Học sinh tiểu học đã thành Vua đầu bếp rồi! - Chương 160: Dù là giáo viên thì cũng phải nể mặt tôi vài phần

Cập nhật lúc: 2026-06-22 07:51:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ cần sếp lên tiếng tăng lương thì còn lý do gì để chối từ nữa, chẳng ai dại gì mà chê tiền cả.

"Được thôi, lát nữa ăn xong sẽ dắt Quang xuống bếp thử việc."

Cả nhà tiếp tục dùng bữa.

Đang là kỳ nghỉ hè nên trong quán khá nhiều bàn trẻ nhỏ cùng. Bình thường mấy đứa nhóc hiếu động lắm, ăn uống cứ rôm rả , đứa còn chạy nhảy tưng bừng khắp sảnh.

Ấy mà hôm nay, chúng im thin thít, hệt như đang thế lực siêu nhiên nào đó kìm hãm . Sự vắng bóng những tiếng nô đùa của đám trẻ con khiến gian quán bỗng chốc yên ắng lạ thường. Điều Triệu Ngân khỏi tò mò.

"Sao hôm nay bọn trẻ con ngoan ngoãn thế nhỉ?"

Đang ngó nghiêng, Tiểu Triệu chợt nhận bạn chơi bóng rổ cùng trường đang ở bàn trong cùng bên trái. Cậu hớn hở chạy tới chào hỏi.

"Ôi chao, ngờ cũng ở đây. Lại bàn tớ , tụi lập team chiến game nào."

Cậu bạn ngẩng lên, khẽ vẫy tay đầy e dè: "Thôi, tớ đây , sang bên đó tớ dám ."

"Sao ?"

Cậu bạn chỉ tay về phía phụ nữ đang ở bàn cạnh chỗ Tiểu Triệu: "Cậu thấy , đó là giáo viên chủ nhiệm lớp tớ đấy. Cứ thấy cô là tớ sởn gai ốc , giờ bảo tớ chuyển qua đó , trời đất ơi, tớ nuốt trôi cơm ?"

"Hả, cô là chủ nhiệm của á? Xinh quá!" Tiểu Triệu há hốc mồm kinh ngạc.

Cậu bạn học lớp 8. Theo trí nhớ của Tiểu Triệu, giáo viên chủ nhiệm lớp là một cô giáo lúc nào cũng búi tóc củ tỏi, da mặt vàng vọt, giày thể thao đế bằng. Mặt cô lúc nào cũng đằng đằng sát khí, đôi mắt đen láy sắc lẹm, ai mà lỡ chạm ánh mắt cô là y như rằng cảm giác sắp ăn mắng tới nơi.

Còn phụ nữ đang đằng thì ? Váy chữ A màu vàng nhạt thanh lịch, mái tóc uốn lọn buông xõa bồng bềnh, hoa tai hình vòng tròn sang chảnh, cổ tay đeo chiếc lắc bạc xinh xắn. Nhìn tổng thể cứ như một mỹ nhân thứ thiệt.

Cậu thể tin mắt : "Cậu nhận nhầm đấy chứ?"

"Đùa , chủ nhiệm của nhận nhầm . Nãy tớ còn thấy mấy đứa cùng trường mua đồ ăn xong là chuồn lẹ . Cậu về chỗ nhanh , đừng để cô thấy tớ, là tớ 'bỏ trốn' luôn đấy."

Tiểu Triệu ngoan ngoãn về chỗ , rỉ tai bố rằng mấy bàn phía là giáo viên. Triệu Ngân lập tức tỏ vẻ hiểu vấn đề.

"Thảo nào bố thấy mấy bàn đó ai nấy ánh mắt sắc lẹm, khí thế ngút trời, hóa là giáo viên."

Ông chỉ thêm vài bàn khác: "Mấy bàn tới cũng toát lên khí chất ngời ngời. Chắc chỉ cần bộ đồ khác, lên bục giảng là chuẩn bài giáo viên chủ nhiệm luôn."

Giáo viên thời nay đúng là "hai bộ mặt". Ở trường thì để mặt mộc, ăn mặc giản dị, phần quê mùa, cốt cho dáng nhà giáo mẫu mực để phụ an tâm.

hễ bước chân khỏi cổng trường, họ lột xác thành những con sành điệu, sành điệu đến mức khi quen qua cũng chẳng nhận .

Triệu Ngân vốn dĩ chỉ thuận miệng chơi, nào ngờ ngó quanh một hồi, bỗng phát hiện một gương mặt trông quen quen.

Ông huých tay con trai: "Này, cái đằng hình như là giáo viên chủ nhiệm của con đấy, xem ?"

Tiểu Triệu đảo mắt theo hướng bố chỉ, lưỡng lự đáp: "Trời ơi, từ bao giờ chủ nhiệm lớp con xinh thế , còn xinh hơn cả con nữa. Bố nhầm , thấy gái xinh nên mới đúng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/hoc-sinh-tieu-hoc-da-thanh-vua-dau-bep-roi/chuong-160-du-la-giao-vien-thi-cung-phai-ne-mat-toi-vai-phan.html.]

