Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 151: Kẻ đam mê ẩm thực không đạt tiêu chuẩn
Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:38:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tờ mờ sáng, năm rưỡi, Phương Quân sửa soạn xong xuôi, chuẩn ngoài mua thức ăn. Giống như khi, mở cửa , ông thấy một nhóm chờ lấy , xếp thành hàng dài cửa.
Thấy cảnh mỗi ngày, Phương Quân cũng quen mắt, còn ngạc nhiên như nữa. Dù trong thâm tâm, ông vẫn thể nào hiểu nổi tâm lý của những thực khách dậy từ năm rưỡi sáng đến đây xếp hàng là như thế nào.
Thật sự quá sớm. Nếu vì chén cơm manh áo, đ.á.n.h c.h.ế.t ông cũng chẳng bao giờ dậy sớm đến thế.
Thấy ông ló mặt , những đang xếp hàng thi vẫy tay chào hỏi, ai nấy đều vô cùng đon đả.
"Ông chủ Phương dậy , chào buổi sáng."
"Đi mua thức ăn đấy ? Hôm nay ông chủ nhớ chuẩn thêm chút đồ kho nhé, hôm qua đến muộn tí tẹo mà lỡ mất cả ."
"Ông chủ Phương ơi, hôm nay ông chủ nhỏ định nấu món gì thế, tiết lộ một chút ?"
"Ông chủ Phương..."
Mặc dù xúm xít vây quanh Phương Quân như , nhưng gần như ai cũng nhiệt tình chào hỏi. Thái độ niềm nở khiến Phương Quân cũng thấy lâng lâng, lâng lâng.
Giây phút , ông chính là trung tâm của sự chú ý, là nhân vật chính.
Ngẫm , ông cũng giỏi giang phết. Nếu , sinh một đứa con trai xuất chúng đến , còn bé tí mà để ông hưởng lây hào quang , vui quá xá là vui.
Ông đáp lời chào của từng một, chẳng bỏ sót ai, phô bày trọn vẹn sự tồn tại của mới lái xe chợ.
Một diễn biến khác, Phương Hoành Nghĩa cũng đúng giờ bước khỏi cổng khu dân cư. Cậu hẹn với đồng nghiệp cùng lấy , nên hôm nay dậy sớm hơn bình thường những mười phút.
Cậu dùng đến tuyệt chiêu "khủng bố điện thoại" liên hồi suốt mười phút đồng hồ mới kéo hai đồng nghiệp khỏi giường, kể cũng chẳng dễ dàng gì.
Nhà ba ở ba nơi khác nên hẹn gặp ở quảng trường. Tới nơi, hai đồng nghiệp mang bộ dạng ủ rũ, phờ phạc, rõ ràng là hậu quả của việc thiếu ngủ.
Phương Hoành Nghĩa thể hiểu nổi: "Đã bảo là ngủ sớm để dậy sớm mà, các vẫn thức khuya thế?"
"Đùa , bình thường ai ngủ lúc 8 giờ tối bao giờ? thì chịu c.h.ế.t," một đồng nghiệp ngáp ngắn ngáp dài đáp.
Đường Đại Lực thì trưng vẻ mặt oán trách: " cũng ngủ lúc 8 giờ tối lắm chứ, nhưng mà giờ từng ngủ sớm thế bao giờ, mà nhắm mắt nổi. Trèo lên giường sớm cứ trằn trọc lăn lộn mãi, hơn 1 giờ sáng mới thiu thiu . oan uổng quá mà!"
Phương Hoành Nghĩa lập tức đồng cảm. Hồi mới tập ngủ lúc 8 giờ, cũng mất một thời gian dài mới quen .
Ba phóng xe đạp điện đến quán ăn A Quân. Hai hôm nay, mới 6 giờ sáng mà mặt trời ló dạng đỏ rực, nhưng ánh nắng hề gay gắt.
Trời sáng nhanh, cũng dậy sớm. Lúc nhóm Phương Hoành Nghĩa đến nơi, cửa một hàng dài đợi. Không chỉ thanh niên, mà còn nhiều các bác trai, bác gái lớn tuổi. Cũng thôi, về khoản dậy sớm thì chẳng ai qua mặt các cụ già khó ngủ.
Ba vội vàng dựng xe, lật đật chạy xếp cuối hàng.
Kể từ khi quy định lấy lúc 7 rưỡi hiệu lực, sáng nào cũng đông đến xếp hàng như . Ban đầu chỉ ngây đó, chán nản xổm một xó quanh, ai thiếu ngủ thì gà gật gật gù.
Sau vài ngày xếp hàng liên tục, nghĩ vô vàn cách để g.i.ế.c thời gian. Có nhóm thanh niên bắt đầu tụ tập lập team "chiến" game với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-151-ke-dam-me-am-thuc-khong-dat-tieu-chuan.html.]
Người thì leo rank 5v5, kẻ thì lập team 3. Ai khoái Liên Quân thì thể chơi đủ các thể loại game mobile khác như PUBG Peacekeeper Elite. Giới trẻ thiếu gì trò giải trí, thoắt cái, cảnh tượng quán ăn trông y hệt một giải đấu eSports thu nhỏ, khiến lóa cả mắt.
