Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 16: Đạo đức ở đâu? Nhân tính ở đâu? Địa chỉ ở đâu?

Cập nhật lúc: 2026-06-19 15:24:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Mọi ơi! Có ai hiểu , hôm qua tui mới ăn một quán ăn bình dân siêu ngon, tơ tưởng suốt cả buổi sáng, chạy ăn thì kết quả là đầu bếp tan học! Đầu bếp là một học sinh tiểu học!!!]

[Con nhà ai mà nấu ăn giỏi thế, thèm c.h.ế.t mất! Thằng bé mà vẫn còn đang học!]

[Chưa ăn nên cam tâm, đợi đến lúc thằng bé tan học, thì đúng là một học sinh tiểu học thật!!!]

Phạm Điệp ôm một bụng bức xúc xả , liền đăng liên tiếp ba dòng trạng thái lên vòng bạn bè.

Bất cứ ai xem xong cũng thể cảm nhận nỗi oán hận vì ăn đồ ngon của cô nàng.

Cô bạn lướt thấy bài đăng thì ôm bụng ngặt nghẽo nửa ngày, đó mới bắt đầu hứng thú với quán ăn bình dân mà Phạm Điệp nhắc tới, bấy giờ liền gọi ngay một cuộc điện thoại qua.

"Alo, Tiểu Điệp , cái quán ăn thế, thật sự ngon đến ?"

Phạm Điệp nhận điện thoại của bạn thì chẳng chút bất ngờ nào. Khi khao khát than vãn thể giải tỏa, chỉ cách chuyển hướng cảm xúc thì cô mới vui vẻ lên . Bạn trai cô quá hiền, chỉ an ủi rằng tối nay đến. Anh căn bản hiểu nỗi lòng cào phím của cô.

"Oa, , lớn ngần giờ bao giờ ăn trứng bách thảo. Vậy mà hôm qua ăn thử món đậu hũ trứng bách thảo đó, quả thực là tuyệt cú mèo! Trứng bách thảo thể thanh mát và dai giòn sần sật đến thế cơ chứ, ăn kèm với đậu hũ non mềm mịn là ngon bùng nổ. Trộn chung với nước sốt ăn cùng cơm trắng, đ.á.n.h bay liền hai bát luôn!"

"Ngon đến mức tối qua còn mơ thấy cảnh hồi bé ăn cỗ ở quê. Dọn lên bàn tám món ăn lạnh, hồi nhỏ thích ăn lắm, lớn lên thì hiếm khi ăn. Tự dưng cảm giác như tìm niềm vui thuở ấu thơ ."

"Chưa từng món ăn nào mang cho cảm xúc mạnh mẽ đến thế, quên cũng quên . Sáng nay lúc tỉnh dậy, thứ đầu tiên nảy trong đầu chính là đậu hũ trứng bách thảo. Nhớ nhung suốt cả buổi sáng, kết quả buổi trưa chạy vội đến nơi, gọi một phần thì thấy hương vị đúng. Hỏi mới món hôm qua là do con trai ông chủ . Mà con trai ông chủ thì mới mười tuổi, vẫn đang học tiểu học, giờ đó còn tan trường!"

"Cậu , khoảnh khắc đó bầu trời trong như sụp đổ luôn. Chuyện chẳng khác gì việc đường bắt gặp đúng hình mẫu lý tưởng, tiến lên bắt chuyện thì phát hiện đối phương là vị thành niên á!"

Điện thoại kết nối, những lời than vãn của Phạm Điệp cứ thế tuôn dứt. Vu Hạo Bác cạnh mà ngớ . Hẹn hò với cũng hơn nửa năm , đây là đầu tiên thấy tâm trạng của Phạm Điệp d.a.o động mạnh mẽ đến thế, còn lải nhải luyên thuyên, nhiều dứt.

Cô bạn ở đầu dây bên cũng kém cạnh, câu nào câu nấy đều hùa theo đáp lời, đẩy giá trị cảm xúc lên đến mức tối đa.

