Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 159: Tiềm năng trở thành đầu bếp siêu phàm

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:11
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giây tiếp theo, Phương Quân chỉ thấy chủ nhà rút tập hồ sơ, vẻ mặt u sầu đến lạ.

"Nhớ ngày , lúc sống nổi ở Bắc Kinh nữa, Giai Thành chẳng món ngon nào níu chân . Sau , khi chán ngán áp lực ở Bắc Kinh về quê, Giai Thành vẫn chẳng gì giữ . Giờ đây, khi bám rễ ở Bắc Kinh, con trai cũng định , thì đùng một cái, thần bếp nhí xuất hiện."

Chủ nhà ôm ngực, vẻ mặt đầy đau khổ.

" bây giờ, còn cơ hội ở nữa. Chẳng lẽ một việc cần mẫn nửa đời như xứng đáng thưởng thức món ngon của thần bếp ?"

Phương Quân cạn lời, chỉ giữ nụ lịch sự mà gượng gạo. Đợi đến khi chủ nhà một nữa đưa tập hồ sơ sang, ông dồn hết sức lực giật mạnh. Cứ tưởng lấy ngay, ai dè vẫn xong, giật thêm cái nữa vẫn . Bí quá, ông đành gỡ từng ngón tay của chủ nhà mới lấy tập hồ sơ.

Xong xuôi thủ tục sang tên, vợ chồng Phương Quân mới thở phào nhẹ nhõm. Còn chủ nhà thì vẫn thẫn thờ như mất hồn.

"Trong cảnh , thật hát một bài... Thật , thật , bên em suốt đời..."

Phương Quân: "..."

Mua xong nhà hàng là đến công đoạn sửa sang. Mấy ngày liền, cứ đến giờ nghỉ trưa là hai vợ chồng lái xe nhà hàng mới để đốc thúc thợ thuyền.

Ban đầu, Phương Thương thấy bố trưa nào cũng lái xe ngoài, cứ ngỡ hai bận rộn lâu ngày, giờ mới cơ hội hâm nóng tình cảm. thấy ngày nào cũng thế, cũng bắt đầu tò mò.

"Bố , trưa nào hai cũng lén lút trốn con chơi, định bỏ mặc con ở nhà một ? Ôi, đứa con đáng thương của hai sắp biến thành củ cải nhỏ héo hon đây ."

"Thôi ông tướng, đứa trẻ nào đáng thương mà ở nhà ngủ ngáy o o như con ?" Phương Quân lườm con trai. "Bọn bố xem thợ sửa nhà chứ , còn hỏi."

Phương Thương vốn chỉ tò mò, thế thì tròn xoe mắt ngạc nhiên: "Sửa nhà gì cơ? Nhà gì còn nhà nào khác? Bố giấu con mua nhà mới ?"

"Con ?" Ngô Hân ngớ . "Chồng ơi, chuyện mua nhà với con ?"

Phương Quân lắc đầu: "Anh tưởng em nên nhắc nữa."

Hai vợ chồng , dở dở . Hóa chuyện lớn thế mà cả hai đều quên khuấy mất, hèn gì con trai cứ thắc mắc trưa nào họ cũng . Đối mặt với ánh mắt dò xét của Phương Thương, hai vợ chồng đành lúng túng giải thích.

"Quán giờ đông khách quá, chỗ cũ kỹ chật chội, thiết thì thiếu thốn. Thấy khách hàng chen chúc ăn uống, bố cũng ngại lắm. Thế nên bố bàn bạc và mua một nhà hàng hai tầng đường Trung Hoàn, đang sửa sang ."

"Mua một nhà hàng hai tầng á? Mua đứt luôn ?" Phương Thương trợn tròn mắt.

" thế, mua đứt chứ thuê. Mẹ con ghét thuê nhà lắm." Phương Quân nhắc .

Phương Thương hít một thật sâu: "Không bố , khu Trung Hoàn sầm uất lắm, đất ở đó đắt như vàng . Nhà lấy lắm tiền thế mà mua cả nhà hàng lớn? Chẳng lẽ nhà là đại gia ngầm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-159-tiem-nang-tro-thanh-dau-bep-sieu-pham.html.]

