quà lập tức tản , chạy đến chỗ những bạn thiết của , hy vọng ăn ké vài miếng.
Cô Vương chu đáo chuẩn những hộp quà với khẩu phần khá lớn, nên các bạn học sinh nhận quà cũng sẵn lòng chia sẻ với .
Nháy mắt, cả lớp học tràn ngập mùi hương hấp dẫn. Đám học sinh ăn uống say sưa, miệng dính đầy dầu mỡ, cảnh tượng chẳng giống một buổi phát bảng điểm mà giống một hội chợ ẩm thực hơn.
"Cô Vương, phần em biếu cô ạ."