Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 15: Từ bao giờ quán nhà mình lại đắt khách thế này?
Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:22
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giờ tan học hàng ngày cũng là lúc quán ăn bận rộn nhất. Một nấu trong bếp, một bưng bê ngoài sảnh, đó là nhân sự tối thiểu để duy trì quán .
Bởi , chẳng ai thời gian rảnh rỗi đón Phương Thương, bé đành tự bộ học về nhà.
May , lúc dọn đến đây hai vợ chồng cũng tính toán kỹ chuyện học hành của con , cố tình mua căn nhà gần sát trường học nên việc cũng khá thuận tiện.
Phương Thương lau mồ hôi, đưa mắt quanh quán. Thấy bàn ghế nào cũng kín khách, ngạc nhiên nhướng mày.
Bắt gặp những ánh tò mò, dò xét từ vài vị khách, Phương Thương khó hiểu sang .
Ánh mắt như hỏi: Từ bao giờ quán nhà đắt khách thế ?
Ngô Hân: ...
"Mệt đúng , bếp ăn cơm , ăn gì cứ bảo bố nấu cho."
Lúc đông khách, họ gì thời gian nghỉ ngơi để ăn uống.
Thường thì chỉ lót một hai giờ chiều, lúc quán vắng hoe khách.
Nên lúc Phương Thương học về là đúng lúc cả nhà ăn trưa.
Phương Thương gật đầu, bước bếp bắt gặp ánh mắt đầy ai oán của bố.
?
Quán đông khách mà bố vui ?
Cái ánh mắt đó là ?
"Bố thế ạ? Cho con đĩa cánh gà xốt Coca bố, thêm một phần thịt băm hương cá nữa ạ."
Phương Thương hảo ngọt, mỗi gọi món thiên vị chua ngọt thì cũng chút cay nồng kích thích vị giác.
Kể cả lúc chán ăn nhất, chẳng buồn nuốt cơm, chỉ cần nhấm nháp đồ ăn thôi cũng no tám phần.
"Ừ, phụ thái rau ."
Làm Phương Quân dám hó hé kể lể chuyện một đống khách quen tìm ăn đồ con trai nấu cơ chứ! Khi ông bảo con đang bận học, buổi trưa về kịp nấu nướng, mà mấy vị khách đó vẫn cứ quyết tâm đợi cho bằng .
Ông tổn thương sâu sắc !
Giờ chỉ sai vặt con trai cho bõ tức.
Lúc ông xào món cánh gà khúc bạch thì Phương Thương cũng thoăn thoắt thái nguyên liệu cho món thịt băm hương cá.
Món thịt băm hương cá nguyên liệu khá lỉnh kỉnh, nào là thịt băm, cà rốt thái sợi, măng thái sợi, mộc nhĩ thái sợi... tất cả đều cắt thái nhỏ.
Cánh gà khúc bạch chế biến khá nhanh, xong thì Phương Thương cũng chuẩn xong các loại rau củ cho món thịt băm.
Dạo gần đây, đêm nào Phương Thương cũng tự điều chỉnh tỷ lệ thời gian giữa đời thực và gian hệ thống: một phút đời thực tương đương một giờ trong gian học tập.
Nên tối nào khi ngủ, bé cũng chìm đắm trong gian hệ thống để học hỏi, rèn luyện kỹ năng nấu nướng mới chìm giấc ngủ.
Bất kể là kỹ năng dùng d.a.o khả năng kiểm soát nhiệt độ, nêm nếm gia vị, Phương Thương đều tiến bộ vượt bậc.
Trong mắt bố, con trai chẳng khác gì một thần đồng ẩm thực. Từng ngày chứng kiến sự tiến bộ của con, ông như giáng thêm một đòn đau.
Đã thế còn khiêm tốn hẳn , còn cái vẻ kệch cỡm của mấy gã đàn ông trung niên nữa.
"Bố ơi, trưa nay đông khách thế ạ?"
Bình thường lúc học về, hiếm khi nào quán kín chỗ như thế .
Phương Thương , bốc tay nhón một miếng cánh gà khúc bạch ăn ngon lành.
Đang tuổi ăn tuổi lớn, bữa nào thiếu chút thịt là thấy cồn cào cả ruột.
Nghe con trai hỏi trúng tim đen, Phương Quân trao cho ánh mắt u oán thường trực.
"Họ đến ăn đồ con nấu đấy, bố bảo buổi trưa con học về muộn, thời gian nấu , con còn kịp ăn xong mà."
"Á? Con khách quen cơ á?"
Khóe miệng Phương Thương nhếch lên cố kìm xuống, nhưng nụ vẫn vô thức nở rạng rỡ. Cậu cố tỏ điềm tĩnh, nhưng niềm vui sướng thì che giấu nổi.
"Cũng thôi, món đậu phụ bắc thảo của con ngon bá cháy, khách quen tìm đến là chuyện đương nhiên."
"Bây giờ thì nấu kịp nữa , ai gọi món của con, bố cứ bảo với họ là buổi tối con mới thời gian nấu, lượng hạn, ai đến phục vụ nhé."
Phương Thương thừa hiểu giới hạn của bố ở . Nếu vì ham nấu nướng mà bỏ bê việc học, thể nào cũng cấm tiệt cho bước chân bếp nữa.
Cũng chẳng bài kiểm tra sắp tới điểm cao, xin bố thưởng cho một "tour" trọn gói nấu ăn trong bếp liệu duyệt nữa.