"Vãi chưởng, thật đùa thế, ngon đến mức đó cơ ?"

"Học sinh tiểu học? Trời đất ơi, tụi nhỏ bây giờ định chừa đường sống cho lớn tụi ? Hôm nay mới lướt thấy một video, một vị giáo sư đại học bận việc liền gọi con trai đến dạy . Một đứa con nít lớp dạy sinh viên đại học, hóa thế giới chỉ là phế vật, hu hu hu~"

"Đạo đức ở ? Nhân tính ở ? Thế địa chỉ ở ?"

"Cậu hỏi khi nào thì mới ăn đồ ăn do con trai ông chủ ?"

Phạm Điệp ngẫm nghĩ một chút, phát hiện bản chút ấn tượng nào. Từ khoảnh khắc ăn đậu hũ trứng bách thảo, tâm trí cô trôi dạt mất . Thế là cô sang Vu Hạo Bác:

"Hạo tử, bà chủ thế nào nhỉ?"

"Bà bảo ngày học thì chắc thời gian , thứ Bảy, Chủ Nhật chắc là sẽ ."

"Nếu học thêm học năng khiếu thì cũng khó lắm."

thì đứa trẻ vẫn còn nhỏ, Ngô Hân thể nào bắt con trai ngoài giờ học còn cắm mặt phụ việc ở quán ăn gia đình . Như quá vất vả, vả những đứa trẻ tầm mười tuổi đang trong giai đoạn phát triển thể chất. Phải đảm bảo giấc ngủ, quá mệt mỏi, nếu sẽ cao lên .

Cho nên khi đối mặt với việc quá nhiều thực khách đến gọi món do Phương Thương , dù Ngô Hân cũng kiếm tiền, nhưng cô tuyệt đối để con trai học về vất vả nấu nướng. Câu về cơ bản cũng tương đương với lời từ chối khéo , bởi vì cô hề đưa một thời gian chính xác để thể thưởng thức món ăn của Phương Thương. Khách hàng cũng sẽ rảnh rỗi đến mức ngày nào cũng chạy tới đây để thử vận may.

"Ra là , thế thì buổi tối với cuối tuần là dễ ăn đồ do con trai ông chủ nhất . Tối nay chúng qua đó xem ."

Phạm Điệp thuật cho bạn , thế là hai cô nàng lập tức chốt luôn kèo ăn tối. Cúp điện thoại, Phạm Điệp mở vòng bạn bè lên thì thấy hơn chục bình luận. Bắt đầu là một tràng "hahaha", đó là tấp nập hỏi xin địa chỉ quán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-16-dao-duc-o-dau-nhan-tinh-o-dau-dia-chi-o-dau.html.]

Chủ yếu là vì chuyện quả thực quá đỗi thú vị. Nếu chỉ là một bài quảng cáo quán ăn thông thường, lẽ hỏi sẽ chẳng nhiều đến . nếu những món ăn ngon tuyệt hảo đó do một học sinh tiểu học nấu, thì câu chuyện khác. Mọi vẫn từng ăn món nào ngon mà do một đứa trẻ . Cảm giác tò mò thôi thúc họ đến xem thực hư , và rốt cuộc là nó ngon đến mức nào.

Phạm Điệp thấy nhiều hỏi, liền đăng luôn một dòng trạng thái mới để trả lời chung, đính kèm cả định vị của quán nhậu A Quân. Sau một hồi hì hục trả lời bình luận, nhờ cảm xúc giải tỏa nên tâm trạng của cô nàng thoải mái hơn nhiều. Quả nhiên khi tâm sự thì bộc bạch hết , kìm nén trong lòng khó chịu bao.

"Đã quá!"

Phạm Điệp trở về với dáng vẻ thuộc mà Vu Hạo Bác vẫn thấy. Trải nghiệm hôm nay quả thật cho mở rộng tầm mắt sự "đa dạng" trong tính cách của cô bạn gái.