Mẹ Triệu lập tức liếc xéo Triệu Ngân, ông bố suýt nữa thì nắm chặt nắm đấm, cáu bẳn hỏi vợ: "Đó là chủ nhiệm lớp thằng bé ?"

Mẹ Triệu cũng dám chắc. Váy liền , giày cao gót, tóc cài băng đô, trang điểm sắc sảo quyến rũ. Đây thực sự là cô giáo của con trai ?

Hai hình ảnh quả thực thể nào ăn khớp với .

"Dạo gần đây họp phụ , em thấy cô buộc tóc bằng thun đen, mặc áo phông sẫm màu phom rộng, quần ống lửng màu đen viền trắng, giày bata đen với tất cao nửa bắp chân. Ánh mắt cô chỉ cần lườm một cái là em nhớ đến bà cô giáo thời học của . Sự khác biệt đúng là quá sức tưởng tượng."

"Thế chắc . Sợ thật đấy, con chẳng ăn mà đụng mặt cô giáo chút nào."

Tiểu Triệu gắp một miếng thức ăn đưa miệng, nhai ngấu nghiến để tự trấn an bản .

Bàn bên , cô giáo Châu cũng đang dùng bữa cùng gia đình. Cô chợt nhận học trò của cũng mặt ở quán. Là một giáo viên, cô thừa hiểu học sinh sẽ thấy áp lực khi chạm mặt , nên cô quyết định lờ , tiếp tục lặng lẽ dùng bữa cùng nhà.

Về phía bàn nhà Tiểu Triệu, nhắc đến giáo viên thì tự nhiên cũng nhắc đến chuyện học hành. Vợ chồng Triệu Ngân nhớ lúc nghỉ hè, con trai hớn hở khoe bài kiểm tra toán 59 điểm, ríu rít khoe rằng cao hơn kỳ thi giữa kỳ 5 điểm.

"Con trai , thi cuối kỳ 59 điểm , cố gắng đạt 60 điểm cho nó tròn trĩnh nhé?"

"Dễ như ăn kẹo! Thầy giáo bảo , chỉ cần con cứ đà tiến bộ , đến năm lớp 9, con lọt top học sinh giỏi chứ."

"Hả, thầy giáo con thế thật á?" Triệu Ngân tin nổi một chữ nào.

Tiểu Triệu chớp cơ hội "bốc phét": "Chuyện nhỏ! Con tố chất trở thành Thần bếp cơ mà, lọt top học sinh giỏi thì sá gì. Bố đừng tin, giáo viên của con lúc nào cũng khen con là mầm non đầy triển vọng. Dù con gì cũng dở, nhưng bù con ăn cực giỏi, chí ít cũng là thưởng thức ẩm thực."

"Giáo viên còn , chỉ cần con cố gắng thêm chút xíu thôi là con sẽ tỏa sáng rực rỡ. Chẳng qua là con thích nỗ lực thôi, vì mệnh con an bài sẽ trở thành một thiếu gia ngậm thìa vàng, sống cuộc đời an nhàn . Đợi lúc con lên ngôi Thần bếp, đừng là bố , đến giáo viên cũng nịnh bợ con..."

Mới định bụng bắt đầu học nấu ăn mà tự nhận sắp thành Thần bếp ?

Thằng con đúng là "thùng rỗng kêu to".

Triệu Ngân đang định chọc quê con trai vài câu, bỗng phát hiện một bóng giống chủ nhiệm lớp con trai đang ngang qua, bất ngờ dừng . Dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng ông.

Vừa từ nhà vệ sinh , cô giáo Châu tình cờ câu "nịnh bợ" hùng hồn của Tiểu Triệu. Cô bật , thuận miệng buông lời: "Triệu Hiểu Quang, em cũng Thần bếp ? Vậy cố gắng lên nhé, lúc đó cô chắc chắn sẽ nịnh bợ em đàng hoàng."

"Ối ơi! Cô giáo Châu!!!"

Tiểu Triệu giật b.ắ.n , bật khỏi ghế như lò xo. Nỗi sợ hãi tột độ khiến đầu óc trống rỗng, cơ thể cũng phản xạ một cách kỳ quặc.

Cậu lao thẳng lòng bố, kiễng chân nhảy cẫng lên hai mới chui tọt bố, giấu nhẹm khuôn mặt hõm vai ông, cuộn , giả vờ như chuyện gì đang xảy .

Trời đất ơi, mới mạnh mồm lưng chủ nhiệm, ngoảnh thấy cô ngay lưng. là gặp ma giữa ban ngày! Ông trời ơi, đùa ác thế ?

Tiểu Triệu lúc đầu óc rối tung rối mù. Cậu nên băn khoăn vì cô chủ nhiệm lên lớp trở nên xinh đến mức nhận , là nên lo lắng tìm cách thoát khỏi tình huống "ngàn cân treo sợi tóc" .

Triệu Ngân ôm con trai mà cũng đờ đẫn cả , nên buông tay cứ ôm mãi.

 

Loading...