Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 148: Sao cậu biết giáo viên bọn tớ phát hộp mù?
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lớp trưởng cầm một chiếc ly giấy tiện lợi, bên trong đựng một miếng sườn xào chua ngọt và một miếng cá hố sốt chua ngọt, lễ phép đưa cho cô Vương.
Cô Vương chút ngại ngùng, nhưng bảo từ chối thì chắc chắn đành. Cô bộ chối khéo hai câu, nhanh nhẹn đỡ lấy ly. Chẳng màng tìm đũa, cô dùng miệng gắp ngay miếng cá hố sốt chua ngọt đưa miệng.
Cá hố chua ngọt ngoài giòn trong mềm. Nước sốt chua ngọt bật lên vị tươi ngon tự nhiên của cá hố. Không chỉ lớp sốt chua chua ngọt ngọt thơm lừng, khi nhai, từng thớ thịt cá tươi roi rói khiến cứ gọi là run lên vì sung sướng.
Đỉnh nhất là cá hố cực kỳ kỹ, hề mùi tanh.
Ngon quá mất, thật là hạnh phúc!
Lớp học dù cũng chỗ ăn uống, nên khi để các bạn nhỏ nếm thử chút đỉnh, cô Vương nhắc nhở dọn dẹp và cho các em về.
Đám học trò rủ rê hội bạn thiết cùng bước khỏi lớp.
Đới Thiên Vũ xếp thứ ba, phong độ định như lão làng. Cậu bạn giơ tay tạo dáng chữ V - tượng trưng cho sự chiến thắng với Phương Thương.
"Anh Thương, tớ thứ ba . Ngoài cái hộp mù cô giáo thưởng, Thương định thưởng thêm cho tớ gì ?"
"Chắc chắn . Tan học sang nhà tớ chơi nhé, tụi lập team cày game. Sáng nay tớ chuẩn hộp mù còn dư nhiều đồ ăn lắm, tụi chơi game ăn, rủ thêm cả Trương Triều nữa."
"Anh Thương ơi, tớ yêu c.h.ế.t mất."
Đới Thiên Vũ sung sướng nhảy cẫng lên, gọi với theo Trương Triều đang dắt xe đạp cho Phương Thương: "Trương Triều, nhanh lên, Thương mời tụi ăn một bữa hoành tráng đấy. Góp tiền mua ít trái cây, bim bim cho Thương ."
"Rõ!" Trương Triều ngoan ngoãn dắt xe , lôi tờ 50 tệ trong túi quần đưa cho Đới Thiên Vũ mà chút đắn đo.
Ba đứa trẻ rôm rả rời trường.
Ở một góc khác, Trần Hùng và hội bạn vội về nhà mà nán lảng vảng quanh cổng trường.
Chúng ôm khư khư chiếc hộp, cứ chỗ nào đông là chui .
Việc nhận bảng điểm vốn dĩ chẳng tốn mấy thời gian. Cổng trường lúc đông nghẹt , hành động của nhóm Trần Hùng nhanh chóng thu hút sự chú ý.
Vài bạn quen thấy chúng liền vẫy tay chào hỏi.
"Trần Hùng, còn về? Tụi tớ bơi ở hồ bơi đây, chung ?"
Nghe gọi, mắt Trần Hùng sáng rực. Cậu thèm trả lời đúng trọng tâm mà giơ chiếc hộp tay lên, đắc ý : "Sao giáo viên bọn tớ phát hộp mù thế? Nhìn , đây là món vịt trộn chua ngọt do chính tay Thương đấy, món bán ở quán bao giờ , tớ là nếm thử đầu tiên đó."
"Hả? Cái hộp của đựng đồ ăn của quán A Quân á?" Cậu bạn ngơ ngác.
Câu hỏi đúng ý, thế là lũ học sinh lớp 5/5 đang đợi sẵn thi góp chuyện, tạo nên một màn tung hứng hảo.
"Là hộp mù giáo viên chủ nhiệm lớp tớ phát đấy. Cậu hộp mù là gì ? Tụi tớ cô Vương đặt riêng ở quán A Quân, là mấy món do thần bếp nhí Phương Thương tự tay nấu, để thưởng cho học sinh giỏi với học sinh tiến bộ. Tớ học kém nên cũng chả dám mơ, chỉ ngó thôi."
"Hahaha, tớ may mắn lắm đấy. Hộp mù của tớ là món sườn xào dứa chua ngọt, món quán A Quân từng bán luôn. Tớ hên quá xá!"
"Của tớ là chân gà trộn chanh sả, nhưng bạn học giỏi nhất lớp tớ món cá hố chua ngọt cơ. Ngoài lớp tớ thì ai thưởng thức nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-148-sao-cau-biet-giao-vien-bon-to-phat-hop-mu.html.]