Phương Quân gật đầu đồng ý: "Được, mấy nay lớp con xao nhãng, ngủ gật đấy chứ? Tập trung giảng đàng hoàng chứ? Bật mí cho con nhé, tối nay tính nhắn tin hỏi han tình hình học tập của con với cô chủ nhiệm đấy, bảo mai là thứ bảy chắc cô bận nghỉ ngơi ."
Nói xong, Phương Quân ném cho con trai ánh mắt ái ngại, kiểu "chúc con may mắn".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-15-tu-bao-gio-quan-nha-minh-lai-dat-khach-the-nay.html.]
Phương Thương: !!!
Tưởng chuyện ngủ gật lớp chìm dĩ vãng chứ, bẵng nửa tháng trời, ngờ vẫn còn ghim thù dai dẳng đến !
Đầu óc Phương Thương cuồng, cố nhớ xem dạo phút giây nào lên lớp mà lơ đễnh buồn ngủ .
Chợt nhớ , hễ thấy buồn ngủ là "chuồn" hệ thống xắt rau mười phút, lúc "trở " thì tỉnh táo hẳn. Chắc chắn là chuyện gật gù trong giờ , Phương Thương thở phào nhẹ nhõm.
"Con ngủ gật lớp, bố cứ yên tâm ."
Thấy con trai điềm nhiên chút chột , Phương Quân cũng nhẹ nhõm theo.
Nếu , lát nữa hai con "khai chiến", ông cũng chẳng về phe nào cho đạo.
...
Đám thực khách đang ăn dở ngoài sảnh thấy Phương Thương về thì khấp khởi mừng thầm, ngỡ bé sẽ trổ tài vài món, họ nếm thử hương vị món đậu phụ bắc thảo thần thánh. Nào ngờ thẳng bếp, bặt vô âm tín luôn.
Cả đám thở dài thườn thượt.
Đêm qua ăn món đậu phụ bắc thảo ngon nhức nách, ngờ do bàn tay nhào nặn của con trai chủ quán.
Thế đành.
Thằng bé còn là học sinh tiểu học, thời gian học chiếm hết quỹ thời gian, lấy rảnh rang mà bếp nấu nướng.
Lúc thanh toán, đám khách quen còn quyến luyến hỏi dò bà chủ cho nhẽ.
"Tối nay ghé , liệu thưởng thức tay nghề của con trai bà chủ ?"
" , hương vị đó cứ vương vấn mãi cả buổi sáng, đêm qua ngủ còn mơ thấy nữa cơ!"
"Bà chủ ơi..."
Một buổi trưa mà Ngô Hân sự nhiệt tình của đám thực khách cho choáng ngợp, xen lẫn chút vui sướng vì hâm mộ.
Đến lúc tiễn xong tốp khách cuối cùng, cô kịp dọn dẹp bàn ghế, tranh thủ tu cạn ngụm nước cho khát.
Nói nhiều quá, khát khô cả cổ!
"Con trai ngoan, con mở mày mở mặt quá, giờ còn lôi kéo khách hàng cho quán nữa cơ đấy, đúng là con cưng của . Mệt con, ăn gì bảo bố nấu cho nhé."
Ngô Hân , vỗ vai Phương Thương đầy tự hào.
"Úi xời, xá gì ơi."
Phương Thương đỏ bừng mặt vì khen.
Lúc là một giờ chiều, quán chẳng còn khách nào, gia đình ba cũng ngại bày vẽ, luôn trong bếp ăn trưa cho tiện.
"À ơi, lớp trưởng lớp con, bạn Mạnh Đoan Nhã tuần sinh nhật. Tụi nó rủ cuối tuần kéo đến quán tổ chức sinh nhật, tiện thể nếm thử tay nghề của con luôn. Khi nào chốt thời gian, giữ cho tụi con một bàn lớn nhé?"
"Ồ, cô bé học giỏi đấy , nhớ nào họp phụ , con bé cũng lên bục chia sẻ phương pháp dạy con đấy."
Nghe đến chủ đề , Phương Thương chọn cách ngậm miệng.
Từ kiếp đến kiếp , thành tích học tập của bao giờ thuộc hàng top, chỉ nhàng nhàng bậc trung.
Tuy nhiên, bài kiểm tra sắp tới chắc cũng thể kỳ vọng chút đỉnh.
Dù gì kiếp cũng từng mài đũng quần ở trường đại học, gì chuyện giải nổi mấy bài toán lớp năm!
Phương Thương tự tin tràn trề về bản .
"Được chứ, đến lúc đó dọn sẵn hai bàn tròn lớn cho tụi con, liệu đủ ? Không đủ thì hôm đó nhà nghỉ bán, để con với các bạn chơi cho thoải mái."
Phương Thương bằng ánh mắt đầy cảm kích.
"Mẹ tâm lý quá, đợi chốt con báo nhé."
Phương Quân: ???
Thân là đầu bếp chính, chuyện đặt tiệc sinh nhật ai bàn bạc gì với ông?
Cho ông " rìa" thế đây?
...
Ở một diễn biến khác, nếm thử món đậu phụ bắc thảo mà lòng vẫn hằng mong ước, Phạm Điệp đường về cứ ỉu xìu như bánh đa nhúng nước.
Vu Hạo Bác lái xe, bật cô, đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô bạn gái.
"Tối tụi đến, đừng ủ rũ nữa mà."
Phạm Điệp chẳng buồn oán thán với , cánh đàn ông thì hiểu nổi cảm giác hụt hẫng .
Mang theo một bụng hậm hực chỗ xả, cô quyết định đăng bài "bóc phốt" lên WeChat cho bõ tức.