……

Ở một diễn biến khác, tại lớp học, mới tan tiết là xúm quanh bàn của Phương Thương để bàn bạc về tiệc sinh nhật của lớp trưởng.

"Trước tiên thống kê xem bao nhiêu , để Phương Thương còn về sắp xếp chỗ chứ."

" đúng đúng, đông thế thì một cái bánh kem chắc chắn là đủ chia ."

"Phải chốt thời gian tổ chức sinh nhật , đó mới xem rảnh . Thứ Bảy, Chủ Nhật ít học thêm với học năng khiếu ."

Phương Thương đến ba chữ "học năng khiếu" là thấy nhức răng. Cậu còn tận ba lớp năng khiếu học cơ đấy. Cậu dự cảm là tuần sẽ giục học cho xem, nếu thì tiền học phí đổ sông đổ biển mất.

" ha, nếu tổ chức trưa thứ Bảy thì chịu c.h.ế.t, nguyên một ngày hôm đó kẹt lịch học kín mít, đến tận bốn giờ chiều mới xong cơ."

"Chiều hôm đó cũng tiết."

"Thế còn Mạnh Đoan Nhã thì ? Sinh nhật thì tự quyết định thời gian ."

Mạnh Đoan Nhã ở tổ bên cạnh Phương Thương, liền rơi trầm tư.

"Sáng thứ Bảy tớ lớp học vẽ với thư pháp, buổi chiều kẹt lớp khiêu vũ Latin. Hay là hẹn Chủ Nhật , sáng Chủ Nhật tớ tiết, thể đến quán nhà Phương Thương phụ giúp , đó đợi các qua."

"Được, chốt là trưa Chủ Nhật nhé."

"Tiệc sinh nhật của lớp trưởng trưa Chủ Nhật, ai , ai thì qua chỗ Đới Thiên Vũ đăng ký nhé. Phải chốt lượng thì mới sắp xếp chỗ ."

Đới Thiên Vũ tỏ vô cùng hăng hái trong việc tổ chức cho đến quán nhà Phương Thương ăn uống. Có thể là cu đang nóng lòng đến mức chờ đợi thêm nữa. Làm mấy việc lặt vặt rắc rối tình nguyện vô cùng. Hơn nữa, chuyện khác nào đang kéo khách về cho quán ăn của em chứ! Đến lúc đó, chừng Phương Thương nể tình vất vả chèo kéo khách mà bao ăn thêm vài bữa chứ!

Cái đầu nhỏ của Đới Thiên Vũ xoay chuyển điên cuồng, trong mắt ánh lên là sự khao khát dành cho đồ ăn ngon.

"Anh Thương, Thương, cứ yên tâm, ngày mai em sẽ thống kê rõ ràng rành mạch cho . Hắc hắc, đến lúc đó nhớ thêm chút đậu hũ trứng bách thảo cho em nha, món đó em ghiền lắm, hắc hắc hắc."

Phương Thương: "..."

"Được ! Chú em cứ cho !"

Chiều thứ Sáu tan học thường tổng vệ sinh, Phương Thương trùng hợp là trực nhật sinh của ngày hôm nay. Năm giờ mười phút tan học, nhưng dọn dẹp vệ sinh xong xuôi, đến lúc về tới nhà thì hơn sáu giờ .

Cậu báo với bố từ sớm. Nên việc về muộn cũng khiến hai bận tâm mấy. Thấy Phương Thương vứt cặp sách xuống là cắm đầu cắm cổ chạy ngay bếp, Ngô Hân xót con vội vàng cản .

"Học mệt mỏi cả ngày , con lên lầu nghỉ ngơi . Tắm rửa sạch sẽ ăn miếng dưa hấu, ướp lạnh sẵn cho con đấy. Đừng cố quá, một bố con mà, cần con phụ ."

Thế nhưng, những lời lọt tai Phương Thương biến thành những tiếng ting ting báo hiệu lượng điểm kinh nghiệm khổng lồ đang ngày một rời xa .

 

Loading...