Thậm chí một còn mang theo cả laptop và ghế đẩu nhỏ, lúc đang gõ bàn phím lạch cạch liên hồi. Mọi cứ ngỡ đang cày cuốc game khủng nào đó. Có tò mò ghé mắt xem thử, á đù, hóa tên đang code chương trình, mang luôn việc đến đây !
Một "kiếp trâu ngựa" tận tụy đến nhường , khiến những thanh niên khác chỉ trao ngay cho một bằng khen.
Còn về phần các bác trai, bác gái thì càng bá đạo hơn. Họ chuẩn sẵn ghế từ sớm, lúc đang yên vị trò chuyện rôm rả. Không bác nào mang theo gói hạt hướng dương, cả đám chụm đầu tíu tít, chẳng đang "bóc phốt" ai mà buôn dưa lê nhiệt tình đến thế.
Cảnh tượng khiến đám thanh niên lạnh sống lưng, thầm cảm tạ trời đất vì sống chung khu với mấy bác , nếu thì danh tiếng kiểu gì cũng hủy hoại.
lúc đó, một thanh niên khác lững thững bước tới, đầu gục xuống, quầng thâm mắt đen sì, bước lảo đảo như hết . Lúc mà cho một cái giường, nhét thêm cái tẩu t.h.u.ố.c tay thì khỏi cần trang điểm, chụp ảnh là ngay hình tượng phản diện điển hình của một thời kỳ nào đó.
Chỉ thấy gỡ một chiếc ghế xếp xe máy điện xuống, đặt phịch xuống đất, ngả lưng lên ... ngáy o o, tranh thủ ngủ bù ngay tại trận. Chẳng mấy chốc, tiếng ngáy vang lên đều đều.
Đường Đại Lực và bạn ngày nào cũng lấy , mấy ngày đến, thấy cảnh tượng cửa quán ăn A Quân "tiến hóa" đến mức , hai hình há hốc mồm.
Mọi vì một cái mà liều mạng đến thế! So với họ, hai thấy đúng là những kẻ đam mê ẩm thực đạt tiêu chuẩn, cần kiểm điểm sâu sắc.
Vừa lúc đó, tiệm kim khí Nhật Phong bên cạnh quán ăn A Quân bỗng mở cửa. Vợ chồng ông chủ thuần thục khiêng một chiếc bàn lớn, bày biện chảo chiên và đủ loại nguyên liệu. Chuẩn xong xuôi, họ bắt đầu cất tiếng rao.
"Sữa đậu nành, quẩy, bánh xèo đây! Làm tại chỗ, bán nóng hổi! Có ai cần ? Không cần đây , chúng bưng đến tận nơi cho!"
Sáng sớm xếp hàng, ai nấy đều bụng đói cồn cào. Thấy đồ ăn, lập tức nhao nhao vẫy tay gọi.
"Cho một cốc sữa đậu với hai cái quẩy!"
"Bên một bánh xèo, một sữa đậu!"
"Chỗ cũng cần..."
Đường Đại Lực chỉ tay tấm bảng hiệu lớn ghi ba chữ "Ống Nước Nhật Phong" cửa, mặt mày đầy vẻ kinh ngạc.
"Đây là tiệm kim khí ? Sao chuyển nghề bán bữa sáng thế ?"
"Có gì mà ngạc nhiên, điều chứng tỏ ông chủ tiệm kim khí cách ăn đấy."
Sáng nào cửa quán ăn A Quân cũng đông xếp hàng thế . Mọi đến là dám bỏ về, kiên quyết chờ lấy mới thôi, tốn ít nhất cũng hai ba tiếng đồng hồ. Chờ lâu thế ai mà chẳng đói khát, ngay đồ ăn thức uống phục vụ tận nơi thì còn gì bằng.
Phương Hoành Nghĩa giải thích cho hai đồng nghiệp một hồi, bồi thêm: "Cứ chờ xem, một lát nữa bên quán bánh bao với tiệm hoành thánh cạnh đó cũng cử mang đồ ăn bán cho xem. Lại còn cả dịch vụ xếp hàng hộ, giao tận tay nữa kìa, chỉ cần các chịu xì tiền thôi."
Đường Đại Lực nhẩm tính . Tháng xài tiền quá tay, đến cuối tháng mà sắp cạp đất mà ăn , dạo ngày nào cũng chắt bóp chi tiêu, thế nên mới dám lân la đến quán A Quân ăn uống.
tính tính thì cũng mới bốn ngày ghé thôi mà, cảm giác như cả bốn tháng trôi qua ? Trước cửa quán đại bài đương thứ đổi chóng mặt, tự dưng cảm giác tụt hậu là nhỉ?
Suốt cả buổi sáng, cửa quán đại bài đương cứ như một cái chợ vỡ. Tiếng hò hét, c.h.ử.i thề, tiếng cãi vã oang oang của đám thanh niên chơi game khi gặp đồng đội "gà mờ".
Rồi thì tiếng rôm rả của các ông, các bà, tiếng lướt video ầm ĩ. Thêm đó là đủ loại âm thanh rao bán đồ ăn, mặc cả giá dịch vụ xếp hàng hộ.
Cái gian nhỏ bé cửa quán A Quân lúc ồn ào, náo nhiệt y hệt cổng chợ, vẽ nên một khung cảnh nhộn nhịp đến lạ lùng.