Bị màn khoe khoang của đám bạn bủa vây, học sinh ngẩn một lúc mới hiểu vấn đề. Hóa đám bạn cứ lởn vởn quanh đây chỉ để... khoe đồ ăn.
Cả đám đen mặt. Ai hỏi đồ ăn của mấy , rủ bơi cơ mà. Đồ ăn của quán A Quân thì cũng bình thường thôi, tụi cũng...
Ai... á á á, ai mà chả thèm! Ghen tị quá mất, tức c.h.ế.t , cũng ăn thử quá!
Đáng tiếc, Trần Hùng và hội bạn thể thấy tiếng thét trong lòng của bạn. Khoe xong, cả nhóm hãnh diện kéo sang chỗ khác, tiếp tục công cuộc "khoe của".
Ban đầu, ai hỏi chúng mới trả lời. đó, hễ thấy đám đông là chúng sáp tới, cần quen , mở miệng là một câu: “Oa, mắt tinh thế, phát ngay đây là món ngon của quán A Quân. Đây là món sườn xào chua ngọt mới lò đấy."
"Này , thấy món ngon tay tớ ? Đừng mà thèm khát quá. Ai bảo Thương là bạn cùng lớp tớ, bọn tớ theo Thương đương nhiên ăn sung mặc sướng. Lại đây, tớ cho đỡ ghiền, ăn thì đường mà gọi."
"Cậu hỏi gì cơ? Tớ cầm món gì á? Đương nhiên là món ngon của quán A Quân . Mà , nhà hôm nay lấy ở quán A Quân ? Nhà tớ thì , nhưng tớ Thương, hahahaha."
Từng đứa một ngoác đến mang tai. Điệu mà thu âm , chắc chắn đủ tiêu chuẩn ứng tuyển vai ác trong phim truyền hình.
Nhờ những "chuyên gia gây sự chú ý" như Trần Hùng, chỉ chốc lát , học sinh trường tin giáo viên lớp 5/5 phát hộp mù đựng đồ ăn do chính tay Phương Thương .
Nháy mắt, ai nấy đều thèm rỏ dãi.
"Sao Phương Thương học chung lớp với tớ nhỉ, ghen tị quá mất."
"Nhiều lúc cũng chuyển lớp ghê, nhưng mà . Chỉ còn một năm nữa là nghiệp , hy vọng lên cấp hai tớ sẽ học cùng trường với Phương Thương."
"Tớ mới lớp 3 thôi, kém Phương Thương hai khối. Hay là tớ cày cuốc chăm chỉ nhảy cóc hai lớp nhỉ, các thấy khả thi ?"
"Mau ngủ , trong giấc mơ cái gì cũng . Thay vì mơ mộng viển vông, các nên hy vọng giáo viên lớp cũng áp dụng cách thưởng ."
Mọi đang bàn tán xôn xao, chỉ hội lớp 5/1 là im thin thít.
Trước kỳ thi, giáo viên chủ nhiệm cũng hứa sẽ dẫn những bạn đạt điểm cao ăn ở quán A Quân, nhưng hóa đó chỉ là lời hứa suông để khích lệ tinh thần.
"Tớ nghĩ cái bánh vẽ bự nhất tớ từng ăn trong đời chính là cái bánh vẽ của giáo viên chủ nhiệm."
Bên , thấy Phương Thương dẫn hai bạn về nhà chơi, Ngô Hân mừng. Suốt ngày ru rú trong bếp cũng cách , bạn bè đồng trang lứa để giao lưu mới .
Buổi tối hôm đó, Phương Thương dĩ nhiên một đêm bận rộn.
Còn Trương Ba Trăm, vì buổi livestream hôm qua quá "fail" nên hôm nay dặn trợ lý dậy sớm lấy cho buổi tối.
Đến lúc dùng bữa tối, Trương Ba Trăm chút lăn tăn.
Vì hôm qua lỡ "phá hình tượng", ăn thùng uống vậu, mất hết cả dáng vẻ lịch thiệp, cũng chẳng buồn tương tác với fan. Thế mà những mất fan, lượng theo dõi còn tăng chóng mặt.
Nhờ ăn theo sức nóng của Quán nhậu A Quân, thu về hơn chục vạn theo dõi chỉ một đêm. Tốc độ tăng theo dõi khủng khiếp là điều bao giờ dám mơ tới. Trương Ba Trăm bắt đầu hoang mang.
Nên tiếp tục giữ hình tượng lịch lãm, chuyển sang phong cách chân thật: “ "?