Cậu vẫn hết bàng hoàng: "Hay con là phiên bản đời thực của Mã Kế Nghiệp trong phim?"

"Con trai thì nhưng bớt hoang tưởng ." Còn Mã Kế Nghiệp á? Phương Quân cũng Mã Thành Cương lắm chứ, nhưng với trình độ của ông, văn thì cũng chỉ bài "Con trai thần bếp và ông bố đầu bếp" thôi.

Chuyện vay tiền nên cho con trai kẻo nó áp lực. Ngô Hân cũng lảng : "Chuyện lớn con nít xen gì, lo việc của con ."

Thấy bố , Phương Thương cũng gặng hỏi thêm. Cậu trẻ con thật, chỉ cần đoán sơ qua cũng bố vay tiền, còn vay bao nhiêu thì rõ.

, chỉ cần tay nghề của , nợ bao nhiêu cũng trả hết, và sẽ nhanh chóng lấy vốn thôi. Phương Thương tự tin là thế. Cả nhà cùng cố gắng, cũng nỗ lực học hỏi, lên cấp, học thêm nhiều món mới! Kiếm thật nhiều tiền!

...

Trưa hôm nay, Triệu Ngân vất vả lắm mới lấy , đưa vợ con đến quán A Quân ăn trưa, dĩ nhiên chú Chung cũng mặt dày theo. Mặc dù thể học trình độ của thần bếp nhí, nhưng việc nếm thử món ăn của bé cũng giúp ích nhiều cho một đầu bếp như chú. Ít chú cũng cách giữa và một thần bếp thực thụ là bao xa.

Món đặc biệt trưa nay là canh vịt già nấu củ cải chua. Nước canh thơm ngon, chua thanh, uống mùa hè thì còn gì tuyệt bằng. Một bát canh to tướng mà bốn húp sạch sành sanh, ăn húp, cuối cùng còn chan cơm mới .

Canh chan cơm, ăn kèm với món xào chua cay, đúng là đưa cơm hết sẩy.

Ai bảo mùa hè chán ăn, ăn ngon miệng, chắc chắn là do ăn món ngon hợp khẩu vị . Đang ăn, ánh mắt Triệu Ngân hướng về phía nhà bếp. Chỗ ông hôm nay khá gần cửa kính, chỉ cần ngẩng đầu là thấy ngay bóng dáng nhỏ bé đang thoăn thoắt trong đó. Nhìn con trai bụ bẫm đang cắm cúi ăn uống nhà , Triệu Ngân thấy ghen tị với Phương Quân.

gì cũng dở, chỉ cái giỏi ăn, câu sinh là dành cho con trai ông.

"Này con trai, con tính học khóa bồi dưỡng gì ? Học hành gì thì ít nhất cũng giỏi một thứ chứ. Ai cũng điểm mạnh riêng, là con trai bố, chắc chắn con cũng điểm mạnh nào đó mà bố ."

Tiểu Triệu bố khai quật tiềm năng của thì mặt bí xị. Đột nhiên, bé cũng thấy Phương Thương đang bận rộn trong bếp, liền vỗ đầu cái độp.

" bố, con thử học nấu ăn bao giờ. Ngẫm , con cũng tố chất thành thần bếp đấy chứ. Nhà mở nhà hàng mà, nhỡ con là thần bếp tương lai thì ?"

Triệu Ngân: "..." C.h.ế.t tiệt, sinh đứa con còn hoang tưởng hơn cả ! Chẳng giống ai nữa!

"Thế thì , kỳ nghỉ hè con cứ ở nhà hàng, theo chú Chung học việc !" Chú Chung xong mặt biến sắc. Nếu đang ăn món của thần bếp nhí, chú thề sẽ quăng đũa đầu thẳng.

"Ông chủ, ông định tăng ca cho đấy ?"

Triệu Ngân vẫn cắm mặt ăn, lạnh lùng nhả hai chữ: "Tăng lương."

...

 

Loading...